Thần Y Vương Phi: Vương Gia Tránh Ra

Chương 576: Chương 576




“Ồ?” Chiêu Vũ đế cũng khẽ động tâm tư: “Hoàng hậu là muốn.”

“Thần thiếp muốn một lát nữa gặp mặt riêng nàng ta một lần. Nếu là nhìn không tệ, ngược lại là có thể khiến cho cho nàng ta đến gần Bắc Hải một chút”

Chiêu Vũ để mím môi: “Nhưng nàng ta là nữ nhi của Lâm gia. Chỗ đó của Bắc Hải, chưa hẳn đã chịu”

“Hôn nhân đại sự, mệnh của phụ mẫu, lời nói trước môi. Bắc Hải là một hài tử hiếu thuận, chỉ cần chúng ta mở miệng, chắc chắn nó sẽ nghe theo”.

Nhất là Chiêu Vũ để trực tiếp tứ hôn, Mộ Dung Bắc Hải tuyệt đối sẽ không kháng chỉ. Có điều Viên hoàng hậu cũng biết không thể vội được, vẫn phải nhìn đã.

Sau khi yến hội kết thúc, bà liền sớm quay về điện Đình Ngô. Ở bên kia đã có cung nhân dặn dò Lâm gia, nói hoàng hậu muốn giữ Lâm nhị tiểu thư lại ở trong cung, nói chuyện một chút rồi sẽ đưa người trở về. Trong lòng người Lâm gia nào có thể có ý không muốn, lập tức cung kính đồng ý. Lâm phu nhân liếc mắt ra hiệu Lâm Gia Uyển. “Mọi chuyện phải cẩn thận, tuyệt đối đừng lộ tẩy

Lâm Gia Uyển cười: “Mẫu thân yên tâm”

Trong điện Đình Ngô, Lâm Gia Uyển kính cẩn nghe theo hành lễ tham kiến Viễn hoàng hậu. Viễn hoàng hậu tới gần dò xét nàng ta vài lần: “Ngồi đi”

Nàng ta cẩn thận từng li từng tí ngồi xuống.

Hoàng hậu ôn hòa cười cười: “Đừng sợ, hôm nay bản cùng tìm người đến là muốn hỏi một chút gần đây Lâm gia có tốt không. Trưởng tỷ của người vừa qua đời, vốn dĩ cũng là đứa trẻ tốt lại có kết cục như vậy, ngược lại khiến người ta đau lòng”

Lâm Gia Uyển cúi đầu nắm chặt ngón tay: “Nhận được sự quan tâm của nương nương. Mặc dù phụ mẫu trong nhà cực kỳ thương tâm, nhưng cũng dưới sự khuyên bảo của tiểu nữ mà dần dần không thương cảm nữa. May mà thân thể tiểu nữ đã hồi phục lại khoẻ mạnh, không còn khiến họ cần quan tâm như trước, cũng là chút tia an ủi cho trong nhà”

Hoàng hậu thỏa mãn cười: “Nhìn dáng vẻ này của người, thật sự không giống như đã bị bệnh nặng. Bản cung cũng sợ đại phu ở bên ngoài không có tài, cố ý mời một vị ngự y trong cung trong đến xem cho ngươi. Bây giờ Lâm gia chỉ có một đứa con gái là người, phải cẩn thận chút”

Cô cô chưởng sự nghe vậy bẩm báo nói: “Nương nương, Lưu thái y đã ở bên ngoài đợi rồi”

“Để người vào đi”.

Lâm Gia Uyển vội vàng đứng lên hành lễ với Lưu thải y. Viện hoàng hậu nhìn thấy, thầm nghĩ, ở phương diện cấp bậc lễ nghĩa, vị Nhị cô nương này thật sự không tệ.

Lưu thái y bắt mạch cho Lâm Gia Uyển, phục mệnh nói với hoàng hậu: “Khởi bẩm nương nương, thân thể của Lâm Nhị cô nương đều tốt, mạch tượng mạnh mẽ, chậm mà hữu lực, xin người yên tâm”

“Được, đã vất vả rồi”

Trước kia Viễn hoàng hậu lo lắng thân thể nàng ta hư yếu, nhưng thái y đã nói không có chuyện gì, chứng minh được dưỡng đến cực kỳ tốt. Vậy không có vấn đề rồi. Sau đó bà lại hỏi Lâm Gia Uyển một chút vấn đề việc nhà, biết chữ thế nào, thường đọc sách gì. Thấy nàng ta có tri thức, hiểu lễ nghĩa, càng cảm thấy phù hợp, bất mãn trước đó với Lâm gia cũng là tiêu tan không ít. Vào thời điểm cuối cùng, Viên hoàng hậu cũng không vòng vo, dứt khoát trực tiếp hỏi.

“Hôm qua bản cung nghe được một vài lời đồn, liên quan đến người và Sơn Vương. Bản cũng muốn biết, người có cái nhìn gì về Sơn Vương?”

Lâm Gia Uyển nghe xong vội vàng quỳ xuống: “Hôm qua là thần nữ lỗ mãng, nhất thời không kìm lòng được liền mở miệng nói mấy lời, không lại truyền ra đủ loại lời nói. Nếu gây thêm phiền phức cho điện hạ, là thần nữ không tốt.”

“Đứa trẻ ngoan, đứng lên đi. Bản cũng không phải trách cứ người, chẳng qua là muốn nghe lời trong lòng của người”

Lâm Gia Uyển không đứng lên, ngược lại dập đầu.

“Nương nương, thần nữ cả gan nói thẳng. Từ nhỏ trong lòng thần nữ đã ngưỡng mộ điện hạ. Bởi vì chuyện xưa của gia tỷ và điện hạ, vốn nên chôn những lời này ở đáy lòng. Chỉ là, mỗi lần nghe được người bên ngoài nói đến điện hạ, thần nữ đều không sẽ nhịn được …”

Viên hoàng hậu hít một hơi: “Vậy tỷ tỷ của ngươi.”

“Thần nữ và tỷ tỷ cũng không hề hoàn toàn, nhưng khi đó đã từng khuyên tỷ tỷ đừng khiến thương điện hạ thương tâm, thực sự không hiểu tỷ ấy nghĩ như thế nào. Bây giờ cố nhân đã mất, lại không đành lòng trách móc nặng nề. Chỉ là nghĩ kỹ lại, kết thúc của tỷ tỷ ảm đạm, không phải là không một đòn giáo huấn sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.