Thần Tọa

Chương 224: Chương 224: Lâm Hi phá trận




- Lâm Hi, tìm được mắt trận! Tìm được mắt trận liền có thể kích phá đại trận!

Thanh âm của Thanh Liên từ trung ương đại trận truyền đến, thanh âm đều có chút mơ hồ.

- Thập Phương Khốn Ma đại trận là đại trận ở trong tiên đạo dùng để đối phó với ma đầu ở chỗ sâu trong địa ngục phủ xuống, là lợi dụng lực lượng quần thể đối phó với một ma đầu. Thực lực của Thanh Liên thánh nữ tuy cường đại, nhưng trong khoảng thời gian ngắn cũng khó có thể đột phá, chỉ có thể đau khổ chèo chống!

Lâm Hi không nói gì, hắn đứng ở trước đại trận không xa, cũng không mạo muội ra tay, mà là hai con mắt híp lại, cẩn thận quan sát tòa trận pháp này.

- Thập Phương Khốn Ma đại trận uy danh hiển hách, không phải ai cũng đều có thể phá được.

Lâm Hi không có nghiên cứu qua trận pháp, cũng không biết mắt trận là gì. Nhưng hắn lại có một loại bản năng tìm kiếm sơ hở.

Thập Phương Khốn Ma đại trận cũng không phải là không thể phá giải được, Lâm Hi có thể cảm giác được khí cơ sở được giấu trong chân khí triều tịch kia. Đạo sơ hở này không phải ai khác, đúng là do chính hắn tạo thành.

Thanh Dương lão tổ phái ra tán tu Khí Tiên kỳ Thanh Mộc chặn giết Lâm Hi, không nghĩ tới lại bị Lâm Hi đuổi giết. Thập Phương Khốn Ma đại trận mười mất đi một, chỉ còn lại chín người vận chuyển, mà đúng một vị trí trống này đã tạo thành đại trận không viên mãn cùng sơ hở của tòa trận pháp.

Hai mắt Lâm Hi như đuốc nhìn chằm chằm vào đại trận trước mắt.

Hắn có thể cảm giác cái sơ hở kia cũng không phải là một mực tồn tại, mà là thường cách một đoạn thời gian sẽ xuất hiện một lần. Thời cơ trôi qua rồi biến mất, mà Lâm Hi phải làm chính là bắt lấy cái sơ hở, sau đó công kích mãnh liệt, đánh đến cho đại trận tan vỡ.

- Ông!

Bỗng nhiên lúc này một cỗ ba động kỳ dị từ trong nội tâm lướt qua. Hai hàng lông mày của Lâm Hi khẽ động, bỗng nhiên mở mắt ra.

- Ngay tại lúc này!

Hai mắt Lâm Hi như điện, phun ra ánh sáng nóng cháy, song chưởng của khép lại, giơ cao lên đỉnh đầu:

- Liệt Dương đại pháp!

Oanh!

Sau lưng Lâm Hi, hư không vặn vẹo, đột nhiên một vầng liệt nhật chói mắt hiện ra, quang mang vô tận mãnh liệt bạo phát, phóng xạ ra bốn phương tám hướng. Giờ khắc này, nhiệt độ của Dong Lô tiểu địa ngục vốn là nóng cháy, lại liên tục cao lên mấy lần, không khí đều giống như cũng bị bốc cháy...

Ầm ầm!

Sau một khắc, phong vân biến sắc, thiên địa chấn động, trong khoảng điện quang hỏa thạch, Lâm Hi mang theo bốn đầu hùng sư uy mãnh cương liệt hóa thành một đạo tuệ tinh, một đầu mãnh liệt đụng tới Thập Phương Khốn Ma đại trận.

- Không được! Ngăn cản hắn!

Thanh Dương lão tổ nghiêm nghị thét lên, kinh sợ vô cùng.

Nhưng mà đã muộn, Lâm Hi đã ra tay liền không cấp cho bọn họ cơ hội chuẩn bị. Chỉ trong nháy mắt, Liệt Dương chân khí phác thiên cái địa, công thêm bốn đầu Liệt Dương khu thần tạo vật như thiên ngoại tuệ tinh hung hăng đụng vào Thập Phương Khốn Ma đại trận.

- Phá cho ta!

Thanh âm khí phách của Lâm Hi vang vọng thiên địa.

Ầm ầm!

Một kích này như thạch phá kinh thiên, như một viên cự thạch ném vào trong hồ, bay lên sóng lớn đầy trời.

Vốn Thập Phương Khốn Ma đại trận là một khối hoàn chỉnh, bị Lâm Hi lấy man lực ngạnh sinh sinh cắt nhập vào trong đó, không chút sai sót vừa vặn thay thế chỗ trận cước mà Thanh Mộc vốn phải đứng.

Thời cơ một khắc này quả thực nắm giữ kỳ diệu tới đỉnh cao, khiến cho người ta giận sôi!

Sớm một khắc hoặc trễ một khắc đều không thể cắt nhập tinh diệu như thế.

- Ông!

Khí cơ của cả tòa Thập Phương Khốn Ma đại trận khổng lồ lập tức hỗn loạn, vận chuyển không linh, xuất hiện kẽ hở khổng lồ.

- Ra tay!

Thanh Liên thánh nữ vui mừng quá đỗi, quát lớn một tiếng, lập tức không chút do dự ra tay.

Giờ khắc này Lâm Hi chế tạo cơ hội cho các nàng thật sự là quá lớn. Thanh Liên thánh nữ vốn là căn bản không trông cậy vào khả năng Lâm Hi có thể giúp đỡ lớn như vậy. Nhưng biểu hiện của Lâm Hi thật sự là làm cho nàng kinh hỷ cùng ngoài ý muốn, quả thực vượt xa khỏi mong muốn của nàng.

Thanh Liên thánh nữ vốn chính là thánh nữ của Thần Tiêu Tông, là cường giả thế giới tiên đạo. Xuất hiện sơ hở lớn như vậy làm sao lại không biết phối hợp ra tay.

Ầm ầm!

Nàng vừa ra tay chính là ba thanh pháp kiếm phối hợp với Đại bồ tát chân khí bàng bạc, như gió cuốn mây tán, hướng tới Thanh Dương lão tổ có thực lực cao nhất giết qua. Cùng một thời gian, Mai nha đầu cùng một nữ đệ tử nội môn Pháp Lực kỳ khác cũng tế lên pháp kiếm, pháp khí, lấy thế lôi đình vạn quân hướng bốn phía phản kích.

Thời cơ mà mấy người nắm giữ đều là vừa vặn. Đúng là lúc mà chín tên cường giả tán tu bị trận pháp liên quan đến, khí cơ cắn trả, cùng Lâm Hi nội ứng ngoại hợp, cùng một chỗ phá tan đại trận.

- Lão tổ, cứu ta!

Một gã Khí Tiên kỳ đệ tử quá sợ hãi, hắn trơ mắt nhìn mình bị trận pháp không chế hướng về phía Lâm Hi đụng tới, lại hoàn toàn không có cách nào dừng lại. Trong lúc cấp thiết, chỉ có thể tụ tập chân khí toàn thân hóa thành sơn nhạc, hướng Lâm Hi đụng tới.

- Hừ!

Lâm Hi ngạo nghễ mà đứng, mắt lộ ra hàn quang. Nhìn qua gã đệ tử Khí Tiên kỳ này đụng tới, con mắt liền nháy cũng không nháy.

- Trấn áp cho ta!

Hai tay Lâm Hi nâng lên một chút, chân khí mênh mông, hùng dũng bàng bạch quán nhập vào trong Hoàng Kim cự đỉnh, chỉ thấy pháp khí trung phẩm này chấn động một cái, lập tức hóa thành một gian phòng, dùng thế lôi đình vạn quân hung hăng đánh tới Khí Tiên kỳ tán tu.

Một gã tán tu Khí Tiên kỳ tích súc làm sao hùng hậu so với tiên đạo chính tông. Khí Tiên kỳ tán tu này nhiều lắm chỉ có thực lực của cường giả Khu Thần kỳ đỉnh cao trong tông phái tiên đạo. Bị Lâm Hi hung hăng đập một cái như vậy, hai mắt trợn trừng, khuôn mặt khủng hoảng, chỉ kịp kêu thảm một tiếng đã bị Lâm Hi từ trên không trung hung hăng đánh bạo, huyết nhục bay khắp trời.

- Ngang!

Cùng thời khắc đó, bốn đầu Long Sư vây công một tán tu Khí Tiên kỳ ở trận tuyến khác, một con Long Sư trong đó đột nhiên mở rộng miệng ra, trực tiếp đã đem đầu của cường giả Khí Tiên kỳ này cắn xuống!

Trong khoảng thời gian ngắn, Lâm Hi liền giết hai Khí Tiên kỳ tán tu ở trong trận tuyến.

Hai người kia có tu vi yếu nhất trong mọi người, cũng là Lâm Hi đặc biệt chọn lựa.

Thập Phương Khốn Ma đại trấn vốn là mười thiếu đi một, thiếu một cái trận cước. Hiện tại lại tổn hại hai người, trận pháp lập tức càng thêm bị động, liên lụy đến bảy người khác, thân bất do kỷ, lộ ra kẽ hở khổng lồ.

Tuy trận pháp có uy lực mạnh mẽ, nhưng một khi bị phá, người tạo thành trận pháp cũng đồng thời phải chịu trận pháp kiềm chế. Đây là điển hình cho con dao hai lưỡi.

- A!

Cơ hồ là đồng thời ở hai vị trí khác truyền đến hai tiếng kêu thảm thiết liên tiếp. Mai nha đầu cùng một đệ tử Pháp Lực kỳ khác toàn lực bộc phát, mỗi người đều một kiếm xuyên thủng lồng ngực hai gã tà đạo tán tu.

Trong lòng hai người cũng là giận dữ, trong nội tâm ôm hận mà phát ra, một kích này đem hết toàn lực, trực tiếp đen hai người chém thành thành hai đoạn!

- Đi!

Thanh Dương lão tổ nhìn thấy một màn này làm sao không biết đại thế đã mất. Mười người liên thủ thi triển Thập Phương Khốn Ma đại trận vẫn không thể tốc chiến tốc thắng, giết chết Thanh Liên thánh nữ. Nếu như trận pháp bị phá, lại thêm một tiểu tử biến thái có thể gọi gọi ta năm đầu khu thần tạo vật, làm sao còn đánh thắng được.

- Bá!

Thân hình Thanh Dương lão tổ nhanh lên, không ham chiến chút nào, lập tức bay vào hư không, bắn tới như điện xẹt. Rút lui triệt để như vậy ngay cả Thanh Liên thánh nữ đều ngẩn ngơ.

- Đi!

Thanh Dương lão tổ vừa đi, mấy người khác càng là không có tâm ham chiến. Nguyên một đám tan tác như ong vỡ tổ rời đi.

- Xú tiểu tử, ta nhớ kỹ ngươi. Ngươi tốt nhất là sau này không để cho ta gặp được!

Bạch Cốt thư sinh nộ rống một tiếng, quay đầu lại hung hăng nhìn thoáng qua Lâm Hi, sau đó bắn nhanh như điện.

- Hừ, về sau? Ngươi còn có về sau ư!

Thanh Liên thánh nữ tức giận quát một tiếng, một Thanh Dương lão tổ rời đi là nàng không ngờ đến lão lại sẽ dứt khoát như vậy. Nhưng Bạch Cốt thư sinh liền không giống với lúc trước, trước lúc đi còn dám đe dọa, muốn giết chết Lâm Hi, Thanh Liên thánh nữ là người đầu tiên không tha cho hắn.

Oanh!

Một đạo thanh khí mênh mông cuồn cuộn, như trường hồng quán nhật, thế như chẻ tre hướng Bạch Cốt thư sinh đuổi theo.

- Không tốt!

Bạch Cốt thư sinh nghe được động tĩnh sau lưng, trong lòng cảm giác nặng nề, lập tức biết không ổn. Song chưởng hợp lại, hướng phía sau lưng oanh ra một chưởng, sau đó áo bào rung động, lập tức bắn nhanh ra như điện, chui vào trong hỏa vụ nồng đậm.

- Ngươi chạy được không? Ta nói rồi, sau khi trận pháp bị phá liền nhất định phải giết ngươi!

Thanh Liên thánh nữ một chưởng phá vỡ chân khí của Bạch Cốt thư sinh, đôi mắt phát lạnh, lập tức bắn nhanh ra.

Tốc độ của Bạch Cốt thư sinh rất nhanh, nhưng tốc độ của Thanh Liên thánh nữ càng nhanh hơn. Hai cái cảnh giới, kém không phải chỉ là một điểm hay nửa điểm.

Thanh Liên thánh nữ buồn bực lúc trước hắn nói năng lỗ mãng, trong lòng hạ quyết tâm vô luận như thế nào cũng phải giết hắn. Chỉ mấy lần lên xuống, liền biến mất trong nhiệt vụ.

- A!

Bất quá chỉ thời gian mấy cái hô hấp, một hồi tiếng kêu thê lương thảm thiết lập tức vang lên trong hỏa vụ cuồn cuộn, thanh âm vừa mới vang lên lập tức im bặt lại.

- Người này thật là muốn chết.

Lâm Hi nghe được thanh âm, thầm nghĩ trong lòng.

Có Thanh Dương lão tổ ở đây, Thanh Liên thánh nữ còn không làm được gì hắn. Nhưng Thanh Dương lão tổ thấy tình thế không đúng đã bỏ chạy, Bạch Cốt thư sinh còn dám ở trước mặt Thanh Liên thánh nữ nói năng lỗ mãng, đây không phải là muốn chết sao?

Đang nghĩ ngợi, đột nhiên một thân thể ấm áp chợt phốc vào trong ngực, tiếp đó trong tai nghe được một hồi thanh âm vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ:

- Tiểu sư đệ! Cám ơn ngươi... nếu ngươi đến muộn một chút, chúng ta cùng sư tỷ chỉ sợ đã chết trong tay của đám người Thanh Dương lão tổ rồi.

Là thanh âm của Lan Đài.

Lâm Hi cảm giác được trước ngực một hồi co dãn kinh người, thân thể cũng không khỏi cứng đờ, có chút xấu hổ:

- Ngươi trước thả ta ra đi.

- Khanh khách, nha đầu, ngươi làm gì vậy. Rõ ràng là chủ động yêu thương nhung nhớ đối với tiểu sư đệ. Không phải là vừa ý hắn chứ?

Thanh âm trêu chọc của Mai nha đầu từ phía sau truyền đến.

- Ai nha!

Lan Đài cả kinh, tranh thủ thời gian buông tay, nhảy ra.

Trong nội tâm nàng chỉ là vui mừng khi sống sót sau tai nạn, cũng không nghĩ nhiều tới mặt khác. Lúc này nghe được thanh âm mới phản ứng lại, khiến cho mặt đỏ tới mang tai.

Nhìn nữ tử trước mặt mặt đỏ tới mang tai, vẻ mặt thẹn thùng, lần đầu tiên Lâm Hi phát hiện ra dung mạo của Lan Đài kỳ thật thanh tân động lòng người. Chỉ là lúc trước, trong lúc hắn đều coi các nàng là sư tỷ nên cũng không quá mức quan sát tỉ mỉ, cho nên còn không chú ý tới.

- Khanh khách, kỳ thật tiểu sư đệ cũng không tệ, tướng mạo tuấn mỹ, tu vi cũng không tệ lắm. Nha đầu, ánh mắt rất tốt. Bất quá nếu như nha đầu Ngọc Tuyết kia biết rõ, chỉ sợ lại muốn ghen tỵ.

Một nữ đệ tử Pháp Lực kỳ khác trêu đùa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.