Thần Tọa

Chương 184: Chương 184: Khinh người quá đáng




Lâm Hi cũng không chỉ trích hộ pháp trưởng lão, mà đem một đầu nhắm ngay Long Băng Nhan. Gián tiếp trong đó cũng là điểm tỉnh hộ pháp trưởng lão, trong việc này còn có chuyện kỳ quặc khác, hy vọng hắn có thể chăm chút cân nhắc.

Lâm Hi cướp đoạt thành quả của hai phái Đâu Suất, Thái A đúng là sự thật, nhưng đệ tử của Đâu Suất, Thái A mưu đồ làm loạn, muốn giết người đoạt bảo cũng là sự thật. Huống chi, Hắc Long Long đan, trứng rồng này, Đâu Suất, Thái A hai phái cũng lấy tới bất chính, cũng là bức bách Bắc Đẩu cung mới lấy được.

Lâm Hi cướp đoạt đồ vật của Chu Khác Lễ cũng không thể coi là cái gì. Căng hết cỡ, coi như là kiếm ăn bí mật phi pháp!

Nếu như Thần Tiêu Tông nguyện ý tra rõ việc này, như vậy rất dễ dàng có thể điều tra ra.

Lâm Hi tất nhiên sẽ chịu phạt, chỉ sợ Đâu Suất, Thái A cũng phải mất hết thể diện.

Chỉ cần tông phái có thể xử sự công chính, Lâm Hi cho dù vì thế mà bị trừng phạt, cũng không một câu oán hận.

- Im ngay! Thị phi khúc chiết, ta đều có định đoạt. Há cần ngươi tới biện bác!

Thanh âm của hộ pháp trưởng lão nghiêm khắc băng lãnh, phiêu đãng xuống dưới.

Lâm Hi nghe vậy, hô hấp cứng lại, nội tâm lập tức liền nguội lạnh một nửa.

Hộ pháp trưởng lão nói lời này, đã rõ ràng là đang thiên vị Long Băng Nhan rồi. Trên thực tế, Lâm Hi cảm giác được lão thậm chí căn bản không nghe mình đang nói cái gì.

Một trưởng lão công chính, nghiêm minh, chẳng lẽ không phải cần trước khi làm ra quyết định, cẩn thận châm chước, liên tục điều tra, rồi mới làm ra quyết định sao? Ít nhất, cũng phải cấp cho chính mình một cái cơ hội chứng minh chứ?

Lâm Hi quan sát ánh mắt lạnh như băng của Long Băng Nhan, lại hơi liếc lên trên đỉnh Tài Quyết phong, loáng thoáng, tựa hồ đã minh bạch cái gì.

- Việc này, tạm thời bỏ qua. Ta lại hỏi ngươi, Tào thị huynh đệ có phải là bị ngươi giết chết?

Thanh âm của hộ pháp trưởng lão lại lần nữa vang lên trên Tài Quyết phong, lạnh lùng vô cùng.

Mặc dù là ngữ khí hỏi thăm, nhưng giống như hộ pháp trưởng lão đã sớm nhận định, Tào thị huynh đệ là do Lâm Hi giết chết.

Tâm của Lâm Hi triệt để chìm xuống.

Ở lúc trước khi hắn đến, hộ pháp trưởng lão đã có ấn tượng ban đầu giữ chủ đạo, triệt để đã tin tưởng lời nói của Long Băng Nhan. Hơn nữa Lâm Hi cảm giác, cho dù mình nói cái gì, chỉ sợ vị hộ pháp trưởng lão này cũng sẽ không nghe lọt.

- Đệ tử cũng không nhận ra cái gọi là Tào thị huynh đệ, hơn nữa, cùng bọn họ không cừu không oán. Không biết trưởng lão tại sao lại có thành kiến như thế?

Tâm của Lâm Hi đều nguội lạnh.

Hắn cảm giác được, tất cả phản bác sẽ chỉ là phí công. Hộ pháp trưởng lão căm bản sẽ không cho hắn cái gọi là cơ hội "Công bằng".

- Không biết? Hừ! Tào thị huynh đệ tiếp nhận nhiệm vụ tông phái, cùng với ngươi ở trong Hắc Long không gian, ngươi sao lại có thể không biết?

Thanh âm của hộ pháp trưởng lão lạnh lùng nói.

- Ở trong cùng một cái không gian, liền nhất định phải biết chăng?

Lúc này Lâm Hi triệt để tuyệt đi phần cầu may kia.

Hắn đã cảm giác được, ý nghĩ trước đó của chính mình với hộ pháp trưởng lão là quá mức ngây thơ. Hộ pháp trưởng lão căn bản cũng không phải là tới nghe hắn phân biện, mà là từng bước ép sát, mục đích mỗi câu đều ép cho mình thừa nhận, sau đó ở trước mặt hắn nhận tội.

- Làm càn! Ngươi lại dám ở trước mặt trưởng lão nói chuyện như vậy sao?

Một tiếng "Làm càn", một cỗ lực lượng vô hình, to lớn vô cùng, phảng phất như là một cái roi hung hăng quất vào trên người Lâm Hi.

Lâm Hi kêu lên một tiếng đau đớn, thân hình lay động một cái, lập tức một đám huyết thủy chảy ra khỏi khóe miệng. Sắc mặt cũng là trắng bệch như tờ giấy.

Lâm Hi không rên một tiếng, nhưng trong ánh mắt lại bắn ra quang mang cừu hận.

- Hộ pháp trưởng lão..., đây chính là hộ pháp trưởng lão của Thần Tiêu Tông sao?

Trong nội tâm Lâm Hi, một thanh âm ù ù quanh quẩn.

Khóe miệng Long Băng Nhan xẹt qua một nụ cười lạnh lùng, nàng nghiêng đầu nhìn thoáng qua Lý Vô Cơ.

Lý Vô Cơ hiểu ý, lập tức đi ra phía trước, trầm giọng nói:

- Trưởng lão, đệ tử có chứng cớ chứng minh, Tào thị huynh đệ chính là bị Lâm Hi giết chết. Hắn mới từ Hắc Long không gian trở về, còn không có thời gian che giấu đồ vật. Tìm tòi trên người của hắn, còn có gian phòng của hắn, tất nhiên có thể tìm được pháp khí cùng pháp kiếm của Tào thị huynh đệ!

- Tốt!

Một chữ "Tốt" như chém đinh chặt sắt. Sau đó, oanh một tiếng, trời đất rung chuyển, thiên địa biến sắc, một cỗ cường hoành chân khí không cách nào tưởng tượng từ trên đỉnh Tài Quyết phong bắn ra.

Cỗ chân khí này vô cùng mênh mông, bao dung trời xanh, đem trọn vẹn Thần Tiêu sơn bao phủ vào bên trong.

- Ông!

Chỉ trong nháy mắt, pháp kiếm ngân nga, ba thanh pháp kiếm bộc phát ra hào quang kinh thiên, từ phía bên cạnh bạt không bay lên, bay về phía Tài Quyết phong. Cùng một thời gian, một đoàn chân khí cường hoành đột nhiên hiện lên, giống như một đầu cuồng long, cường hành trùng nhập vào thể nội Lâm Hi, trấn áp chân khí của hắn.

Rầm rầm!

Một thanh pháp kiếm phát ra hào quang, từ phía sau lưng Lâm Hi bay ra. Cùng một thời gian, pháp khí trung phẩm "Hoàng Kim cự đỉnh" trong cơ thể Lâm Hi cũng ở dưới sự dẫn dắt của cỗ lực lượng đáng sợ phá thể mà ra, lơ lửng ở trên đỉnh đầu Lâm Hi.

Bốn chuôi pháp kiếm, một kiện pháp khí trung phẩm đồng thời bị chân khí bao lại, trôi nổi ở trên đinh Tài Quyết phong.

- Trưởng lão, ba thanh pháp kiếm kia đúng là sở hữu của Tào thị huynh đệ!

Nhãn tình Lý Vô Cơ sáng lên, chỉ vào ba thanh pháp kiếm khác ở giữa không trung nói.

Thanh âm của Lý Vô Cơ chưa dứt, một cỗ uy áp cường đại phá không mà ra, bao phủ ở trên người Lâm Hi. Thanh âm lạnh như băng, vô tình kia vang vọng hư không.

- Chứng cứ phạm tội vô cùng xác thực! Lâm Hi, ngươi còn không nhận tội sao?

Sinh tử tồn vong!

Lâm Hi cũng biết, đám người Long Băng Nhan lần này không phát động thì thôi, một khi phát động chính là lôi đình vạn quân, muốn đưa mình vào tử địa. Tào thị huynh đệ đúng là hắn giết chết, nhưng là ba người này lại đuổi giết hắn trước.

Nếu như không phải Lâm Hi vừa mới phục dụng "Thiên Lôi đan", thực lực đại trướng, chỉ sợ có lẽ đã chết trong tay ba người rồi. Hiện tại ba người chết ở trong tay hắn, coi như là trừng phạt đúng tội. Trong nội tâm Lâm Hi xem xét, tuyệt không hối hận.

Long Băng Nhan chỉ nói Lâm Hi tàn sát Tào thị huynh đệ, cũng không đề cập tới Tào thị huynh đệ là do mình phái đi giết chết Lâm Hi đấy. Điều này khiến cho trong nội tâm Lâm Hi phẫn hận không thôi.

Mà hộ pháp trưởng lão chỉ nghe một phía, càng khiến cho trong nội tâm Lâm Hi ẩn hàm lửa giận. Chỉ là hắn biết rõ, vào lúc này tuyệt đối không phải là lúc xả giận.

- Lâm Hi không biết có tội gì, chẳng lẽ chỉ bằng bốn chuôi kiếm này sao? Trong thế tục, pháp kiếm khó tìm, nhưng cũng không phải là không tìm được. Pháp kiếm như vậy, ngàn ngàn vạn vạn, trưởng lão tại sao lại khẳng định ba thanh pháp kiếm này chính là sở hữu của Tào thị huynh đệ?

Lâm Hi bình tĩnh nói.

Thi thể của Tào thị huynh đệ sớm đã biến mất ở trong Hắc Long không gian, bị liệt diễm đốt cháy. Mà ba kiện pháp khí Long Hổ Báo của bọn họ sớm đã bị Lâm Hi khiến cho tự bạo, dùng để đối phó với Chu Khác Lễ.

Lúc trước vì phòng bị Long Băng Nhan lợi dụng điều này hãm hại, Lâm Hi sớm đã chuẩn bị sẵn sàng, ngay cả "Toan Nghê công" cũng là sau khi nhớ kỹ liền đốt rụi.

Còn lại ba thanh pháp kiếm, nhưng lại nhất nhất không thể trở thành chứng cứ!

Lâm Hi đọc qua "Đại thế giới Tiên đạo", biết rõ pháp kiếm ở Thế giới tiên đạo thật ra là loại bình thường nhất. So với các loại pháp khí khác thì còn dễ dàng thu hoạch hơn nhiều lắm, hơn nữa cũng không có quy cách gì.

Bởi vì cấp độ thấp, cho nên pháp kiếm đều có quy cách ước định thành thục. Nói một cách khác, cũng là hàng hóa thông thường!

Long Băng Nhan, Lý Vô Cơ thông qua ba thanh pháp kiếm này để làm chứng cứ, ngược lại là không có sức thuyết phục nhất đấy!

- Trưởng lão, xin thứ cho Long Băng Nhan nói lên vài câu.

Long Băng Nhan đột nhiên tiến lên vài bước:

- Thần Tiêu Tông cùng Đâu Suất cung, Thái A tông đều là đại phái trong tiên đạo, song phương đều là chính đạo đại phái, vinh nhục tương liên. Kẻ này cướp đoạt vật của đệ tử phái khác, phá hư quan hệ của Thần Tiêu Tông cùng Đâu Suất, Thái A, đây đã là tội lớn. Hơn nữa hắn thấy lợi quên nghĩa, tàn sát Tào thị huynh đệ, cướp đoạt pháp khí của bọn họ, thật sự là thủ đoạn tàn nhẫn, phạm vào tông môn cấm luật, không xứng là đệ tử Thần Tiêu Tông ta. Hơn nữa, ta và hắn không cừu không oán, hắn chỉ là một cái ký danh đệ tử nho hỏ lại muốn giá họa cho ta, dụng tâm hiểm ác, quả thực đáng hận! Bại hoại như thế, quả thực là không giết không đủ để làm nguôi oán hận của mọi người, không giết không đủ để trị chính. Thỉnh trưởng lão giết mội người để răn đe trăm người!

Thủ đoạn ngoan độc của Long Băng Nhan liền khá hơn, trực tiếp muốn hộ pháp trưởng lão xử tử Lâm Hi.

- Long Băng Nhan! Ngươi còn biết xấu hổ hay không, lại muốn lừa gạt trưởng lão, mượn đao giết người!

Một tiếng quát tức giận từ đằng xa truyền đến.

Lại là Thượng Quan Dao Tuyết ở xa xa, nàng và Thanh Liên thánh nữ đứng chung một chỗ, lơ lửng giữa không trung, nhịn không được, xa xa gầm lên.

- Không xong!

Trong nội tâm Thanh Liên thánh nữ chấn động, thầm kêu không xong. Tài Quyết phong là địa phương nào, đâu có thể để người khác xen vào được.

- Hả?

Quả nhiên ở trong Tài Quyết điện truyền đến một thanh âm chấn nộ?

- Đệ tử nào, dám ở chỗ này làm càn? Vả miệng!

Một đoàn chân khí đáng sợ từ trong Tài Quyết điện bay ra, Thượng Quan Dao Tuyết kêu thảm một tiếng, lập tức từ trên thanh sắc tiểu chu đang lơ lửng, bay ra ngoài như diều đứt dây, trong nháy mắt đã không thấy gì nữa.

Hộ pháp trưởng lão ra tay là cực kỳ nhanh chóng, ngay cả Thanh Liên thánh nữ đều không kịp phản ứng!

Tâm thần Thanh Liên thánh nữ kịch chấn, nhìn thoáng qua Lâm Hi, lại nhìn phương hướng Thượng Quan Dao Tuyết bay ra, cắn răng một cái, mãnh liệt quay người hướng về phương hướng Thượng Quan Dao Tuyết biến mất mà đuổi theo.

- Dao Tuyết!

Lâm Hi vừa kinh vừa sợ, bỗng nhiên từ dưới đất đứng lên.

Lúc hộ pháp trưởng lão đem Thượng Quan Dao Tuyết đánh bay, một điểm kính ý cuối cùng trong nội tâm Lâm Hi cũng đã biến mất.

Hắn bỗng nhiên từ dưới đất đứng lên, nhìn chằm chằm Long Băng Nhan.

- Long Băng Nhan, ngươi cái nữ nhân hèn hạ âm hiểm này! Ngươi không nên bày ra bộ dáng cao cao tại thượng này, cũng không nên biểu lộ không có quan hệ gì. Long thế gia các ngươi muốn xâm chiến Ngũ Lôi Phái, kết quả bị ta phá! Trong lòng ngươi phẫn uất, hại cô cô ta còn chưa đủ, còn muốn hại ta. Lúc khảo hạch tiên đạo, ngươi liền phái một gã Luyện Khí cao thủ lẫn vào trong đó, truy sát ta cùng Dao Tuyết. Hiện tại lại muốn mượn đao giết người, muốn mượn tay của hộ pháp trưởng lão để đối phó ta!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.