Thần Tọa

Chương 163: Chương 163: Kéo da hổ




Bất kể là cao thủ của Thái A Tông kia hay là Chu Khác Lễ, cũng không phải Lâm Hi có thể đối phó.

Thậm chí cho dù là ba gã Luyện khí tam trọng của Bắc Đấu Cung cũng không tin tưởng. Trước hấp dẫn lớn trước mặt thì cái gì cũng xảy ra.

Lâm Hi tiếp xúc thế giới tiên đạo ngay từ đầu là được Thượng Quan Dao Tuyết trợ giúp, đem một kiện pháp khí trung phẩm cho hắn. Về sau Lâm Hi lập tức phải đến khi gặp Đại Lôi chân nhân lưu lại "Hoàng kim cự đỉnh ", tâm lý cũng không cảm thấy hiếm có.

Lúc này nhìn thấy Chu Khác Lễ đường đường là tinh anh của Đâu Suất Cung lại không quan tâm đạo nghĩa muốn cướp đoạt hoàng kim cự đỉnh của hắn, mới cảm giác được lúc trước Thượng Quan Dao Tuyết đem hoàng kim pháp khí cho mình mượn là tín nhiệm cỡ nào.

- Những kẻ này đều là sài lang, không có một tên đơn giản. Trốn, ta trốn không thoát. Nhiều cao thủ Thái A Tông cùng Đâu Suất Cung tọa trấn, còn có Luyện Khí tam trọng ở đây đánh thì không lại.

Trong nội tâm Lâm Hi thay đổi nhiều ý niệm trong đầu.

Hắn cảm giác được Chu Khác Lễ mặc dù nói muốn bắt mình quay về Đâu Suất Cung, sau đó thông tri Thần Tiêu Tông đến lĩnh người. Nhưng trên thực tế cũng không làm như vậy.

Trên người của Chu Khác Lễ thì Lâm Hi cảm giác được sát cơ ẩn nấp thật sâu. Chỉ sợ còn chưa quay về Đâu Suất Cung, Chu Khác Lễ sẽ ra tay với mình. Ít nhất sau đó dễ dàng giải thích hơn.

Dù sao mình chỉ là đệ tử ký danh. Trước khi trở thành đệ tử chính thức, Thần Tiêu Tông cũng không vì mình mà ra tay. Dù chết thì Thần Tiêu Tông cũng chiêu thêm đệ tử ký danh là được.

Mặc dù Lâm Hi cả kinh bất loạn, trong đầu suy nghĩ.

Bên ngoài mà nhìn Đâu Suất Cung chỉ muốn giáo huấn hắn, nhưng Lâm Hi biết rõ mình đang lâm vào sinh tử tồn vong.

- Chu Khác Lễ đáng chết!

Trong nội tâm Lâm Hi hiện ra sát cơ, trên mặt bất động thanh sắc.

- Lựa chọn a, ngươi thúc thủ chịu trói, vẫn nên phản kháng tới cùng a?

Chu Khác Lễ tiến lên một bước, ánh mắt cao cao tại thượng, quan sát Lâm Hi giông như nhìn con sâu cái kiến.

- Hừ! Chu Khác Lễ, ngươi muốn chết phải không? Rõ ràng dám cướp đoạt pháp khí của người Long thế gia chúng ta. Pháp khi này là do Long Băng Nhan Long sư tỷ thưởng cho ta. Ngươi là một tiểu đệ tử của Đâu Suất Cung lại dám cướp đoạt, ngươi cho rằng mình có mấy cái mạng!

Thời khắc mấu chốt Lâm Hi không lùi mà tiến tới, tiến lên một bước, đứng ở trước người của Chu Khác Lễ. Ánh mắt hùng hổ dọa người, dùng ánh mắt như nhìn người chết nhìn qua đệ tử Thái A Tông, Đâu Suất Cung

- Chuyện hôm nay không có đơn giản như vậy. Sau khi trở về ta sẽ báo cáo lại cho Long sư tỷ. Bảo nàng tìm trưởng lão của các ngươi lý luận.

Oanh!

Lời vừa nói ra long trời lở đất.

- Cái gì! ! Là Long Băng Nhan, thánh nữ Thần Tiêu Tông!

Đột nhiên nghe tên này, Chu Khác Lễ, "Vương sư huynh" tất cả giật mình, lộ ra thần sắc khiếp sợ, khiếp sợ sắc mặt tái nhợt.

Ngay cả ba tên cường giả Luyện Khí Cảnh của Bắc Đấu Cung vẻ mặt chấn động như mới quen Lâm Hi.

Chỉ có Giản Diêu Bạch, tiểu nha đầu cấp độ quá thấp, vẻ mặt mờ mịt, không biết Long Băng Nhan trong miệng Lâm Hi là địa vị gì. Nhưng mà nhìn mặt mũi của mọi người thì biến địa vị không nhỏ.

Lâm Hi nhìn mặt chuyện, lập tức thừa cơ rèn sắt khi còn nóng, kéo da hổ "Long Băng Nhan":

- Nếu như không phải có Long thế gia, có đệ tử ký danh nào có thực lực như ta. Nếu như không phải Long sư tỷ thưởng thức thì ta một tiểu đệ tử ký danh làm sao có được hoàng kim pháp khí!

Chu Khác Lễ cùng vài tên đệ tử Đâu Suất Cung sắc mặt khó coi. Nhìn qua Thái A Tông "Vương sư huynh" giống như vậy.

Một gã đệ tử ký danh đương nhiên không bị bọn họ nhìn vào mắt, nhưng nếu có Long Băng Nhan thì không giống. Đó là thánh nữ Thần Tiêu Tông, thanh danh lộ ra bên ngoài.

Tuy Chu Khác Lễ là tinh anh trong môn phái, có quyền thế nhỏ. Nhưng so với thánh tử, thánh nữ thì kém xa. Đó là dân chơi gặp thứ thiệt, cả hai khách nhau qua lớn.

Đương nhiên nếu như Long Băng Nhan chỉ là thánh nữ Thần Tiêu Tông cũng không quản được đệ tử Đâu Suất Cung như hắn. Dù sao mỗi tông phái tiên đạo thánh tử, thánh nữ đều như nhau. Nhưng mà trên đó là đệ tử chân truyền.

Nhưng Chu Khác Lễ lại biết Long Băng Nhan lai lịch không nhỏ. Nàng có thân phận khác, tuyệt đối không dám trêu chọc. Nếu như Lâm Hi là người của Long thế gia mà được Long Băng Nhan coi trọng, như vậy trên người hắn có hoàng kim pháp khí cũng giải thích được.

Trong khoảng thời gian ngắn Chu Khác Lễ lâm vào tiến thoái lưỡng nan.

- Vương huynh, ngươi đi dò thám ngọn nguồn của tiểu tử này. Nếu thật sự là người của thánh nữ Thần Tiêu Tông Long Băng Nhan, chúng ta gặp phiền toái rồi.

Chu Khác Lễ truyền ý niệm. Nhưng mặt hắn không có vẻ khác thường gì, thoạt nhìn giống như đang chất vấn Lâm Hi, phân biệt rõ thật giả của hắn.

- Hừ!

Một tiếng hừ nhẹ như lôi đình vạn quân. Áo trắng kim quan Thái A Tông "Vương sư huynh " trong đám người đi ra, tròng mắt hơi híp, lộ ra hào quang không biết tên.

- Ngươi thật lớn mật! Rõ ràng dám giả mạo người của Long thế gia. Thánh nữ Long Băng Nhan ta cũng biết, nhưng mà người Long thế gia không có ai họ Lâm.

Tiểu nha đầu vừa rồi nói chuyện với Lâm Hi, người chung quanh đều nghe được rõ ràng, xưng hắn là "Lâm sư huynh" . Long thế gia là họ Long, đương nhiên không có khả năng có họ Lâm.

Đây là một sơ hở rõ ràng!

- Mấy gia hỏa này trước đó kiêu ngạo như vậy, rõ ràng sợ hãi Long Băng Nhan như vậy!

Trong nội tâm Lâm Hi âm thầm xem thường.

Loại xem thường này trong mắt Chu Khác Lễ vốn có vài phần hoài nghi, bây giờ tin vài phần. Nếu như không phải người của Long thế gia mà dám dùng ánh mắt này với hắn là muốn chết!

Lâm Hi cũng không để ý những chuyện này, hắn làm người vô cùng nhạy bén. Biết rõ Chu Khác Lễ không quá đáng tin, đã sớm động thủ. Căn bản không không cần phái người dò xét. Đây là vẽ rắn thêm chân.

- Hừ! Các ngươi chỉ biết Long thế gia họ Long, chẳng lẽ không biết trừ họ Long còn không có người ở rể sao? biết rõ Long thế gia Long Đan Ny sao? Long sư tỷ đã đáp ứng gả nàng cho ta. Hiện tại các ngươi biết rõ hoàng kim pháp khí của ta là từ đâu đến rồi chứ!

Lâm Hi nói dối đầy trời, thuận tay đem Long Đan Ny kéo xuống ngựa. Nữ nhân này tại Ngũ Lôi Sơn hại hắn, Lâm Hi kéo nàng xuống nước không có chút gánh nặng.

- Long Đan Ny!

Tên này trong Long thế gia không phải rất nổi danh, người biết không nhiều lắm. Nhưng Chu Khác Lễ lại hoàn toàn biết rõ đây là tín thiếp của Long Băng Nhan, chính là dùng lôi kéo thiên tài.

Đây cũng là phương thức thể hiện trong tiên đạo, bày ra ý nghĩa không muốn ngộ thương.

Dùng thân phận của Chu Khác Lễ còn không có tư cách này. Bởi vì thư tín của Long Băng Nhan là chia cho các thánh nữ thánh tử. Hắn cũng trong lúc vô tình biết được.

- A! Thì ra là người của Băng Nhan sư tỷ, ngược lại là ta hiểu lầm. Đã có Thần Tiêu Tông Long sư tỷ làm bảo vệ, Lâm sư đệ nhân phẩm hẳn là tin được. Việc này xem như thôi đi.

Chu Khác Lễ cũng là người co được dãn được, cười cười, vẻ mặt nhu hòa gần gũi bình dị. So với khí tức lăng lệ ác liệt lúc trước quả thực là một trời một vực.

- Hừ! Có lời gì thì lúc đó đi giải thích cho Long sư tỷ đi.

Lâm Hi phất tay áo, không lưu tình chút nào.

Hắn biết rõ lúc này nếu mềm yếu, đối phương cho rằng mình trạng thái buông lỏng là có băn khoăn, nói không chừng ngược sinh ra nghi ngờ. Hoài nghi thân phận của mình.

Thần sắc Chu Khác Lễ cứng đờ, dáng tươi cười cũng mất tự nhiên.

Hắn cũng không có ngờ tới Lâm Hi khó chơi như vậy. Vốn cho rằng đụng phải quả hồng mềm dễ bóp, không nghĩ tới đá trúng thiết bản.

Đúng là đâm lao phải theo lao, hai mặt khó xử, một đạo pháp phù hóa thành cầu vồng từ "Thời Không Chi Môn" Bắc Đấu Cung bắn ra, chui vào trong tay cao thủ Bắc Đấu Cung.

Đây là lệnh dụ trưởng lão của Bắc Đấu Cung, xuyên qua Thời Không Chi Môn, truyền tới.

Nếu đã có chuyện này, ánh mắt tất cả mọi người nhìn qua.

Chuyện nơi này liên lụy tới quan hệ giữa Bắc Đấu Cung cùng Thái A Tông, Đâu Suất Cung. Trong lúc này có tác động từ Phương trưởng lão, Lâm Hi cùng Chu Khác Lễ có mâu thuẫn cũng bỏ xuống.

Trong mắt mọi người, Bắc Đấu Cung ba gã Luyện Khí tam trọng đang xem nội dung trưởng lão, vẻ mặt sắc hết sức khó coi.

Vèo!

Một lát sau một đạo pháp phù từ Thời Không Chi Môn Đâu Suất Cung bắn ra, rơi vào trong tay Chu Khác Lễ.

Chu Khác Lễ chỉ xem qua và cười rộ lên.

- Lữ Nhan, Trương Nam, Trần Kiều, các ngươi hiện tại còn có gì nói đây?

Chu Khác Lễ gọi tên của ba cao thủ Bắc Đấu Cung.

Chuyện đã tới mức này, ngay cả bọn người Giản Diêu Bạch vẻ mặt như tro tàn.

- Không có khả năng! Trưởng lão sao có khả năng đồng ý?

Tiểu nha đầu kêu lên.

- Đủ rồi! Trưởng lão có lệnh, bảo chúng ta lập tức trở về. Không cần nói nhiều, lập tức quay về sư môn.

Lữ Nhan, Trương Nam, Trần Kiều ba gã cao thủ Bắc Đấu Cung sắc mặt tái nhợt, nghiêm nghị quát lên. Ai nhìn thây cũng biết tâm tình bọn họ không tốt.

Đây là sào huyệt Hắc Long, là bọn họ phát hiện trước. Dựa theo quy tắc thế giới tiên đạo nên quy cho Bắc Đấu Cung. Nhưng mà trưởng lão Bắc Đấu Cung lại nhượng xuất, bảo bọn họ quay về.

Không thể không nói, đây hoàn toàn vượt qua dự đoán của ba người!

- Đâu Suất Cung cùng Thái A Tông mạnh tới mức này? ! Bắc Đấu Cung rõ ràng chiếm lý bị áp lực mà nhượng xuất ra!

Lâm Hi khiếp sợ.

Không thể không nói, một màn này vượt qua dự đoán, cho hắn bên bài học thật sâu. Cũng cho hắn hiểu tình thế tông phái tiên đạo.

Đâu Suất Cung cùng Thái A Tông đạt được tin tức hưng phấn không thôi.

Vẻ mặt thống khoái chưa từng có.

Ngay cả thần sắc Chu Khác Lễ cũng có có chút đắc ý.

- Vị tiểu sư đệ này, ngươi đã là người Long gia. Như vậy tất cả chỉ là hiểu lầm. Chuyện này ta sẽ đích thân hướng Long Băng Nhan thánh nữ báo cáo, tin tưởng dùng thánh nữ rộng lượng hẳn là tha thứ chuyện này. Hiện tại ở lại thì tùy ngươi. Muốn đi cũng tùy ngươi.

Chu Khác Lễ cho một phong pháp phù, thông qua trưởng lão trong môn, ngăn chặn đệ tử Bắc Đấu Cung và cho bọn họ rời đi. Nhất thời trong nội tâm rất thoải mái, khí phách phân phát cũng không đặt Lâm Hi vào mắt.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.