Tam Sinh Tam Thế Chẩm Thượng Thư

Chương 27: Chương 27




01.

Liên Tống quân thực ra không phải là một tiên giả chính trực, thường làm những việc trái với lương tâm, nhưng vì Liên Tống quân chưa từng cảm thấy những việc trái với lương tâm này có gì to tát, do đó hiếm khi thấy lương tâm bất an, nói theo cách của Liên Tống, đó chính là phong độ ung dung tự tại của chàng ta, nói theo cách của Thành Ngọc Nguyên Quân – người mà Liên Tống rất thích, thì là một kẻ khốn kiếp ngang ngược, làm sai không cần phải giải thích.

Kẻ khốn kiếp ngang ngược Liên Tống quân hôm nay lại vì lương tâm bất an mà có chút buồn bã và u uất.

Nói đến sự buồn bã và u uất của Liên Tống quân, không thể không nhắc tới Đông Hoa Đế Quân.

Sau khi ba người Đế Quân ra khỏi giấc mộng của A Lan Nhược, đám tiên bộc tinh ý của bộ tộc Tỷ Dực Điểu không cần ai căn dặn, đã cẩn thận chuẩn bị sẵn ba phòng nghỉ gần nhau cho ba vị. Đế Quân bế Phượng Cửu tùy ý bước vào một trong ba phòng đó, Liên Tống quân biết ý, đang định kêu đám tiên bộc không cần vào trong hầu hạ, lại thấy Đế Quân đã bước vào bên trong đột ngột xuất hiện ở cửa: “Đệ vào đây một chút”.

Liên Tống quân cảm thấy có phần khó hiểu, chàng cố ý tạo ra thời cơ này để hai người bọn họ cùng ở một nơi, cùng trò chuyện kết nối tình cảm, vừa thoát nạn mà, đây chính là thời cơ tốt để thổ lộ tình cảm, những lúc như thế này là lúc mỹ nhân thường mềm yếu nhất, chỉ cần dịu dàng ân cần một chút là sẽ có được nàng ngay, thời khắc quan trọng để có được mỹ nhân như vậy, Đông Hoa gọi mình vào để làm gì chứ?

Liên Tống mơ mơ hồ hồ bước vào trong phòng, nhìn mỹ nhân Phượng Cửu mặc nguyên quần áo nằm ngủ trên giường, sững lại, nói: “Huynh sử dụng thuật hôn mê trên người nàng ấy làm gì, đệ thấy sau khi mọi người ra ngoài, nàng ấy đã có dấu hiệu tỉnh lại, huynh lo lắng cho nàng ấy, mong nàng ấy ngủ thêm chút nữa để dưỡng thần đệ có thể lý giải được, nhưng thực ra ngủ nhiều quá cũng không tốt…”.

Đế Quân vừa dùng hai dải lụa đen buộc chặt ống tay áo vừa nói: “Hãy giúp ta trông coi nàng, trước khi ta quay lại, đừng để nàng thức giấc”.

Liên Tống nhìn ống tay áo đã được buộc chặt của chàng, nói: “Đây chẳng phải là trang phục khi luyện đan của huynh sao?”, quan tâm nói: “Lẽ nào Phượng Cửu đã nhiễm bệnh nặng?”.

Đế Quân chằm chằm nhìn chàng ta: “Còn nguyền rủa Tiểu Bạch mắc bệnh nặng thêm một lần nữa ta sẽ đánh cho đệ nhiễm bệnh nặng thật đấy”.

Liên Tống quân sán lại gần quan sát kỹ sắc mặt của Phượng Cửu: “Vậy tại sao huynh…”.

Đế Quân thở dài nói: “Nàng không muốn gặp ta, vì vậy trong giấc mộng của A Lan Nhược, khi ở bên cạnh nàng, ta đã phải giả mạo thân phận của Tức Trạch, nhưng khi nàng tỉnh dậy nhớ lại chuyện này nhất định sẽ khó xử lý, bình linh đan của Lão Quân mà ngươi mang tới, lúc này đã dùng đến rồi đây”.

Liên Tống kinh ngạc: “Huynh định cho nàng uống linh đan để nàng quên hết mọi chuyện trong giấc mộng của A Lan Nhược ư?”.

Đông Hoa chỉnh lại tay áo, lạnh nhạt nói: “Ta không hề muốn nàng quên tất cả mọi việc, vì vậy mới cần luyện lại bình linh đan đó, thay đổi công dụng của nó một chút, viết lại toàn bộ những ký ức ấy của nàng, đặc biệt là những chuyện mà ta giấu nàng”.

Liên Tống sững sờ nói: “Đây là cách mà huynh nghĩ ra sao?”. Một thánh tình như chàng tuyệt đối không nghĩ ra được cách giải quyết nào thô lỗ mà trực tiếp như vậy, nhất thời kinh ngạc tới nỗi không biết nói gì, mãi sau mới bừng tỉnh lại, nói: “Mặc dù nói thật với nàng có phần mạo hiểm, nhưng đợi nàng tỉnh lại, huynh cứ thật thà nói ra hết mọi chuyện rồi xin nàng tha thứ mới là cách giải quyết tận gốc vấn đề, huynh làm như vậy, nếu có một ngày, nàng biết rõ chân tướng sự việc, chẳng phải sẽ càng khó xử lý hơn sao? Huynh hãy suy nghĩ lại đi”.

Đế Quân đưa tay lên day trán: “Ta đã hỏi đá Thiên Mệnh, đá Thiên Mệnh nói rằng duyên phận của chúng ta rất mong manh, không thể chịu được quá nhiều trắc trở. Trong chuyện của ta, Tiểu Bạch nàng… luôn có chút khúc mắc, lúc này nếu để nàng nhớ lại những việc ta đã giấu nàng trong giấc mộng của A Lan Nhược, sau đó không biết sẽ gây ra chuyện gì nữa, duy chỉ có việc này là ta không dám mạo hiểm, suy đi tính lại, cách này vẫn là tốt nhất”.

Liên Tống quân thở dài nói: “Sớm biết như vậy, trong giấc mộng đó, huynh không nên đóng giả làm Tức Trạch để lừa nàng”. Lại trêu đùa nói: “Thấy nàng gần gũi với Tức Trạch mà huynh giả mạo, huynh không cảm thấy ghen tức sao?”.

Đông Hoa cau mày khó hiểu: “Tại sao ta phải ghen, ta chẳng qua chỉ mượn thân phận của Tức Trạch mà thôi, ta vẫn là ta, nàng lại yêu ta thêm một lần nữa lẽ nào chẳng phải là vì đời này, nàng không thể yêu ai khác ngoài ta sao?”.

Liên Tống cười trừ, nói: “Huynh nói đúng”.

Đế Quân nói xong liền nhanh chóng bước ra cửa, bỏ lại Liên Tống ngồi bên giường thở dài, thời khắc quan trọng nếu quá thận trọng chưa biết chừng sẽ làm hỏng việc lớn, hành động dứt khoát quả là tác phong của Đế Quân, nhưng quyết định lần này của Đế Quân khiến Liên Tống mơ hồ cảm thấy có phần lo lắng. Việc lừa dối tiểu hồ ly giờ đây chàng cũng được coi là một nửa tòng phạm. Liên Tống quân u uất nhìn về phía chiếc giường, lại buồn bã thở dài. Tiểu hồ ly ngây thơ lương thiện, thực ra chàng có chút không nỡ ra tay lừa dối nàng. Nhưng nếu không lừa dối nàng, Đế Quân sẽ xuống tay với chàng, mà chắc chắn sẽ ra tay rất mạnh. Có lừa dối không? Không lừa dối? Thôi cứ lừa dối vậy.

Khi Phượng Cửu mở mắt ra, trời đã vào đêm, nửa vầng trăng sáng ngoài cửa sổ chiếu vào hồ nước suối nóng trong phòng, mặt nước khẽ dập dềnh, lấp lánh như vẩy cá, hương hoa thanh mát phảng phất, nhờ ánh trăng nàng ngẩng đầu lên nhìn, hóa ra bên cạnh rèm trướng có treo một tấm gỗ sơn, bên trên đó là một chậu hoa ma ha mạn thù sa đang nở rộ. Nếu nàng không nhớ nhầm, đây là hành cung mà nữ vương sắp xếp cho Đế Quân ở trong Phạn Âm Cốc. Bọn họ đã trở về rồi ư?

Phượng Cửu ngây người hồi lâu lặng ngắm chậu hoa ma ha mạn thù sa đỏ thắm treo trên đầu, đúng rồi, Đế Quân đã đổi quả tần bà cho Cơ Hoành, khi nàng tới lấy trộm quả quý đã bị rơi vào giấc mộng của A Lan Nhược, Đế Quân đuổi theo cứu nàng, còn hôn nàng, nói với nàng rất nhiều lời dịu dàng, nàng liền tha thứ cho Đế Quân, sau đó hồn phách của nàng không hiểu sao lại nhập vào thân xác của A Lan Nhược, còn Đế Quân không hiểu sao lại trở thành Tức Trạch, A Lan Nhược và Tức Trạch vốn là phu thê, nàng và Đế Quân liền trở thành phu thê, Đế Quân đã tết vòng hoa cho nàng, đứa nàng đi chơi tết Nữ nhi, đưa nàng đi thả câu, cùng nàng ngắm hoa, mái tóc dài ướt mèm, sự âu yếm dưới tán lá sen, nụ hôn của Đế Quân… Phượng Cửu bỗng chốc trở nên tỉnh táo, hồi lâu, khẽ lẩm bẩm nói: “Thực ra là đang nằm mơ đúng không…”.

Cảm thấy bên cạnh mình có thứ gì đó cử động, nàng chậm chạp quay người lại, dưới ánh trăng mờ mờ lại đối diện với một khuôn mặt. Gương mặt khi ngủ của Đế Quân. Trái tim của Phượng Cửu lỡ nhịp. Hoặc giả thực ra không phải đang nằm mơ, chỉ là khát vọng mà nàng chôn giấu nơi sâu thẳm nhất trong tim, khát vọng mà cho dù đã bao nhiêu lần nói rằng phải từ bỏ nhưng vẫn không thể từ bỏ được, nay lại trở thành sự thật, nhất thời chưa thể quen được, vì vậy đêm đêm, khi tỉnh dậy từ giấc ngủ lại cứ ngỡ rằng mình đang mơ?

Đế Quân thích nằm nghiêng khi ngủ, thích làm rối tung mái tóc, nàng khẽ mím miệng cười, đưa tay vuốt lại món tóc rối trước trán chàng, chậm rãi, ngón tay trắng ngần lại men theo chiếc đai trên trán, trượt xuống mái tóc trắng sau vai chàng.

Đúng rồi, là thật.

Nàng không ngủ được, lặng lẽ ngắm nhìn khuôn mặt đang say ngủ của chàng, lòng bỗng trở nên mềm mại, vươn người hôn lên khóe môi chàng, áp sát vào môi chàng hồi lâu, liền thấy chàng mở to đôi mắt còn có phần mơ màng, đôi môi của nàng vẫn kề sát bên khóe môi chàng, khẽ hỏi: “Tỉnh rồi ư?”.

Chàng nhìn nàng một hồi, lại nhắm mắt lại, đưa tay ôm nàng vào lòng, dúi đầu lên vai nàng, mơ màng nói: “Vẫn còn hơi buồn ngủ, đợi ta một lát”.

Hơi thở của chàng sát bên tai khiến nàng thấy hơi buồn buồn, cũng vòng tay ôm lại chàng, khẽ cười nói: “Vẫn còn sớm, chàng ngủ tiếp đi, em sẽ không quấy rầy chàng”.

Giọng nói của chàng đã có phần tỉnh táo, khẽ nói: “Còn nàng?”.

Bàn tay nàng ấn lên huyệt An Miên phía sau tai chàng, day rất nhẹ, dịu dàng nói: “Em đã ngủ đủ rồi, chúng ta đã có thể trở về, chắc chàng đã tốn nhiều sức lực, để em day cho chàng, chàng ngủ đi”.

Chàng khẽ “ừm” một tiếng, âm cuối mang nặng giọng mũi, hoàn toàn không giống với vẻ lạnh nhạt bình thản thường ngày của chàng, khiến trái tim nàng lập tức tan chảy, lực day của bàn tay lại càng nhẹ nhàng hơn, dịu dàng hơn, còn đôi môi của chàng bỗng đặt lên cổ nàng, nàng hơi nghiêng đầu né tránh chàng: “Chẳng phải chàng nói rằng vẫn còn buồn ngủ sao?”.

Giọng nói của chàng mơ hồ vang lên bên tai nàng: “Nằm một lúc, thấy không quá buồn ngủ nữa”.

Nàng hơi nhích người ra một chút, nhìn ngắm khuôn mặt vừa mới tỉnh dậy sau giấc ngủ của chàng, dưới ánh trăng, cặp đồng tử sâu thẳm, đen láy, sống mũi cao, đôi môi hơi mím lại, kết hợp với mái tóc trắng vừa được vuốt thẳng ban nãy giờ lại hơi rối, có một vẻ uể oải mê hoặc. Chàng cũng chăm chú nhìn nàng. Nàng không nói thành tiếng, chỉ dùng khẩu hình: “Định làm chuyện xấu ư?”. Liền thấy chàng hơi nhướn mày, nụ cười nở trong ánh mắt. Nàng ngây người, sán lại chủ động gắn đôi môi mình lên môi chàng. Nhưng chàng lập tức hôn lại, đánh thành chiếm đất, không hề nương tay. Nàng ghì chặt lấy chàng.

Phía ngoài cửa bỗng vang lên tiếng vỡ loảng xoảng, một vạt áo trắng lướt qua khe cửa, bỏ lại những mảnh vỡ của viên dạ minh châu vương trên nền đất, le lói chút ánh sáng dưới ánh trăng. Phượng Cửu giật mình bởi tiếng động đó, đang định nhổm người dậy, vừa mới nhổm được nửa người đã bị Đông Hoa dùng chăn ngăn lại.

Phượng Cửu vô cùng xấu hổ khẽ lí nhí bên trong tấm chăn: “Nơi đây hiện giờ là… là nơi ở của Tiểu Yến phải không, chàng… khi chàng đổi lại có phải chưa nói với huynh ấy một tiếng không”. Đông Hoa làm phép khóa chặt cửa lại, lại hóa phép làm biến mất những mảnh vỡ của viên dạ minh châu, sau đó mới nằm xuống kéo nàng từ trong chăn ra, khẽ nói: “Khi dọn trở lại đây đã nói qua với Yến Trì Ngộ rồi, ở đây có suối nước nóng có thể giải tỏa mệt mỏi, hắn ta tạm thời ở Tật Phong viện, ban nãy chỉ là do con chuột làm rơi chậu hoa mà thôi”. Nhìn nàng ửng hồng hai má, đóa hoa phượng vũ giữa trán vô cùng rực rỡ, đưa tay vuốt ve khóe mắt hoe đỏ của nàng: “Sao thế, hoảng sợ ư?”. Nàng liếc mắt nhìn chàng, gật gật đầu, chàng khẽ hỏi nàng. “Có ta bên cạnh mà vẫn sợ sao?”. Nàng nhìn chàng giây lát, nghiêng đầu sang một bên, nói nhanh: “Được rồi, không phải là sợ, mà là xấu hổ”. Chàng ngây người, đợi đến khi phản ứng lại đã thấy mình lại đang hôn lên đôi môi của nàng, còn nàng cũng chậm rãi vòng tay ôm lấy cổ chàng. Hương hoa trong phòng ngày càng nồng, ánh trăng chiếu vào, dường như cũng nhuốm chút hương thơm.

Sáng sớm hôm sau, Phượng Cửu nhận được thư của Tiểu Yến, nói rằng giữa đường gặp Mặt lạnh và Tô Diệp Mạch đi tới Kỳ Nam thần cung có việc, nghe nói nàng đã tỉnh lại, trong lòng vô cùng mừng rỡ, hỏi nàng có thể uống rượu, ăn thịt được không, nếu rượu thịt đều có thể cho vào bụng thì mời nàng nhanh chóng tới Túy Lý Tiên hẹn hò, Manh thiếu gia muốn từ biệt riêng với nàng trước. Cả bức thư chữ viết có thể coi là thanh tú, chỉ riêng từ “hẹn hò” dùng không được thỏa đáng lắm, Phượng Cửu bất giác cảm thán, mấy ngày không gặp, Tiểu Yến ngày càng có văn hóa rồi.

Trong thư còn kể lể thêm một vài chuyện khác nữa, đại ý nói là từ khi nàng rơi vào trong giấc mộng của A Lan Nhược, bộ tộc Tỷ Dực Điểu liền phát hiện ra thân phận hoàng tử và công chúa của bộ tộc Dạ Kiêu của hai người là giả, mặc dù vì có Đông Hoa và Liên Tống, bọn họ không dám tìm hiểu thêm, nhưng Manh thiếu gia đã hỏi riêng chàng ta vài lần, nghĩ tình bạn bè, chàng ta đã thẳng thắn cho Manh thiếu gia biết thân phận Ma quân Ma tộc của chàng ta, còn thân phận của nàng, tuy chàng ta nói không rõ ràng nhưng lại khiến Manh thiếu gia ngộ nhận nàng cũng là người của Ma tộc.

Tiểu Yến chân thành nói, muốn tiếp tục giấu Manh thiếu gia hay là nói ra hết đều tùy nàng, dù gì Manh thiếu gia ôm ấp một tình cảm sâu đậm với nàng trong truyền thuyết, mà Manh thiếu gia chắc chắn không thể thắng được Mặt lạnh, có lẽ vì sự an nguy của Manh thiếu gia, xem xem có phải cứ dứt khoát che giấu thì hơn không.

Phượng Cửu nắm phong thư trong tay, tâm tư có phần trĩu nặng.

Sáng nay Đế Quân đã nói với nàng, bọn họ đã ở trong Phạn Âm Cốc đủ lâu rồi, đợi khi chàng làm xong việc ở Kỳ Nam thần cung sẽ đưa nàng trở về Cửu Trùng Thiên. Đế Quân tới Kỳ Nam thần cung, chính là vì việc trồng cây tứ quý có phong ấn khí trạch của A Lan Nhược và hồn phách của Trầm Diệp vào trong thần cung. Quá khứ của Trầm Diệp và A Lan Nhược, nàng cũng đã nghe Đế Quân nói qua một chút giống như nghe kể chuyện, quả là một quá khứ khiến người ta xót xa, khiến nàng cũng cảm thấy có chút đau thương.

Nàng níu lấy Đế Quân hỏi thêm một vài chuyện nữa, cũng biết nữ vương trong cốc hiện nay quả nhiên chính là Quất Nặc. Quất Nặc trong giấc mộng của A Lan Nhược quả là đáng ghét, nhưng Quất Nặc vốn không phải là một thiếu nữ đáng căm hận gì, kế thừa ngôi vị nữ vương cũng coi như là tạo hóa của nàng ta. Nghe nói kết cục của Khuynh Họa lại có phần thê thảm, nghe nói sau đó Quất Nặc đã thành thân với một vương phu rất quyết đoán, hai người hợp lực nhốt Khuynh Họa vào thâm cung, năm thứ hai mươi sau khi bị giam Khuynh Họa đã phát điên, thi thoảng cất tiếng nói, phần lớn lại nhắc tới A Lan Nhược.

Phượng Cửu cảm thấy những chuyện này coi như đã kết thúc, cũng không có liên quan gì tới mình, duy chỉ phong thư trên tay này, Tiểu Yến lại nhắc tới đúng vấn đề một cách hiếm thấy.

Manh thiếu gia.

Manh thiếu gia rất nghĩa khí, đã thực sự coi nàng và Tiểu Yến là bạn bè, biết bọn họ sắp đi, còn tiễn biệt họ. Làm bạn, cần phải thật lòng, nhưng Manh thiếu gia… nàng cũng có chút mơ hồ không biết có nên nói rõ thân phận của mình với Manh thiếu gia hay không, hồi lâu, buông một tiếng thở dài, nhủ thầm đến lúc đó sẽ tùy cơ ứng biến vậy.

Đã hơn một tháng không gặp, Túy Lý Tiên vẫn hoành tráng như trước đây, Manh thiếu gia gần đây thường thích ngồi ở sảnh lớn, nói rằng như vậy sẽ gần gũi với người dân hơn, khi Phượng Cửu đến, loáng thoáng nghe thấy chàng ta đang kích động nói gì đó: “Bản thiếu gia tuy chưa từng gặp nàng, nhưng đoán rằng nàng nhất định là một giai nhân mặt hoa da phấn, tĩnh như mặt nước hồ mùa thu soi bóng trăng, bước đi tha thướt như cành liễu rủ trước gió, đoan trang hiền thục, ôn hòa hiền lành có lễ độ, nếu đem so sánh với hoa, duy chỉ có hoa sen mới sánh được với nàng, nàng có vẻ tao nhã và thanh khiết của hoa sen…”.

Phượng Cửu tiện tay nâng một ly trà trên bàn lên, nói: “Ai vậy? Ai mà được tâng bốc nghe khó tin vậy, là một nhạc cơ mới đến Túy Lý Tiên ư?”.

Tiểu Yến bắt đắc dĩ nhìn nàng một cái: “Manh thiếu gia đang miêu tả điện hạ Phượng Cửu của Thanh Khâu”.

Phượng Cửu trượt chân một cái, ngã nhào từ trên ghế xuống, tay cầm ly trà ngồi dưới đất, hồi lâu, nói: “Ờ”.

Nhìn thấy nàng bị ngã, Manh thiếu gia cuối cùng cũng ngừng nói, thở dài đưa một tay ra định kéo nàng đứng lên: “Mặc dù ngươi thường chơi cùng bọn ta, nhưng rốt cuộc vẫn là một cô nương, phải chú ý tới nghi dung thể hiện một chút, trước mặt bàn dân thiên hạ thế này mà lại ngồi bệt xuống đất thì còn ra thể thống gì nữa, cô nương thì vẫn phải giống một cô nương chứ”.

Phượng Cửu thụ giáo bò dậy, Manh thiếu gia tiếp tục hào hứng nói với Tiểu Yến: “Phượng Cửu điện hạ nhất định là một thục nữ danh môn hạng nhất, vì bản chất của nàng quá cao quý thanh khiết, hơn nữa lại ngây thơ lương thiện, yêu thích những con vật nhỏ bé, tuyệt đối sẽ không động chạm tới những thứ phàm tục như rượu thịt, là một nữ thần cao quý thật sự chỉ ăn gió uống sương, hơn nữa còn rất nhân từ, ngay cả một con muỗi cũng không nỡ đánh chết”.

Phượng Cửu – người vừa dùng chiếc đũa tre đâm chết một con ruồi lớn mơ màng nhìn Manh thiếu gia.

Tiểu Yến cuối cùng cũng không thể nghe được nữa, nói xen vào: “Tuy Phượng Cửu quả đúng là… à ờ, nói thế nào nhỉ, ờ, một giai nhân mặt hoa da phấn, lần sau nói chuyện với mỗ cứ nói những lời thực tế một chút, những lời văn vẻ này mỗ nhớ được sẽ rất đau đầu, vừa nói tới đâu nhỉ? Đúng rồi, giai nhân mặt hoa da phấn, Manh thiếu gia, Phượng Cửu trong tưởng tượng của huynh là như vậy, nhưng ngộ nhỡ nàng ấy không giống như thế, huynh còn yêu nàng ấy nữa không?”. Đưa tay chỉ về phía Phượng Cửu, nói: “Nếu nàng ấy như thế này, huynh còn yêu nàng ấy nữa không?”.

Manh thiếu gia nhìn Phượng Cửu, bật cười ha hả, cười to đến nỗi không thở được nữa: “Sao có thể như vậy được chứ”, chỉ về phía nàng, nói: “Nếu điện hạ Phượng Cửu như nàng ta, ta đành phải tìm một miếng đậu phụ mà đập đầu tự tử thôi”.

Tiểu Yến đau khổ quay đầu đi.

Phượng Cửu trấn tĩnh gặm nốt cái đùi thỏ trên tay phải, chậm rãi nói: “Ta quả thực là Phượng Cửu ở Thanh Khâu, tướng quân Thường Thắng là do ta tặng cho huynh, chiếc bình bằng sành đó cũng là ta tặng cho huynh, năm xưa khi ta cứu huynh, đã gọi huynh là Tiểu Minh, giấu huynh lâu như vậy, xin lỗi nhé”.

Trong tửu lầu nhất thời trở nên vô cùng yên lặng, Manh thiếu gia sững sờ nâng ly rượu trên tay, hồi lâu, giọng nói có phần run rẩy: “Ngươi thật sự là điện hạ Phượng Cửu, chính là điện hạ Phượng Cửu không chạm tới rượu thịt, ăn gió uống sương, yêu thích các con vật và côn trùng nhỏ bé đó ư?”.

Phượng Cửu đắn đó nói: “Có thể huynh đã có chút hiểu nhầm về ta, thực ra…”.

Manh thiếu gia run giọng ngắt lời nàng: “Ban nãy ngươi uống thứ gì vậy?”.

Phượng Cửu nhìn vào ly rượu trước mặt: “Rượu”.

Giọng nói của Manh thiếu gia lại càng trở nên run rẩy hơn: “Đã ăn thứ gì vậy?”.

Phượng Cửu nhìn vào mấy chiếc xương nằm trên bàn: “Thịt thỏ”.

Giọng nói của Manh thiếu gia có chút lạc hẳn đi: “Cây đũa tre trong tay người vừa đâm thứ gì vậy?”.

Phượng Cửu nhìn chiếc đũa tre trong tay trái: “Ruồi”.

Manh thiếu gia trợn ngược hai mắt, nghiêng người ngã vật xuống đất, Phượng Cửu và Tiểu Yến đồng thanh đau đớn hét lên: “Manh thiếu gia!”.

Vừa hay lúc đó Đông Hoa, Liên Tống, Tô Mạch Diệp cùng bước vào đại sảnh, nghe thấy tiếng hét đau đớn đó, Tô Mạch Diệp vội vã tiến lên vài bước, nhìn Manh thiếu gia đang nằm trên đất, kinh ngạc nói: “Chàng ta sao vậy?”.

Tiểu Yến ngồi xổm bên cạnh Manh thiếu gia nhìn ngắm hồi lâu, lại đưa tay ra chọc chọc vài cái, đau khổ nói: “Haizz, giấc mộng mấy chục năm của Manh huynh tan vỡ, vì không chịu nổi cú sốc đó nên đã ngất đi, tuy nhiên, may mà mỗ có mang theo thuốc tỉnh thần, đợi mỗ lấy ra cho huynh ấy ngửi một chút…”.

Chỉ một loáng sau, Manh thiếu gia – người vừa chịu một cú sốc lớn dần dần tỉnh lại nhờ thuốc tỉnh thần, bò dậy thất thần liếc nhìn Phượng Cửu một cái, đẩy mạnh Tiểu Yến đang ngồi xổm trước mặt mình ra, vừa khóc vừa chạy ra khỏi tửu lâu: “Nữ nhân, ta sẽ không bao giờ tin vào nữ nhân nữa, ngay cả người phụ nữ mà ta sùng bái cũng như thế này, còn trông mong gì vào những nữ nhân khác dưới gầm trời này chứ!”.

Liên Tống phe phẩy cây quạt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nói: “Chàng ta rốt cuộc đã phải chịu cú sốc gì, xem ý tứ của chàng ta, dường như từ giờ sẽ thích nam nhân? Nữ nhân thì ta quen biết rất nhiều, còn nam nhân ấy à…”, chợt nhìn Tô Mạch Diệp như nghĩ ngợi điều gì đó: “Giới thiệu ca ca của ngươi cho chàng ta thì thế nào?”.

Mạch thiếu gia nhìn theo bóng dáng của Manh thiếu gia: “Ca ca của ta… thích những người dũng mãnh, Manh hoàng tử… có lẽ chưa đủ dũng mãnh”.

Trong tay Phượng Cửu vẫn cầm miếng đùi thỏ đang gặm dở, ánh mắt nhìn Tiểu Yến có phần rầu rĩ: “Ta chưa từng nghĩ ta lại ép huynh ấy thành đoạn tụ, chúng ta có nên đuổi theo không, ngộ nhỡ huynh ấy nhất thời nghĩ quẩn…”.

Tiểu Yến liếc nhìn Đông Hoa một cái, lại nhìn Phượng Cửu, than rằng: “Haizz, đoạn tụ thì đoạn tụ, nếu huynh ấy còn dám thích muội nữa, thì không chỉ đứt tay áo (đoạn tụ) thôi đâu. Cứ để huynh ấy ra ngoài khóc lóc một chút cũng tốt, chưa biết chừng khóc xong sẽ nghĩ thông suốt, theo cao kiến của mỗ, ta và muội đuổi theo chẳng qua càng khiến huynh ấy thêm đau lòng, không đuổi theo vẫn hơn, nào nào, chúng ta hãy ăn thịt thỏ đi”.

Mọi người cùng ngồi xuống chia phần chỗ thịt thỏ, thần sắc của Đế Quân không rõ là vui hay buồn, Phượng Cửu ghé sát bên tai chàng thì thầm: “Món thịt này chẳng có gì ngon, lừa gạt bọn họ thì còn được chứ sao qua mặt được em, về nhà em làm ngon hơn cho chàng ăn”.

Ánh mắt của Đế Quân cuối cùng cũng có chút ý cười, đáp: “Được”.

Nàng tiếp tục thì thầm bên tai chàng: “Hôm nay dậy sớm như vậy, chàng chắc chắn còn rất buồn ngủ, lát nữa lặng lẽ chuồn về trước, chàng ngủ thêm một lát, em hầm canh bổ thần cho chàng, chàng tỉnh dậy là có thể uống rồi”.

Giọng nói của Đế Quân cũng nhẹ nhàng hơn một chút, đáp: “Được”.

02.

Bình an trở về từ giấc mộng của A Lan Nhược, Phượng Cửu nhẩm tính, những người quen nàng đều gặp cả rồi, chỉ còn sót lại một người, đó chính là Cơ Hoành. Giờ đây nàng mặc dù đã biết rõ Đông Hoa không có tình ý gì với Cơ Hoành, hơn nữa, qua Tiểu Yến, nàng cũng biết năm xưa Đông Hoa nhận lời lấy Cơ Hoành cũng là do có ẩn tình, nhưng chính tai nàng từng nghe Cơ Hoành bày tỏ tình cảm si mê với Đông Hoa, do đó, mấy ngày hôm nay không thấy Cơ Hoành tới quan tâm đến Đông Hoa, nàng cảm thấy đó là một chuyện may mắn. Với tình ý mà Cơ Hoành dành cho Đông Hoa, Cơ Hoành lại có thể nín nhịn tới mấy ngày không tới gặp, nàng cảm thấy cũng rất kỳ lạ, sau khi cảm thấy kỳ lạ lại cảm thấy rất khâm phục.

Nhưng nàng chẳng qua chỉ khâm phục Cơ Hoành được ba ngày năm canh giờ, Cơ Hoành không kìm nén được nữa, đã xuất hiện rồi.

Đó là ngày Đế Quân đưa nàng ra khỏi cốc, Phạn Âm Cốc này mặc dù có thể nói là một nơi ra dễ vào khó, nhưng với những người tu vi còn hạn chế, nếu muốn ra khỏi cốc vào ngày cốc không mở cũng có chút khó khăn, trừ khi được một vị tiên giả có tu vi cao thâm dẫn ra, Đế Quân đưa nàng ra là có ý muốn dẫn dắt nàng.

Tô Mạch Diệp đã thay mặt Đế Quân dặn dò từ trước, nói rằng Đế Quân thích thanh tịnh, không cần cả bộ tộc Tỷ Dực Điểu tới đưa tiễn, cũng miễn luôn cả bữa tiệc thịnh soạn mà nữ vương đã chuẩn bị xong, bảo đảm sự thuận tiện và yên tĩnh cho sơn đạo dẫn tới cửa cốc. Đã lâu rồi Phượng Cửu không dậy sớm tản bộ, đêm qua lại ngủ muộn, khó tránh khỏi vừa đi vừa buồn ngủ, thấy cỏ cây hai bên đường tươi thắm với những giọt sương mai đáng yêu cũng không khiến tinh thần của nàng rộng mở hơn. Rẽ qua một khúc ngoặt, một hồ nước hiện ra ngay trước mặt, Phượng Cửu đắn đo xem có nên tới đó vốc nước lên rửa mặt cho tỉnh táo, trong tầm nhìn mông lung, liền phát hiện ra bóng áo trắng phất phơ bay trong gió đêm bên hồ nước của Cơ Hoành.

Tiểu Yến sắc mặt không được tốt lắm đứng cách một trượng sau lưng Cơ Hoành. Để có thể giành được thành công trong chữ “tình”, hôm trước, Tiểu Yến đã nói rằng sẽ không cùng bọn họ ra khỏi cốc mà muốn tạm thời ở lại trong cốc cùng với Cơ Hoành, cho dù trên con đường tình mông lung còn gặp nhiều trắc trở, cũng quyết tâm sẽ bôn ba vất vả cùng với Cơ Hoành trên con đường tình này.

Thấy tình cảnh này… Tô Mạch Diệp vuốt ve cây tiêu ngọc bích khẽ nói với Liên Tống: “Hai người chúng ta có nên tạm lánh đi một chút không?”.

Trò vui hiếm có vạn năm mới gặp được một lần này, hơn nữa lại là trò vui có liên quan tới Đông Hoa Đế Quân, Liên tam điện hạ hận một nỗi không thể tiến sát lại gần để nhìn cho rõ hơn, nghe cho kỹ hơn, nghe Mạch thiếu gia nói vậy, phạch một tiếng mở cây quạt trong tay, che miệng khẽ ho một tiếng, nói: “Ngươi… tránh đi cũng tốt, ta ư, ta xem xem, khụ khụ, ta xem xem…”.

Cơ Hoành và Tiểu Yến rảo bước lại gần, khi chỉ còn cách Đế Quân vài bước liền dừng lại, hôm nay Cơ Hoành đặc biệt trang điểm, đôi mày cong cong như mảnh trăng lưỡi liềm, đôi môi đỏ thắm, chỉ riêng tới đôi mắt hơi sưng như vừa khóc, nhưng không hề ảnh hưởng tới khuôn mặt xinh đẹp mỹ miều này. Cơ Hoành vốn không đẹp kiểu yếu đuối đáng thương, giờ đây lại có thêm chút phong tư ai nhìn cũng thấy thương.

Ánh mắt của Cơ Hoành dừng lại trên bàn tay phải của Đế Quân, sắc mặt trở nên trắng bệch.

Phượng Cửu chưa ngủ đủ, hôm nay đầu óc trở nên vô cùng chậm chạp, liếc nhìn theo ánh mắt của Cơ Hoành. Bàn tay phải của Đế Quân đang nắm lấy bàn tay trái của nàng, nàng bỗng nhớ ra lúc ra khỏi cửa, vì nàng buồn ngủ, miễn cưỡng bước đi chậm rề rề, Đế Quân liền đưa tay dắt tay nàng, suốt đường đi dường như chưa từng buông tay. Lại nhớ tới việc Cơ Hoành vì có được quả tần bà nên tới gặp nàng để thị uy, cảm thấy lúc này mặc dù là do Cơ Hoành tự xuất hiện trước mặt nàng, nhưng việc nàng và Đế Quân cầm tay nhau lại tựa như nàng đang cố ý thị uy trước mặt Cơ Hoành, việc này đâu có gì khác với hành động của Cơ Hoành và Tri Hạc. Nàng ngáp một cái, ngộ ra việc này thực ra chẳng có ý nghĩa gì, chỉ bừa về phía hồ nước trước mặt, nói với Đế Quân: “Xem ra công chúa Cơ Hoành có điều gì đó muốn nói với chàng, em tới hồ nước trước mặt lấy chút nước rửa mặt cho tỉnh táo”. Nhân cơ hội đó rút tay mình về.

Khuôn mặt như hoa như ngọc của Tiểu Yến lộ vẻ chua xót, thấy ánh mắt của Cơ Hoành cứ đắm đuối nhìn Đông Hoa, cảm thấy không nỡ nhìn tiếp, quay sang Phượng Cửu nói: “Haizz, nghe nói thực ra trong hồ nước đó có thủy quái, mỗ chịu thiệt một chút, cùng đi với muội vậy”.

Đế Quân đưa mắt nhìn Tiểu Yến, lạnh lùng nói: “Không cần ngươi phải chịu thiệt, ta sẽ đi cùng nàng”. Chàng quay sang nói với Cơ Hoành: “Có chuyện gì lát nữa ta quay lại hãy nói” rồi nắm tay Phượng Cửu, bước về phía hồ nước. Phượng Cửu ngớ người ra: “Em đi rửa mặt cho tỉnh ngủ của em, hai người nói chuyện của hai người, chẳng phải sẽ tiết kiệm thời gian sao, sao chàng lại phải đi cùng với em?”. Đế Quân điềm nhiên nói: “Cũng không cần vội vã làm gì”. Bước đi được khoảng mười bước, Phượng Cửu dường như đã hiểu ra, có chút ngượng ngùng khẽ nói: “Chàng lo rằng em sẽ bị rơi xuống nước ư?”. Đế Quân cúi xuống nhìn nàng: “Nàng thử nói xem?”. Phượng Cửu cau mày: “Nhất định là chàng lo em ngã xuống nước sẽ khiến thủy quái nhà người ta hoảng sợ”. Đế Quân nhướn mày nói: “Nàng rất hiểu ta”. Phượng Cửu “hừ” một tiếng, vẫn chưa hết tức, lại “hừ” thêm một tiếng nữa.

Phượng Cửu ban nãy đã nhìn nhận không sai, Cơ Hoành quả là đã khóc suốt mấy ngày liền. Đêm hôm đó nàng nghe tin Đế Quân trở về, hơn nữa không về ở Tật Phong viện của Phượng Cửu mà đổi chỗ ở cho Tiểu Yến, trong lòng liền cảm thấy mối nhân duyên giữa mình và Đế Quân có thể còn có cơ hội xoay chuyển, nghĩ rằng nửa đêm chính là lúc con người ta dễ động lòng nhất, cố ý dùng một viên dạ minh châu để soi đường, bước tới phòng của Đế Quân để thăm chàng vào giữa đêm khuya.

Trước đây, khi Đế Quân ở trong tẩm điện này, nàng luôn là người hầu cận bên chàng, thi thoảng còn giả bộ không biết Đế Quân đang ở bên trong, cứ thế đi vào mà không gõ cửa, Đế Quân cũng không trách nàng điều gì. Đêm hôm đó nàng cũng có dự định như vậy, lặng lẽ vào phòng của Đế Quân đốt thêm một lò hương cho chàng, nếu Đế Quân còn chưa tỉnh giấc, ngày hôm sau chắc chắn sẽ biết được là nàng đã đốt hương cho mình, thấy được sự ân cần của nàng dành cho chàng, nếu Đế Quân thức, nàng sẽ chộp lấy cơ hội này phục xuống trước giường thổ lộ với Đế Quân về tình cảm chân thành của mình. Nàng biết mình đẹp, càng biết rằng dưới ánh trăng mờ tỏ là thời khắc mà nàng đẹp nhất, nếu lúc đó dù không thể khiến Đế Quân rung động, cũng có thể khiến chàng ghi nhớ mãi.

Ấp ủ ý tưởng đó, nàng phấn khởi đẩy cánh cửa tẩm điện của Đế Quân, sau đó… nàng đã bật khóc chạy về. Khi về rồi nàng còn khóc suốt mấy ngày nữa, cho tới khi nghe nói Đế Quân ít ngày nữa sẽ ra khỏi cốc. Nàng lau khô nước mắt, định thần lại, hiểu rõ đây là thời cơ cuối cùng.

Dù Đế Quân đã có Phượng Cửu thì sao nào, nếu xét về thứ tự trước sau, cũng là Phượng Cửu chen ngang vào giữa nàng và Đế Quân, dù Phượng Cửu có tình cảm với Đế Quân, cũng chẳng qua mới được hơn một năm, còn tình cảm của nàng dành cho Đế Quân, đã sâu sắc kéo dài tới hơn hai trăm năm, sao có thể dễ dàng từ bỏ được. Tiểu Yến nói nàng hà tất phải cố chấp như vậy, nhưng bản thân chàng ta chẳng phải cũng cố chấp đó thôi. Mối tình này, nàng vẫn cần phải tranh giành. Nhưng những lời hôm nay nàng muốn nói với Đế Quân lại rất hạ thấp bản thân, không hề muốn để ai khác nghe được, thấy Đế Quân đưa Phượng Cửu đi vã nước lên mặt cho tỉnh ngủ, sững người lại một lát rồi cũng bước theo, đi nửa đường liền cất giọng gọi Đế Quân: “Sư phụ, xin hãy dừng bước”.

Đông Hoa quay lại nhìn nàng.

Cơ Hoành e dè nói: “Hôm nay thực ra nô có việc muốn thỉnh cầu, cố ý tới đây đợi sư phụ để xin sư phụ ân chuẩn cho một việc”.

Đông Hoa vẫn yên lặng, Cơ Hoành biết ý chàng là bảo nàng nói tiếp, khó khăn tiếp: “Nô tuổi còn nhỏ, không hiểu biết nhiều đã phạm sai lầm nghiêm trọng nên dẫn đến việc ba trăm năm không thể về nhà, cũng không có mặt mũi nào mà trở về nhà, nhưng nếu tới làm khách trong Phạn Âm Cốc cũng không phải kế sách lâu dài, mong sư phụ nể mặt tiên phụ của nô, ban cho nô chút lòng thương đưa nô ra khỏi cốc, dù làm nô tỳ làm việc nặng hầu hạ trong phủ của sư phụ nô cũng cam lòng”. Nghiến răng liếc nhìn Phượng Cửu một cái: “Nếu sư phụ chịu ban ơn, nô nguyện cả đời hầu hạ Phượng Cửu điện hạ và sư phụ”.

Nghe thấy Cơ Hoành nhắc tới tên của mình, Phượng Cửu giật nảy người, cơn buồn ngủ bị dọa cho tỉnh một nửa, những lời nói này của công chúa Cơ Hoành mặc dù đã tự hạ mình xuống rất thấp, nhưng nếu Đế Quân mềm lòng đưa nàng ta lên trời, thì không khác gì rước về một mầm họa. Nam nhân thường không nhận ra những tâm tư nhỏ nhặt của phái nữ, trước đây nàng cũng không để ý, may mà Tiểu Yến tráng sĩ chỉ giáo một chút, giờ đây trong việc này cũng có chút trình độ, vội vàng vô cùng thành khẩn nói với Cơ Hoành: “Ta thấy trong Phạn Âm Cốc này non xanh nước biếc, lại không bị nhiễm khí đục chốn hồng trần, đã tốt lại còn tốt hơn, là một nơi lý tưởng để an cư, đến cung Thái Thần làm tỳ nữ làm việc nặng nhọc có gì tốt chứ, cung quy trong cung rất nghiêm khắc, một tỳ nữ làm những việc vặt vãnh thường không được vào trong phòng, tỳ nữ làm việc nặng nhọc mà ngươi nói, trước đây ta cũng từng làm rồi, làm suốt bốn trăm năm cũng chưa từng được gặp mặt Đế Quân một lần, ngươi đến làm việc đó thì thực là hạ thấp thân phận của ngươi, còn ta ấy mà, cũng là vì năm xưa ta còn nhỏ tuổi, hơn nữa da mặt lại dày”, Đế Quân nhìn nàng, nàng nhận ra vẻ trêu chọc trong ánh nhìn của chàng, nàng tự lý giải rằng có thể Đế Quân muốn nói rằng hiện giờ da mặt của nàng cũng không mỏng, mặt nàng liền nóng bừng.

Ánh mắt của Cơ Hoành thoáng chút kinh ngạc, nhưng ánh mắt lại đầy ắp hy vọng nhìn Đế Quân. Đông Hoa lạnh lùng nói: “Sống trong Phạn Âm Cốc mới có thể khắc chế độc Thu Thủy trên người ngươi, nếu ngươi có thể yên tâm sống ở đây ba nghìn năm, chất độc trên người sẽ tự biến đi hết”. Ý của chàng là Cơ Hoành không cần nghĩ đến chuyện ra khỏi cốc nữa.

Cơ Hoành hoảng hốt nói: “Nhưng nếu như vậy chẳng phải là không thường xuyên được gặp sư phụ…”.

Phượng Cửu nói: “Thực ra ta có thể để lại cho ngươi một bức vẽ…”.

Đông Hoa bỗng nói: “Phụ thân ngươi trước khi vũ hóa đã nhờ bản quân chăm sóc cho ngươi, có điều, bản quân luôn không thích chăm sóc cho người nghĩ quá nhiều đến bản quân”.

Khuôn mặt của Cơ Hoành liền trở nên trắng bệch, hồi lâu, buồn rầu nói: “Vâng, nô hiểu rồi”.

Bên hồ nước, Phượng Cửu ngây người nhìn mặt nước, Đế Quân nhúng ướt khăn tay rồi đưa cho nàng, Phượng Cửu đón lấy chiếc khăn, đắp lên mặt một lát, đợi cảm giác mát lạnh từ từ thấm vào mặt, cuối cùng đã hoàn toàn tỉnh táo, nói: “May mà năm xưa, khi em còn làm nô tỳ ở phủ của chàng, chàng không có cơ hội nhận ra em, nếu lúc đó chàng nhận ra em, những lời chàng nói với em chắc chắn cũng giống như những lời mà ngày hôm nay chàng nói với Cơ Hoành, đúng không?”. Lại đắn đo nói: “Khi chàng nói những lời đó, thực ra có chút lạnh lùng”.

Những tia nắng sớm mai bắt đầu lộ ra ở phía Đông, kéo theo một luồng sáng chói mắt, cỏ xanh bên hồ như tấm thảm nhung, Đế Quân nằm xuống ngắm nhìn bầu trời cao rộng, như đang suy nghĩ điều gì, nói: “Nếu lúc đó ta nhận ra nàng, con trai của ta bây giờ chắc đã có thể đi mua xì dầu rồi”.

Phượng Cửu đang đợi lấy chiếc khăn tay phủ trên mặt ra, không nghe rõ lắm, hỏi: “Chàng nói gì cơ?”.

Đế Quân gối đầu lên tay trái, tay phải vỗ nhẹ lên thảm cỏ bên mình, nói với nàng: “Chúng ta nằm ở đây một lát rồi trở về”.

Phượng Cửu sững người, nàng vô cùng quen thuộc với tư thế này của Đế Quân, khi câu cá, chàng thường thích gối đầu lên một cánh tay, cánh tay còn lại cầm cần câu, khi chờ cá cắn câu đôi khi còn úp quyển kinh Phật lên mặt để che nắng, Đế Quân có rất nhiều dáng vẻ ưa nhìn, nàng lại yêu thích nhất dáng vẻ thanh nhàn này. Bị mê hoặc bởi mỹ sắc, biết rằng còn có người đang đợi nhưng nàng vẫn nằm xuống, không những thế còn tự giác nằm gọn trong vòng tay của Đế Quân, nhưng ngoài miệng vẫn không quên nhắc nhở chàng: “Mạch thiếu gia và Liên tam điện hạ còn đang chờ chúng ta, chúng ta nằm một chút cho chàng đỡ thèm là được rồi…”.

Hương thơm của cỏ xanh ùa tới từng hồi, Đế Quân ôm nàng vào lòng, nhắm mắt lại: “Bọn họ sẽ tự tìm trò giải khuây, không cần để ý tới bọn họ”.

Tô Mạch Diệp từ xa nhìn hai người nằm ngắm bình minh bên hồ nước, nói với Liên Tống: “Tình huống này trước đây đã từng có chưa, theo ý kiến của ngài, lúc này chúng ta nên làm gì?”.

Liên Tống thở dài nói: “Một mình huynh ấy cho ta leo cây là chuyện thường tình, chuyện huynh ấy hẹn hò với thần nữ tiên nga rồi cho ta leo cây lại chưa từng xảy ra”, phẩy tay hóa ra một bàn cờ, lại thở dài nói: “Lúc này chúng ta ngoài việc chờ đợi còn biết làm gì nữa, tạm thời chơi vài ván để giết thời gian vậy”.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.