Ta Tu Tiên Bằng Kỹ Năng Bị Động

Chương 79: Chương 79: Bị theo dõi




edit by WING

Nguồn: bachngocsach

***

- Khi nào ta có một linh khí? Đây là có người đang cố tình hãm hại ta?

Chu Phụng nhanh chóng rời khỏi phường thị, trong lòng lại đang suy nghĩ, mình khi nào có thêm một kiện linh khí?

Đây là có người đang gài bẫy chính mình?

Hắn ngay cả một kiện pháp khí cũng không có, linh khí đâu ra.

Người lan truyền tin đồn này rất có thể chính là Triệu Vũ của Phi Ưng Hội.

Bởi vì kết thù với hắn ở nội môn cũng chỉ có Triệu Vũ.

Những người khác có thể đã nghe nói về tên tuổi của hắn, nhưng chỉ nghe nói.

Chu Phụng thậm chí rất nhiều thời gian đều ở lại Khổ Trúc Phong, dưới không oan không cừu không có khả năng có người ngu xuẩn chủ động trêu chọc phiền toái như vậy.

Cho nên xác suất lớn lan truyền tin đồn này là Triệu Vũ.

- Linh khí..... Dường như có thể dùng làm một cái cớ tốt đẹp!

Hắn có tin đồn về linh khí, làm cho hắn đột nhiên nảy ra một ý tưởng.

Đó chính là làm thế nào để người ta liên tục đưa tới cửa.

Chu Phụng muốn điệp Thu Thập Linh Hồn bị động, nhất định phải giết chóc.

Nhưng như đã nói trước đó, hắn không thể giống như một người điên, đi bộ đến cửa và giết người bừa bãi.

Như vậy để cho những người khác tự mình đưa tới cửa không phải là tốt rồi?

Một linh khí! Đó là một cái cớ rất tốt.

Vừa vặn, hắn có một cái gì đó ở đây để giả vờ như một linh khí.

Hắn lục lọi trong túi trữ vật một hồi, là đem ngọc bội Huyết Thiền lấy ra.

Thứ này vẫn là hắn thu được lúc ở ngoại môn, lúc ấy nhìn không ra có cái gì đặc biệt.

Nhưng sau khi hắn đột phá tới Linh Đài cảnh, Lợi dụng thần hồn lực liền có thể theo dõi ra bí mật của Huyết Thiền Ngọc Phách này.

Trên thực tế cũng không có bí mật, đây không phải là thần khí ẩn giấu.

Vẻn vẹn chỉ là một khối ngọc thạch đặc thù, khi đeo bên người có thể thu thập huyết khí bình thường phát ra.

Sau đó lưu trữ, từ từ phản bộ người đeo.

Và hiệu quả của phản bộ này cũng có hiệu quả khi Đoán Thể tình huống.

- Một kiện linh khí a!

Chu Phụng đeo Huyết Thiền Ngọc trên cổ.

Hắn có được một kiện linh khí chuyện này, đối với Linh Đài cảnh tu hành mà nói, tuyệt đối là chê cười.

Bởi vì toàn bộ người có được linh khí của Tam Cổ môn không đủ một chưởng, một người vừa mới đột phá tới Linh Đài cảnh có linh khí?

Không thể!

Cho nên khi đệ tử chân truyền nghe được tin tức này tuyệt đối sẽ nhẹ nhàng cười.

Nhưng đối với đệ tử nội môn mà nói, sẽ có rất nhiều người tin tưởng.

Bởi vì trên thực tế tông môn đối với tri thức tu hành áp dụng chính là một loại phong tỏa tiềm thức.

Nếu như hắn không phải đạt được ngọc giản truyền thừa, Như vậy hắn cái gì cũng không hiểu.

Thậm chí còn dốt nát hơn một số đệ tử nội môn.

Người tu hành cảnh giới cao đối với người tu hành cảnh giới thấp, dường như đều có một loại ăn ý.

Đó là phong tỏa kiến thức tu hành ở tầng trên.

Ngươi chỉ khi đạt đến cảnh giới này, đủ điều kiện để có được kiến thức này.

Cho nên ở thế giới này, cảnh giới tu hành càng thấp thì càng ngu muội.

Ví dụ như ở ngoại môn, cũng chính là Luyện Cổ Quật Chu Phụng từng ngây ngốc.

Ở nơi đó ngươi ngoại trừ làm khổ lực cùng cố gắng tu hành ra, căn bản là không đạt được nửa điểm tin tức bên ngoài.

Nhiều nhất cũng chỉ có một số thông tin vụn vặt, nửa thật nửa giả.

- Trong nội môn chỉ sợ có không ít người sắp chống đỡ không nổi rồi!

- Bản thân những người này không thể đột phá được, một kiện linh khí đủ để làm hy vọng cuối cùng của những người này!

Chu Phụng vừa nghĩ đến chuyện này, một bên chậm rãi trở lại Khổ Trúc Phong.

Hắn dự định nghỉ ngơi trước, hành động vào ban đêm.

Dù sao, hành động ban đêm, động tĩnh nhỏ hơn, ít dễ dàng hơn để phát hiện.

Nói thật, bây giờ trong đầu Chu Phụng đột nhiên dâng lên một ý tưởng.

Đó chính là nếu như giết cả người của Tam Cổ môn, mình sẽ đột phá Linh Đài cửu trọng sao?

Chính là không biết chiến lực mạnh nhất của Tam Cổ môn là cảnh giới gì.

Tam Cổ môn có thể xưng bá khu vực này, Tông chủ như thế nào cũng là Tử Phủ cảnh đi!

Không biết tu sĩ Tử Phủ Cảnh sẽ chiến đấu như thế nào?

Đi bộ, nhận thức của Chu Phụng nhắc nhở hắn, có một người đi theo sau lưng hắn.

Người này cách hắn còn hơi hơi xa, nhưng Chu Phụng lại cảm giác được trước một bước.

Bởi vì bị động Thợ Săn Bậc Thầy, hắn ước chừng tăng thêm mười hai điểm cảm giác.

Mặc dù không thể hiện bất cứ điều gì trên dữ liệu, nhưng trên thực tế mười hai điểm nhận thức này, làm cho hắn rất dễ dàng để phát hiện tình hình xung quanh.

Nó giống như bây giờ, những người theo dõi hắn đằng sau hắn vẫn còn một khoảng cách.

Chu Phụng cũng đã cảm nhận được rồi.

- Ai đang theo dõi ta?

Hắn suy nghĩ một chút, người trực tiếp đứng tại chỗ chờ đợi người phía sau theo dõi mình.

Hàn Xí lúc này trên tay nâng truy tung cổ, biểu tình cực kỳ nhàn nhã chạy đi.

- Một tiểu lâu la vừa mới đột phá đến Linh Đài cảnh, Vậy mà muốn bổn đại gia tự mình đi lôi kéo! Thật lãng phí thời gian!

- Cái này gọi là Chu Phụng cái gì, hiện tại chỉ sợ ngay cả một kiện pháp khí cũng không có đi! Nói không chừng ngay cả một môn đạo thuật cũng không học được!

Thân là đệ tử thiên tài của Ngũ Độc Phong, trên thực tế Hàn Xí cũng không nhìn Chu Phụng lắm.

Mặc dù Chu Phụng cũng là Linh Đài cảnh, nhưng loại này nghèo nàn Linh Đài cảnh, kỳ thật cùng Ngưng Khí cảnh không có bao nhiêu khác biệt.

Lấy tính cách Khổ Trúc Phong Đại trưởng lão, tuyệt đối sẽ không trợ giúp Chu Phụng nửa điểm.

Nói không chừng, cuối cùng Chu Phụng còn có thể bị Đại trưởng lão ăn tươi.

Bây giờ chi tiêu tài nguyên để lôi kéo một người như vậy, đây không phải là một sự lãng phí tài nguyên?

Cho dù là Linh Đài cảnh, vậy thì như thế nào? Căn bản không ảnh hưởng đến thế cục tranh đoạt vị trí tông chủ.

- A! Cảm giác cũng không tệ lắm! Lại có thể nhận thấy được ta!

Hàn Xí nhìn thấy Chu Phụng một bộ dáng đã sớm ở đó chờ đợi, ngữ khí là cực kỳ nhẹ nhàng.

Bởi vì hắn căn bản không có ẩn giấu bất kỳ khí tức nào, nếu như vậy cũng không phát hiện được, vậy thật sự là một phế vật.

Lúc này, Chu Phụng cuối cùng cũng nhìn thấy ai theo dõi mình.

Nam!

Vóc dáng trung bình!

Tuổi tác trông trẻ bất ngờ, trông giống như chưa đủ tuổi?

Bởi vì bộ dáng của Hàn Xí cực kỳ tuấn tú, làn da mềm mại, tựa như thiếu niên mười bốn mười lăm tuổi.

Chỉ là làm cho người ta cảm thấy có chút không thoải mái chính là bộ dáng cao ngạo giữa lông mày.

Tổng quan ngắn gọn là một khuôn mặt trông tốt, nhưng một đứa trẻ với khuôn mặt hôi thối.

- Linh Đài nhị trọng?

Chu Phụng cảm nhận được cảnh giới của Hàn Xí một chút, phát hiện lại cao hơn hắn một chút.

Lúc này mới bao nhiêu tuổi? Dĩ nhiên liền chú tạo linh đài thành công? Tuổi này nhỏ hơn Liễu Yên.

Đây chắc là thiên tài tu hành đầu tiên hắn gặp phải rồi!

Bản Năng Chiến Đấu lúc này cũng là nhắc nhở Chu Phụng, người trước mắt này vô cùng nguy hiểm.

- Ai!? Ngươi không nói chuyện?

Nhìn Chu Phụng vẫn ngơ ngác đứng ở nơi đó, Hàn Xí lập tức khó chịu.

Theo đạo lý mà nói, vừa rồi hắn nói ra một câu như vậy, Chu Phụng thế nào cũng sẽ trả lời một câu đi!

Không có vấn đề tốt hay xấu, luôn luôn có phản ứng.

Nhưng Chu Phụng biểu tình mộc mộc, chỉ là nhìn chằm chằm hắn, căn bản không có ý mở miệng nói chuyện.

Chu Phụng quán triệt phong cách trước đó, có thể không nói lời nào thì không nói.

Chỉ là âm thầm vận chuyển linh lực, sẵn sàng chiến đấu.

- Quả nhiên! Người của Khổ Trúc Phong đều là người điên và ngốc! Quên đi! Ta cũng không lãng phí thời gian!

Hàn Xí cũng lười cùng Chu Phụng sững sờ, đi thẳng vào vấn đề nói ra ý đồ của hắn.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.