Sủng Phi Của Trẫm Là Người Trời

Chương 3: Chương 3




Hắn đến đây là vì theo ý muốn của Thái Thượng Hoàng, ông nói nhất quyết không được để Mộc Thanh Nhi chết, vì cô là vật tế.

Nhìn cơ thể yếu ớt đang cố gượng mình, hắn nói:

“Không cần hành lễ.”

Hắn cực kì chán ghét cái vẻ đáng thương này của cô, thực tình dù bị bắt nạt nhiều ra sao, thì phân vị là Tần của cô cũng đủ để chống lại.

Đằng này không những cô bị người có phẩm vị kém hơn bắt nạt, ngay cả đến đám người hầu kẻ hạ cũng hùa theo ức hiếp.

Nhưng thái độ cửa cô trước sau đều rất nhu nhược, yếu đuối. Mỗi khi bắt nạt ngoài chịu đựng, khóc lóc, đau đớn vật vã, cô chẳng có ý chí phản kháng gì.

Vì vậy cho nên, gương mặt này cho dù có đẹp như chim sa cá lặn thì cũng không khiến hắn hứng thú nổi.

Dạ Huân Thiên đâu biết rằng cô làm vậy chẳng qua là muốn bản thân nhanh chết hơn, muốn dày vò bản thân, trách móc bản thân sao còn sống trong khi cả nhà đều đã chết.

Nhưng trong mắt Hoàng Thượng, cô chỉ là một kẻ nhu nhược của nhu nhược, hắn chán ghét vô cùng.

“Cố nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, tuyệt đối đừng làm điều gì khiến trẫm càng căm ghét nàng hơn.”

Mộc Thanh Nhi nghe xong cúi đầu không nói, nước mặt lại tuôn ra, đã rất nhiều lần Hoàng Thượng nói điều này với cô.

Tuy rằng cô không yêu Hoàng Thượng, nhưng một khi đã được gả với danh nghĩa nữ nhân của người, cô tuyệt đối một lòng một dạ với người này.

Nhưng biết phận mình trước sau gì cũng bạc bẽo, cũng chỉ là bông hoa ngọn cỏ lướt qua đời của hắn trong vô số những mỹ nhân kia nên cô không bao giờ dám đòi hỏi gì.

Nhưng nỗi nhục nhã khi dù mang danh nghĩa là nữ nhân của Hoàng Thượng, nhưng sau nhiều lần đến lượt cô thị tẩm, hắn chỉ vứt cô ngồi bên ngoài, một mình đi ngủ trước. Điều cô thấy cay đắng nhất là Hoàng thượng coi cô như rác rưởi, như kẻ địch, ghẻ lạnh nhiều năm, thậm chí sau này còn không có tên cô trong danh mục thị tẩm nữa.

Nghĩ đến trong lòng lại đau nhói, nhưng Mộc Thanh Nhi đành phải nuốt nước mắt vào trong vì trong thâm tâm cô luôn chuẩn bị một tâm thế sau này sẽ về với tổ tiên, được gặp cha mẹ dưới hoàng tuyền.

Hôm nay là một ngày thật đẹp, trời xanh mây trắng, khung cảnh yên bình. Nhìn lên bầu trời, một mảng yên tĩnh xinh đẹp trong vắt như một tấm bình phong căng ra phủ trùm lên cuộc sống.

Ai mà ngờ được trên bầu trời nhìn có vẻ yên tĩnh đấy, ở không gian vũ trụ nơi mặt trời không chiếu đến đang xảy ra một cuộc hỗn chiến giữa hai phi thuyền.

Ba Ba Mạc Tỏa đang nhanh chóng điều khiển phi thuyền của mình.

“Chết tiệt, bị bắn hỏng một bên cánh rồi.”

Cô là Ba Ba Mạc Tỏa, mang hiệu hành tinh 92, người thuộc hành tinh Apolojk. Vài ngày trước còn là học viên y học của viện, nhưng vì phản bội đội mình, lại ăn cắp hết năng lượng bỏ trốn nên mới xảy ra cuộc chiến này.

Hỏi cô lý do vì sao ăn cắp ư, tại vì nghèo chứ sao, ở nơi đây năng lượng cứ như là mạng sống vậy, một người nghèo năng lượng như cô tất nhiên là thèm rồi.

Người đầu bên kia không ai khác chính là hiệu hành tinh 33 tên là A Đa Đa, là sư huynh làm cùng đội y sĩ với cô, được đội trưởng phái đến bắt cô về.

“Ta nói cho cô biết này Ba Ba Mạc Toả, cô không thoát được đâu, khôn hồn thì dơ tay chịu trói đi.”

Bên kia một phi thuyền đang liên tục nã pháo vào thuyền của cô, hắn ta đang dùng sóng từ trường để nói chuyện với cô khi khoảng cách hai phi thuyền khá xa.

“Hừ, còn lâu nhá, trước sau gì cũng chết, ta quyết liều một phen.”

“Ngoan cố thật đấy.”

Nói xong người mang hiệu hành tinh 33 kích hoạt một lỗ pháo di chuyển đến đầu thân tàu.

“Đừng vậy chứ!” Ba Ba Mạc Tỏa mắt mở lớn, không tin được những gì mình nhìn thấy trước mắt.

“Ngươi điên rồi ư, sao ngươi dám dùng pháo LS, ngươi không biết rằng một khi phát nổ thì không chỉ thuyền ta tan tành mà phi thuyền ngươi cũng bị phản vệ thành tơi tả sao?”

A Đa Đa liền cười lớn, tiếp tục quá trình kích hoạt pháo, pháo LS này uy lực tuy lớn, nhưng thời gian để kích hoạt khá lâu.

“Ta tất nhiên biết chứ, nhưng ta sớm đã có dự bị cho mình rồi.”

“Hừ, đê tiện.”

“Ba Ba Mạc Tỏa, ngươi mới chính là đê tiện, nhân lúc mọi người đang ngủ cướp hết năng lượng, lại còn là một kẻ phản bội nữa, hôm nay tại đây chính là ngày chết của ngươi.”

Ba Ba Mạc Tỏa nhanh chóng điều khiển phi thuyền, ngặt một nỗi trận đánh vừa nãy đã triệt để làm phi thuyền của cô mất đi khả năng di chuyển rồi. .

||||| Truyện đề cử: Thần Y Ở Rể |||||

Cùng lúc đó phía trước mặt cô tiến đến một trận nổ lớn, phi thuyền tên kia đã nổ rồi. Phi thuyền đó tự nổ chính là mồi lửa châm vào quả pháo LS huyền thoại đang chuẩn bị tiến đến chỗ cô.

Đúng như dự đoán, phòng điều khiển bị bắn bùm một cái, tất cả vỡ nát. Không biết có phải đen hay không mà viên ngọc nhỏ, cũng chính là vật điều khiển của phi thuyền, và vật quan trọng của mỗi người dân trên hành tinh Apolojk, giống như là chứng minh thư vậy, hình dáng chẳng khác gì một viên thuốc màu nâu đen.

Vật quan trọng ấy đang để ở phòng điều khiển, bị tên kia bắn trúng văng xuống khoảng không vũ trụ,

“Không…” Ba Ba Mạc Tỏa nhìn theo, la hét tuyệt vọng, viên ngọc đang chuẩn bị rơi xuống hố đen vũ trụ, nơi đây như là vực không đáy, thường những phi thuyền mất tích một khi đã rơi vào thì không có cơ hội trở về.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.