Sử Thượng Tối Cường Tông Chủ

Chương 26: Chương 26: Thanh Phong Kiếm​




"Vu Thành Binh, ta ban cho ngươi thanh Thanh Phong Kiếm này, đi chém chết lão thất phu này cho ta !"

Kiều Cô Phong lạnh nhạt ra lệnh, ngữ khí như là đang phân phó một việc nhỏ nhặt cho thuộc hạ của mình đi làm, thế nhưng mọi người khi nghe được câu nói này lại là hoàn toàn biến sắc.

Đặc biệt là Úy Trì Phong, nguyên bản khí thế trên người đang hùng hổ toát ra cũng là xuất hiện một tia ngưng trọng.

Thanh Phong kiếm, cũng không phải là một binh khí vô danh, đây chính là linh khí tiếng tăm lừng lẫy của Ảnh Phong tông.

Nó cũng giống như bảo khí Phong Minh Nhận của Thiên Linh tông, đều là hạ phẩm linh khí, đồng thời là trấn tông chi bảo của Ảnh Phong tông !

Đại trưởng lão Ảnh Phong tông Vu Thành Binh mặt hưng phấn, hai tay kích động đến run rẩy, tiếp nhận trường kiếm trong tay tông chủ.

Tuy rằng thân là Đại trưởng lão của Ảnh Phong tông, thế nhưng đời này Vu Thành Binh còn chưa từng được dùng qua linh khí, nếu như không phải Úy Trì Phong làm Kiều Cô Phong tức giận, hắn còn lâu mới đưa thanh kiếm cho Vu Thành Binh mượn sử dụng.

Vu Thành Binh mặt đầy kích động nói: "Đa tạ tông chủ, lão hủ nhất định sẽ chém bay đầu lão thất phu này xả cho người một ngụm ác khí !"

Cầm Thanh Phong kiếm trong tay, Vu Thành Binh xoay người nhìn về phía Úy Trì Phong, khí thế cả người đại biến, nhất thời có một luồng phong mang khí tức kinh người lộ ra.

Tựa hồ là nhờ có thanh trường kiếm này ở trong tay, để khí thế cả người Vu Thành Binh có một loại biến chất !

Đây chính là linh khí, một khi nắm giữ linh khí, tinh khí thần cả người đều sẽ phát sinh đại biến, thậm chí ngay cả khí chất đều sẽ có một tia chuyển biến, chí ít sẽ tự tin hơn trước rất nhiều.

Vu Thành Binh chỉ trường kiếm trong tay về phía Úy Trì Phong, nhàn nhạt nhìn hắn như nhìn một cái xác, cười lạnh nói: "Úy Trì lão nhi, còn không mau qua đây nhận lấy cái chết a !"

Đây là sự kiêu ngạo cùng tự đại của Đại trưởng lão Phong Ảnh tông, thậm chí so với sự cuồng ngạo của tông chủ Kiều Cô Phong lúc trước chỉ có cao hơn chứ không có thấp hơn một chút nào.

Bên phía Thiên Linh tông, tất cả mọi người đều là tức giận bất bình nhìn chằm chằm vào Vu Thành Binh. Ai cũng biết tới sự khủng bố của linh khí, mà Úy Trì Phong và Vu Thành Binh đều là tu sĩ luyện khí hậu kì đỉnh phong, có hay không có linh khí ở tay quả thực là khác biệt với nhau một trời một vực.

"Ngông cuồng !!" Úy Trì Phong gầm lên một tiếng giận dữ, hắn nhanh chân bước ra phía trước, trong miệng phát sinh một tiếng hét dài, như là sấm nổ.

Hắn liền đạp ra ba bước, sau đó đột nhiên tung ra một quyền, đó chính là "Hám Thế Cuồng Quyền" công pháp cao cấp nhất của tông môn.

Tiên hạ thủ vi cường !

"Hám Thế Cuồng Quyền" giống như là Cuồng Long quẫy đuôi, khí tức thô bạo cao đến cực điểm, cú đấm này của Úy Trì Phong khí thế hùng hổ, toàn bộ tinh khí thần của bản thận bộc phát đến cực hạn, đây chính là một quyền mười thành chân lực của hắn.

Chân khí cuồng bạo ở trên nắm đấm tùy tiện chấn động, trong hư không tựa hồ còn có từng đạo sóng gợn đang dập dờn liên tục, làm cho tâm thần người ta trở nên hồi hộp.

Đây chính là một quyền toàn lực của cao thủ luyện khí cảnh đỉnh phong, quả thực là kinh thế hãi tục.

Vu Thành Binh cười gằn, mặt mày hắn trong lúc này cư nhiên lại lộ ra một loại tư thái hoàn toàn không thèm để ý tới, mơ hồ còn để lộ ra một tia xem thường cùng trào phúng.

Thanh Phong kiếm trong tay hắn run lên, cười khẩy nói: "Hám Thế Cuồng Quyền, loại thủ đoạn nho nhỏ này cũng dám ở trước mặt ta nhảy nhót a, thật là tự mình làm mình mất mặt xấu hổ !"

Nói xong, Thanh Phong kiếm bỗng nhiên kéo lên, trường kiếm trong tay hắn khẽ động, tư thái xuất kiếm này hoàn toàn là tùy tiện ra tay, dáng dấp xen thường đối thủ bày ra triệt để.

"Muốn chết !!" Úy Trì Phong nhìn thấy Vu Thành Binh xem thường chính mình, cư nhiên là giận dữ, hắn tung ra cú đấm này tất nhiên là vô cùng uy mãnh bá đạo, hắn lại lần nữa đem uy lực cú đấm này đề thăng lên hai phần mười.

Diệp Thần hơi nhướng mày, hắn nhìn ra Úy Trì Phong đã tận lực, đồng thời cũng có thể tính là phát huy vượt xa cảnh giới của người thường, nhưng vẫn là không thể ngăn nổi trường kiếm của Vu Thành Binh.

Bởi vì Vu Thành Binh chỉ là nhẹ nhàng lấy trường kiếm trong tay vạch ra một đường, liền là hoàn toàn đem quyền thế của Úy Trì Phong chém thành hai nửa.

"Muốn chết chính là ngươi !" Vu Thành Binh cười nhạo nói, Thanh Phong kiếm trong tay toả ra sáng ánh sáng, một đạo kiếm khí dài mấy mét đột nhiên bắn nhanh ra. phóng thẳng về phía Úy Trì Phong

Trước đó Vu Thành Binh vẫn là không có tỏa ra kiếm khí, liền đã đem quyền thế của Úy Trì Phong bổ ra làm hai, bây giờ kiếm khí bạo phát, thì làm sao Úy Trì Phong còn có thể chống lại ?

"Xì xì!" Kiếm khí khổng lồ vẫn là không có đụng chạm đến nắm đấm của Úy Trì Phong, chỉ có mỗi cỗ phong mang kinh người kia cũng đủ đem nắm đấm của Úy Trì Phong cho đánh tan tác, từng tia vết máu bắn ra khắp nơi khiến người ta kinh sợ.

Đây vẫn chỉ là phong mang kiếm khí mà thôi, nếu như là trực tiếp chém tới trên nắm tay của Úy Trì Phong, sẽ lập tức đem cánh tay hắn đều chém rụng a.

Sắc mặt Úy Trì Phong cũng là thập phần kinh hãi, vào lúc này không thể không thu hồi nắm đấm lại, liều mạng lui về phía sau lưng !

Hắn trước vẫn là đánh giá quá thấp sức mạnh của linh khí, vì vậy nếu bây giờ không lui mà ngạnh kháng, thì không chết cũng sẽ tàn phế cả đời.

Chẳng trách Kiều Cô Phong dám nói để Vu Thành Binh đến chém mình, Vu Thành Binh có linh khí trong tay xác thực là có năng lực chém giết hắn.

"Úy Trì Phong, ngươi không phải là rất cứng rắn sao ? Ngươi không phải là thà chết chứ không chịu khuất phục sao ? Vậy vào lúc này ngươi lùi làm cái gì a ?"

Vu Thành Binh cầm kiếm trong tay thừa thắng xông lên, trong miệng không quên cười nhạo nói: "La ó nửa ngày, nguyên lai ngươi cũng chỉ là một tên thái điểu yếu đuối a !"

Úy Trì Phong đỏ cả mặt, á khẩu không sao trả lời được, tức giận run lên.

Có điều hiện tại không phải là thời điểm cậy mạnh, Úy Trì Phong đã là lão nhân sống mấy chục năm, đương nhiên sẽ không hành động theo cảm tình. Thân hình hắn chợt lui, hoàn toàn không dám cùng Vu Thành Binh liều mạng.

"Ngày hôm nay dù ngươi có lùi lại cũng sẽ phải chết !!" khóe miệng Vu Thành Binh cong lên nụ cười tàn nhẫn, Thanh Phong kiếm trong tay chém xuống, kiếm khí quét ngang, thế như chẻ tre trực chỉ Úy Trì Phong.

Úy Trì Phong lùi lại, Vu Thành Binh liền truy lên, thề không chết không thôi.

Trong lúc nhất thời, Úy Trì Phong chật vật đến cực kỳ, hoàn toàn ở thế hạ phong.

Diệp Thần nhíu mày lên, hắn bất đắc dĩ cười khổ, thầm nghĩ nếu không phải mình lén lút bán linh khí của Thiên Linh tông, Úy Trì Phong hiện tại cũng sẽ không chật vật như vậy.

Diệp Thần có thể nghĩ tới chỗ này, những đệ tử Thiên Linh tông khác tự nhiên cũng nghĩ đến, có người không nhịn được mở miệng nói:

"Thực sự là hận chết cái tên tiểu tặc trộm linh khí của Thiên Linh tông chúng ta, nếu không phải là hắn, Úy Trì trưởng lão hiện tại cũng sẽ không chật vật đến độ như vậy !"

"Đúng là, ta thật sự muốn biết cái tên tiểu tặc kia là ai, lúc trước lại còn lớn gan muốn hãm hại tông chủ nữa a." Một vị nữ đệ tử thanh tú tức giận bất bình tiếp lời.

Tuy rằng Diệp Thần mới vừa lên làm tông chủ, thế nhưng thông qua vẻ bề ngoài anh tuấn cùng với những thủ đoạn quyết tuyệt của hắn, đã khiến hắn trở thành nam thần của chúng đệ tử Thiên Linh tông, không biết là có bao nhiêu nữ đệ tử thầm thương trộm nhớ vị tông chủ này nha !

Coi như là Diệp Thần hiện tại nếu đứng ra nói linh khí tông môn là do hắn trộm đi, cũng sẽ không có mấy ai tin tưởng a.

Bên kia, trên mặt tông chủ Ảnh Phong tông cũng là xuất hiện một tia kinh ngạc, hắn không hiểu tại sao Úy Trì Phong lại không dùng tới linh khí của Thiên Linh tông.

"Lẽ nào linh khí của Thiên Linh tông, thật sự là bị mất trộm ?" Kiều Cô Phong cười cợt, cảm giác cuộc chiến này càng thêm ung dung thoải mái một chút.

Trước kia hắn nghe được một ít lời đồn đại, nói linh khí Thiên Linh tông bị trộm, đối với tin tức này hắn là hoàn toàn không tin tưởng. Bây giờ xem ra, thật sự là có việc này a.

Cùng lúc đó, Úy Trì Phong đang giao chiến đã bị bức ép đến tuyệt cảnh vô cùng nguy hiểm.

Sau lưng hắn hiện tại chính là hơn một nghìn đệ tử Thiên Linh tông, bây giờ ở vị trí này, đã không thể lui được nữa.

Vu Thành Binh cũng nhìn ra được tình cảnh này, hắn cười lạnh nói: "Uất Trì lão nhi, có bản lĩnh thì ngươi lui nữa đi a, lui nữa đi, rồi ta sẽ cho ngươi đi nhặt xác những đồ tử đồ tôn này !"

Thanh Phong kiếm giơ lên cao, ánh kiếm đằng đằng sát khí kinh thế lóe ra.

Một kiếm này chém xuống, nếu Úy Trì Phong trúng phải một chiêu này chắc chắn sẽ phải chết !

Hắn thật sự đã đánh giá thấp sức mạnh của linh khí, nguyên bản Vu Thành Binh cùng hắn thực lực là tương đương nhau, thế nhưng đối phương sau khi có linh khí trong tay, hắn liền hoàn toàn không phải là đối thủ của Vu Thành Binh, hoàn toàn bị nghiền ép áp bức.

"Ai, lão phu cho dù có chết, cũng là chết yên tâm thoải mái, lòng không có thẹn với liệt tổ liệt tông Thiên Linh tông !" Úy Trì Phong cảm thán một tiếng, lập tức từ bỏ tránh né.

Hắn có tuy rằn có thể né tránh, thế nhưng những đệ tử sau lưng có thể né tránh sao ?

Chết thì chết, chết cũng là một loại giải thoát a, chí ít là không cần tận mắt thấy Thiên Linh tông diệt vong.

Đáng tiếc, Úy Trì Phong muốn chết, thế nhưng có người lại không muốn hắn chết !

Ngay lúc này một bạch y nam tử đã che chở ở trước người hắn, lạnh lùng nhìn tất cả người Ảnh Phong tông.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.