Sư Huynh Ta Quá Ổn Trọng

Chương 214: Chương 214: Kiếp bắt đầu ở Nam Hải, hoàng tước là ai!




Dịch: Vì anh vô tình

'Tên kia lần này, ứng phó được sao?'

Văn Tịnh đạo nhân bình tĩnh đứng ở trong nước biển, quanh người bị một tầng sương mù bao phủ, ngăn cách tiên thức, ánh mắt.

Đây là chuẩn bị quan trong trước mỗi lần, nàng động thủ làm chuyện xấu.

Tại sau lưng nàng những tộc nhân kia, khôi lỗi, cùng với số lớn Yêu tộc, hung thú hóa người bị Tây Phương giáo hợp nhất, đều nhìn xem nữ vương đại nhân, thần bí nữ nhân này...

Lãnh diễm, cao ngạo, ngoan độc, xảo trá;

Trừ Thánh Nhân và mấy vị Phó Giáo chủ Tây Phương giáo, nàng không xem trọng bất kỳ kẻ nào.

Nhưng trên thực tế, những sinh linh hung ác này không thấy được suy nghĩ trong lòng Văn Tịnh đạo nhân...

'Ta nhổ vào!

Thối tha kim thiền, lại tới đoạt công với bản nữ vương à!

Hừ, cho là chính mình vuốt mông ngựa, đưa Đại giáo chủ chụp lên đầu, là có thể chân chính trở thành đệ tử Thánh Nhân Bạch ngọc sác h?

Si tâm vọng tưởng, đồng dạng là bị lợi dụng thôi!

Vẫn là bản nữ vương nhìn xa trông rộng, sớm tìm mái nhà tốt khác, hừ hừ!'

Văn Tịnh đạo nhân liếc thanh niên đạo sĩ cách đó không xa, bình tĩnh thu hồi ánh mắt, khóe miệng mỉm cười lộ ra mấy phần mê người.

Tiếp đó, Văn Tịnh đạo nhân lại hơi nhíu mày, bắt đầu lo lắng cho 'Nhà dưới' của mình, lần này có thể bị thất sách hay không.

Nàng cũng không muốn, nhìn thấy đối tượng sau này mình thần phục ăn thua thiệt, vậy sẽ làm nàng cảm giác chính mình đầu nhập sai người.

Tây Phương giáo vận dụng số cao thủ ẩn giấu, so với suy đoán của Văn Tịnh đạo nhân, nhiều gấp mấy lần.

Đội ngũ của nàng là một trong lục lộ binh mã tiến công Nam Hải Long cung. Nó gồm hai vạn tộc nhân của nàng, sáu ngàn khôi lỗi, sáu vạn yêu binh biển sâu, cùng với hai vạn quân tạp nham.

Với số lượng quân như vậy, lại có đệ tử Thánh Nhân của Tây Phương giáo âm thầm ra tay, có lẽ Nam Hải Long cung sẽ chết rất thảm trọng.

Tuy nói là một trong tứ hải Long cung, thực lực của Nam Hải Long cung xếp tại thứ hai, cao thủ đông đảo.

Nhưng...

Ánh mắt của Văn Tịnh đạo nhân khẽ liếc ra phía sau, lông mày càng nhăn sâu thêm.

Lần này Tây Phương giáo lấy ra cao thủ, thật sự không ít.

Văn Tịnh đạo nhân và sát vách kim thiền là đồng dạng, tại lúc hai vị Thánh Nhân Phương Tây chưa thành thánh, thì bị bắt lại;

Nàng đối với thế lực ngầm của Tây Phương giáo hiểu khá rõ, rất nhiều cao thủ trong tính toán của nàng, đầu nhập vào dưới trướng Tây Phương giáo.

Cuối thời kì Thượng cổ Vu Yêu đại chiến, một nhóm lớn Yêu tộc bị hai vị Thánh Nhân lão gia Tây Phương giáo âm thầm chế trụ, đưa đi trong ba ngàn thế giới bồi dưỡng, để bọn chúng hóa thành một phần chiến lực.

Yêu tộc ở Biển sâu cũng tại thời kì cuối thượng cổ, kia là do Văn Tịnh đạo nhân âm thầm vây quét, cuối cùng triệt để đầu nhập Tây Phương giáo;

Mà giống như nàng, Hồng Mông hung thú xuất thân cao thủ hung ác, những năm này Tây Phương giáo ở trong bóng tối góp nhặt không ít...

Chuyện này cũng không có cách nào khác.

Bởi vì Lục Thánh chưởng quản thiên địa, Đạo môn thế lớn, Nhân tộc quật khởi, Nhân tộc được Thiên đạo phù hộ.

Bên ngoài Nhân tộc, không gian sinh tồn cho sinh linh càng thêm nhỏ hẹp, mà hung thú giống Văn Tịnh đạo nhân, bản thân sẽ là đối tượng bị mọi người kêu đánh.

Đạo môn không nhìn trúng phần chiến lực này, đệ tử Thánh Nhân của Đạo môn gặp được hung thú, cũng đều lập tức 'Thay trời hành đạo', diệt trừ hết, bình thường Thiên đạo còn hạ xuống công đức.

Cho nên, khi Tây Phương giáo hợp nhất bọn họ những hung thú, yêu thú này, hoặc là cao thủ bị nghiệp chướng quấn thân, thì rất dễ dàng.

Mọi thứ có lợi thì có hại.

Cũng chính nguyên nhân này làm đóa thập nhị phẩm kim liên sớm 'Không chịu nổi gánh nặng', hiệu quả trấn áp khí vận càng ngày càng kém...

“A, đại khái sẽ không có người tin tưởng, giống như bản nữ vương, tại Huyết Hải thời viễn cổ đã từng có công đức hộ thân.”

Văn Tịnh đạo nhân nhớ tới đây, trong ánh mắt mang theo vài phần bất đắc dĩ và thẫn thờ.

Nữ vương cũng có lúc lòng không kìm được nước mắt, nhưng là ngoan nhân đành phải chịu đựng.

Nàng đi lại trong bóng tối, chứng kiến mấy cái thời đại kết thúc, theo Thiên đạo không ngừng hoàn thiện, trong thiên địa dần dần không có chỗ cho nàng dung thân.

Hung thú giống nàng, tại thời kì cuối viễn cổ, phần lớn đã trốn vào trong biển hỗn độn...

Nhưng Văn Tịnh đạo nhân không cam lòng, không muốn, sau khi nàng mang theo tộc nhân rời Huyết Hải, lại muốn tại Tây Ngưu Hạ Châu tìm một chỗ dung thân.

Sau đó...

Thì thành muỗi được nuôi nhốt.

Vốn dĩ, Văn Tịnh đạo nhân cho là chính mình sẽ theo một con đường đi đến cuối cùng, nhưng hai chữ ba ch n goc sa ch [Nhân giáo], không có dấu hiệu nào, ngoài ý muốn xâm nhập sinh hoạt buồn tẻ của nàng.

Nam nhân không tên tuổi kia, rất mạnh, rất đáng sợ...

Tại huyền diệu chi cảnh, dù thấy y qua màn nước, thì một cổ sợ hãi, những cảm giác e ngại, làm Văn Tịnh đạo nhân như tìm về ký ức thanh xuân. Lúc nàng vẫn là một đầu muỗi nhỏ ngây thơ.

Thời kỳ viễn cổ, tại trong biển máu, nàng chính là sống trong sự sợ hãi, từng bước một trưởng thành, từng bước một mạnh lên.

Nàng thật không tưởng tượng nổi, nếu như chính mình có thể ở bên người một nam nhân cường đại đến thế, thì sẽ bất an đến cỡ nào, nên là cỡ nào...

Kích thích!

Nàng đều không thể chờ đợi được!

Nàng ngóng trông chính mình có thể rời đi Tây Phương giáo, đi hiệu mệnh vì Nhân giáo, từ đó chính thức thấy mặt nam nhân kia!

Hơn nữa Nhân giáo không chỉ có mỗi đại pháp sư, còn có tên Tiểu pháp sư kia, cũng rất là thú vị...

Người trước bằng đạo cảnh, thực lực, làm nàng trực tiếp sợ hãi;

Người sau bằng vào tâm cơ, thần bí, làm nàng đi theo bố trí, cũng sinh ra một ít e ngại tương tự...

“Ha ha...”

Văn Tịnh đạo nhân đột nhiên phát ra một tiếng cười lạnh, làm kim thiền sáu cánh, và các cao thủ giấu trong nước biển ở phía sau, cùng nhau rùng mình một cái.

Đột nhiên, một tia kim quang rơi vào trên người Văn Tịnh đạo nhân, đạo vận trong đó chợt lóe lên rồi biến mất.

Văn Tịnh đạo nhân đắc ý liếc nhìn kim thiền sáu cánh, tiếng nói được thần thông gia trì, người nghe xong liền quên tiếng nói, truyền vào các nơi ở phía sau.

“Xuất phát.

Ngày hôm nay huyết tẩy Nam Hải Long cung.”

Tiếp đó, thân hình nàng chậm rãi đi về phía trước, cũng dần bắt đầu gia tốc, dùng thần thông của mình, duy trì tính ẩn nấp cho chính mình đại quân phía sau.

Sau lưng nàng có từng đạo bóng đen, đi sát đáy biển cấp tốc đuổi theo...

Một lát sau, cỗ đại quân này hóa thành dòng ám lưu mạnh mẽ, nhanh chóng hướng tới Nam Hải Long cung!

Sau nửa canh giờ, bên ngoài Nam Hải Long cung, ba hướng tây, bắc, nam, đồng thời phát hiện số lượng lớn cường địch tới gần!

Long cung ứng đối hết sức nhanh chóng;

Trong biển trống trận oanh minh, từng đội tiên giao binh, Hải tộc tinh nhuệ, cấp tốc tụ về Nam Hải Long cung hình thành thế trận phòng ngự!

Chỗ sâu trong Nam Hải sóng gió ngập trời!

Trong phương viên vạn dặm, mây đen dày đặc, dưới đáy biển hàng mấy chục, mấy trăm vạn sinh linh, sắp tiến hành một trận chém giết!

Mà cách Nam Hải Long cung không xa, mấy chỗ bên trong khe đá dưới đáy biển, mấy tên người giấy nhú cái đầu ra dò xét, rồi tức thì lùi về chỗ ẩn thân.

...

“Đến rồi!”

Một góc trong Đông Hải Long cung, bên trong thiền điện không có ai ngồi, Lý Trường Thọ mở hai mắt ra.

Thanh niên đạo giả đang ngủ gà ngủ gật cạnh bên cũng lập tức mở hai mắt ra...

Đại pháp sư ngồi nghiêm chỉnh, tươi cười nho nhã, bấm ngón tay tính toán, chậm rãi gật đầu, lộ ra nét mặt nghiêm túc.

Đại pháp sư chậm rãi nói: “Hải linh chi kiếp ư.”

Lý Trường Thọ cũng chậm rãi gật đầu, thần sắc ngưng trọng.

Mặc dù hải sản chết, khục, sinh linh Hải tộc tử thương không có quan hệ gì với hắn, nhưng thân là sinh linh, cũng phải có một chút sự đồng tâm.

Giờ phút này, hai người bọn họ đã đổi cái địa phương;

Lúc này, còn có nửa ngày, đại hôn của Ngao Ất sẽ chính thức bắt đầu.

Về phần tại sao đổi chỗ, nhắc tới cũng có chút xấu hổ.

Mấy canh giờ trước, Long mẫu mang mấy tên Long nữ đi vào giường ngay buồng lò sưởi;

Tuy nói bằng bản lĩnh của Đại pháp sư và uy năng của Thái Cực đồ, có thể làm Long tộc không phát hiện được tung tích của bọn họ.

Nhưng một đám Long nữ, oanh oanh yến yến, dáng vẻ thướt tha mềm mại, trong miệng còn nói những chuyện liên quan đến động phòng hoa chúc... Người nói ra còn thẹn, Đại pháp sư nghe vài câu, lập tức mang theo Lý Trường Thọ, thuận theo mặt thủy tinh kính...

Chạy...

Bọn họ đổi cái nơi yên tĩnh, Đại pháp sư còn tại nơi đây làm một chút bố trí.

Đại pháp sư không có việc gì thì ngủ gà ngủ gật, Lý Trường Thọ lại là hao tâm tổn trí cố sức, một mặt giám sát các nơi ở Long cung, mặt khác tìm kiếm gian tế có khả năng giấu ở bên trong tân khách.

Công phu không phụ lòng người, Lý Trường Thọ thật đúng là đã tìm được hai tên “Thiên Tiên” thần thái có chút khác thường.

Đáng tiếc, hai người này có một cái nhược điểm là bởi vì uống một loại tiên nhưỡng nào đó quá nhiều, làm đạo khu xuất hiện một tí xíu vấn đề...

Điều này khiến Lý Trường Thọ nhớ tới cảnh năm đó, chính mình bị Tửu Ô sư bá hố đến trên đại hội ở Đông Hải Long cung;

Lúc ấy hương vị biển cả, ký ức đến nay vẫn còn mới mẻ.

“Trường Thọ, “ Đại pháp sư ngồi ở bên mở miệng hỏi, “Đối với sinh tử của sinh linh, ngươi định làm như thế nào?”

Lý Trường Thọ suy nghĩ, chắc không thể trả lời 'Ngồi im nhìn'.

Biết Đại pháp sư đang khảo giáo tâm tính của mình, Lý Trường Thọ tại trong 'Bức cách' và 'Nông cạn', tìm được đáp án thích hợp. Phương án đó là xả một ít chân linh theo đạo lý luân hồi, luận chứng một chút sự tồn tại của thiên địa và sinh linh, tổn thương lẫn nhau là biện chứng cho mối quan hệ.

Đại pháp sư tức thì lộ ra nụ cười hài lòng.

“Báo cáo” giống loại trình độ này, hiện nay Lý Trường Thọ một ngày có thể viết cái sáu bảy phương án, mà không giống nhau.

Dù sao trong thực tế cũng không có dùng.

Cùng Đại pháp sư nói trong chốc lát, thì bên trong Đông Hải Long cung mới có tướng lĩnh vội vàng chạy tới bên người Long vương, nhỏ giọng nói vài câu.

“Lớn mật!”

Một lão rồng già bên cạnh Đông Hải Long vương khẽ quát một tiếng, mắng: “Lũ Yêu tộc biển sâu đúng là không biết tốt xấu!

Dám thừa dịp ngày đại hôn của Long tộc ta, tập kích Nam Hải Long cung!

Bệ hạ!

Xin hạ lệnh, để cho chúng ta đi diệt sát đạo chích!

Lúc này khoảng cách đại hôn của Ngao Ất điện hạ còn có nửa ngày, đủ để đi tới đi lui!”

Long vương nghe vậy chậm rãi gật đầu, phờ phạc nói: “Có thể, mang nhiều binh mã chút, gấp rút tiếp viện Nam Hải Long cung.”

Long vương chỉ đơn giản hạ cái mệnh lệnh, lập tức có hai phần ba cao thủ Long tộc ở đây đứng lên, dưới sự lãnh đạo của mấy lão rồng già, vội vàng đi ra theo lối thiên môn bên cạnh đại điện

Thấy tình hình như vậy, tân khách nơi đây tự nhiên đều hiểu, Long tộc đã sớm có chuẩn bị.

Không bao lâu sau, từ Đông Hải Long cung bay ra hơn ngàn đầu Thanh long, kèm theo từng tiếng long ngâm, tại trong biển rộng mau chóng đuổi theo, đảo mắt đã không thấy tăm hơi.

Từng đám đại quân Long tộc, khí thế hung hăng cũng tiến đến Nam Hải, có điều tốc độ cũng không quá nhanh...

Lý Trường Thọ thấy thế, cũng không dám buông lỏng.

Trước đây hắn an trí đạo nhân giấy gần Nam Hải Long cung, đã cảm nhận được uy áp của cao thủ, so với suy đoán còn nhiều hơn hai thành.

Hơn nữa, căn cứ theo suy đoán của Lý Trường Thọ, lúc này Tây Phương giáo và Long cung, đều tự mình lâm vào bên trong vòng lẩn quẩn.

Hai bên đều cho là biết tính toán của đối phương, đều cất giấu át chủ bài, và càng lún càng sâu...

[Long cung]: Âm mưu của Phương tây chúng ta đã sớm có ứng đối!

Đợt này khẳng định thắng, mai phục bọn họ một đợt, trở tay chính là một cái vạn long đại trận!

[Tây Phương giáo]:

Hôm nay Long tộc chắc chắn đầu rơi máu chảy, Thiên đạo cũng không bảo vệ được chúng, ta nói!

Lý Trường Thọ đối với điều này, chỉ hơi lắc đầu...

Xem tình hình trước đã.

Hắn mới có khả năng, giấu diếm thực lực đến cuối cùng.

...

Hướng nam sáu vạn dặm, một chỗ hoang đảo trên Đông Hải Long cung

Hai thân ảnh lén lút núp ở một chỗ trong nham động, một người bấm ngón tay suy tính, một người cầm mai rùa lành nghề làm thuật bói toán.

Người bên trái bấm ngón tay suy tính. Người này diện mạo đường đường, tinh thần sung mãn, một đôi mày rậm hai mắt sáng ngời có thần, râu ngắn, mặt mũi tràn đầy chính khí. Đây tất nhiên là đại đệ tử ngoại môn của Tiệt giáo, Triệu Công Minh.

Một kẻ khác là lão già, cầm mai rùa không ngừng lay động, dáng người cao gầy gò, khuôn mặt hơi khác thường, hai mắt thon dài, xương gò má hơi cao. Người này vốn cùng Triệu Công Minh trốn ở nơi đây, chuẩn bị giúp Long tộc một tay là Hoàng Long chân nhân.

Hoàng Long chân nhân cầm mai rùa xem bói nửa ngày, kết quả lại là khó bề phân biệt, một hồi biểu hiện là điềm dữ, một hồi biểu hiện là điềm lành, có khi sẽ còn nửa cát hung nửa đại hung;

Tóm lại một câu, Long tộc họa phúc khó liệu.

“Công Minh sư đệ, thế nào?”

“Đúng như hải thần lão đệ nói, Nam Hải bên kia có đánh nhau.”

Triệu Công Minh thở dài: “Trăm vạn đại quân chém giết, vô số sinh linh trong biển bị tác động đến, lại là một trận kiếp nạn.”

“Kiếp này, đến thật rồi...”

Hoàng Long chân nhân nhíu mày, trong mắt chờ mong vài phần may mắn cũng theo đó biến mất.

“Hoàng Long sư huynh không cần sốt ruột, “ Triệu Công Minh cười nói, “Có Hải thần lão đệ ở bên mưu tính, Long tộc tuyệt đối không bị ăn thiệt thòi lớn.

Có điều, dù sao cũng là phương tây ra tay, Long tộc khẳng định phải có chút tử thương.

Nếu là có thể nhờ vào đó, như lời Hải thần lão đệ, thúc đẩy Long tộc thượng thiên bạ ch ng ọc sá ch, là vì tam giới tạo phúc, đối Long tộc trưởng mà nói, tuyệt đối là lợi nhiều hơn hại.”

Hoàng Long thấp giọng nói: “Nói nghe thì dễ.”

“Ồ? Cớ gì nói ra lời ấy?”

“Thực chất bên trong Long tộc còn tại hoài niệm thời viễn cổ, muốn mặc sức tự do rong ruổi ở giữa thiên địa tiêu dao tự tại, “ Hoàng Long chân nhân lắc đầu cười khổ, “Một lần đả kích, dù là thương cân động cốt, cũng rất khó để bọn họ cúi đầu.”

“Cũng không hẳn vậy, “ Triệu Công Minh nói, “Việc của Long tộc, ta và Hải thần lão đệ có tán gẫu mấy lần.

Hải thần lão đệ có tám phần mười chắc chắn, mặc dù Hải thần lão đệ cảm thấy còn không ổn thỏa, nhưng chuyện này còn có chúng ta hỗ trợ, nhất định là có thể thành.”

“Chỉ mong vậy.”

Hoàng Long chân nhân thu mai rùa thu trên tay lại, cũng bấm ngón tay suy tính.

Dần dần, hai vị cao thủ Đạo môn, bắt đầu nhìn chăm chú phương hướng Tây Nam.

Tuy bọn họ không thể trực tiếp nhìn thấy đại chiến chém giết dưới đáy biển, lại có thể cảm nhận biến hóa của Huyết Sát khí tức giữa Thiên Địa...

Vừa mới khai chiến, hai bên đã tử thương thảm trọng.

Hoàng Long chân nhân chậm rãi thở ra một hơi: “Bất kể như thế nào, ngày hôm nay gắng làm hết sức thôi.”

“Ừm, “ Triệu Công Minh gật gật đầu, “Hiện tại, chúng ta hãy chờ tín hiệu của Hải thần lão đệ, tín hiệu vừa đến, lập tức tiến đến Đông Hải Long cung chi viện!”

Hoàng Long chân nhân đột nhiên nhớ tới một việc, hỏi: “Đúng rồi, tín hiệu là cái gì?”

Triệu Công Minh nháy mắt mấy cái, lời này, y cũng muốn hỏi...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.