Sư Huynh, Rất Vô Lương

Chương 169: Chương 169: Chương 39.1:Hung thủ phía sau màn




Nếu không thể vì nàng sử dụng, đương nhiên nàng sẽ không mang ra ngoài, trên người nàng có không ít bí mật, Hỗn Nguyên Thiên Châu, nhân thú đều có thể tự do đi qua vòng tay không gian...Không cùng tính mạng nàng tương liên, coi tu vi hiện tại của nàng, khẳng định không thể mang ra ngoài.

Đại Hắc đi theo phía sau nàng, đi được hai bước, quay đầu lại, nhìn Mãng Ngưu đang chờ mong cười nhạo nói: “Cho các ngươi cơ hội nhưng các ngươi không cần, cư nhiên không muốn cùng nàng kết thành khế ước linh hồn, các ngươi liền chuẩn bị cả đời chết già dưới Nhai đi!” Sau khi nói xong, thân hình vừa động, phút chốc liền biến mất tại chỗ.

Hắc Đế theo sát phía sau cũng đã biến mất.Chỉ còn một mình Tần Lạc Y đứng tại chỗ, nàng xuất tinh thạch ra, nhẹ nhàng bóp nát.

“Chờ một chút, ta nguyện ý cùng ngươi kết thành khế ước linh hồn!” Mãng Ngưu đột nhiên hét lớn, vọt lại đây, vội vàng nói.

Đáng tiếc nó nói xong cũng quá muộn, Tần Lạc Y đã bóp nát tinh thạch, bóng dáng màu trắng nháy mắt biến mất tại chỗ.

Mãng Ngưu dậm thẳng chân, Đại Hắc nói đúng, bỏ qua cơ hội lần này, rất có khả năng sẽ chết già ở đây.Chỉ là Tần Lạc Y đã rời đi, hiện tại nói cái gì cũng đã quá muộn.

Đứng ở trên Sư Hổ Nhai, Đại Hắc cùng Hắc Đế từ trong vòng tay không gian nhảy ra, Tần Lạc Y trở lại nhìn thoáng qua dưới Nhai tối đen giống như không thấy đáy, nàng nghe được lời nói của Mãng Ngưu, đương nhiên Đại Hắc cùng Hắc Đế cũng nghe thấy. Nàng đang do dự có muốn đi xuống lần nữa đem Mãng Ngưu dẫn đi cùng hay không.

Đại Hắc nói: “Dù sao Mãng Ngưu cũng không chạy được, không bằng để nó đợi thêm một thời gian, ngươi muốn đi xuống, phải lấy được tinh thạch, nếu bị người hữu tâm phát hiện, sợ là sẽ có hoài nghi.”

Tần Lạc Y ngẫm lại cũng đúng, dù sao nàng là đệ tử Phiêu Miểu Tông, qua đại hội luyện đan sư lần này, nàng khẳng định sẽ trở về, còn phải đi đến chỗ ẩn mật sư phụ nói để tấn giai, muốn khế ước Mãng Ngưu, cũng không cần nhất thời vội vàng.

“Mãng Ngưu cá tính bộc trực, bản tính không xấu, về sau ngươi đem nó khế ước, như thế cũng được coi là một chủ ý không sai.” Hắc Đế cũng mang vẻ mặt đồng ý, bất quá suy nghĩ của nó bất đồng, tu vi Tần Lạc Y rất thấp, tuy rằng nó dụng tâm ma thề, cũng không muốn làm một bảo tiêu toàn chức, có Mãng Ngưu ở bên người nàng, nó có thể thoải mái không ít.

Trở lại Ngọc Thanh Phong, rất xa liền nhìn đến một đạo bóng dáng thon dài đứng ở ngoài phòng, thân mặc cẩm bào ngân sắc viền đen, đứng dưới ánh trăng màu bạc, có vẻ cao quý mà tuấn tú.

Tần Lạc Y ngẩn ra.

Đoan Mộc Trường Thanh...Bây giờ đã là nửa đêm, hiện tại hắn đứng ở ngoài phòng nàng làm gì, chẳng lẽ đang chờ chính mình? Lập tức lại phiết phiết môi, ý nghĩ như vậy, chính nàng đều cảm thấy buồn cười.

Hai tay Đoan Mộc Trường Thanh đặt ở sau người, gió nhẹ ban đêm thổi bay vạt áo hắn, dáng người hắn có vẻ càng thêm phong thần như ngọc, tuấn mỹ phi phàm, nhìn đến Tần Lạc Y lên núi, trong con ngươi tối đen của hắn hiện lên một đạo u quang, rất nhanh đi tới.

“Nhị sư huynh, ngươi như thế nào lại ở đây?” Tần Lạc Y tựa tiếu phi tiếu nói.

Ánh mắt Đoan Mộc Trường Thanh rất nhanh đem nàng đánh giá một vòng, thấy trên người nàng không có gì không ổn, mới yên lòng: “Nghe nói ngày mai ngươi sẽ đi theo Ổ sư thúc cùng nhau rời đi?” Thanh âm hắn trầm thấp, mang theo một tia mị hoặc thản nhiên khó hiểu.

“Đúng vậy.” Tần Lạc Y kỳ quái liếc hắn một cái, việc này ở Phiêu Miểu Tông, đã không phải bí mật gì, hắn hỏi lại việc này làm gì?

Ánh mắt Đoan Mộc Trường Thanh sáng quắc: “Không nghĩ tới ngươi còn có thể luyện đan...Y nhi, trên người ngươi, đến tột cùng có bao nhiêu bí mật mà ta không biết?”

Hắn thì thào nói nhỏ, nhưng dừng trong tai Tần Lạc Y, lại làm cho nàng mạnh mẽ cả kinh.Bí mật của nàng rất nhiều, cũng không muốn để cho Nhị sư huynh bụng dạ khó lường này biết!

“Nào có bí mật gì a...Ta biết luyện đan, cũng không phải là bí mật gì, sư phụ sư thúc đều biết.” Nàng kéo kéo khóe môi, có chút mất tự nhiên hắc hắc cười nói, thầm nghĩ xoá sạch tò mò trong lòng hắn, nàng không muốn cho Đoan Mộc Trường Thanh cảm thấy hứng thú đối với chính mình.

Nếu bí mật của nàng bị hắn biết được, khó bảo toàn hắn sẽ không lấy bí mật của nàng ra uy hiếp, đến lúc đó nàng phải mệt lớn.

Cũng may Đoan Mộc Trường Thanh chỉ có cảm mà phát, cũng không chú ý tới nàng khác thường, mỉm cười nhìn nàng nói: “Ta có việc rời đi tông môn một chuyến, hai tháng sau, ta sẽ đến Kim Đỉnh Sơn tìm ngươi.” Kim Đỉnh Sơn chính là địa phương tổ chức đại hội luyện đan sư, nơi đó có một đạo vực môn, người thắng có thể từ nơi đó tiến vào Băng Vực.

“Được.” Ổ sư thúc cùng Giản Ngọc Diễn đợi sau khi đại hội luyện đan sư kết thúc mới rời đi, tạm thời sẽ không trở lại tông môn, Tần Lạc Y nghĩ đến hắn lo lắng cho mình trên đường trở về gặp nạn, cũng không suy nghĩ sâu xa, thuận miệng lên tiếng, tỏ vẻ đã biết, sau đó vòng qua Đoan Mộc Trường Thanh, hướng cửa đi đến.

Đứng ở cửa, còn chưa mở đại môn ra, Tần Lạc Y liền cảm giác được trong phòng có một cỗ hơi thở xa lạ.Nhấp mân môi đỏ mọng, vẻ mặt trở nên ngưng trọng.

Đoan Mộc Trường Thanh đưa tay giúp nàng đem đại môn đẩy ra, một nam tử trẻ tuổi đang đứng trong viện, biểu tình hỗn loạn, y phục không chỉnh.

“Tiêu Thiên?” Sau khi thấy rõ ràng có người trong viện,vẻ mặt Tần Lạc Y thập phần kinh ngạc, cư nhiên là Tiêu Thiên từng vì Ngọc Thanh Nhan xuất đầu, làm hại Giản Ngọc Diễn cùng Viên Long Hải bọn họ thiếu chút nữa bị Liễu Khuynh Thành phạt xuống Sư Hổ Nhai.

*(-Tiêu Thiên này là Tiêu Thiên của Phiêu Miểu Tông còn Tiêu Thiên của Động Thiên Phúc đã chết rồi nha.)*[/i[

“Như thế nào ngươi lại ở trong này?” Tần Lạc Y chậm rãi tiêu sái đến trước mặt hắn, liếc mắt nhìn hắn một cái, mâu quang sắc bén nói.Nàng cùng Tiêu Thiên không có giao tình gì, cư nhiên hắn không đợi ai cho phép, đã chạy đến trong phòng chính mình, quả thực là buồn cười!

Hơn nữa bởi vì Giản Ngọc Diễn cùng quan hệ giữa nàng với Tiêu Thiên của Động Thiên Phúc, nên nàng đối với Tiêu Thiên này cũng không có hảo cảm gì.

“Tần sư thúc, ta sai lầm rồi, ngươi tha cho ta đi, về sau ta không dám nữa.” Sắc mặt Tiêu Thiên trắng nhợt, phịch một tiếng, quỳ gối dưới chân nàng, cả người run rẩy, dư quang khóe mắt kinh sợ lưu ý nhất cử nhất động của Đoan Mộc Trường Thanh bên cạnh.

“Ngươi sai lầm rồi?” Tần Lạc Y nhíu mi, có chút không rõ hỏi lại, chẳng lẽ hắn bởi vì làm hại Giản Ngọc Diễn bọn họ thiếu chút nữa bị phạt xuống Sư Hổ Nhai nên cố ý đến giải thích?

Khóe môi hiện lên một chút ý cười mỉa mai.Nếu thật sự là như thế, vậy cũng quá chậm đi? Hơn nữa tìm sai đối tượng rồi!

“Tờ giấy truyền tin giả danh cho ngươi đến Ngọc Tàng Phong là do hắn viết.” Trên khuôn mặt Đoan Mộc Trường Thanh tuấn tú góc cạnh rõ ràng luôn viết đạm mạc không thay đổi, lạnh lùng nhìn chằm chằm Tiêu Thiên, thanh âm nói chuyện hướng tới Tần Lạc Y, lại có vẻ nhu hòa.

Thân thể Tiêu Thiên run lên, đầu cúi càng thấp, trên mặt đã không còn huyết sắc.

Đồng tử Tần Lạc Y co rụt lại, tờ giấy kia là do hắn viết? Người hãm hại chính mình cư nhiên là Tiêu Thiên?

“Vì cái gì? Ta và ngươi hẳn là không có thù oán gì đi?” Sau khi minh bạch, trong thanh âm Tần Lạc Y trong trẻo lạnh lùng mang theo một chút sát khí nồng đậm.

Nếu không phải Đại Hắc...Nói không chừng hiện tại nàng đã không có cách nào đứng ở chỗ này, Tiêu Thiên...Hắn muốn hại đến tính mạng chính mình a!

“Ta...Ta cũng không muốn, Tần sư thúc, ta là bị buộc bất đắc dĩ.” Tiêu Thiên mạnh mẽ ngẩng đầu lên, nhỏ giọng biện giải nói.

Phía sau màn còn có người làm!

Tần Lạc Y nhếch môi một cái, cười đến vô hại: “Bị buộc bất đắc dĩ? Vậy ngươi nói thật ra cho ta, là ai bức ngươi, ngươi có khổ sở bất đắc dĩ gì mà nhất định phải hại ta?” Lời nói vân đạm phong khinh, bất quá mỗi từ nàng nói ra, mâu quang nàng lại càng phát ra sắc bén.

Nàng muốn biết, đến tột cùng là loại người nào cùng chính mình có thù oán lớn như vậy, cư nhiên nghĩ ra chủ ý đến hại tính mạng nàng, một vòng thủ sẵn một vòng, muốn giết nàng trong vô hình.

“Ta...” Tiêu Thiên nhìn nhìn tuấn nhan Đoan Mộc Trường Thanh lãnh khốc, có chút hoảng sợ nuốt một ngụm nước miếng.Việc này hắn làm cực kỳ thỏa đáng làm, nhưng không ngờ đến chung quy vẫn bị Đoan Mộc sư thúc phát hiện ra dấu vết để lại, nghĩ đến thủ đoạn của Đoan Mộc sư thúc, mồ hôi lạnh trong người hắn đều xông ra.

“Tiêu Thiên của Động Thiên Phúc, là người trong tộc ta, hắn là dòng chính, ta là dòng bên, hơn nữa dòng bên còn cách cực xa, nửa năm trước, phụ thân ta đột nhiên bị người bắt đi, mặc kệ chúng ta tìm kiếm khắp nơi nhưng đều không thấy, sau đó Tiêu Thiên tìm được ta, nói cho ta biết chỗ của phụ thân ta, chỉ cần ta giúp hắn làm một chuyện, hắn sẽ thuyết phục sư phụ hắn, còn có vài vị trưởng lão Động Thiên Phúc, cùng nhau đem cha ta cứu ra.” Tiêu Thiên một bên lau mồ hôi lạnh, một bên giải thích.

Mâu quang Tần Lạc Y chợt lóe, lạnh lùng nói: “Hắn để cho ngươi làm một việc, chính là viết tờ giấy gạt ta đi ra ngoài?”

“Phải.” Tiêu Thiên cúi thấp đầu xuống.

“Tờ giấy là ngươi viết, vậy ai giúp ngươi đặt trong phòng ta?” Tần Lạc Y tiếp tục nói.

Tu vi Tiêu Thiên không cao, nàng vừa mới rời đi Thiên Lam Phong, trở lại Ngọc Thanh Phong, ngay tại trong phòng liền phát hiện tờ giấy, thời gian nắm chắc vừa vặn tốt, bằng tu vi Tiêu Thiên, rất khó có thể.Tu vi của nàng, so với Tiêu Thiên cao hơn không ít, tốc độ hắn không thể sánh bằng chính mình mới phải.

“Không ai giúp ta, việc này đều là do ta tự làm.” Tiêu Thiên cúi đầu, mâu quang chợt lóe, đột nhiên ngẩng đầu lên, có chút vội vàng nói.

Tần Lạc Y hừ nhẹ một tiếng, ánh mắt lạnh lùng tà nghễ liếc hắn, rõ ràng không tin tưởng.

Tiêu Thiên cắn chặt răng lại tiếp tục nói: “Ngày đó ta vừa lúc giúp đỡ sư phụ ta, đưa chút đồ vật đến Thiên Lam Phong cho Quý sư thúc, nghe được Ổ sư tổ nói cho Quý sư thúc, kêu Quý sư thúc đến gọi Giản sư thúc lên đỉnh núi một chuyến, có chuyện công đạo muốn bọn họ đi làm...Sau khi rời đi, ta đi ngang qua động phủ Giản sư thúc, vừa lúc nghe được các ngươi nói chuyện ở bên trong, sau đó ta liền quyết định đi tới chỗ ở của ngươi trước, đem tờ giấy đặt vào phòng người, đặt ở đó xong, lại rất nhanh xuống núi, dùng bí pháp thông tri cho đường đệ Tiêu Thiên kia của ta...Ngọc Tàng Phong là địa phương bọn hắn sớm xem trọng, bọn họ nói nơi đó cách xa Phiêu Miểu Tông, dưới núi là Sư Hổ Nhai, là nơi thích hợp hủy thi diệt tích.”

“Đuổi tới trước ta? Ngươi cho là như vậy, ta sẽ tin tưởng ngươi nói?” Tần Lạc Y tựa tiếu phi tiếu khóa nhanh ánh mắt hắn, vẻ mặt mỉa mai.

“Tần sư thúc, ta nói đều là sự thật, ta biết ta làm như vậy không đúng, nhưng mà...Ta lo lắng cho phụ thân ta, ta cùng rất nhiều sư huynh đệ, còn có sư phụ cùng vài sư thúc đều tìm qua rất nhiều biện pháp, nhưng không có cách nào tìm ra là ai bắt phụ thân ta đi, mới có thể nhất thời hồ đồ, nghe xong lời hắn nói, hắn đưa cho ta thần hành phù, lại đưa thêm ẩn thân phù có thể che dấu hơi thở...Nên ta mới đi tới Ngọc Thanh Phong trước sư thúc.”

Thần hành phù cùng ẩn thân phù giải thích vì sao Tiêu Thiên lại đi tới Ngọc Thanh Phong trước chính mình, hợp tình hợp lý, nhưng Tần Lạc Y tổng cảm thấy có chút không thích hợp, nhưng đến tột cùng không đúng chỗ nào, lại không nói rõ được.

“Hắn nói là sự thật, Tiêu Thiên(ĐTP) vì hắn(PMT) cực giỏi bắt chước chữ viết người khác, mới tìm đến hắn(PMT), muốn để hắn bắt chước bút tích một người cùng ngươi thường xuyên lui tới, đem ngươi lừa ra ngoài.” Đoan Mộc Trường Thanh rốt cục mở miệng.

[i]*(-ĐTP:Động Thiên Phúc

-PMT:Phiêu Miểu Tông)*

Hắn cũng theo phương diện này bắt tay vào điều tra, mới phát hiện người ở sau lưng hãm hại Tần Lạc Y là Tiêu Thiên(PMT), sau đó phái người chặt chẽ giám thị Tiêu Thiên(PMT), liền phát hiện Tiêu Thiên trong khoảng thời gian này cùng người Động Thiên Phúc thường xuyên tiếp xúc, cuối cùng biết được hai người ngã xuống dưới Sư Hổ Nhai, một người có danh thiên tài ở Động Thiên Phúc xưng Tiêu Thiên, một người khác là sư huynh hắn.Đương nhiên cũng biết ân oán giữa Tần Lạc Y cùng bọn họ.

“Phụ thân của ngươi, bị dấu ở một địa phương, không phải nơi khác, chính là chỗ bí mật ngay tại Động Thiên Phúc, người bắt hắn, hẳn là ngươi đã dự đoán được là ai đi?”Ánh mắt hắn(ĐMTT) lãnh khốc sắc bén dừng trên người Tiêu Thiên, khóe môi gợi lên một chút tươi cười trào phúng.

“Cái gì? Không có khả năng!” Vẻ mặt Tiêu Thiên khiếp sợ, không thể tin nói: “Phụ thân ta nói cho ta biết, là một ma đầu mặc hồng y bắt hắn đi, hắn được người Động Thiên Phúc cứu ra!”

Khoé môi Đoan Mộc Trường Thanh hiên lên ý cười mỉa mai nồng đậm.

Tiêu Thiên giật mình, sau đó thân mình quỳ trên mặt đất phút chốc mềm nhũn, gắt gao nhắm chặt hai mắt, vẻ mặt thống khổ hối hận, sau một lát, hắn mở mắt ra, há miệng thở dốc, muốn nói cái gì, cuối cùng lại từ bỏ, suy sụp cúi thấp đầu xuống.

Tần Lạc Y mím nhanh môi mỏng, mâu quang sắc bén, Tiêu Thiên(ĐTP)...Vì hại chính mình, cư nhiên dùng bất cứ thủ đoạn tồi tệ nào, cũng may hắn đã chết.

Chỉ là...Nàng liếc mắt nhìn Tiêu Thiên đang quỳ dưới đất một cái, vẻ mặt có chút đăm chiêu.

Người Động Thiên Phúc bắt phụ thân hắn đi, sau đó lại thả người, còn làm ra bộ dáng là bọn hắn(tức là người of ĐTP) cứu ra, hẳn đã biết đến ân oán giữa nàng cùng người Tiêu gia, thậm chí biết Tiêu Thiên(ĐTP) cùng người khác đến Phiêu Miểu Tông ám toán chính mình, khẳng định đã không ít ngày, Tiêu Thiên thật lâu không trở về Động Thiên Phúc, nàng từ dưới Sư Hổ Nhai đi lên, có thể nói là động tĩnh không nhỏ, chỉ sợ người Động Thiên Phúc đã đoán được Tiêu Thiên cùng vị sư huynh kia của hắn đã chết, chính mình về sau gặp được người Động Thiên Phúc, nên cẩn thân gấp bội mới được.

“Ám toán đồng môn, là tối kỵ nhất của đệ tử Phiêu Miểu Tông, sư phụ nói, ngươi có thể tuỳ ý xử trí hắn.” Đoan Mộc Trường Thanh nói.

Thân thể Tiêu Thiên run lên.

Tần Lạc Y theo dõi hắn một lát, sau đó khẽ cười nói: “Ta cũng không muốn lạm dụng hình phạt riêng, tốt nhất là đem hắn giao cho Hình Luật đường xử trí đi.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.