Sau Khi Gặp Mặt

Chương 9: Chương 9: Điều Khoản Bá Vương




Sáng sớm ngày hôm sau, Lương Viễn Triết trợn mắt liền phát hiện Mục Nhiên đang lui tới ở trong lồng ngực mình, cổ áo bị cọ đến xộc xệch, lộ ra xương quai xanh cùng bả vai xinh đẹp.

Lương Viễn Triết cười khổ, xem được mà không ăn được, không biết là phúc lợi hay là tra tấn.

Một giờ sau, Mục Nhiên bị đồng hồ báo thức đánh thức, Lương Viễn Triết đã mua được canh bao và bún thơm ngào ngạt, còn có các loại rau xanh.

Mục Nhiên thực băn khoăn, vốn nghĩ trên đường đến trường mua là được rồi, không nghĩ tới hắn còn cố ý đi một chuyến.

“Tôi sáng sớm không có việc gì, liền thuận tiện mua về.” Lương Viễn Triết đỡ cậu xuống giường, “Dù sao cậu cũng phụ đạo bài tập giúp tôi, tôi coi như là nộp học phí.”

“Đó là hai chuyện khác nhau.” Mục Nhiên nhảy nhảy đến túi xách trước mặt mình, lấy từ bên trong trăm năm trăm khối tiền mặt đưa cho hắn, “Này, tiền thức ăn.”

“Hử?” Lương Viễn Triết vui vẻ.

“Có cái gì buồn cười.” Mục Nhiên bĩu môi, “Tôi không có nhiều tiền, cậu ngại ít cũng đành chịu, không thì chúng ta về sau ăn riêng, tóm lại vẫn không thể để cậu trả tiền.”

“Trả thù lao cũng được, nhưng tôi nói trước, lấy rồi sẽ không trả lại.” Lương Viễn Triết chọc cậu, “hơn nữa ăn cái gì cũng phải theo lời tôi.”

“Làm gì có loại điều khoản bá vương này.” Mục Nhiên kháng nghị.

“Ba bữa cứ đi theo tôi là được rồi, cậu cũng sẽ không lỗ vốn!” Lương Viễn Triết đem tiền nhét vào bóp da.

“Cậu đi hẹn hò tôi cũng phải đi theo?” Đầu óc Mục Nhiên nghĩ ngắn, không cẩn thận đã nói ra.

“Hẹn hò?” Lương Viễn Triết sửng sốt, “Hẹn hò với ai?”

“Người kia, bạn gái cậu tối hôm qua gọi điện đến đây.” Mục Nhiên miệng hàm hàm hồ hồ.

“Bạn gái?” Lương Viễn Triết mạc danh kỳ diệu.

“Gọi điện thoại đó.” Mục Nhiên chỉa chỉa điện thoại bàn, “Còn gọi cậu là thân ái!”

Lương Viễn Triết bật cười, “Ngu ngốc, đó là mẹ tôi.”

“…” Mục Nhiên nghi hoặc, “Thật sự?”

“Có cái gì phải gạt cậu.” Lương Viễn Triết xao xao đầu cậu, “Tối hôm qua sao lại không nói cho tôi biết?”

“Đã quên.” Mục Nhiên nhìn trời, cảm thấy tâm tình dường như tốt hơn một chút.

Tâm tình tốt khiến khẩu vị cũng tốt, Mục Nhiên một hơi ăn luôn một đĩa canh bao, còn sảng khoái ăn hết một tô bún huyết vịt.

Lương Viễn Triết nhìn có chút lo lắng, hỏi Nhiên Nhiên cậu có chống đỡ nổi hay không?

“Hoàn hảo.” Mục Nhiên sờ sờ bụng, thoả mãn đến mắt còn nheo lại, “Ăn ngon.”

“Thật không?” Lương Viễn Triết bật cười, thùng cơm nhỏ thật đáng yêu.

Phòng học năm hai ở lầu ba, trường học không có thang máy, cho nên sau khi hai người đến trường học, Lương Viễn Triết rất tự nhiên ngồi xổm xuống đất, ý bảo Mục Nhiên nằm úp sấp lên lưng.

“Tôi chậm rãi đi là được.” Mục Nhiên đỡ lan can không buông tay.

“Càu nhàu cái gì, đã gần vào giờ tự học rồi.” Lương Viễn Triết thẳng thắn, “Nhanh lên.”

“Cái kia, tôi hơi nặng.” Mục Nhiên ngượng ngùng.

Lương Viễn Triết vui vẻ. “Cánh tay nhỏ tong teo của cậu có thể có mấy lạng thịt, mau lên đây.”

Bạn học xung quanh lui tới rất nhiều, Mục Nhiên bị vây xem có chút xấu hổ, vì vậy ngoan ngoãn thoả hiệp, di chuyển qua ghé vào trên lưng Lương Viễn Triết.

Lương thiếu gia cõng cậu lên lầu, vừa đi vừa buồn bực, “Ăn nhiều vậy, sao lại không có chút thịt nào?”

“Không biết, dù sao từ nhỏ tôi đã ăn như vậy.” Mục Nhiên rất thành thật, lượng cơm mình ăn quả thật có chút nhiều.

Lương Viễn Triết không cẩn thận bật cười.

Mục Nhiên đỏ mặt, sớm biết vậy đã không nói.

Giờ tự học buổi sáng, Lương Viễn Triết nhìn sách mười phút liền mệt rã rời, vì thế sát sát lại trước mặt Mục Nhiên, “Nhiên Nhiên.”

“Đọc sách!” Thời điểm học tập, Mục Nhiên tuyệt đối nghiêm túc.

“…” Lương Viễn Triết khoé miệng co rút, sao lại dữ như vậy?

“Không được phân tâm!” Mục Nhiên trừng hắn.

“Ờ.” Lương thiếu gia ủ rũ ủ rũ lui về, chuẩn bị nằm trên bàn ngủ.

“Không được ngủ!” Mục Nhiên nhéo nhéo lỗ tai hắn, “Mau học thuộc lòng! Kỳ thi cuối kỳ không tốt, tôi sẽ không đi đóng quân dã ngoại với cậu.”

Lương Viễn Triết mở to mắt, a, đã học được dụ dỗ rồi.

“Chịu hay không?”

“Chịu!” Lương Viễn Triết một ngụm đáp ứng.

Nhưng mà tiểu ngu ngốc, đến khi nào cậu mới có thể hiểu được, đóng quân dã ngoại không phải trọng điểm, cùng cậu ở một chỗ, mới là phần thưởng tôi mong muốn.

Giờ sinh hoạt buổi chiều, chủ nhiệm lớp ở trên bục giảng nói lời thấm thía, các em là học sinh sắp tốt nghiệp cấp ba, chăm chỉ học tập, không cần phụ công thầy cô cha mẹ, phải cố gắng phấn đấu vào các trường đại học trọng điểm, cùng các loại nội dung tương tự, blah blah… Nói nửa giờ cũng chưa có hết.

Lương Viễn Triết nghe đến buồn ngủ, vì vậy dùng cánh tay đẩy đẩy Mục Nhiên, nhỏ giọng nói buổi tối cậu muốn ăn gì?

“Mì thịt bò.” Mục Nhiên được nuôi tốt lắm.

“Không được, cậu bị thương phải ăn tốt hơn một chút.” Lương Viễn Triết trừng mắt.

“Vậy mì thịt bò cùng một quả trứng.” Mục Nhiên dụ dỗ.

Mặt Lương Viễn Triết tối sầm.

“… Cậu chọn là được rồi.” Mục Nhiên rất không có tiền đồ lùi cổ về, nói cậu như thế nào muốn trở mặt liền trở mặt, mì thịt bò với trứng ăn ngon lắm a!

Lương thiếu gia theo thói quen vươn tay niết cậu, không nghĩ tới trên mục giảng đột nhiên truyền đến một tiếng rống: “Lương Viễn Triết!”

Chính chủ còn chưa kịp phản ứng, Mục Nhiên đã bị doạ sợ trước, xoạt cái đứng lên.

Lương Viễn Triết vui vẻ, bị kêu là tôi, cậu đứng lên làm cái gì?

Có bạn học cười ra tiếng, Mục Nhiên sau đó nhận thức được phản ứng lại, khuôn mặt nhất thời đỏ bừng, hận không thể đem đầu vùi vào trong quần áo, bản thân mình vì cái gì đầu óc lại ngốc đến trình độ này?

Lương Viễn Triết ấn Mục Nhiên ngồi lại trên ghế, chính mình đứng lên.

“Cậu đổi chỗ với Kim Cương.” Chủ nhiệm lớp chỉa chỉa Lương Viễn Tiết, “Giờ sinh hoạt kết thúc liền đổi.”

“Vì cái gì?” Tính tình Lương Viễn Triết rất táo bạo, trừng mắt.

Mục Nhiên kéo kéo tay áo hắn — bình tĩnh a.

Lương Viễn Triết vươn tay chụp đầu cậu — tôi không bình tĩnh được!

Tan học đến văn phòng của tôi!” Chủ nhiệm lớp rất tức giận, Mục Nhiên là đứng đầu khối, đương nhiên phải được bảo vệ tốt, loại học sinh nghịch ngợm này phải tránh xa một chút, đỡ bị khi dễ.

Lương Viễn Triết trở lại chỗ ngồi, tức giận liếc nhìn Kim Cương ngồi phía sau một cái.

“Cậu đừng tức giận a!” Mục Nhiên cẩn thận an ủi hắn.

Tâm tình Lương thiếu gia không tốt, không muốn nói chuyện, cho đến khi tan học mặt vẫn còn âm lạnh.

“Cho cậu ăn này.” Mục Nhiên lấy từ trong túi ra một bọc kẹo dẻo, ý đồ dỗ hắn vui vẻ một chút.

Nhìn gói kẹo đầy màu sắc, Lương Viễn Triết run rẩy mặt, sao lại ngây thơ như vậy?

“…Không cần thì thôi.” Mục Nhiên thu gói kẹo về, quyết định vẫn không nên trêu chọc hắn.

Thu lại làm cái gì, lão tử còn chưa nói không ăn! Lương Viễn Triết trừng mắt, vừa mới chuẩn bị đem gói kẹo đoạt về, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng hỏi.

“Chuyện này, chúng ta bây giờ đổi chỗ ngồi?’ Kim Cương 1m85 có tâm hồn nữ sinh mẫn cảm, run rẩy ôm túi sách hỏi.

“Gấp cái gì?’ Thanh âm Lương Viễn Triết rất không tốt, “Trở về!”

Kim Cương ôm túi sách trở lại chỗ ngồi, a, mặt than thật đáng sợ!

“Sao cậu lại tức giận như vậy.” Mục Nhiên không thể lý giải, nghĩ nghĩ, kéo kéo cánh tay hắn nói: “Muốn tôi đi bảo giáo viên đừng đổi chỗ hay không?”

“Có tác dụng?”Lương Viễn Triết nghe vậy thư thái hơn một chút.

“Hẳn là có đi.” Mục Nhiên kỳ thật cũng không tin tưởng, nhưng mà vẫn quyết định thử một chút, bằng không với trạng thái hiện tại này của Lương Viễn Triết, nhất định sẽ bùng nổ!

“Hiện tại đi luôn.” Lương thiếu gia hạ mệnh lệnh.

“Sắp vào học rồi.” Mục Nhiên chỉ đồng hồ cho hắn xem. “Tan học tôi đi.”

“Không được!” Lương thiếu gia rất bá đạo, “Tôi giúp cậu, đi đi!”

“… Chân đau.” Mục Nhiên ý đồ tìm cớ, nhưng kinh nghiệm diễn trò không đủ lại khẩn trương, vì thế có phần giả, liếc mắt một cái liền bị nhìn thấu.

“Tôi đếm tới ba, nếu không đi tôi liền ôm cậu đi qua.” Ánh mắt Lương thiếu gia sắc bén, “Một.”

Ôm, ôm? Mục Nhiên lệ rơi đầy mặt, khập khiễng đứng lên.

Đuôi mày Lương Viễn Triết nhẹ nhàng cong lên, giúp đỡ Mục Nhiên ra khỏi phòng học.

Ba phút sau, ngoan bảo bảo ở trong văn phòng giả đáng thương, cha mẹ li dị, mình lại bị thương, toàn khối chỉ có Lương Viễn Triết đối xử cậu tốt nhất, mang cậu đi bệnh viện còn giúp cậu chép bài, bản thân mình không muốn hắn bị đổi chỗ.

Giáo viên nghe bụng đầy chua xót, sau lại khó khăn như vậy.

Lương Viễn Triết tựa bên ngoài văn phòng, muốn nghe lại không nghe được, vì thế lòng đầy nôn nóng.

Rõ ràng là vợ tương lai của lão tử, sao có thể có khả năng để cậu ngồi với tên con trai khác, bộ dáng chảy nước miếng khi cậu trộm ngủ trên lớp, còn có khuôn mặt đỏ bừng khi tỉnh ngủ, đánh chết cũng không để cho người khác xem được.

Mười phút sau, Mục Nhiên khập khiễng nhảy ra, Lương Viễn Triết chay nhanh đến bắt trụ cậu, “Thế nào?”

“Thu phục!” Mục Nhiên hướng hắn giơ tay chữ V, cười có chút đắc ý.

Nhìn bộ dáng khả ái của cậu, Lương Viễn Triết liều mạng nhịn xuống, mới không trực tiếp cúi đầu hôn.

“Nhưng mà giáo viên nói, kỳ thi cuối kỳ tôi không được rớt khỏi ba hạng đầu tiên, nếu không học kỳ sau đổi chỗ của cậu.” Mục Nhiên đỡ cánh tay hắn đi về phía trước. “Cho nên về sau thời điểm tôi học bài, cậu không được quấy rầy tôi!”

“Câu còn phải học sao?” Lương Viễn Triết vuốt mông ngựa của vợ, “Cho dù không đọc sách, cậu vẫn đứng đầu cả năm.”

Mục Nhiên nhức đầu ngây ngô cười, “Hắc hắc, cũng phải.”

Lương Viễn Triết dở khóc dở cười, sao lại không khiêm tốn chút nào vậy.

Cơm chiều ăn thật phong phú, Mục Nhiên ở trong lòng gian nan tính sổ, cứ ăn kiểu này, năm trăm khối của mình kia chỉ cần ăn hai ba món đã hết sạch sẽ.

“Được rồi, đừng rối rắm, tôi mời cậu mà.” Lương Viễn Triết giúp cậu gắp rau. “Mau ăn, thịt đợi một chút.”

“Không được, chúng ta chia đôi là được rồi.” Mục Nhiên có ý muốn gánh vác.

“Tuỳ cậu tuỳ cậu.” Lương Viễn Triết lười tranh với cậu, trực tiếp đoạt lấy tiền của cậu nhét vào túi quần. “Thế này được chưa?”

Mục Nhiên ở trong lòng thở dài, kết nhóm với đại thiếu gia này, thật sự là chuyện lãng phí nhất trên đời.

Hai người sau khi về nhà liền làm bài tập, Lương Viễn Triết hỏi toán xong hỏi qua vật lý, quất quít Muc Nhiên hai giờ, sau đó đưa cho cậu bốn trăm khối.

“Làm cái gì?” Mục Nhiên khó hiểu.

“Phí học thêm, một giờ hai trăm.” Lương Viễn Triết đáp như đương nhiên.

“Tôi mới không cần.” Mục Nhiên mãnh liệt cự tuyệt, chính mình đang ở nhà người khác, còn được hắn chiếu cố, thiếu nhân tình đã quá nhiều, sao có thể lại lấy tiền của hắn.

“Này, cho cậu đưa tiền ăn cho tôi, sao không cho tôi đưa học phí cho cậu?” Lương Viễn Triết nhướng mi, “Hoặc là đều không tính, hoặc là tính rõ ràng, chính cậu chọn.”

Nhìn ánh mắt trêu tức của hắn, Mục Nhiên có điểm xấu hổ.

“Không nói cũng được, về sau không được tiếp tục đề cập chuyện tiền bạc với tôi.” Lương Viễn Triết xoa xoa mũi cậu, “Đi thôi, ăn trái cây.”

“Cám ơn cậu.” Khoảng cách giữa hai người rất gần, lỗ tai Mục Nhiên có chút nóng.

Lương Viễn Triết vui vẻ, sớm hay muộn cũng phải thành vợ lão tử, phân rõ ràng như vậy làm cái gì, mọi thứ đều là của cậu, huống chi là chút tiền này!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.