Quốc Sắc Sinh Hương

Chương 42: Chương 42: Chương 35




một quả phụ tái giá, lo lắng nhất trượng phu để ý, chính là chuyện trong phòng của nàng và chồng trước.

Lâm thị là bị ép tái giá, nàng không muốn muốn trái tim Quách Bá Ngôn, thậm chí cảm thấy Quách Bá Ngôn lấy nàng chỉ là tham lam sắc đẹp của nàng, có lẽ sẽ coi nàng như ca cơ hèn hạ. Trước khi xuất giá nàng đều chuẩn bị xong, chuẩn bị thừa nhận các loại lời nói nhục nhã của Quách Bá Ngôn, nhưng khi nàng chuẩn bị đủ rồi, Quách Bá Ngôn ngoại trừ tương đối tham luyến loại chuyện đó, trong lời nói cũng không khi dễ nàng.

Ngay khi nàng chậm rãi buông lỏng phòng bị, cảm thấy hai người thật có thể làm một đôi phu thê tương kính như tân, hắn lại nhắc tới chồng trước của nàng.

Nàng ở dưới người hắn, tư thế hai người như vậy, thế nhưng hắn lại muốn nàng nhớ tới chồng trước.

Đôi mắt Lâm thị ẩm ướt, tận lực giấu chuyện cũ dưới đáy lòng. Khi nàng hoài nữ nhi, chồng trước săn sóc khắp nơi, ở tòa tiểu viện Giang Nam tường trắng ngói xám khắp nơi đều có bóng dáng của bọn họ, hắn đỡ cánh tay nàng đi thong thả, hắn ngồi trên ở bên giường giúp nàng đong đưa cánh quạt, mãi cho đến nàng ngủ say, hắn đã từng khát vọng khó nhịn, nhưng sợ làm bị thương hài tử, tối đa chỉ là hôn nhẹ, nam nhân tuấn nhã giống như trúc xanh, cũng không xem trọng dục vọng.

Nàng không muốn nhớ lại, nhớ lại sẽ thương tâm, sẽ áy náy, nhưng Quách Bá Ngôn, lại nhắc nhở nàng.

Lâm thị nước mắt rơi như mưa, cắn chặt bờ môi gắt gao chịu đựng.

“nói chuyện.” Quách Bá Ngôn lạnh giọng hỏi.

Lâm thị hít sâu, tận lực bình tĩnh nói: “Chưa từng, hắn...”

Nam nhân xùy một tiếng, cắt ngang nàng nói: “Xem ra Bản Quốc Công so với hắn càng hợp toan tính của nàng hơn, có thể làm cho ngươi hiền huệ đến thế.”

Lâm thị không rõ hắn quái gở ở châm chọc cái gì, chuyện cũ trong lòng bắt đầu trỗi dậy, nàng cũng vô tâm đi suy đoán, đang cố gắng ngừng nước mắt, trên mặt thình lình thêm một cái tay. Cả người nàng cứng ngắc, tay kia chậm rãi mơn trớn khuôn mặt nàng, lau đi tất cả nước mắt. Động tác của hắn có thể nói ôn nhu, nhưng Lâm thị sợ đến cả người phát run, quả nhiên sau một khắc chợt nghe hắn hỏi: “Nhớ hắn rồi hả?”

Lâm thị phủ nhận, nhưng nàng nghĩ không ra nhưng làm cho người tin phục.

Nam nhân lần nữa phát ra một tiếng hừ lạnh, chợt nhảy xuống giường, ngoại bào cũng không mặc, chỉ mặc trung y nghênh ngang rời đi.

Lâm thị ngơ ngác nằm đó, nước mắt chậm rãi đã ngừng lại, tâm tình bình tĩnh trở lại. Nàng tưởng niệm vong phu rơi lệ, Quách Bá Ngôn phẫn nộ là nhân chi thường tình, nhưng nếu như không phải Quách Bá Ngôn nhắc tới vong phu trước, nàng như thế nào lại như thế? Cuối cùng, vẫn là Quách Bá Ngôn nổi giận trước, hắn vì sao phải tức giận?

Lâm thị cẩn thận nghĩ lại đêm nay, nàng chỉ làm hai chuyện, một là cự tuyệt hầu hạ hắn, hai là đề nghị an bài thông phòng. Chẳng lẽ, Quách Bá Ngôn bởi vì nàng mang hài tử không chịu cùng hắn hồ đồ, sinh ra tức giận? Chẳng lẽ hắn cảm thấy, nàng chưa an bài thông phòng cho chồng trước, liền đánh đồng với nàng nguyện ý mang hài tử cho chồng trước?

Lâm thị bỗng nhiên muốn cười, Quách Bá Ngôn đại khái sẽ không tin tưởng, có nam nhân, vì thê nhi mạnh khỏe, thà rằng quanh năm từ bỏ dục vọng.

Tiền viện Lâm Vân Đường.

Bởi vì sau khi Quách Bá Ngôn đại hôn vẫn ngủ ở hậu viện, hai nha hoàn Xuân Bích, Hạnh Vũ bình thường trời tối liền trở về phòng hạ nhân nghỉ ngơi, nhưng lúc này đêm chưa khuya, hai nữ nhân ngủ rất cạn, mơ mơ màng màng nghe được một chút động tĩnh, liền lập tức thức dậy, nhanh chóng lên phòng trên hầu hạ, nhưng vừa chạy tới ngoài cửa nhà chính, bên trong đột nhiên truyền đến một tiếng quát to: “Cút!”

Hai nữ nhân đồng loạt run cầm cập, lúc này không dám đi vào trong, nhưng cũng không thể thật sự cút đi, nơm nớp lo sợ đứng ở trong sân, bất cứ lúc nào chờ phân công.

Nội thất, Quách Bá Ngôn không có đốt đèn, một người ngồi ở trên giường, một tay nắm chặt thành quyền, một tay mở ra, phía trên còn lưu lại nước mắt trong suốt của nàng, đó là nước mắt nàng chảy vì một người đàn ông khác. Quỷ đoản mệnh họ Tống, Quách Bá Ngôn phái người điều tra, chính là một thư sinh lớn lên hơi tuấn tú được một chút, Tiến Sĩ cũng không có thi đậu, chỗ nào so được với hắn? Vậy mà khiến Lâm thị nhớ nhung như thế, nói một chút cũng khóc?

Càng nghĩ càng phẫn nộ, Quách Bá Ngôn nện một quyền trên giường, một tiếng đông vang lên, chấn động hai nữ nhân đang run rẩy trong nội viện.

Đêm khuya yên tĩnh, thẳng đến canh ba, bên trong chủ tử cũng không có gọi đến.

Xuân Bích, Hạnh Vũ đứng không yên, nhỏ giọng thương lượng vài câu, cùng nhau trở về phòng hạ nhân, nhưng ai cũng không dám ngủ, ôm chăn ngồi ở đầu giường đặt gần lò sưởi, vừa lưu ý động tĩnhphòng trên, vừa thấp giọng suy đoán: “Có phải phu nhân đắc tội Quốc Công gia hay không ?”

“Khẳng định vậy rồi, bằng không thì sẽ không phát hỏa lớn như vậy.”

“thật là kỳ quái, Quốc Công gia cưng chìu nàng như vậy, sau khi có thai cũng luôn ở bên nàng, sao cam lòng phát cáu được?”

“không biết, ngày mai cẩn thận một chút.” Xuân Bích ngáp một cái, không muốn nói nữa, nhắm mắt lại ngủ gật.

Hạnh Vũ không buồn ngủ chút nào, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xuất thần. Lâm thị mang thai hài tử hơn hai tháng, nói rõ Quốc Công gia đã ngủ chay hơn hai tháng, Lâm thị vội vã ở Quốc Công Phủ đứng vững gót chân, tuyệt đối không dám lấy cốt nhục trong bụng mạo hiểm, chẳng lẽ Quốc Công gia nổi giận, là vì không chiếm được thỏa mãn?

Hạnh Vũ bỗng nhiên tim đập nhanh hơn, có lẽ, cơ hội nàng một lần nữa được sủng đã tới.

~

Tháng ba, thời tiết ấm áp, Tống Gia Ninh rời giường cũng không có khó khăn như mùa đông, buổi sáng rửa mặt xong, đi thỉnh an mẫu thân. một bước vừa vào Hoán Nguyệt Cư, vừa vặn gặp được Thu Nguyệt từ phòng bếp cầm nước trà đi ra, ánh mắt đụng nhau, Thu Nguyệt trước hơi hơi đổi sắc mặt, tiếp theo mới cười với nàng: “Tứ cô nương đã đến.”

Tống Gia Ninh cảm thấy một tia không thích hợp, nghi ngờ bước vào nhà chính.

Lâm thị ngồi ở trên chủ vị, mặc một bộ bối tử màu tím nhạt, khuôn mặt trắng nõn bình thản, nhìn thấy nữ nhi, nàng ôn nhu cười, vẻ mặt như thường. Tống Gia Ninh lại nhìn Thu Nguyệt, Thái Vi, dường như cũng không có gì khác biệt.

Quách Bá Ngôn đã sớm tiến cung, hai mẹ con một mình dùng điểm tâm, sau khi ăn xong Tống Gia Ninh cùng mẫu thân ngồi trong chốc lát, liền dẫn nha hoàn đi học. Quốc Công Phủ mời bốn vị nữ Phu Tử cho đám cô nương nhà mình, một vị dạy học, một vị dạy nữ công, một vị dạy nhạc khí, một vị dạy múa. Tống Gia Ninh kiếp trước không có học qua, đời này khởi bước muộn, nếu so với các tỷ tỷ hao phí nhiều thời gian hơn, cho nên những ngày sau này thập phần bận rộn.

Học được một ngày, Tống Gia Ninh trở về phòng đổi bộ quần áo, lại đi Hoán Nguyệt Cư tìm mẫu thân.

Quách Bá Ngôn còn chưa có trở về, Lâm thị ôn nhu hỏi nữ nhi bài học hôm nay.

Tống Gia Ninh nhạc khí học ống tiêu, lý do là thoạt nhìn đơn giản hơn so với cổ cầm, đàn tranh, đương nhiên học mới biết một chút cũng không dễ dàng, thường xuyên thổi đến quai hàm mỏi nhừ. Luyện múa thì càng mệt mỏi, đám quý nữ học múa chủ yếu là vì nuôi dưỡng ra tư thái nhỏ nhắn mềm mại, ba tỷ tỷ một người sánh với một người thướt tha, nhảy lên tựa như Tiên Nữ hạ phàm, Tống Gia Ninh nhìn mà hâm mộ, đến phiên tự mình học, cánh tay mỏi chân mỏi, nếu không phải Thái phu nhân nghiêm lệnh không cho nàng lười biếng, Tống Gia Ninh thật không muốn học.

Cuối cùng xin mẫu thân, nàng liền một chữ: “mệt quá.”

Nữ nhi cực khổ quá, nhưng Lâm thị mỗi ngày đều có thể nhìn thấy một chút biến hóa trên người nữ nhi, dáng vẻ đi đứng càng ngày càng đoan trang, cùng người nói chuyện cũng không hơi một tí lại cúi đầu. Nhìn nữ nhi không buồn không lo, Lâm thị càng cảm thấy, nàng phải làm thê tử tốt, chỉ có nàng và Quách Bá Ngôn vui vẻ, nữ nhi mới có thể an tâm làm Tứ cô nương Quách gia.

Bởi vậy Lâm thị hạ quyết tâm, chút nữa Quách Bá Ngôn trở về, nàng phải chịu thua trước.

Nhưng mà đêm nay Quách Bá Ngôn chậm chạp vẫn chưa trở về, cũng không có sai người đưa tin, Lâm thị bất đắc dĩ nói với nữ nhi: “Hơn phân nửa trong cung có việc chậm trễ, chúng ta ăn trước thôi.”

Quách Bá Ngôn là người bận rộn, Tống Gia Ninh không có hoài nghi, cùng mẫu thân ăn cơm xong thì đi tản bộ, rồi quay về viện của mình.

Đưa nữ nhi đi, thoải mái trên mặt Lâm thị không còn sót lại chút gì, bởi vì không biết Quách Bá Ngôn khi nào trở về, nàng dứt khoát đợi ở phòng khách Tiền viện. Màn đêm buông xuống, gần canh một, nam nhân cuối cùng đã trở về. Lâm thị lo sợ bất an đứng đón ở cửa phòng, vốn chuẩn bị mộtphen, đối với khuôn mặt lạnh lùng của Quách Bá Ngôn, bỗng nhiên một chữ cũng nói không nên lời.

Mà Quách Bá Ngôn thấy khuôn mặt thanh lệ của nàng, liền nhớ lại khuôn mặt sờ đầy nước mắt tối hôm qua, ánh mắt càng thêm âm trầm, lạnh lùng hỏi: “Có chuyện gì sao?”

trên mặt hắn tràn ngập không chào đón, Lâm thị gượng cười: “Quốc Công gia dùng cơm chưa? Phòng bếp hâm cháo cho ngài.”

Quách Bá Ngôn rủ mắt: “đã ăn rồi, không còn sớm nữa, nàng trở về phòng đi.”

nói xong thẳng đi vào bên trong.

Lâm thị định ở cửa ra vào, nghe tiếng bước chân sau lưng, nàng bỗng nhiên ý thức được, Quách Bá Ngôn đối tốt với nàng, nàng mới là Quốc Công phu nhân chân chính, có thể thương lượng cùng hắn, hắn cũng sẽ chăm chú lắng nghe. Khi Quách Bá Ngôn không muốn để ý tới nàng, nàng thật ra vẫn là quả phụ không có bất kỳ sự dựa dẫm nào, hắn ngay cả một câu cũng không muốn nói với nàng.

Có lẽ, hắn đã chán ghét nàng, quả thật như thế, nàng nói cái gì đều vô dụng.

Lâm thị cũng không thương tâm, chỉ cảm thấy mờ mịt, con đường sau này, phải đi như thế nào?

Lâm thị cuối cùng không phải ca cơ, nàng làm không khúm núm nịnh bợ với Quách Bá Ngôn được, sau một đêm trầm tư, Lâm thị quyết định lấy tịnh chế động, nhìn Quách Bá Ngôn rốt cuộc là cái thái độ gì. Nếu như Quách Bá Ngôn chỉ là một lúc tức giận, như vậy đợi Quách Bá Ngôn một lần nữa tham luyến tư sắc của nàng chủ động tới tìm nàng, nàng sẽ tươi cười đón chào, nếu như Quách Bá Ngôn hoàn toàn chán ghét, nàng không thể làm gì, hắn an bài thế nào, nàng tiếp nhận thế ấy là được.

Nghĩ thông suốt, Lâm thị không hề tận lực đợi Quách Bá Ngôn, sáng sớm Quách Bá Ngôn vào triều thức dậy sớm, hai người không có cơ hội đối mặt, buổi tối Quách Bá Ngôn về muộn, nàng cũng không phía chờ trước viện, chỉ chừa đèn ở hậu viện, nếu như Quách Bá Ngôn không đến, đợi Tiền viện tắt đèn, nàng lại sai người tắt đèn ngủ, không để lại bất luận bất kỳ nhược điểm gì.

Liên tục ba ngày, Tống Gia Ninh là người thứ nhất sinh nghi, lúc ăn cơm tối nhỏ giọng hỏi mẹ: “Nương, phụ thân gần đây đang bận cái gì à?”

Lâm thị tùy tiện mượn cớ lừa gạt.

Tống Gia Ninh không hỏi được, dù sao mẫu thân không muốn nói, nàng cũng không có cách nào ép hỏi. Thái phu nhân biết được nhi tử liên tục nhiều ngày về muộn, lo lắng, đêm nay Quách Bá Ngôn hồi phủ, quản sự thấp giọng nói: “Quốc Công gia, Thái phu nhân mời ngài đi qua một chuyến.”

Quách Bá Ngôn đoán được là chuyện gì, nhưng lại không thể không đi.

“Cãi nhau với nương An An à?” Thái phu nhân vừa nhìn bản mặt thối này của nhi tử, liền đoán được bảy tám phần.

Quách Bá Ngôn không có phủ nhận, chỉ nói: “Chuyện của chúng con không cần người quan tâm, trong lòng nhi tử có tính toán.”

Thái phu nhân không thích nghe, buông bát trà nói: “Tính tình hai người các ngươi ta cũng rõ ràng, nương An An tất nhiên không sai, bằng không thìnàng sớm đã sốt ruột rồi. Nàng không sai, vấn đề khẳng định ở ngươi mà ra, Bá Ngôn à, ngươi đã sắp bốn mươi rồi, sao còn như mao đầu tiểu tử làm bậy? Người ta trong bụng mang con của ngươi, ngươi vắng vẻ nàng lâu như vậy, không đau lòng người lớn, cũng phải suy nghĩ một chút cho đứa nhỏchứ? Vạn nhất có cái gì tốt xấu...”

Quách Bá Ngôn xùy nói: “Nàng ăn ngon ngủ ngon, có thể xảy ra chuyện gì? Tóm lại lần này người đừng nhúng tay, cũng không cần tìm nàng, ta tự có chừng mực.”

Thái phu nhân không có cách, vẫy vẫy tay đuổi người.

Quách Bá Ngôn đi nhanh trở về Lâm Vân Đường, không có thấy người ở Tiền viện, hắn trầm mặt bước vào nhà chính, tắm cũng không tắm, chỉ gọi nha hoàn chuẩn bị nước rửa chân. Đêm nay Hạnh Vũ gác đêm, điềm tĩnh bưng chậu đồng đi vào, cung kính đặt ở trước mặt Quách Bá Ngôn, sau đó ngồi chồm hổm xuống, hầu hạ Quách Bá Ngôn cởi giày.

Quách Bá Ngôn nhắm mắt lại, môi mỏng nhếch lên.

Hạnh Vũ vụng trộm liếc qua, tim đập càng lúc càng nhanh, nhìn nhìn bộ ngực mình, nhớ lại sủng ái Quốc công gia đã từng đối với nàng, ánh mắt Hạnh Vũ dần dần kiên định, giúp nam nhân cuốn ống quần lên, ngón út tay phải giống như vô ý đụng phải bắp chân cứng rắn rắn chắc của nam nhân, từ mắt cá chân liên tục lau đến lòng bàn chân.

Như một con kiến bò lên, mang theo sự ngứa ngáy khác thường.

Quách Bá Ngôn chậm rãi mở to mắt, dời tầm mắt xuống, thấy gò má Hạnh Vũ đỏ ửng, thấy cần cổ trắng nõn của nàng ta, dưới cổ cổ áo lỏng loẹt, lộ ra một mảnh da thịt tuyết trắng. Quách Bá Ngôn yếu ớt mà nhìn chằm chằm vào, nhưng đầu óc hiện ra một thân ảnh khác, nàng thẹn thùng nằm ở trên giường, không cần đụng vào, chỉ nhìn thôi cũng khiến cho hắn máu huyết sôi trào.

Nhưng bây giờ, hắn ngay cả nhìn cũng nhìn không thấy, sờ cũng sờ không được! Người nên câu dẫn hắn lại không đến, không nên câu dẫn lại to gan lớn mật!

Lửa giận dâng trào, Quách Bá Ngôn đạp cả người lẫn chậu bay ra ngoài!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.