Quân Thần Phân Tranh

Chương 20: Chương 20: Giang sơn loạn (4)




Thanh âm chạm mặt đánh tới, y phục ướt đẫm dính sát ở trên người nàng, lạnh như băng thấu xương! “Uhm. . . .” Vừa định nhảy mũi, thật may là bị Hiên Viên Triệt kịp thời bụm miệng, nhưng thanh âm rất nhỏ vẫn kinh động kẻ địch!

“Người nào?” Gầm lên giận dữ, Hiên Viên Triệt ôm chặt nàng trong ngực, thân thể hai người núp ở trong lá cây.

“Chớ kinh hãi, có thể là tiếng gió!” Một kẻ địch khác cười, Hiên Viên Triệt và Lưu Quân Dao thở phào một cái thật dài, thật may là không có bị phát hiện!

Bởi vì khoảng cách quá xa, bọn họ căn bản nghe không rõ kẻ địch đang thương thảo cái gì! Lưu Quân Dao lại gần bên tai Hiên Viên Triệt, lên tiếng đề nghị: “Vương gia, chúng ta có cần chộp bọn họ tới ép hỏi hay không?”

Nói nhỏ bên tai, hơi thở ấm áp quanh quẩn ở bên cạnh hắn! Điều này làm cho trong lòng Hiên Viên Triệt tràn đầy rung động! Nhưng hắn vẫn không có tra cứu, cưỡng bách mình trấn định, nói: “Trước không cần bứt dây động rừng! Đợi trời tối!”

“Ừ. . . . . .” Lưu Quân Dao gật đầu, hai người vẫn núp kín trên tàng cây, cho đến kẻ địch rời đi! Hiên Viên Triệt ôm eo thon của nàng, phi thân vững vàng rơi trên mặt đất.

Nhiệt độ bên hông khiến cho tim nàng nhảy về phía trước! Vì che giấu bối rối của mình, Lưu Quân Dao nói: “Chúng ta đi hái thuốc đi!” không đợi hắn trả lời, nàng một thân một mình dẫn đầu đi về phía trước!

Trời mưa xuống, trên đường trơn trợt, hơn nữa giữa núi bóng rừng nặng nề! Tìm kiếm thuốc hái không thể nghi ngờ là mò kim đáy biển.

“Ngươi tìm thảo dược gì?” Hiên Viên Triệt hỏi thăm.

Lưu Quân Dao cúi đầu, tìm kiếm trên mặt đất không quay đầu lại, thuận miệng đáp: “Hạt mã tiền! Anh ta trúng độc, hơn nữa còn có dấu hiệu nôn mửa!”

“A. . . . Tìm được!” Lưu Quân Dao bỏ qua hắn, hưng phấn chui vào trong bụi cây, tay vuốt ve thảo dược, vô cùng kích động!

Nàng cẩn thận bỏ cây cỏ cứu mạng vào trong túi, đứng dậy đối mặt nét mặt tươi cười như hoa của hắn! Hiên Viên Triệt đột nhiên ‘ xì ’ cười ra tiếng, Lưu Quân Dao nghi ngờ hỏi: “Thế nào?”

Hiên Viên Triệt không nói, đưa tay nhẹ nhàng lau bùn đất trên mặt nàng! Động tác thân mật bực này khiến cho mặt của nàng đỏ ửng. Lúng túng cười yếu ớt, lúc này, mưa càng xuống càng lớn, y phục ướt nhẹp dính sát ở trên người. Nàng bị đông cứng đến phát run! Miệng cũng thành màu tím!

Lưu Quân Dao ngó hắn một cái, nói: “Vương gia, chúng ta xuống núi đi! Nơi này rất lạnh!”

Hiên Viên Triệt lôi kéo nàng, nhíu nhíu mày, nói: “Không được, vào lúc này đường núi trơn trợt, hơn nữa sắc trời cũng rất tối, giờ phút này xuống núi không an toàn! Chúng ta tìm sơn động tránh mưa, sáng mai trở về!”

Không đợi nàng phản kháng, níu lại nàng, vừa đi, vừa tìm kiếm sơn động! Rốt cuộc, trời không phụ người có lòng! Ở phía sau núi, cất dấu một cái sơn động!

Sau khi hai người tiến vào, kinh ngạc phát hiện, bên trong đầy đủ hết, củi, cỏ khô! Còn có một chiếc giường đá! Hơn nữa một chút bụi bậm cũng không có, giống như có người ở tại nơi này.

Hai người liếc mắt nhìn nhau, trăm miệng một lời : “Có người ở tại nơi này vậy?”

Đối với ăn ý giữa hai người, bọn họ ngậm miệng không nói! Hiên Viên Triệt lấy ra hộp quẹt, nhất thời, ánh lửa chiếu vào trong động! Lưu Quân Dao để túi xuống, nhanh chóng chạy đến bên đống lửa, chỉ chốc lát sau, trên y phục tỏa ra hơi nước! Chân mày nhíu lại của nàng từ từ giãn ra! Trên người ấm áp nhiều.

Hiên Viên Triệt bên cạnh, trong lúc lơ đãng liếc thấy nụ cười trên mặt nàng, trong lòng hắn nhất thời lọt nửa nhịp! Ánh lửa chiếu vào trên mặt nàng, rất nhu hòa! Đồng thời khiến cho hắn hoảng hốt. Tim đập rộn lên! Giống như những đốm lửa nhảy trong lòng, sóng lòng sôi sục!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.