Quân Sư Vương Phi

Chương 27: Q.1 - Chương 27: Ngươi là của ta




Ngạo Quân sửa lại vẻ lạnh lùng vừa nãy, mỉm cười nói:“Nghe thật là mê người , ân…… Ta đây liền……”

Giống như tự hỏi một chút, ngay khi Gia Luật Ưng nghĩ rằng y sẽ đáp ứng, Ngạo Quân lại lạnh lùng nói:“Ta liền…… Ta đương nhiên không tiếp thụ, quyền lực, địa vị, tiền tài, mỹ nữ…… Ta tuyệt không hiếm lạ, cũng không thích.”

“Kia vậy không biết Mạc Quân công tử nghĩ muốn cái gì, bản Thái tử nhất định có thể cho ngươi thỏa mãn.” Gia Luật ẩn nhẫn tức giận, tiếp tục du thuyết nói.

“Muốn cái gì? Rất đơn giản, Thái tử nhất định cũng có thể làm được. Thái tử ngươi phải tự mình giải thích với các thôn dân Mạc gia thôn đã chết, thề vĩnh viễn không khơi mào chiến tranh, vĩnh viễn không xâm nhập Long Hiên hoàng triều.” Ngạo Quân đưa ra yêu cầu.

“Nga, nói như vậy Mạc công tử cũng là một người dân yêu nước, nhưng theo bản Thái tử biết, Mạc Quân công tử cũng không phải là người Mạc gia thôn, có lẽ căn bản không phải là người Long Hiên quốc. Nói như bây giờ, bản Thái tử có thể cho rằng ngươi đây là lấy lui mà tiến, càng muốn nhiều thứ hơn thế.” Sau khi Luật Ưng nghe xong yêu cầu của Ngạo Quân, nhướng mi một chút nói.

Hắn đã sớm kêu người điều tra Mạc Quân , cũng mặc kệ hắn tra như thế nào, cũng không thể tra ra y đến từ nơi nào, giống như là từ không trung xuất hiện, mọi thứ của y hết thảy đều là mơ hồ. Điều duy nhất có thể xác định chính là y vốn không phải người Mạc gia thôn, mà là hai tháng trước mới đến Mạc gia thôn, lúc sau mới xuất hiện tại đây, là ngoài ý muốn hay là có mục đích?

“Ta quả thật không phải người Mạc gia thôn, cũng không phải người Long Hiên hoàng triều.” Dừng một chút, kiên định nói:“Nhưng ta không cho phép bất luận kẻ nào xúc phạm tới Long Hiên hoàng triều.”

Mặc dù kinh ngạc Ngạo Quân thẳng thắn thành khẩn thừa nhận mình không phải người Long Hiên hoàng triều, Gia Luật Ưng vẫn là bất động thanh sắc nói:“Nếu không phải người Long Hiên hoàng triều, vậy Long Hiên hoàng triều có quan hệ gì với ngươi đâu, nếu ngươi muốn vang danh thiên hạ, trợ ta, cùng bản Thái tử cùng nhau giành quyền lực, ta có thể cho ngươi hết thảy.”

“Ta mặc dù không phải người Long Hiên hoàng triều, nhưng trên thế giới này, người tối trọng yếu với ta hiện tại là người Long Hiên hoàng triều. Bởi vậy ta sẽ không cho bất cứ thứ gì hủy đi quốc gia này. Về phần vang danh thiên hạ gì đó, ta cũng không có hứng thú.”

“Người trọng yếu? Ai?” Gia Luật Ưng truy vấn hỏi, nghe được y có người trọng yếu, trong lòng liền nổi lên một cỗ lửa giận, nhưng hắn không nghĩ sẽ đi tìm lý do vì cái gì lại có phản ứng này.

“Không quan hệ với ngươi.” Ngạo Quân lạnh lùng nói.

“Như thế nào cùng ta không quan hệ , chờ ta giết người tối trọng yếu kia của ngươi, ngươi có thể không có vướng bận đến trợ ta .” Gia Luật Ưng yêu mỵ cười, mang theo mê hoặc.

“Ngươi giết không được nàng.” Ngạo Quân tự tin nói. Có Âu Dương Chính Hiên, Tuyết hội tuyệt đối an toàn , tuy chưa thấy mặt tỷ phu này, nhưng nàng rất tin tưởng hắn.

“Tự tin như vậy? Chẳng lẽ hắn là……” Âu Dương Cẩn Hiên? Gia Luật Ưng không biết vì cái gì hội nghĩ đến Âu Dương Cẩn Hiên, rõ ràng hai người đều là nam tử, vì cái gì hắn hội cho rằng người tối trọng yếu của Mạc Quân là Âu Dương Cẩn Hiên? .” [Lệ Nguyệt: "Cái này ta giải thích rõ một chút, vì ta đang edit từ bản cv nên ta cũng không biết mặt chữ hoa như thế nào, nhưng theo Băng Nguyệt nói, vì trong tiếng hoa từ 'tā' (âm pinyin) được hiểu theo nghĩa là 'anh ấy' hoặc 'cô ấy' nên lúc này ý của Quân tỷ muốn chỉ là 'cô ấy', nhưng Gia Luật Ưng lại hiểu theo nghĩa 'anh ấy'.]

Hắn còn chưa kịp đem ‘Âu Dương Cẩn Hiên’ bốn chữ nói ra, Ngạo Quân liền lạnh lùng ngắt lời nói:“Không cần đoán, cho dù đoán được cũng vô dụng. Nếu ngươi thật sự có khả năng giết nàng, ngay sau đó, kiếm của ta sẽ đâm thủng thân thể của ngươi.” Sát khí sắc bén làm cho Gia Luật Ưng trong lòng chấn động, Mạc Quân không phải đơn giản như hắn tưởng, nhưng vẫn không bộc lộ ra ngoài nói:“Giết ta, ngươi giết được sao? Vẫn là đáp ứng bản Thái tử đi!”

“Giết được hay không, thử qua mới biết được, bất quá, ta hy vọng chuyện này sẽ không phát sinh. Ta cũng không thích giết người.”

“Ha ha…… Khẩu khí hảo đại!” Gia Luật Ưng giống như nghe được lời chê cười hay nhất trên đời ngửa mặt cười ha hả, sau lại cười tà nói:“Mạc công tử, ngươi phải biết rằng, ở bên người bản Thái tử chỉ có hai loại người, không phải bằng hữu bản Thái tử, thì chính là địch nhân, mà làm địch nhân bản Thái tử kết cục tuyệt đối hội sống không bằng chết . Ngươi là một người tuyệt đại thông minh như vậy, không cần chọn cho mình một con đường không thể quay về.”

“Ta cũng không cho rằng ta là người thông minh, hơn nữa bất luận làm bằng hữu của ngươi hay là địch nhân của ngươi, ta cũng không muốn làm. Ta chỉ muốn ngươi đình chỉ chiến tranh, nếu ngươi đáp ứng, quân đội Long Hiên hoàng triều có thể lập tức rút về.” Ngạo Quân hứa hẹn nói. Nàng biết kỳ thật trong lời nói của Cẩn Hiên, hắn cũng không muốn chiến tranh, cho nên nàng thay hắn làm hứa hẹn lần này, chỉ cần Gia Luật Ưng đáp ứng không khơi mào chiến tranh.

“Không có khả năng, không đả bại Âu Dương Cẩn Hiên, bản Thái tử vĩnh viễn đánh tiếp.” Gia Luật Ưng trực tiếp từ chối. Ngày mai, ngày mai là hắn có thể đả bại Âu Dương Cẩn Hiên, hắn sẽ làm cho khắp thiên hạ phải nhìn hắn với cặp mắt khác xưa, y cũng sẽ phải nhìn hắn với cặp mắt khác xưa.

“Ngươi chọn lựa khởi mào chiến tranh, là vì Cẩn Hiên.” Ngạo Quân khẳng định nói.

“Cẩn Hiên?” Gia Luật Ưng không tỏ vẻ kỳ quái khi y biết ý tưởng của hắn, bởi vì hắn cũng không quá che dấu, nhưng một câu ‘Cẩn Hiên’ lại làm cho hắn thập phần khó chịu, hồng mâu lại nheo lại nói “Xem ra Mạc công tử cùng Âu Dương Cẩn Hiên cảm tình thật tốt! Hắn với ngươi hình như không chỉ là quan hệ chủ soái cùng quân sư!” Với ngữ khí ái muội kia người ngu ngốc cũng có thể nghe được đây là chỉ ý tứ gì.

Bất quá có người ở phương diện này chính là so với ngu ngốc còn ngu ngốc hơn.

“Ta cùng Cẩn Hiên quan hệ quả thật không chỉ là quan hệ chủ soái cùng quân sư, thì tính sao? Vì nguyên nhân như thế, ngươi cho rằng ta sẽ phản bội Cẩn Hiên, theo ngươi sao?” Ngạo Quân tuyệt không hiểu ngữ ý trong lời Gia Luật Ưng vẫn nói tiếp. Là đúng vậy a! Trải qua trò chuyện với nhau đêm nay, ở trong lòng của nàng, Cẩn Hiên chính là bằng hữu của nàng. [Lệ Nguyệt: "Haiz! Ông nói gà bà nói vịt."]

Nhưng điều Gia Luật Ưng vừa nghe vào trong tai lại không được hiểu như vậy . Gia Luật Ưng không nghĩ y hội ‘Thẳng thắn’ như vậy nói ra ‘Quan hệ không tầm thường’ của hai người bọn họ, đầu tiên là sửng sốt, sau đó là cười ha ha, chính là cười không thấy đáy mắt, một bên cười một bên nói:“Không nghĩ tới a! Âu Dương Cẩn Hiên lại như vậy, trách không được hắn không gần nữ sắc, nguyên lai…… Ha ha……” Nở nụ cười một trận, ngay khi Ngạo Quân hoài nghi hắn có thể bị cười đến chết hay không, đột nhiên ngừng lại, cười tà ác, tay lại cố ý vô tình cọ xát mặt Ngạo Quân, mềm nhẹ nói:“Tuy rằng ta không tốt như người kia, nhưng nếu đối tượng là ngươi, bản Thái tử vẫn rất thích.” Cười tà tiến đến bên tai Ngạo Quân, cả giận thổi:“Ta sẽ so với Âu Dương Cẩn Hiên càng ôn nhu hơn .”

Ngạo Quân bị hắn thổi đến cảm thấy ngứa ngáy , một bên đẩy hắn ra một bên nói:“Ta nghe thấy , ngươi không cần dựa vào gần như vậy, hảo nhột a!” Nói xong còn xoa nhẹ lỗ tai một chút, bất quá đối với lời hắn nói, mặc dù cảm thấy có điểm kỳ lạ không hiểu, không rõ cái người kia là người nào, nhưng trong lòng đã có trực giác nam nhân này rất nguy hiểm, nên cách xa hắn một chút.

Đối với phản ứng của Ngạo Quân, Gia Luật Ưng lại là ha ha cười, lui bước, tự tin nói:“Một ngày nào đó, ngươi sẽ vì ta mà phản bội Âu Dương Cẩn Hiên, ngươi sẽ phải cầu tới ta, cầu ta cho ngươi đi theo.”

Ngạo Quân còn chưa kịp nói, Gia Luật Ưng liền lập tức biến mất trong doanh trướng, nội trướng yên tĩnh chỉ truyền đến dư âm của hắn:“Mạc Quân, ngươi là của ta, nhớ kỹ, ngươi là của ta……”

‘Ngươi là của ta…… Ngươi là của ta……’ những lời này không ngừng quanh quẩn trong đầu Ngạo Quân, đuổi mãi không đi.

“Có bệnh. Cái gì là của ngươi ? Kỳ lạ khó hiểu……” Ngạo Quân lẩm bẩm tự nhủ nói. Trong lời hắn nói, cho dù người nghe được là người thiếu tình thương như Ngạo Quân, tâm vẫn hội nổi lên gợn sóng. Lúc này Ngạo Quân vẫn đem những lời kỳ lạ của hắn giảo phiền trong lòng, suy nghĩ mông lung rồi đắp chăn đi ngủ, thật đúng là đừng nói gì, thật sự hảo khốn a!

Thái dương đã lên cao hơn cả đỉnh đầu, ánh sáng ấm áp chiếu vào nội trướng, chiếu vào trên mặt người đang ngủ như con heo chết.

Mạc Nguyệt Oánh vẻ mặt ngọt ngào nhìn hắn tuấn mỹ vô song, thông minh nhất thiên hạ Mạc Quân ca, mặt ngay cả lúc ngủ thoạt nhìn cũng đẹp như vậy, thật muốn cứ cả đời đứng nhìn như vậy, Nhưng do ‘Chức trách’.

“Ca, ngươi lại ngủ quên, mau dậy, Vương gia tìm ngươi có việc.” Nguyệt Oánh một bên xốc chăn của Ngạo Quân lên, một bên kêu to.

Ngạo Quân mơ mơ màng màng nói:“Oánh nhi, cho ta ngủ tiếp đi, lúc nãy, trời sắp sáng ta mới ngủ, hảo khốn a!” Nói xong nhắm mắt lại lại ngủ xuống. Tối hôm qua nàng cùng Cẩn Hiên hàn huyên hơn nửa đêm, vốn đã buồn ngủ muốn chết, sau đó lại vì Gia Luật Ưng đến đây gây sự, lại đụng chạm thật lâu, còn nói những lời làm cho nàng thực không thoải mái, làm hại nàng trời sắp sáng mới được ngủ.

Thấy Ngạo Quân thật rất muốn ngủ, Nguyệt Oánh cũng muốn cho y ngủ ! Nhưng, không được a! Vương gia tìm ca thật sự rất gấp, y không thể chậm trễ , bằng không ca hội bị mắng.

“Ca, Vương gia đã cho người ta tới tìm ngươi hai lần , giống như có việc gì đã xảy ra, ngươi mau dậy a!” Không có biện pháp, Nguyệt Oánh một bên phe phẩy Ngạo Quân, một bên lớn tiếng nói.

“Vương gia? Vương gia có chuyện gì?” Ngạo Quân nghe được Cẩn Hiên có việc tìm nàng, thế này mới thanh tỉnh một chút, mở mắt ra hỏi. Bất quá vẫn còn ý tứ muốn ngủ.

“Ta không biết, nhưng giống như đã xảy ra chuyện gì vậy.”

“Nga! Có chuyện gì đâu?” Ngạo Quân một bên chậm rãi khởi động, một bên lẩm bẩm.

“Thương Liêu quốc đưa thư khiêu chiến tới.” Lúc này một thanh âm ôn hòa trả lời Ngạo Quân.

Ngạo Quân cùng Nguyệt Oánh ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Ngụy Tử Tề mỉm cười đứng ở cửa trướng, ánh mặt trời chiếu xuống, phảng phất giống như thiên sứ.

Ngạo Quân mỉm cười nói:“Tử Tề, ngươi đã đến rồi. Thương Liêu quốc lần này lại ra chiêu gì ?”

Nghe được Ngạo Quân ngữ khí không sao, Ngụy Tử Tề mày lại nhíu lại:“Lần này là tới thật sự , Thương Liêu quốc đưa tới thư khiêu chiến, nói rõ muốn Vương gia tự mình xuất chiến, bởi vì, Gia Luật Ưng cũng sẽ tự mình ra trận.”

“Nga? Kia hiện tại Vương gia……” Ngạo Quân vẫn như cũ bình tĩnh dò hỏi. Theo tối hôm qua Gia Luật Ưng đến đây, nàng chỉ biết nội trong mấy ngày nay nhất định sẽ có sự phát sinh, chính là không thể tưởng được hội nhanh như vậy, lần này hắn sẽ có âm mưu gì?

“Vương gia cùng sở hữu tướng lãnh đều đã đến chủ trướng nghị sự, cũng chỉ chờ ngươi , Vương gia cho ta tới gọi ngươi.” Ngụy Tử Tề rõ ràng vốn không như Ngạo Quân ‘Lạc quan’ như vậy, mặt mày nhăn cả lên , xem ra tình huống rất tệ !

“Khụ…… Tử Tề, ngươi chờ một chút, ta đi ngay.” Ngạo Quân có điểm ngượng ngùng nói. Xem ra Cẩn Hiên bọn họ đã đợi nàng rất lâu , vừa nãy Oánh nhi có nói Cẩn Hiên gọi người đến kêu hai lần, hiện tại ngay cả Tử Tề cũng xuất mã , cho dù buốn ngủ đến mấy cũng phải biết xấu hổ mà dậy.

“Nhưng ca, ngươi còn chưa ăn cơm?” Nguyệt Oánh thấy Ngạo Quân còn chưa ăn cơm mà đã muốn đi, chạy nhanh nhắc nhở nói.

“Không có việc gì, ta trở về sẽ ăn.” Quay đầu nói với Ngụy Tử:“Có thể , đi thôi!”

Ngạo Quân cùng Ngụy Tử sóng vai đi ra ngoài, nàng có dự cảm: Gia Luật Ưng lúc này đây nhất định sử ra ngoan chiêu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.