Quân Sư Vương Phi

Chương 31: Q.1 - Chương 31: Lui lại an toàn




Hình như nhà ta bụi bặm, mạng nhện giăng đầy rùi nhỉ? Ta phải dọn dẹp thôi. *Cười*

Trong lúc mọi người hết sức tuyệt vọng, trên Thiên Nhật Pha truyền đến tiếng sáo trong trẻo thấm lòng người, làm tâm mọi người chậm rãi tĩnh lặng, nheo mắt lại, nếu tinh tế nghe có thể nghe được âm thanh của thiên nhiên, cùng với tiếng sáo, trên Thiên Nhật Pha đồng thời truyền đến tiếng trống ‘Thùng thùng’ tiết tấu bất đồng với lúc trước.

Nghe tiếng sáo, lòng Cẩn Hiên đang rất tuyệt vọng bây giờ lại tràn ngập hy vọng kỳ dị: Là y đến đây, nhất định là y. Nhất thời tâm lại động, theo tiếng sáo nhìn về phía Thiên Nhật Pha, quả nhiên không sai , thân ảnh trắng noãn nhỏ bé rất nhanh chiếm hết toàn bộ tầm mắt của hắn.

Trên Thiên Nhật Pha, Ngạo Quân tay cầm sáo ngọc, chuyên tâm thổi Tĩnh Tâm khúc, Y Thiên bên cạnh chiếu theo chỉ thị của Ngạo Quân, đánh lên từng hồi trống trận.

Mà ở trên Thiên Nguyệt Pha, Thánh Xích vẫn như cũ mang theo vẻ tàn khốc cười lạnh nhìn Ngạo Quân trên Thiên Nhật Pha, trong mắt tràn ngập khinh thường: Chỉ là một Tĩnh Tâm khúc đã nghĩ muốn phá Huyết Hồn của hắn, quá ngây thơ rồi! Hơn nữa Thiên Can bát quái trận của hắn vẫn đang gắt gao vây quân Long Hiên, y cho dù lợi hại thế nào cũng vô dụng, ha ha…… Hắn mới là người chiến thắng cuối cùng. Đem nội lực trút xuống cổ tay, hướng mặt trống đánh lên từng kích, từng trận tiếng trống nhiếp hồn phách dần dần che dấu chế trụ tiếng sáo Tĩnh Tâm khúc, phía dưới hai quân tướng sĩ lại bắt đầu trở nên bất an, điên cuồng trở lại.

Ngạo Quân biết hiện tại không phải là lúc hợp nội lực lại, cho dù nội lực của nàng cao hơn Thánh Xích, cũng vô pháp phá được trận pháp tà ác này. Bởi vậy chỉ có thể một bên tiếp tục thổi Tĩnh Tâm khúc, tạm thời giảm bớt điên cuồng của mọi người, một bên dùng ánh mắt ra hiệu với Y Thiên, Y Thiên hiểu ý,‘Thùng thùng đông……’ nhắn gửi chỉ thị thu binh.

Cẩn Hiên cũng đồng dạng hiểu ý, nhìn về phía Ngạo Quân, thấy y gật đầu với hắn, ở phía dưới Cẩn Hiên phối hợp rất ăn ý.

“Truyền lệnh, thu binh, theo bổn vương lui lại.” Cẩn Hiên dùng nội lực đem thanh âm nói với tất cả các tướng sĩ ở đây. Hắn biết, đừng nói tạm thời hiện tại tất cả tướng sĩ đều đang dần dần bị lạc mất tâm trí, không thể chú ý trống trận truyền đạt lại chỉ lệnh, cho dù không bị lung lạc lí trí, chỉ cần nghe tiết tấu vừa nãy Y Thiên đánh, đã biết không phải cổ ngữ tầm thường, đây nhất định là chủ ý của quân sư, chúng tướng sĩ chưa từng nghe qua, lại càng không biết như thế nào tuân lệnh làm việc , bởi vậy cũng chỉ có thể nhìn xem hắn cùng quân sư có thể ăn ý bao nhiêu.

Tiếng sáo của Ngạo Quân hơn nữa còn có thanh âm hùng hậu, hữu lực của ‘Chiến thần’ Cẩn Hiên, tướng sĩ Long Hiên nháy mắt khôi phục thần trí, chậm rãi tỉnh táo, rất nhanh hình thành đội hình chỉnh tề trật tự, theo sát Vương gia bọn họ.

“Muốn lui lại, lui được sao? Âu Dương Cẩn Hiên, ngươi cho là có Mạc Quân, ngươi có thể đào thoát trận này sao? Ngươi quá ngây thơ rồi, bản thái tử nói cho ngươi biết, không ai có thể thoát được trận pháp này.” Gia Luật Ưng phục hồi tinh thần lại, đối với Cẩn Hiên nói.

Vừa nãy thân ảnh kia vừa xuất hiện, hắn đã thất thần , tại thời khắc tối trọng yếu này, hắn lại thất thần, thủ khúc kia thật sự làm cho tâm hắn vốn rối loạn lập tức tĩnh lặng, đã bao lâu rồi chưa tĩnh tâm như vậy, an tâm không để ý gì tới thế sự phía dưới như vậy? Đã lâu đã lâu …… Lâu tới khi nào? Từ…… Từ sau khi hai huynh đệ Âu Dương gia đến Thương Liêu quốc đến nay, tất cả sự tình đều thay đổi, hắn cũng thay đổi…… Tất cả hết thảy đều do Âu Dương gia làm hại, chỉ có đả bại Âu Dương Cẩn Hiên, đem hoàng đế Âu Dương Chính Hiên từ trên ngai vàng đạp xuống, hết thảy tất cả liền trở lại nguyên điểm . Còn có Mạc Quân, liếc mắt nhìn trích tiên kia lúc này đang làm cho thiên địa lâm vào thất sắc một cái, nhân vật như vậy vì sao lại là của Âu Dương Cẩn Hiên hắn , vì sao phải trợ hắn, vì sao trong mắt của y chỉ có Âu Dương Cẩn Hiên, mà không có hắn? Hắn không phục, Mạc Quân là của hắn , của hắn , giờ khắc này, hắn đã quyết định , hắn muốn Mạc Quân, mặc kệ tất cả, hắn phải có. Hắn muốn Âu Dương Cẩn Hiên chết ở trước mặt y, làm cho y phải cúi đầu xưng thần với hắn, hắn muốn Âu Dương Cẩn Hiên thua một ván không dư thừa……

“Phải không? Vậy thử xem!” Cẩn Hiên gợi lên một chút tự tin cười nói, Mạc Quân đối với hắn mà nói, giống như là một liều thuốc an thần. Lại giơ lên Long Ngâm kiếm, sau đó đi trước làm gương, hướng tử môn phá vây ra ngoài.

“Hừ.” Gia Luật Ưng khinh miệt hừ lạnh một tiếng, đuổi sát theo sau, kia là tử môn, Âu Dương Cẩn Hiên là ngươi tự mình muốn chết .

Đã sắp bước vào tử môn, tiếng trống lại biến đổi, Cẩn Hiên hiểu ý hạ lệnh sửa hướng thương môn mà đi, đại quân Long Hiên gắt gao đi theo.

Theo tiếng trống, Cẩn Hiên hạ lệnh ở trong trận qua lại phá vây, trong trận một hồi giống như mưa rền gió dữ, một hồi đen kịt như màn đêm, âm khí dày đặc, một hồi sương mù nặng nề, không rõ phương hướng, hơn nữa còn có các loại thanh âm đáng sợ, thật sự khủng bố đến cực điểm.

Tướng sĩ Long Hiên dần dần có nghi hoặc , không rõ Vương gia mang bọn họ ở trong trận một hồi đi tới, sau lại lui lại, một hồi đi về phía trái, một hồi lui về phải, rốt cuộc là vì cái gì? Chẳng lẽ Vương gia cũng điên rồi?

Gia Luật Ưng ở trong lòng không ngừng cười lạnh: Âu Dương Cẩn Hiên, ngươi lại giãy dụa a! Ha ha…… Hãy cho bản thái tử chậm rãi thưởng thức ngươi giãy dụa ở trong sinh tử đi!

Chỉ có Ngạo Quân ở Thiên Nhật Pha cùng với Thánh Xích ở Thiên Nguyệt Pha mới biết được đây là có chuyện gì! Nhìn quân Long Hiên phía dưới mặc dù nhìn như không hề có mục tiêu loạn nhảy lên, nhưng thực tế lại là ở mỗi thời khắc mấu chốt né qua sát chiêu trong trận, hơn nữa càng ngày càng thoát ly chế ước của Thiên Can bát quái trận, Thánh Xích giấu gương mặt biến sắc ở sau thiết mặt hạ, nhưng đáng tiếc, không có người nào thấy được. Trong mắt thập phần rõ ràng không thể tin: Mạc Quân như thế nào có thể hiểu được Thiên Can bát quái trận? Trong thiên hạ trừ bỏ hắn ra, không có người nào biết , mà nếu quả thật y không hiểu được thì như thế nào có khả năng chỉ thị quân Long Hiên đi ra trận, chẳng lẽ là gặp may mắn, đánh loạn? Không có khả năng a! Thiên Can bát quái trận vô cùng tinh diệu, không có khả năng một người hoàn toàn không hiểu có thể……, vẫn nói, y cùng Thánh Tiên Môn có quan hệ gì? Hay là……

Ngay khi Thánh Xích hết sức phân thần, Ngạo Quân rất nhanh nắm chặt thời cơ, chỉ thị theo hướng sinh môn lui lại, Cẩn Hiên hiểu ý, hạ lệnh đại quân phân tách, thứ tự theo hướng sinh môn lui lại.

Đợi cho Thánh Xích phục hồi tinh thần lại, muốn kích trống vây khốn quân Long Hiên, đã không còn kịp, tất cả đại quân Long Hiên đã rút khỏi trận .

Gia Luật Ưng khó có thể tin nhìn quân Long Hiên một khắc trước còn bị vây giãy dụa trong trận, giờ khắc này lại như sét đánh không kịp bưng tai thuận lợi lui lại. Không có khả năng, Thánh Xích rõ ràng đã nói, không ai có thể từ trong Thiên Can bát quái trận đào thoát ra ngoài , vì cái gì? Vì cái gì hội như vậy? Mạc Quân, Mạc Quân, lại là Mạc Quân, là y trợ Âu Dương Cẩn Hiên đào thoát , là y phá hủy hết thảy kế hoạch của hắn. Đôi mắt màu đỏ gắt gao nhìn chằm chằm thân ảnh màu trắng trên Thiên Nhật Pha lúc này đang mồ hôi lạnh nhỏ giọt, vẻ mặt mỏi mệt nhưng cười rất thư thái, vì cái gì? Ngươi lại để ý Âu Dương Cẩn Hiên như vậy? Không, ta không cam lòng, ngươi là của ta, Âu Dương Cẩn Hiên hôm nay phải chết.

“Truy.” Gia Luật Ưng giơ lên Hỏa Vân kiếm làm tín hiệu truy kích, quân Thương Liêu vốn đang phân tán rất nhanh tụ lại, theo Gia Luật Ưng đuổi theo, trống trận trên Thiên Nguyệt Pha cũng đã ngừng lại, nhất thời, trên trời khôi phục vẻ xanh thẩm vốn có, chiến trường khôi phục yên tĩnh, hơi thở khủng bố đã biến mất……

Thấy hết thảy rốt cục đã kết thúc, chỉ cần Cẩn Hiên bọn họ rời khỏi Thiên Can bát quái trận, sẽ không có việc gì , trên Thiên Nhật Pha Ngạo Quân nhất thời thở dài nhẹ nhõm một hơi, tay cầm cây sáo hạ xuống, lúc này mới phát hiện trong tay toàn là mồ hôi lạnh, trên trán cũng chảy ra bọt nước, tâm đang buộc chặt rốt cuộc thả lỏng, cả người hư thoát sắp ngã.

“Quân sư cẩn thận.” Y Thiên bên cạnh thấy Ngạo Quân sắp ngã xuống, vội vàng đỡ lấy y, cung kính mà lại lo lắng nói, ánh mắt nhìn Ngạo Quân tràn ngập kính nể, lo lắng.

“Ta không sao, Y Thiên, cám ơn cây sáo của ngươi.” Ngạo Quân mỉm cười tỏ vẻ chính mình không có việc gì, cầm trong tay sáo trúc trả lại cho Y Thiên.

“Không…… Không cần.” Y thiên mặt đỏ nhu nhu nói. Thấy Ngạo Quân cười với hắn, hắn liền cảm thấy ngượng ngùng.

“Y Thiên, mặt của ngươi tại sao lại đỏ, có phải do phơi nắng hay không? Chúng ta hồi doanh đi! Vương gia bọn họ đã an toàn , ta đã cho Y Hàn đi tiếp ứng .” Ngạo Quân nhìn Y Thiên đột nhiên đỏ mặt nói.

“Hảo.” Y Thiên tận lực lấy ngữ điệu bình thường nói, nhưng mặt càng đỏ vẫn tiết lộ tâm tình của hắn.

Thân ảnh hai người chậm rãi biến mất ở trên Thiên Nhật Pha, mà trên Thiên Nguyệt Pha cũng không còn thấy tung tích của Thánh Xích, hết thảy giống như khôi phục bộ dáng nguyên lai, chỉ là trên chiến trường kia chất đầy đất thi thể, máu chảy thành sông, hơi thở âm trầm, không thể không nói cho mọi người biết, nơi này vừa mới xảy ra một chiến tranh tàn khốc.

Bên này, Âu Dương Cẩn Hiên mang binh không ngừng lui lại, tuy là lui lại, nhưng đội ngũ nghiêm cẩn trật tự, không hỗn loạn như trong trận vừa rồi, nhưng Gia Luật Ưng vẫn dẫn đại quân đuổi theo không bỏ, mắt thấy đã sắp đuổi tới . Theo tình trạng hai quân hiện tại, một khi đuổi tới, quân Long Hiên nhất định sẽ thương vong thảm trọng.

Ngay tại thời điểm quân Thương Liêu đã đuổi kịp quân Long Hiên, đột nhiên từ hai bên trên sườn núi xuất hiện mấy ngàn cung thủ, nhắm ngay quân Thương Liêu đang đuổi theo phía sau một trận phóng ra, nhất thời, tên như mưa, binh lính ở phía trước đều ngã xuống đất.

Gia Luật Ưng một bên huy kiếm ngăn tên bắn tới, một bên oán hận nhìn Âu Dương Cẩn Hiên lãnh binh ly khai tầm mắt của hắn. Tuy rằng hắn binh lực nhiều, nhưng đối phương chiếm cứ chỗ cao, làm cho bọn họ căn bản không thể di chuyển, nếu tiến tới chỉ làm cho tướng sĩ bị giết nhiều hơn mà thôi.

“Quay về.” Bất đắc dĩ, Gia Luật Ưng chỉ có thể hạ lệnh lui binh. Mười vạn đại quân chậm rãi thoái lui về phía sau, Gia Luật Ưng lại nhìn về hướng quân Long Hiên biến mất, ánh mắt nheo lại, cười tà, Âu Dương Cẩn Hiên hôm nay cho ngươi chạy thoát, ngày khác vận số của ngươi sẽ không tốt như vậy, đừng tưởng rằng các ngươi có thể an toàn chạy đi, thắng lợi cuối cùng , chỉ có thể là ta.

Thấy phía sau đã không còn bóng dáng quân Thương Liêu, tốc độ của đại quân cũng dần dần chậm lại, hiện tại đã an toàn , lúc này Cẩn Hiên mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, cánh tay trái bị thương còn đang chảy máu, hơn phân nửa y bào bên trái đều nhuộm thành màu đỏ tươi bắt mắt, mất máu quá nhiều khiến cho sắc mặt hắn tái nhợt dọa người, trước mắt càng ngày càng đen , sắp chống đỡ không được .

Ngụy Tử Tề bên cạnh phát hiện Vương gia có gì đó không ổn, vừa thấy, không khỏi hoảng sợ, kinh hô:“Vương gia, ngươi không sao chứ?”

Kinh hô này, cũng làm cho tất cả tướng lãnh của hắn phát hiện Vương gia bọn họ bị thương rất nặng, đều vẻ mặt lo lắng hỏi:“Vương gia, ngài ra sao rồi?”

Vì muốn cho bọn họ an tâm, Cẩn Hiên vốn định nói với bọn họ là không có việc gì, nhưng thần chí đã chống đỡ không được , trước mắt chỉ có một màn đen, liền ngã xuống ngựa.

Thần chí đã dần dần mất đi , bên tai chỉ nghe được từng trận thanh âm kêu gọi tên hắn, nhưng hắn thật sự đã mệt muốn chết, rất muốn nghỉ ngơi. Khi ánh mắt hoàn toàn nhắm, giống như thấy được một thân ảnh màu trắng, vẻ mặt lo lắng ôm hắn, hắn rất muốn mở mắt ra nhìn xem đây có phải sự thật hay không, nhưng hắn lại làm không được, ánh mắt đóng lại, lâm vào trong bóng đêm vĩnh viễn.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.