Quân Sư Vương Phi

Chương 30: Q.1 - Chương 30: Huyết Hồn Thiên Can Bát Quái Trận




Trên núi nhỏ Ngạo Quân thấy Cẩn Hiên lao đi, cảm xúc bất an trong lòng càng lúc càng dâng trào, nhất là sau khi nhìn thấy Gia Luật Ưng kia giống như thấy con mồi đã rơi vào cạm bẫy âm mưu được thực hiện liền cười tà, trong lòng lộp bộp một chút, dự cảm bất hảo cơ hồ bao phủ quanh nàng……

Cẩn Hiên lao đi rất nhanh, vốn quân đội Thương Liêu đang vây quanh doanh trận Long Hiên đột nhiên tản ra rất nhanh, làm cho hai quân Long Hiên rất nhanh hội hợp.

Đang lúc Cẩn Hiên hết sức nghi hoặc, Gia Luật Ưng mang theo tiếng nói mị hoặc nói:“Âu Dương Cẩn Hiên, vừa nãy ngươi không phải nói hôm nay phải đánh một trận mới có thể định thắng thua sao? Ha ha…… Bản Thái tử nói cho ngươi biết, từ thời khắc ngươi hướng lại đây, đã nhất định ngươi với mười vạn đại quân kia phải bỏ mạng tại đây, tiếng chuông Địa ngục dành cho các ngươi đã vang lên.”

Giống như muốn xác minh lời nói của hắn, lúc này trên Thiên Nguyệt Pha truyền đến một trận tiếng trống ù ù hào hùng vang đến tận trời, tiếng trống kia lộ ra từng trận tà khí, giống như muốn bắt lấy hồn phách người khác.

Theo tiếng trống biến hoá kỳ lạ kia, quân Thương Liêu rất nhanh nhằm về phía quân Long Hiên, Cẩn Hiên lập tức bãi trận nghênh địch, nhưng vô luận Cẩn Hiên thay đổi trận hình như thế nào, vĩnh viễn giống như không thể thoát khỏi ức chế của quân Thương Liêu, mỗi khi muốn giãy dụa phá vây đều không thể, Gia Luật Ưng này bày trận gì a! Rõ ràng thoạt nhìn giống như là di động hỗn loạn, nhưng có thể cố tình hô ứng cho nhau, giống như ngàn vạn tướng sĩ này tạo ra một mê cung, một khi đã bước vào tử môn thì vô luận dùng cách nào cũng không thể đào thoát được.

Này…… Đây là…… Này không phải Thiên Can bát quái trận sao? Tại sao…… Gia Luật Ưng có thể biết được? Khuôn mặt Ngạo Quân lúc nào cũng chỉ có lạnh lùng lãnh đạm nhưng khi nhìn thấy quân Thương Liêu bày ra trận hình này vẻ mặt liền lộ vẻ khiếp sợ cùng nghi hoặc: Không, điều đó không có khả năng, Thiên Can bát quái trận là chi trận bất truyền của Thánh Tiên Môn, Gia Luật Ưng không có khả năng nào biết được, nhưng đây thật sự là Thiên Can bát quái trận.

Từng đợt thanh âm trống trận mang theo mê hoặc đánh gãy suy nghĩ của Ngạo Quân, làm cho nàng không tự giác nhìn về nơi phát ra biến hoá kỳ lạ — Thiên Nguyệt Pha. Không nhìn thì không cảm thấy quan trọng, vừa thấy, cả người Ngạo Quân một trận run run, trong lòng lại tự giác sinh ra sợ hãi chưa từng có.

Trên Thiên Nguyệt Pha tướng quân kích trống đã bị thay thế, hiện tại đang kích trống là một người mang theo thiết mặt nạ, bởi vì mang theo mặt nạ, cho nên không thể thấy rõ biểu tình lúc này của hắn, nhưng người này bên khóe miệng lộ vẻ tươi cười tàn khốc, còn có trong ánh mắt kia khi nhìn thấy phía dưới một trận thảm sát tàn khốc mà hiện ra hưng phấn, Ngạo Quân nhìn đến có một trận lãnh khí theo lòng bàn chân nhắm thẳng đánh lên đỉnh đầu.

Là hắn, phản đồ giết hai vị sư phó Thánh Tiên Môn — Thánh Xích, trong đầu Ngạo Quân tự nhiên dần dần hiện ra tình cảnh khi mới gặp Phong,Viêm hai vị sư phó, trong mắt chợt hiện lên sát ý. So với Gia Luật Ưng, nàng tựa hồ càng hận, càng muốn giết hắn, chính Ngạo Quân cũng không hiểu được là vì cái gì? Chỉ biết là hắn tác oai tác oái, làm cho nàng đối với hắn ngoại trừ thống khoái, chưa bao giờ có một người tồn tại làm cho nàng cảm thấy không thoải mái như vậy, mà hắn lại là Thánh Xích. Loại cảm giác này là hận cũng là…… Sợ, nàng cũng không rõ , đúng vậy, là sợ, cũng không biết vì cái gì, ở trong tiềm thức Ngạo Quân lại sợ hắn, đối với hắn có sợ hãi không thể hiểu, có lẽ là khi lần đầu tiên nhìn thấy hắn, đã hình thành di chứng cảnh giác!

Sợ thì sợ, nhưng Ngạo Quân vẫn rất nhanh trấn định xuống, Thánh Xích xuất hiện cũng đã hảo giải hết nghi hoặc của nàng: Xem ra người bày ra Thiên Can bát quái trận không phải Gia Luật Ưng, mà là Thánh Xích, hắn thân là đệ tử của chưởng môn tiền nhiệm đã nhập thất, tự nhiên lại bày ra trận này, hắn cũng là người của Long Hiên, vì sao lại đi tương trợ cho Thương Liêu quốc? Quên đi, ngay cả sư phó đích thân dưỡng dục hắn cũng có thể hạ thủ được, thông phiên bán quốc thì đã là gì. Điều trọng yếu trước mắt là phải tìm ra biện pháp trợ giúp Cẩn Hiên bọn họ phá giải trận này.

Theo trong Thiên Kiền Viêm du ký ghi lại, Thiên Can bát quái trận là trận pháp tối tinh diệu trong thiên hạ: Càn vì thiên, khôn vì địa, khảm vì thủy, cấn vì sơn, chấn vì lôi, tốn vì phong, ly vì hỏa, đoài vì trạch. Trận này lấy vạn vật sinh trưởng trong trời đất mà hợp thành, lấy số tử vi di động làm cơ sở, trong đó ẩn chứa hơn tám ngàn loại biến hóa, mỗi một loại đều ngầm có ý một bộ triết lý võ đạo, người phi thường thông minh mới có thể lĩnh hội.

Sở dĩ tên là Thiên Can bát quái trận, là bởi vì nó được tại từ Thiên Can, bát quái trận hỗ trợ mà thành, hoàn hoàn tương khắc, biến ảo vô cùng.

Nhớ ngày đó khi nhìn thấy trận pháp này, Ngạo Quân hảo kích động một trận, làm cho nàng nghiên cứu miên man không ngớt suốt nửa tháng, đây cũng là nguyên nhân vì cái gì nàng hội ban ngày ban mặt liền ngủ như bất tỉnh. Nhưng trận pháp này là trấn sơn chi bảo của Thánh Tiên Môn, học tập rất khó khăn, có người học cả đời, cũng không thể học được một, hai chương, cũng không truyền nhân, cho dù là người của Thánh Tiên Môn, cũng chỉ có các môn chủ đã ngoài cấp bậc nhân tài mới có cơ hội nhìn thấy, bởi vậy trên đời người biết trận này không nhiều lắm, hiểu được trận này sợ cũng chỉ còn Thánh Xích với nàng, về phần này các môn chủ trước tựa hồ còn chưa từng tập qua.

Kỳ môn độn giáp tại đại lục này ít có người biết, bình thường đều là giang hồ kỳ nhân mới có thể dùng nó, không thể tin được Thánh Xích lại vận dụng trên chiến trường, cho dù Cẩn Hiên binh pháp cao minh tới đâu, cũng vô pháp phá giải, hơn nữa nhất định hắn không biết Thánh Xích bày ra trận này căn bản không phải là trận pháp, mà là kỳ môn độn giáp.

Cẩn Hiên mặc dù không biết đây là kỳ môn độn giáp, nhưng hiểu được, đây không phải trận pháp bình thường, hắn chinh chiến đã nhiều năm , chưa bao giờ gặp qua, càng chưa nghe qua. Mắt thấy binh lính một người tiếp một người rồi ngã xuống, hắn lại bất lực, mà nguyên bản đội ngũ chỉnh tề, lúc này quân lính lại tan rã , từng tướng sĩ trong mắt đều xuất hiện khủng hoảng, đây là điều cấm kỵ trên chiến trường, nhưng hắn lại chỉ có thể chật vật một mặt lui về phía sau. Vô luận hắn lui về phía sau như thế nào, vẫn không thoát ra được.

Phải nhanh tìm ra phương pháp phá giải, nếu không chắc chắn toàn quân không một người có thể còn sống. Trong lòng Cẩn Hiên mặc dù cũng đã tiếp cận tuyệt vọng, nhưng thân là chủ soái, hắn vẫn cố giữ vững trấn định.

“Âu Dương Cẩn Hiên, không cần trốn nữa, ngươi trốn không thoát được đâu, ha ha……” Gia Luật Ưng cuồng vọng cười lớn, hồng mâu dường như vô cùng hứng thú nhìn Âu Dương Cẩn Hiên, tựa hồ thực vui vẻ hưởng thụ bất lực của hắn, thất bại của hắn.

“Gia Luật Ưng, ngươi dùng yêu thuật gì?” Cẩn Hiên căm tức rút kiếm chĩa thẳng vào gương mặt tràn ngập tà khí của Gia Luật Ưng, hắn càng ngày càng cảm thấy trong trận có hàn khí âm trầm cổ quái, trời cũng chậm chậm trở nên biến hoá kỳ lạ.

“Yêu thuật? Ha ha…… Đúng vậy chính là yêu thuật. Âu Dương Cẩn Hiên, ngươi chịu chết đi!” Nói xong liền vọt tới trước mặt Cẩn Hiên, hắn muốn cùng Âu Dương Cẩn Hiên đánh một trận, hắn muốn Âu Dương Cẩn Hiên thua hoàn toàn triệt để .

“Hảo, hôm nay cho dù Âu Dương Cẩn Hiên ta cùng huynh đệ hội tử chiến sa trường, cũng phải giết ngươi ngăn ngừa tai họa.” Nói xong, cũng kỵ mã nghênh đón. Cho dù phải chết, hắn cũng phải giết kẻ này, không cho hắn tái xâm phạm Long Hiên.

Hai người không hổ là đương kim tuyệt thế cao thủ, một Hỏa Vân kiếm, một Long Ngâm kiếm, đều là thần binh lợi khí hiếm có, nhất thời chỉ thấy vô số đạo kiếm khí vây trụ quanh hai người, làm cho người khác không thấy rõ rốt cuộc hai người bọn họ ra chiêu như thế nào, ra bao nhiêu chiêu, thỉnh thoảng có vài binh lính tiếp cận, cũng bị kiếm khí của bọn họ gây thương tích, không dám đi tới nữa. Nhất thời, trong trời đất tựa hồ bị vẻ tĩnh lặng chiếm cứ, tất cả các tướng sĩ ở hai quốc đang chém giết đều giống như nhau, không hẹn mà đồng thời đều ngừng lại, lăng lăng nhìn đại quyết chiến thế gian hiếm có.

Ngạo Quân cũng chăm chú nhìn vào trận quyết chiến của hai người bọn họ, cảm thấy giống như đang xem phim võ hiệp, hơn nữa bởi vì nàng nội công thâm hậu, vì thế, nàng có thể nhìn thấy rất rõ hai người sử ra từng chiêu thức, thật sự rất phấn khích , làm cho suy nghĩ của nàng trong nháy mắt đều biến mất, hiện tại là thời điểm hai quân đang đối chiến, không phải là nơi diễn ra ‘Quyết chiến trên Tử Cấm thành’.

Tiếng trống biến hoá kỳ lạ lại cải biến tiết tấu, Ngạo Quân nháy mắt liền thanh tỉnh. Đây là chuyện gì, Thiên Can bát quái trận sẽ không như vậy : Bầu trời xanh thẳm theo tiếng trống đột nhiên biến thành đỏ tươi, giống nhau đang lấy máu vậy, chảy xuôi trong không khí mãnh liệt có hơi thở âm trầm khủng bố, bên tai tựa hồ còn nghe được, ô ô ô…… tiếng khóc còn là thanh âm khóc thét, tựa hồ toàn bộ trời đất đặt mình trong mười tám tầng Địa ngục. Càng kỳ lạ là, nguyên bản binh lính Thương Liêu đang xem hai đại tuyệt thế cao thủ quyết chiến mà đình chỉ chém giết, nhưng…… Thế nhưng bây giờ trong ánh mắt bắt đầu chậm rãi trở nên đỏ bừng, trong tay cầm đao, không muốn sống lao tới chém giết quân Long Hiên, cho dù bị đối phương chém ngã , cũng rất nhanh đứng lên, tiếp tục dã đấu, tay phải bị chém đứt, cũng dùng tay trái, thẳng đến sinh mệnh chấm dứt mới thôi. Mà binh lính Long Hiên cũng không phải là người vô nhân tính, không phải vô duyên vô cớ đối với người một nhà mà chém lung tung, chính là cầm lấy thanh đao của chính mình mà cắt vào cổ mình, còn có đột nhiên thất thanh khóc rống lên, bị người chém tới giống như không hề có cảm giác.

Ngạo Quân ánh mắt mở thật to, vẻ mặt không thể tin: Huyết Hồn Pháp! Dĩ nhiên là Huyết Hồn Pháp, thế nhưng hắn đã dùng Thiên Can bát quái trận chính thống hơn nữa còn có Huyết Hồn Pháp tà ác nhất trên thế gian. Trận pháp này mà mở ra, thế gian không khỏi sinh linh đồ thán. Thánh Xích, thế nhưng hắn…… Không được, phải nghĩ ra biện pháp, bằng không Cẩn Hiên cùng mười vạn đại quân này nhất định không một người nào có thể sống sót, hơn nữa trước khi chết tâm linh cũng phải chịu trận tra tấn cực kì tàn khốc……

Nhưng, Thiên Can bát quái trận vốn là trận pháp diệu trong chi diệu, cơ hồ không hề có sơ hở, hơn nữa hiện tại còn có Huyết Hồn Pháp, phải làm sao bây giờ? Lăng Ngạo Quân thông minh tuyệt đỉnh rốt cục lần đầu tiên rơi vào vô kế khả thi . Không được, phải nhanh tìm ra biện pháp, bình tĩnh bình tĩnh, hít sâu hít sâu, trấn định, lại nhìn chiến trường một chút, trong đầu một biện pháp vụt sáng xẹt qua, xem ra cũng chỉ có thể làm như vậy……

Bên này mặc dù đang quyết đấu ác liệt, Cẩn Hiên vẫn phân tâm quan sát tình huống trên chiến trường, mắt thấy tướng sĩ trong quân bắt đầu trở nên điên cuồng, trở nên không có lý trí, đối với mệnh lệnh của Ngụy Tử Tề hay Triệu Chi Dương dường như bị mất trí vô pháp nghe thấy, bên tai không ngừng truyền đến thanh âm kêu gọi, khóc thét……Của các tướng sĩ trong quân đang kề cận cái chết. Hết thảy đều làm cho hắn đau lòng không thể hô hấp, hắn tình nguyện người chết là hắn, thống khổ là hắn, nhưng, hắn lại bất lực a!

Ngay lúc hắn đang hết sức phân tâm, Gia Luật Ưng một kiếm đâm tới, Cẩn Hiên tránh không kịp, vai trái bị đâm trúng , máu không ngừng chảy ra ngoài, Ngụy Tử Tề thấy thế, cũng không màn võ công mình căn bản không bằng Gia Luật Ưng, liền giơ kiếm nghênh đón, chặn thế công của Gia Luật Ưng.

“Không biết tự lượng sức mình.” Gia Luật Ưng khinh miệt nói. Nhưng do Ngụy Tử Tề ngăn cản mà thay đổi thế công, Ngụy Tử Tề lại bị đánh văng ra .

Cẩn Hiên phi thân đến, tiếp được Ngụy Tử Tề, tuyệt vọng nói:“ Thật là trời muốn diệt ta, diệt Long Hiên của ta.”

Ngụy Tử Tề cũng là vẻ mặt tuyệt vọng, ngay cả Vương gia cũng bất lực .

Trong lúc mọi người đang hết sức tuyệt vọng, trên Thiên Nhật Pha truyền đến tiếng sáo trong trẻo thấm lòng người, làm cho tâm mọi người chậm rãi tĩnh lặng, mắt nheo lại, điều này khiến cho trong lòng mỗi người hình như nghe thấy được âm thanh tinh tế của tự nhiên, cùng với tiếng sáo, trên Thiên Nhật Pha đồng thời truyền đến tiếng trống ‘Thùng thùng’ tiết tấu bất đồng so với lúc trước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.