Phúc Tấn Thuần Phu Ký

Chương 37: Chương 37: Bị thương






Thời gian diễn ra tân niên cũng chỉ non một tháng, Trang Uyển trước kia nghe được tin tức nói Dận Chân đến Nam Viện, hơn nửa còn ở lại đó. Trang Uyển được dịp xử lí chút việc còn dang dở, với nàng mà nói một là không làm, hai là phải làm đến cùng. Quyết định sai Trúc Tương lấy sổ sách danh mục quà tặng năm trước đem ra so sánh đối chiếu với sổ sách trong kho.

Còn chưa kiểm được mấy món, hướng ngoài cửa liền nghe thấy động tĩnh bất thường? Một thân ảnh nặng nề ngã ngồi bên ghế dựa. Sao thế?! Bên Lý cách cách xảy ra chuyện gì ư?! Trang Uyển nàng còn chưa đào cho ả ta nhiều hố, chẳng lẽ lại nghe thêm cáo trạng chi rồi.

Trang Uyển nghĩ đến, nha hoàn chính viện đồng thời cũng có thể nghĩ đến, tức khắc toàn bộ sân đều khẩn trương. Trúc Tương lập tức ngậm miệng, bộ dáng muốn lui ra, đáy lòng Trang Uyển cười lạnh một chút, thuận tay ngăn chặn một quyển sổ sách, chỉ vào món bảo vật san hô Linh Lung Bảo Tháp Quan Âm, nkis:

"Cái này không tồi, trắc phúc tấn của đại bối lặc nghe nói cũng sắp sinh, hay cứ mang cái này đến làm quà mừng "

Trúc Tương phải trái liếc mắt một cái, Trúc Đậu thật cẩn thận tiến lên dâng cho Dận Chân tách trà, xem chừng sắc sắc mặt Tứ bối lặc gia càng thêm kém.

nàng có tâm nhắc nhở phúc tấn.

"Chủ tử......"

"...... Còn có cái này."

Trang uyển không để ý Trúc Đậu, nhưng thật ra lại chỉ vào đơn tử bên kia cười nói.

" Lúc trước tẩu tẩu có nhờ người báo tin, tiểu nha đầu nhà đại ca sắp cập kê, cũng nên chuẩn bị ít lễ vật, bộ bạch ngọc trâm hoa này xem cũng rất được. "

"Ầm... "



Lời còn chưa dứt, bên kia liền truyền đến thanh âm ly vỡ vụn, sau đó đó là Trúc Đậu " bịch" một tiếng quỳ xuống đất xin tha, cái này là tưởng giả không biết nói cũng không được, Trang Uyển âm thầm thở dài, trấn an bản thân tình hình hiện tại không phải lúc để trở mặt, chỉ đẩy xuống giấy tờ cho Trúc Tương đem đồ vật thu lại, tất nhiên là xoay người tiến lên.

"Làm sao vậy, ở trong phòng hô to gọi nhỏ làm gì, còn không nhanh thu thập."

Cho người ngoài cửa một cái ánh mắt, Trúc Cầm liền chạy nhanh mang theo tiểu nha hoàn tiến vào đem cặn bã cùng vệt nước lau sạch sẽ, Dận Chân không hé răng, chỉ lạnh lẽo một khuôn mặt ngồi, nửa người đều là một tảng vệt nước lớn.

Trang Uyển chạy nhanh lấy khăn tiến lên, bàn tay ấm áp phũ lên tay Dận Chân, tỉ mỉ nhẹ nhàng chà lau.

"Tiểu nha đầu không hiểu chuyện, xin Tứ gia đừng trách cứ?"

Nói xong nhìn hắ, nắn nắn vạt áo nhíu mày.

" Dính vụn sái trà nhiều quá, có muốn đổi bộ quần áo khác không? "

Bởi vì cong thân mình, hô hấp Trang Uyển rất nhỏ mà phả vào mặt Dận Chân, mang theo tư hương của mấy hôm trước, nhưng thật ra làm sắc mặt của hắn tốt lên một chút. Nhìn bộ dáng Trang Uyển quan tâm, Dận Chân tay giật giật, đứng lên liền đi vào bên trong.

Trang Uyển cũng đi theo vào, nàng một chút một chút hầu hạ Dận Chân cởi áo, mơ hồ cảm nhận được thân thể rắn chắc của hắn, nhưng thật ra làm ánh mắt Trang Uyển theo bản năng mà né tránh, kết quả ngược lại bị thúc kim loại trang trí trên eo ắt xuống, che lại ngón tay thở nhẹ một tiếng, sau đó bị một tay khác nắm lấy.

" Bị thương sao?"

Dận Chân ại là chính giơ tay hưởng thụ Trang Uyển hầu hạ, duỗi tay nắm tay nàng xem xét, chỉ thấy tia máu nhỏ chảy xuống, mi cong nén đau đớn mà nhăn lại.

" chảy máu rồi"

Không phải cái gì to lớn, cùng lắm chỉ bị thương nhẹ, nhưng nhìn tình cảnh trước mắt - nam nhân nửa thân trần trụi bắt lấy tay nữ nhân không buông, tư thế này lại có chút xấu hổ. Trang Uyển hơi hơi dùng sức, nghĩ muốn rút tay về.

"Không quan trọng, chờ lát nửa sẽ ổn. Tứ gia mau mặc quần áo vào kẻo cảm lạnh."

Nói xong liền ôm lấy quần áo vừa thay ra, nghiêng người đi lấy cái mới, lại không ngờ bị Dận Chân kéo trở về, đối diện thần sắc thâm thúy của hắn.

Trang uyển mờ mịt.

" Tứ Gia?"

"Không sao."

Dận Chân một bên tiếp nhận quần áo mới từ Trang Uyển, một bên giơ tay ném đến một góc, sau đó cũng không cần Trang Uyển hầu hạ, tự mình mặc vào, sau đó lại đi ra ngoài, chờ Trang Uyển phản ứng lại cũng chạy theo hắn, Dận Chân khom lưng, không biết từ nơi nào trên đầu giường lấy ra một cái hộp thuốc nhỏ, nhưng thật ra có chút hoài niệm mà quay đầu nhìn Trang Uyển nói:

"Cư nhiên nó vẫn còn ở nơi này."


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.