Nương Tử, Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Chương 24: Chương 24: Đoạt cơm trưa của dì hai nương




Ads Vì thế, tất cả mọi người đều đem đôi mắt oán hận lại còn chán ghét trừng đến người đứng trước cửa chính là kẻ đầu sỏ gây nên.

“Đại tiểu thư đây là ý gì, nếu không hài lòng bọn nô tài có thể nói rõ ra, đâu cần phải làm loại chuyện này.”

“Dù sao ngài cũng là tiểu thư, sao lại có hành động thô lỗ như vậy.”

“Chỉ là, nếu như bị người ngoài thấy được cảnh này, còn tưởng rằng phủ Vũ Dương Hầu chúng ta không có giáo dưỡng.”

“Đại tiểu thư từ nhỏ ru rú trong nhà, các ngươi có lúc nào nhìn thấy nàng được mẹ nuôi dưỡng giáo dục.” Có người cười nhạo nói.

“Cái này đúng nha, cũng khó trách làm ra chuyện tình thấp kém như vậy, so với nhị tiểu thư cùng tam tiểu thư, còn kém xa.” Có người khinh thường liếc Nhan Noãn, phụ họa nói theo.

Nhan Noãn hai tay khoanh trước ngực đứng ở cửa, trên mặt dáng vẻ tươi cười không ngừng lan ra, người khác chỉ thấy nàng đang cười, nhưng không ai nhìn thấy rõ, ở chỗ sâu thẫm trong con ngươi đen trong suốt của nàng tràn đầy tia sáng sắc bén, lạnh đến thấu xương khiến người khác phải ớn lạnh run sợ.

Tầm mắt quét qua từng người một trong phòng bếp, đem gương mặt mỗi người nhớ kỹ rõ ràng, sau đó, nàng nhấc chân, đối với cánh cửa khác đang lành lặn hung hăng đá tới.

Lại một tiếng vang lên “Rầm__”, trong phòng bếp thêm một cánh cửa khác đã hy sinh vẻ vang.

Trong phòng mọi người nhất thời trợn mắt há hốc mồm.

Nhan Noãn vỗ vỗ tro bụi trên người, ngẩng đầu chế giễu, thờ ơ mở miệng: “Các ngươi cũng nói, ta là tiểu thư, thì chính là chủ tử, chủ tử làm việc, làm sao đến lượt các ngươi một đàn cẩu nô tài này nghị luận, nếu quyết định làm một con cẩu trong phủ Vũ Dương Hầu, nên có tự giác của cẩu, chủ tử không lên tiếng, các ngươi hăng hái sủa loạn này nọ, đừng tưởng rằng há mồm nói vài câu tiếng người, liền tự coi mình là người thật sự.”

“Ngươi……” Mọi người giận dữ, bị lời nói của Nhan Noãn chọc giận sắc mặt tức thì biến đổi từ xanh đến trắng đan xen nhau, có người phẫn nộ vươn tay chỉa chỉa Nhan Noãn, ánh mắt phun hỏa hận không thể bổ nhào đến cắn xé từng miếng thịt của Nhan Noãn để hết giận.

Nhan Noãn trên mặt tươi cười không hề thay đổi, vốn là ngày thường nàng đã khuynh diễm tuyệt sắc, cười rộ lên lại càng mê hoặc lòng người, nàng nhấc tay, ngoáy ngoáy lỗ tai của mình: “Thế nào, tức giận đến mức, muốn đánh nhau với ta? Thật tốt quá, đi, chúng ta ra trên đường cái từ từ đánh, khiến cho dân chúng trong kinh thành đều nhìn thấy, là phủ Vũ Dương Hầu dạy dỗ thật tốt như thế nào, ngay cả cẩu nô tài cũng dám đánh nhau cùng chủ tử.”

Dứt lời, nàng giống như vội vã lui từng bước về phía sau.

Mà trong phòng bếp mọi người hai mặt nhìn nhau, thân mình cũng đều lui từng bước về phía sau, vốn ban đầu đối với Nhan Noãn khinh thường lại còn hung hăng càn quấy, lúc này vẻ mặt dần dần tiêu tan.

Bọn họ đối với Nhan Noãn khinh thường lại là một chuyện, nhưng đó là ở trong phủ, mỗi người trong phủ đều làm như vậy, nhưng mà nếu thật sự động đến một cái ngón tay của nàng, cho dù không có ở trên đường cái, nhưng đây là muốn truyền đi ra ngoài, đến lúc đó danh dự phủ Vũ Dương Hầu danh dự đều mất hết, mà bọn họ thân là hạ nhân cũng trốn không thoát trọng phạt.

Trước kia Nhan Noãn mỗi lần bị bọn họ khi dễ, cũng không dám hé răng, chỉ dám yên lặng cúi đầu nghẹn ngào, cho nên cũng làm cho bọn họ càng ngày càng táo tợn thêm.

Trước mắt, nhìn thấy Nhan Noãn cuồng vọng như thế, tất cả mọi người lộ ra nghi hoặc, trong mắt hiện ra một tầng quái dị.

“Đi nào, sao lại không đi thế?”

“Đại tiểu thư bớt giận, bọn nô tài lỡ mồm.” thấy vẻ mặt Nhan Noãn vẫn còn một bộ dáng nghiêm túc, mọi người chỉ có thể ngoan ngoãn chịu thua, bị một người nhục mạ mà hàng năm luôn chịu bọn họ ức hiếp, trong lòng tuy không cam lòng, cũng chỉ có thể đem phẫn nộ hung hăng áp chế xuống.

Nhan Noãn con ngươi trong suốt như hồ nước mùa thu bóng loáng, bên môi giễu cợt càng sâu, nàng đối kháng với người có quyền lực tối cao không được, chẳng lẽ còn muốn cho bọn cẩu này nọ cưỡi trên đầu nàng chỉ huy ra oai sao?

Nàng, Nhan Noãn, là một người hèn nhát sao?

Bọn hạ nhân bộ dáng khúm núm khiến cho Nhan Noãn thoáng thoải mái một chút, thấy vậy nhưng lại hiểu được những người này trong lòng giờ phút này sợ là đối với nàng hận nghiến răng nghiến lợi, nhưng mà làm được gì, dù sao Nhan Noãn bị nhóm người này chán ghét, chuyện tình cũng không phải một ngày hai ngày.

Đang muốn xoay người rời đi, khóe mắt chợt lóe lên tia sáng liếc đến trên mặt bàn gỗ lim sa hoa trong phòng bếp, một mâm bằng bạc cùng với chén đĩa được trưng bày ngăn nắp, bởi vì cửa bị nàng đạp ngã mà tro bụi bắn lên tung tóe đầy trời, sợ thức ăn bị dính tro bụi, nên bọn hạ nhân đều cẩn thận lấy đồ che đậy.

Dựa vào cái gì mọi người Nhan gia ăn sơn hào hải vị tốt như vậy, mà nàng lại phải đứng ở thanh viện ăn những món đều mộc mạc.

Nhan Noãn mới vừa bước một chân ra cửa lập tức thu trở về, đi vào phòng bếp, bọn hạ nhân thấy nàng đi đến, lại đồng thời lui từng bước về phía sau, cảnh giác nhìn nàng.

Lúc một bàn tay của nàng đụng đến cái mâm bạc, một gã nam tử mập mạp bỗng dưng lớn tiếng quát khiển trách: “Ngươi làm cái gì, đó là chuẩn bị cho dì hai nương, ngươi không thể động vào.”

“Ân?” Một đạo âm thanh kiềm nén đầy nghi vấn từ cổ họng Nhan Noãn phát ra, bất ngờ trả lời, ánh mắt như băng thẳng tắp bắn về phía nam tử mập mạp nói chuyện: “Xem ra còn có người không rõ được thân phận của mình.”

Ánh mắt nhẹ nhàng như long vũ chậm rãi lướt nhẹ qua khuôn mặt của nam tử mập mạp, đường nhìn sắc bén ác liệt, tựa như mũi tên nhọn, một khắc trước nam tử béo còn tức giận quát mắng, lúc này khi tiếp xúc đến ánh mắt Nhan Noãn, đột nhiên cả kinh, nhưng khi ánh mắt nhìn thấy Nhan Noãn chạm đến cái mâm màu bạc kia, vẫn là nhịn không được lên tiếng: “Đại…… Đại tiểu thư, trên tay người cầm, là chuẩn bị cho dì hai nương, nếu người cầm đi, nô tài không còn cái nào khác giao cho dì hai nương, nếu đại tiểu thư thích, nô tài lập tức làm đưa đến thanh viện cho đại tiểu thư.”

Trong phủ ai cũng biết, bây giờ người mà hầu gia sủng ái nhất, chính là dì hai nương Lâm Hương Y, chi tiêu ăn mặc càng khác biệt hơn so với chủ tử, ngoại trừ danh phận còn kém một bậc, trong phủ địa vị so với chủ mẫu gần như là ngang nhau, hơn nữa, lời nói của dì hai nương còn có tác dụng hơn so với chủ mẫu, ai bảo nàng là người bên cạnh hầu gia yêu quý nhất, chỉ cần nàng muốn, hầu gia đều làm thỏa mãn.

Thất lễ ai, bọn họ một đám nô tài này cũng không dám thất lễ dì hai nương ah.

Nam tử mập mạp trên người đeo khăn quàng cổ trên đầu còn đội cái nón màu trắng, trong tay còn cầm theo một cái thìa to (cái giá để múc canh), xem ra đây chính là bếp trưởng trong phòng bếp này.

Nhan Noãn hiểu được gật đầu, hỏi: “Cái nào là đồ ăn trưa của dì hai nương?”

Nam tử thấy thế, trong lòng nhất thời buông lỏng, nghĩ rằng lời nói của mình đã làm Nhan Noãn nhận thức được, vội vàng đi qua chỉ vào mấy cái chén đĩa trên bàn, dù sao đại tiểu thư cũng không chịu thiệt, theo bọn họ nghĩ, đồ ăn đại tiểu thư nếu có đưa đến trễ cũng không có việc gì, nhưng mà đồ ăn trưa của dì hai nương nếu như đưa đến chậm trễ, bọn họ những người này đều sẽ gánh vác không nổi.

Nào biết, nam tử béo vừa chỉ xong, Nhan Noãn đến gần cầm cái giỏ đựng thức ăn bên cạnh, đem những chén đĩa đồ ăn mà nam tử béo vừa mới chỉ đều lấy đặt vào giỏ, nam tử béo sợ tới mức mở to hai mắt nhìn.

“Đại tiểu thư, ngươi……”

Nhan Noãn không khách khí chụp lại ngăn chặn móng vuốt muốn đưa qua của nam tử béo, lấy cái nắp che lại, không hề chớp mắt nhìn chằm chằm nam tử: “Ngươi cũng đã nói đây là của dì hai nương, nàng là cái thân phận gì? Nói cho cùng bất quá là cái thiếp mà thôi, thân phận so với bầy cẩu nô tài các ngươi gần như chỉ cao hơn một chút, luận tôn ti, ta là dòng trưởng, nàng là thứ thiếp, dì hai nương nhìn thấy ta còn phải quy củ hành lễ, sau đó cung kính gọi ta một tiếng đại tiểu thư, ta còn chưa có dùng cơm trưa, nàng ngược lại là muốn lấy hạ phạm thượng, đoạt đồ ăn trưa trước mặt của ta sao?”

“Cái này……” Nam tử béo nhướng mày, bị Nhan Noãn nói nghẹn lời, trong lòng cực kỳ không vui, đại tiểu thư này khi nào lại trở nên nhanh mồm nhanh miệng như vậy, hết lần này đến lần khác lời nói của nàng đều có lý, lại khiến cho bọn họ không hề có chút lực phản bác được.

“Không phục sao? Vậy mời dì hai nương tới thanh viện tìm ta, ta không ngại cùng nàng đi đến gặp trước mặt nhị thúc phân tích một chút nói về tôn ti cao thấp.”

Nhan gia không hề ngó tới Hiền vương vô cùng khinh thường, đối với nàng cũng không chấp nhận thân phận Hiền vương phi này, nhưng nàng vẫn là đại tiểu thư con vợ cả dòng trưởng của phủ Vũ Dương Hầu, nàng không tin Nhan Hướng Thái lại không sợ mặt mũi phủ Vũ Dương Hầu bị quét sạch, mà dung túng cho tiểu thiếp của mình leo đến trên đầu của nàng.

Thiếp bắt nạt trưởng, chẳng phân biệt được tôn ti phép tắc như vậy đem ra ngoài trên đường bàn luận, đến lúc đó Nhan Hướng Thái ở trong triều uy danh chắc chắn rơi xuống ngàn trượng, trước kia Nhan Noãn yếu đuối nhát gan, mặc kệ người khi dễ cũng không dám lên tiếng, nhưng nàng sẽ không, về phần danh dự gia đình Nhan gia, chuyện gì cũng không liên quan đến nàng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.