Nương Tử, Vi Phu Bị Người Bắt Nạt

Chương 43: Chương 43: Bị phát hiện




Ads Nếu Nhan Noãn sớm biết rằng sẽ thấy được người đang gian tình chính là đương triều thái hậu, đánh chết nàng cũng không dám vào xem, chết tiệt càng lúc càng hiếu kỳ cùng nghi ngờ, lại bước tiếp thêm bước nửa tiến vào lãnh cung.

Hiện tại là cái tình hình gì đây.

Nàng cùng Long Trác Việt tay nắm tay, ngồi xổm xuống dưới cửa sổ, tùy tiện nhìn vào bên trong đang trình diễn như bức tranh xuân cung đồ vô cùng sống động.

Sa mỏng nhẹ tung bay, thái hậu bộ dạng thùy mị càng tôn lên thêm vẻ thướt tha như ẩn như hiện trong sa mỏng, tiếng la dâm đãng kích động tràn ngập ra ngoài cửa sổ rơi vào bên tai hai người, ngay cả trước kia Nhan Noãn là người hiện đại, đối mặt với màn biểu diễn xuất sắc sinh động như vậy còn nhịn không được xấu hổ mặt đỏ lên.

Nàng đem tầm mắt dời đi, nhìn sang Long Trác Việt ngồi bên cạnh chớp mắt cũng không chớp đang nhìn chăm chú vào một bên trong một màn kích động, một lần lại một lần nuốt nước miếng âm thanh từ yết hầu của hắn phát ra, không thể dời đi.

Trong sáng hồn nhiên như thế trong mắt không chứa một chút tạp chất, cũng không thể bị cảnh tượng này làm cho ô nhiễm.

Nhan Noãn ngẩn ra, vội vàng đưa tay bịt đôi mắt của hắn lại hai con ngươi kia trong suốt thuần khiết so với dòng nước trên núi cao càng thêm trong sáng hơn.

“Noãn Noãn, ngươi làm cái gì á, che mắt người ta như vậy, người ta nhìn không thấy nha.” Long Trác Việt vội vàng lấy tay Nhan Noãn ra, vô cùng bất mãn lẩm bẩm nói.

“Nhìn?” hai con ngươi đen nhánh của Nhan Noãn bỗng nhiên co rút lại, trừng mắt nhìn Long Trác Việt, cố hết sức đè thấp thanh âm nói: “Ngươi muốn nhìn cái gì, ngươi không biết đây là cảnh tượng thiếu nhi không được xem sao?”

Bên trong phòng hai người kia càng ‘đánh’ càng mạnh mẽ, giường gỗ lay động đong đưa vang lên âm thanh ‘két..kẹt’ vô cùng mãnh liệt, khiến cho Nhan Noãn không khỏi vì bọn họ mà trên trán toát ra mồ hôi lạnh.

Kịch liệt như vậy, cũng đừng làm cho sập giường nha.

“Noãn Noãn, cái gì là thiếu nhi không được xem?”

“Nói đúng hơn là ngươi không được nhìn.”

“Nhưng mà Noãn Noãn ngươi cũng nhìn.”

“Ta có thể xem.”

“Vì sao ngươi có thể xem, người ta không thể nhìn?”

“Không thể nhìn chính là không thể nhìn, sao ngươi nói nhiều quá vậy.”

“Nhưng mà……”

“Nói nhiều như vậy còn nhưng mà cái gì.” Nhan Noãn vặn đầu Long Trác Việt quay lại, nhẹ trách mắng, hai má trắng nõn bởi vì một màn kích tình bên trong mà nhiễm lên sắc màu đỏ hồng, tuyệt mỹ động lòng người nói không nên lời, đôi môi ửng hồng vô cùng quyến rũ, giống như anh đào chín mọng, đợi người hái.

Nhìn bộ dáng trừng mắt của Nhan Noãn, Long Trác Việt giận mà không dám nói gì, cực kỳ bứt rứt, nghe trong phòng truyền đến âm thanh kia, lại không tự chủ khóe mắt quét nhìn vào trong nhưng rồi tự động nghiêng mắt nhìn đi hướng khác, nghiễm nhiên như một đứa trẻ nhỏ biết học tập rất tốt.

Bọn họ đang làm cái gì? Vì sao hắn lại có cảm giác mặt đỏ tim đập như thế?

Chỉ là không đợi Long Trác Việt tìm ra được đáp án, trong phòng phút chốc truyền đến một giọng quát mắng: “Ai ở bên ngoài.”

Đó là một giọng nam nhân tràn đầy khí lực mạnh mẽ, mang theo một chút sắc dục trầm thấp khàn khàn, lại tràn ngập khẩn trương khi bị người nhìn thấy, nhưng vẫn như cũ không giảm đi khí phách uy nghiêm.

Trong lòng Nhan Noãn bỗng nhiên cả kinh, kéo Long Trác Việt bỏ chạy.

Không xong, bị phát hiện rồi.

Quả nhiên, rình mò xem những việc này không phải người nào cũng có thể làm được.

Đặc biệt bên người còn mang theo cái Long Trác Việt, dính líu với những việc này mặc dù không muốn xảy ra rắc rối, cũng ngăn không được rắc rối vẫn cứ xuất hiện.

“Noãn Noãn, ngươi đi chậm một chút nha, á.., khăn tay của người ta rớt rồi.” Long Trác Việt một bên chạy theo Nhan Noãn, một bên reo lên, mới chạy tới cửa lớn lãnh cung, thì khăn lụa trong ống tay áo hắn đột nhiên rớt ra ngoài.

Nhan Noãn đột nhiên dừng lại, mới chuẩn bị đi giúp Long Trác Việt nhặt lại khăn tay, liền nghe được âm thanh cửa sau lãnh cung mở ra, trong lòng đột nhiên kinh hãi, ngoảnh lại nhìn cái khăn tay đó, lại lần nữa quay đầu lôi kéo Long Trác Việt bỏ chạy.

Bảo vệ tánh mạng quan trọng hơn.

Quả thực lúc này bị bọn họ tóm được, nàng và Long Trác Việt sẽ bị giết chết như thế nào cũng không biết.

Một gã nam tử quần áo không chỉnh tề xông tới cửa, quan sát mọi nơi xung quanh, vẫn chưa phát hiện người khả nghi, đúng lúc muốn trở về, lại chợt phát hiện ra khăn lụa rơi trên mặt đất.

Bên trên là gấm hoa thượng hạng, thêu lên đôi uyên ương đang nghịch nước rất sống động, đôi mày nam tử, hung hăng vặn lên, đáy lòng một tia may mắn cuối cùng cũng bị bóp tắt.

Trên mặt Liễu Bình Dịch chợt lóe lên sợ hãi, đem khăn lụa nhặt được túm ở trong tay, vội vàng đi trở về lãnh cung.

Có người xâm nhập, thái hậu cũng không còn tràn trề hưng phấn như trước, sau khi đi ra ngoài Liễu Bình Dịch liền trở vào, bộ dáng hào hoa phong nhã trên mặt tràn đầy trang nghiêm, nhưng kích tình vẫn chưa phai hết nét mặt còn ửng đỏ.

Vừa thấy Liễu Bình Dịch nghiêm mặt trở về, thái hậu liền hiểu được sự tình rất nghiêm trọng, đang mặc quần áo chợt ngừng tay lại một lát, nàng hỏi: “Có người xông vào đây phải không?”

“Ân.”

“Là ai?”

Phóng tầm mắt nhìn toàn bộ hoàng cung, nơi khiến mọi người sợ hãi kiêng kị không muốn bước chân vào đó, chính là cái lãnh cung này.

Chết tiệt, nàng tưởng rằng lãnh cung này là chỗ an toàn nhất, mà từ đó đến nay cũng chưa có bất kỳ kẻ nào dám bước vào, nhưng không ngờ hôm nay lại có người xông vào.

Toàn thân Thái hậu, hàn khí ác liệt không ngừng tản ra, hận không thể lôi cái kẻ xông vào nhìn trộm đem ra nghiền nát xương thành tro.

Liễu Bình Dịch trong tay cầm khăn lụa đưa tới trước mặt Thái: “Không biết là tiểu cung nữ nào không hiểu chuyện xông vào đây, lúc ta đuổi theo chạy ra ngoài thì sớm đã không nhìn thấy ai, dựa vào một cái khăn tay này, muốn tìm được người ở trong hoàng cung này không phải là chuyện dễ.”

Thái hậu nhìn khăn lụa trong tay Liễu Bình Dịch, đôi mày liễu vặn lên thật sâu, sau một lúc lâu, trong mắt nàng chợt lóe ra một ánh sáng sắc bén, đột nhiên đoạt lấy khăn tay, cầm lên quan sát nhiều lần.

“Sao thế, ngươi nhận ra cái khăn tay này là của ai sao?” Liễu Bình Dịch nhìn nét mặt thái hậu, hỏi.

Thái hậu vẻ mặt hồng hào mịn màng khóe miệng bỗng dưng giơ lên, vẽ ra độ cong tàn nhẫn: “Không phải chỉ có cung nữ mới có thể dùng khăn tay.”

Long Trác Việt!

Dĩ nhiên là ngươi!

Nếu như chỉ dựa vào một cái khăn tay bình thường, đương nhiên nàng không thể tìm thấy người, chỉ là Long Trác Việt tài thêu thùa của hắn thật sự quá tuyệt diệu, khiến cho người ta chỉ nhìn liếc qua một cái liền không quên được, khăn tay này, chính là cái hắn thích nhất, mỗi khi nàng gặp Long Trác Việt đều nhìn thấy hắn luôn mang theo bên người, cho nên, nàng nhận ra.

Nhưng mà với năng lực của Long Trác Việt, lại không có khả năng đột nhiên chạy trốn tìm không ra, khẳng định còn có người nữa.

Trong đôi mắt phượng hàn ý lạnh lẽo, ánh sáng sắc bén giống như mũi tên nhọn bắn ra, trong đầu nàng bỗng dưng nổi lên vẻn vẹn hai chữ ‘Nhan Noãn’.

Nhan Noãn nàng chỉ gặp qua một lần, tuy rằng thông minh, nhưng lại nhát gan sợ phiền phức, xem ra nàng không trở thành được đại tiểu thư tôn quý của Nhan gia.

Ngoại trừ Nhan Noãn, thái hậu thật sự nghĩ không ra cái người thứ hai có thể cùng Long Trác Việt xông vào đây.

“Ngươi về trước đi, chuyện này ta sẽ xử lý sạch sẽ.” Thái hậu nói với Liễu Bình Dịch.

Bên trong đôi mắt phượng hơi hơi nheo lại, hiện lên một tầng sát khí, lúc trước vẻ mặt hoan ái phong tình bây giờ tất cả đều không thấy.

Liễu Bình Dịch trên mặt một mảnh trang nghiêm cung kính, hắn nhìn thoáng qua thái hậu, nhẹ gật đầu.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.