Nương Tử Đừng Chạy

Chương 19: Chương 19




(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

CHƯƠNG 19

Nhá nhem tối, Vệ Hạo Thiên cuối cùng cũng dừng lại tại một trạch tử (tòa nhà) không lớn không nhỏ.

“Nương tử, chúng ta đã về đến nhà!” Xốc lên tấm rèm, Vệ Hạo Thiên cười với Nhất Nhất mà nói.

Thẩm Nhất Phi vừa nghe đã tới nơi lại rất nhanh mà xuống xe ngựa, dự định đem Nhất Nhất ôm xuống. Nhất Nhất trước cũng là do Thẩm Nhất Phi ôm lên xe, vì vậy thấy Thẩm Nhất Phi đưa tay ra cũng không nghĩ ngợi gì thẳng hướng về phía y tiếp cận.

“Nương tử, ngươi đã đáp ứng vi phu rồi!” Vệ Hạo Thiên thấy Nhất Nhất lại để tam ca hắn tới gần hắn, y tức giận hô to cản trở.

Nghe Vệ Hạo Thiên hô như vậy, Nhất Nhất mới nhớ tới đã từng đáp ứng y sẽ không tiếp tục gần Thẩm Nhất Phi. Vì thế hắn không thể làm gì khác hơn là quay trở vào trong, đối với Thẩm Nhất Phi mà nói: “Tam ca, huynh trước đem Long nhi ôm xuống là được rồi.”

Từ lúc Vệ Hạo Thiên giữa đường dở chứng đem y cùng tiểu Long nhi đuổi xuống xe ngựa, sau đó lại để cho bọn họ lên xe, Nhất Nhất rõ ràng là xa lánh y. Thẩm Nhất Phi lúc này nghe Nhất Nhất nói như vậy, trong lòng càng thêm nghi hoặc. Y dám khẳng định nhất định là Vệ Hạo Thiên kia áp chế Nhất Nhất không được tới gần y. Không muốn làm khó Nhất Nhất, Thẩm Nhất Phi là nghe theo Nhất Nhất, đem tiểu Long nhi ôm lấy.Vệ Hạo Thiên nghe Nhất Nhất nói như vậy, rất cao hứng. Khuôn mặt lộ ra vẻ vui sướng, ôm lấy Nhất Nhất mà tiến vào Vệ phủ.

Vừa vào Vệ phủ, hai người lão nhân trang phục phó nhân khoảng chừng năm mươi tuổi đi ra.

“Thiếu gia, các ngươi đã trở về, thật tốt quá!” Nữ nhân nói.

“Lão bà, nhanh đi chuẩn bị thức ăn, thiếu gia bọn họ nhất định đã đói bụng.” Nam nhân nói.

“Hảo!” Nữ nhân phấn chấn mà bỏ đi.

Lâm bá Lâm tẩu! Các người vất vả rồi!” Vệ Hạo Thiên vừa thấy hai người, cũng hết sức vui mừng.

“Thiếu gia, thiếu phu nhân làm sao vậy? Bị thương sao? Thỉnh thầy lang xem qua chưa?” Lâm bá vừa thấy Nhất Nhất được Vệ Hạo Thiên ôm vào trong ngực, liền lo lắng mà hỏi thăm.

“Lâm bá, nương tử không sao, nghỉ ngơi hai ngày thì tốt rồi, lão không cần lo lắng!” Vệ Hạo Thiên cười giải thích.

Tha mụ đích, người nọ có đúng hay không mắt bị mù? Lão tử vừa nhìn đã biết đúng là một đại nam nhân, vậy mà lão dám gọi lão tử ‘thiếu phu nhân’! Lẽ nào lúc này nam nhân làm nương tử cũng không phải là hiếm thấy? Nhất Nhất vừa nghe tiếng ‘thiếu phu nhân’ này, trong bụng lại khó hiểu.

Thẩm Nhất Phi vừa nghe, cũng thấy kỳ quái: Nhất Nhất dáng vẻ tuy rằng có điểm giống nữ nhân nhưng hầu kết kia chỉ nam tử mới có, vừa nhìn cũng có thể biết Nhất Nhất đúng là một nam nhân. Lâm bá kia thế nào lại gọi Nhất Nhất là thiếu phu nhân chứ? Hơn nữa nghe Vệ Hạo Thiên cùng Lâm bá kia nói chuyện, ngữ khí khẳng định là sớm đã rõ biết Vệ Hạo Thiên, hẳn là phải biết rõ Tần Thu Nguyệt mới là nương tử Vệ Hạo Thiên. Y (Vệ Hạo Thiên) rốt cuộc là đang làm chuyện quỷ quái gì đây?

Kỳ thực, Lâm Chi (tức Lâm bá) đích xác đã sớm biết nương tử Vệ Hạo Thiên đúng là Tần Thu Nguyệt. Lâm bá chính là lão quản gia của Vệ phủ, chứng kiến Vệ Hạo Thiên lớn lên, cũng chứng kiến Vệ Hạo Thiên cùng Tần Thu Nguyệt từ lúc tương luyến đến khi thành thân, lão có thể nào không biết Nhất Nhất hiện tại cũng không phải là nương tử Vệ Hạo Thiên? Nhưng lão không thể nói.

Từ lúc Tần Thu Nguyệt bị giết hại, Vệ Hạo Thiên liền trở thành một kẻ cuồng sát, diệt Lục gia Gia Bảo, gặp người thì giết, khiến cho người không giống người, quỷ không giống quỷ. Về sau còn nghe nói Vệ Hạo Thiên bị bức rơi xuống vách núi. Lâm Chi tâm đau buốt. Thật vất vả mới thấy sư đệ kiêm nghĩa đệ gửi thư nói Vệ Hạo Thiên đã được cứu, tuy rằng mất đi trí nhớ nhưng mệnh ít nhất còn không đoản. Về sau nghĩa đệ Vệ Hạo Thiên còn nói y nhận một nam tử làm nương tử, còn rất hài lòng, khiến cho Lâm Chi không muốn vạch trần nam tử kia. Lâm chi trong lòng nghĩ, để Vệ Hạo Thiên mất đi thê tử mà thống khổ suốt đời chẳng bằng để làm cho y khoái khoái lạc lạc theo sát nương tử hắn thừa nhận kia suốt đời. Vì vậy, Lâm Chi phu phụ liền bàn bạc che giấu chân tướng, từ nay về sau đem nam tử kia xem như thiếu phu nhân.

Vì vậy, ngày hôm nay, Lâm Chi phu phụ vừa nhìn thiếu gia vất vả về nhà đem theo trong lòng một nam tử rất giống nữ nhân còn gọi đó là nương tử thì bọn họ liền xưng Nhất Nhất là “thiếu phu nhân”.

Vệ Hạo Thiên cùng mọi người bôn ba suốt một ngày đêm, thể xác và tinh thần sớm mệt lử. Vì vậy sau khi dùng qua bữa liền sớm từng người đi nghỉ ngơi.



Nhất Nhất ở tại Vệ phủ vài ngày, thương thế toàn bộ đã hảo, hắn đối với Vệ phủ cũng có chút vừa lòng. Nhưng điều làm hắn buồn bực chính là Lâm bá Lâm tẩu kia một tiếng tiếng ‘thiếu phu nhân’, hai tiếng ‘thiếu phu nhân’. Nhịn vài ngày, Nhất Nhất rốt cục cũng bạo phát.

Một buổi sáng, Nhất Nhất đang nằm sưởi ấm, Lâm bá thấy hắn khát nước liền quay về phòng mang tới một bình nước, định cấp cho Nhất Nhất giải khát.

“Hôm nay thế nào lại nóng như vậy a!” Nhất Nhất lấy tay quạt quạt, muốn đuổi đi cái nóng nực.

“Thiếu phu nhân, uống một ngụm trà giải khát đi!” Lâm Chi đưa lên một chén trà lạnh.

Nhất Nhất vừa nghe tiếng ‘thiếu phu nhân’, khí lại nổi lên. Tiếp nhận trà, hắn không nhịn được mà nói ra “Lâm bá, lão có thể hay không đừng gọi lão tử là thiếu phu nhân? Lão tử là nam nhân, ngươi xem rõ ràng không phải là thiếu phu nhân gì cả!”

“Thiếu gia gọi người là nương tử, ngươi không sai chính là thiếu phu nhân!” Nam nhân này xinh đẹp như vậy, nhưng lại có thể nói lời thô lỗ, tính cách cũng không tốt, thiếu gia thế nào lại nhận hắn làm nương tử chứ? Lâm Chi một bên cung kính mà trả lời, một bên trong lòng thầm nghĩ.

“Ngươi còn gọi lão tử là thiếu phu nhân, lão tử ngay lập tức sẽ ly khai nơi này!” Nhất Nhất nghe Lâm Chi nói như vậy, một mạch lại dự định ly khai, quên mất bản thân trúng độc đúng là không đủ sức tùy tiện liền ly khai.

“Thiếu phu nhân, ngươi nghe lão phu nói…” Ngươi hiện tại chính là nương tử của thiếu gia, Vệ phủ thiếu phu nhân! Cũng không chờ Lâm Chi nói xong, Nhất Nhất thực sự đi.

Lâm Chi luống cuống, muốn ngăn lại sợ chính mình ngăn không được Nhất Nhất. Vì vậy đành phải vội vàng đi tìm Vệ Hạo Thiên. Vệ Hạo Thiên vừa nghe lão nói, liền vội cấp cấp chạy đến. Y thật vất vả mới đem nương tử trốn dẫn về, cũng không thể tuỳ tiện để nương tử ly khai.

.

Nhất Nhất mới ra khỏi Vệ phủ, Vệ Hạo Thiên liền đuổi theo.

“Nương tử, ngươi đi đâu? Vi phu cùng ngươi đi!” Vệ Hạo Thiên thoáng cái ôm lấy Nhất Nhất, không cho hắn đi.

“Buông lão tử ra! Tha mụ đích, lão tử đúng là nam tử hán đại trượng phu, cả ngày bị người khác gọi ‘thiếu phu nhân’ ‘thiếu phu nhân’, lão tử còn mặt mũi nào?” Nhất Nhất liều mạng mà đẩy Vệ Hạo Thiên ra.

“Sẽ không gọi, sau này vi phu nói bọn họ gọi ngươi là ‘Nhất Nhất công tử’ được không?” Vệ Hạo Thiên nghĩ ra biện pháp này.

“Vậy… Được rồi, làm một công tử cũng không tệ lắm.” Nhất Nhất nguôi giận không ít.

“Vi phu bây giờ đi nói Lâm bá bọn họ!” Vệ Hạo Thiên lại ôm lấy Nhất Nhất một lần nữa đem vào Vệ phủ.

Lâm Chi thấy Vệ Hạo Thiên đem Nhất Nhất trở lại, nhất thời thở phào nhẹ nhõm.

_____________oOo_____________

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.