Nuôi Heo Trong Hậu Cung

Chương 38: Chương 38: Tiểu Vương Gia Bị Vứt Bỏ Thật Đáng Thương




“Tông anh, mẫu phi không hiểu, rõ ràng nếu để sự tình phát triển tiếp, Thái Hậu cùng Doãn Tuyết Trữ chuyện sẽ thấy không giấu được, ngươi vì sao phải giúp bọn họ che dấu đi?” Đào quý phi đi đông cung, Trịnh Tông anh đang ngồi uống trà.

”Mẫu phi nghi ngờ, cũng là đương nhiên.” Trịnh Tông anh nâng chén trà đến trước mặt nàng “Nhi thần mới đầu nghe xong kế hoạch mẫu phi, cũng nghĩ đó sẽ là cơ hội tốt để đả kích Doãn gia. Nhưng nghĩ lại, Tam Hoàng đệ cùng Thái Hậu sinh hiềm khích, sao không ở chỗ này bán cho nàng một cái nhân tình, cố gắng đem Doãn gia thành người của ta, trong cuộc chiến này càng thêm phần thắng.”

Đào quý phi nhíu mi, Trịnh Tông anh nói tiếp, “đây là kế hoạch nhi thần nhất thời nghĩ ra, bây giờ mới nóirõ cho mẫu phi, bản thân tự tiện hành động, xin hãy mẫu phi đừng trách tội nhi thần.”

Đào quý phi nở nụ cười ấm áp, thay hắn sửa lại cổ áo một chút, “Ngươi hiện tại lớn, học cách tự mình quyết định là chuyện tốt. Mẫu phi cao hứng cũng không kịp, làm sao sẽ trách tội?”

Đào quý phi quay về Cảnh Đức cung thì Vương ma ma đang hầu hạ Đào Tương uống trà, nói chuyện. Đào Tương thấy nàng bước vào, đứng lên nói, “Vi thần tham kiến Quý phi nương nương.”

”Ca ca không cần đa lễ.” Đào quý phi ngồi xuống vị trí bên cạnh Đào Tương, khuôn mặt đầy u sầu.

”đã hỏi Thái tử?” Đào luôn nói, “hắn nói cái gì mà sắc mặt muội muội kém như vậy?”

Đào quý phi thuật lại lời nói của Trịnh Tông anh, lo lắng nói, “Ca ca, thái tử đã lớn, rất nhiều việc chúng ta cũng không thể tự quyết giống như xưa, nói cái gì, ép hắn thì làm cái đó. Cứ thế, hắn sẽ cố gắng thoát khỏi chúng ta, dù sao sự kiện tiểu viện kia...”

”Muội muội đừng quá lo lắng, thái tử nhớ kỹ sự kiện mẹ đẻ hắn?”

Đào quý phi gật gật đầu, “ Dạ, việc mẹ để thái tử chính là muội ra tay, máu mủ tình thâm không trành khỏi liên lụy. Mấy năm nay trong cung dù ta đã nghĩ cách ngăn cấm lời đồn đoán, nhưng Thái Hậu lại âm thầm đốt lửa, hơn nữa những đại thần đối đầu với ca ca cũng không tránh khỏi nhắc đến, muội muội nghĩ, thái tử ít nhiều cũng bị ảnh hưởng. Ca ca có nhớ hay không, lúc trước Thái Hậu thay thái tử, tam hoàng tử tìm một sư phụ, trước đó, thái tử còn có chút phản nghịch, thường thường theo đối nghịch với ta. Nhưng từ khi sư phó đến, thái tử liền dần dần biết thu liễm, ta mới đầu còn nghĩ đó là vì Thái Phó dạy tốt, tính tình thái tử có chuyển biến tốt, còn khiến bệ hạ thưởng hắn không ít thứ. Nhưng chuyện hôm nay, ta trở về ở bên trong kiệu suy nghĩ rất lâu, tất cả các thứ này, chỉ là thái tử ẩn nhẫn không phát ra, chờ hắn lên ngôi vị hoàng đế, tay cầm quyền to sau đó sẽ chậm chậm đối phó Đào gia báo thù cho mẫu thân?”

Đào Tương cùng Vương ma ma vừa nghe, đều hít sâu một hơi lạnh. Nếu thật như thế, thật là đáng sợ.

”Nương nương xác định, đây vẫn chỉ là đoán?” Vương ma ma phục hồi, hỏi.

”Bổn cung cũng nói không chính xác, chỉ là mơ hồ nghĩ đến hoặc có lẽ Bổn cung đã nhiều ngày bận rộn choáng váng đầu óc, suy nghĩ nhiều.” Đào quý phi ưu sầu nói.

Đào Tương vẻ mặt trấn tỉnh, trấn an nàng, “việc này tam thời không nên đề cập tới, việc cấp bách hiện nay là làm cho Nguyệt An thuận lợi gả cho thái tử, chuyện sau đó đi một bước tính một bước. Ta sẽ lưu ý hơn, chỉ cần thái tử có suy nghĩ lệch lạc ngay lập tức phải diệt trừ.”

Ngoài Cảnh Đức cung, từ khi Doãn Hạ bị kéo dung trượng cho đến chết, Đào Nguyệt An tâm thần không yên, trực giác nghĩ Doãn Hạ không phải là hung thủ. Nàng ở bên ngoài phòng thẩm án chờ Vương Thải Vi, kết quả Vương Thải Vi bị ma ma dạy lễ giáo gọi lại, nói một hồi lâu nói, đành xin lỗi nàng, nói là phải học quy củ, không có thể đi Cảnh Đức cung. Đào Nguyệt An liền cùng Thúy Lan đang đi, chưa được mấy bước, liền nghe được có người sau lưng kêu nàng.

”Đại tỷ.” Đào Nguyệt An quay đầu lại, thì nhìn Đào Nguyệt Hi cùng Đào Nguyệt Lâm, vẻ mặt nhiệt tình hướng nàng tiếp đón. Đào Nguyệt Lâm cũng không phải tình nguyện, ngoảnh mặt hết nhìn đông tới nhìn tây chung quanh nhìn lung tung.

” Đại tỷ đi Cảnh Đức cung sao?” Đào Nguyệt Hi cung kính chào nàng “ Nguyệt Lâm và muội ngày mai phải rời cung, buổi tối trong cung mở yến hội, tất cả tiểu thư cung đều được tham gia, bọn muội liền muốn thừa dịp hôm nay rảnh rỗi, đi chỗ cô cô nói lời tạm biệt. Tỷ tỷ nếu cũng đi, vậy liền đi chung, trên đường cũng có thêm bạn.”

” Ừ.” Đào Nguyệt An gật gật đầu, Đào Nguyệt Hi liền nhiệt tình dẫn các nàng đi, trên đường nói không ngừng, Đào Nguyệt An cũng nói hai ba câu hùa theo, thật vất vả chịu đựng đến Cảnh Đức cung, nghĩ có thể giải thoát rồi. Thúy Hoa còn nói quý phi mệt mỏi, đang ở chợp mắt một chút, đoán chừng quá mấy canh giờ.

”Đại tỷ, ngươi đã ở tại Cảnh Đức cung nhiều ngày, chúng ta đến phòng của ngươi nghỉ một lát, chờ quý phi tỉnh, chúng ta lại đến vấn an?” Đào Nguyệt Hi nói hồn nhiên nói, Đào Nguyệt An thật sự không nghĩ ra cớ cự tuyệt, đành phải chấp nhận.

Cả buổi chiều, Đào Nguyệt Hi cùng Đào Nguyệt Lâm ở trong phòng nàng đi tới đi lui, một hồi xem bình hoa này, một hồi sờ màn trướng lụa mỏng, ánh mắt hâm mộ. Đào Nguyệt An muốn nghỉ ngơi một lát cuối cùng cũng không có cơ hội.

Đào quý phi tỉnh lại là giờ cơm, Thúy Hoa gọi các nàng đi chính điện dùng bữa.

Đào Nguyệt An cùng Đào Nguyệt Lâm là con vợ cả, thuận lý thành chương một trái một phải lần lượt ngồi xuống cạnh quý phi, Đào Nguyệt Hi cũng không chút xấu hổ, vô cùng tương phản, trên bàn đều là nàng nói chuyện chọc cho quý phi cười khẽ, ăn nhiều hơn hai đũa. Cuối cùng, nghĩ tỷ muội Đào Nguyệt cũng ở Cảnh Đức cung, sắp chia tay tốt xấu cũng nên khách khí chút, miễn cho trong cung nói nàng bất công, phân phó Thúy Hoa thu dọn phòng, giữ các nàng ở Cảnh Đức cung một đêm.

Tùy tiện chọn một gian thiên điện ở Cảnh Đức cung, đều là xanh vàng rực rỡ, trang sức xa hoa. Đào Nguyệt Hi vừa vào phòng, tựa như nông phụ vào thành, sờ chỗ này một chút chỗ kia một chút. Đào Nguyệt Lâm thấy nàng chưa nhìn thấy đồ tốt, không khỏi châm chọc nói, “Ngươi ở chỗ cô cô vôi trước vội sau, ngược lại còn không bằng Đào Nguyệt An ngồi ở đó uống trà nhàn tản sung túc. Nhìn liền thấy còn không bằng phòng Nguyệt An người còn không lạ gì. Những thứ rách rưới trong phòng này đều bị ngươi xem như bảo bối, thật là nghèo nàn lạc hậu. Vị trí Thái tử phi đã được quyết định, ngươi dù đem tất cả vốn liếng xuất ra, cha cùng cô cô cũng sẽ không thay đổi người.”

”Lời tuy như thế, nhưng thiên hạ này, ai không muốn làm hoàng hậu, hưởng dưới một người trên vạn người, đem người khinh thường chính mình dẫm nát dưới bàn chân.” Đào Nguyệt Hi chẳng hề để ý, “Nhị tỷ ngoài miệng nói dễ nghe, trong lòng cũng nghĩ như vậy. Bằng không, cũng sẽ không langc phí một cây ngân cây trâm mua chuộc tiểu thái giám, leo lên trên cây đem toàn bộ túi hương ném xuống. Cuối cùng, còn cố ý ở trước mặt Vương tiểu thư nói tiểu thư treo hương túi khó khăn, lừa nàng đi ngự hoa viên giúp tiểu thư, thật sự là nhọc lòng.”

Đào Nguyệt Hi che miệng cười “ Ta muốn xem, nếu là lúc trước Vương tiểu thư không đi ngự hoa viên, Thái Hậu không tìm ra cớ giam cầm, tánh mạng có lẽ cũng sẽ không mất. Nhị tỷ, chính ngươi gián tiếp hại Vương tiểu thư. Nếu ta nói chuyện này với cô cô...”

Đào Nguyệt Lâm nghe, sắc mặt đại biến, nâng tay lên, chỉ nghe một tiếng thanh thúy, Đào Nguyệt Hi má trái sưng lên một mảng lớn, miệng vết thương đau xót. Nàng lôi Đào Nguyệt Hi, cứng rắn đem nàng đẩy khỏi phòng, ngã ở trên hành lang, trên cao nhìn xuống nói, “Ta có làm cái gì, cũng không cần thứ nữ do di nương sinh ra hoa tay múa chân. Thứ xuất chính là thứ xuất, cả đời đều là mạng nô tài, còn vọng tưởng bay lên đầu cành làm phượng hoàng. Cha nhất định cú ý cáp bậc danh phận, ngươi cho dù cáo trạng với cô cô, cha quyết sẽ không vì thứ nữ mà phạt ta.”

Đào Nguyệt Hi ngã đau, thấy nàng đóng sầm cửa, đem chính mình nhốt ở bên ngoài, hung hăng hướng trên mặt đất nhổ bãi nước miếng.

không có Đào Nguyệt Hi líu ríu, Đào Nguyệt An cuối cùng cũng thấy thanh, gọi Thúy Lan hầu hạ tắm rửa, da thịt nõn nà bị hơi nước nóng làm ửng hồng, nàng ngồi ở gương trước, từ từ nhắm hai mắt, Thúy Lan cầm lược, nhẹ nhàng chải tóc cho nàng.

”Đau quá đau... nhẹ chút.” đuôi truyền đến một trận đau đớn, Đào Nguyệt An không khỏi nhăn lại mày. Thúy Lan nâng máy lọn tóc bị quấn vào nhau, dè đặt đem từng cái nút cởi bỏ, đặt chóp mũi ngửi ngửi, lại tiếp tục chải.

Đào Nguyệt An cảm thấy Thúy Lan hôm nay làm việc kì lạ, động tác vừa nát lại chậm, đều muốn nàng làm đau, không thư thái như ngày xưa. Hơn nữa ngày xưa, Thúy Lan còn có thể thay nàng xoa bóp da đầu thư thái. Nàng mở mắt ra, thấy trong gương là khuôn mặt Tần Sở Minh mặt sợ mất hồn mất vía.

Tần Sở Minh thấy nàng kinh ngạc mở mắt ra, nhìn gương cười sáng lạn, hai cái răng khểnh để ở trên tai bắt đầu gặm mùi ngon. hắn một tay vuốt mái tóc đen như mực ôm lại còn mang ẩm ướt phía sau cổ, một tay kia xuay cằm nàng lại, mặt đối mắt.

”Điện hạ...” Đào Nguyệt An kinh hô, bị Tần Sở Minh ôm, xoay người một cái ngồi ở trên đùi hắn, “Ngài... Ngài vào bằng cách nào...” Đào Nguyệt An sợ cầm lấy vạt áo của hắn, mặt nhăn thành một cục.

”Nàng đoán.” Tần Sở Minh ôm vật nhỏ, rất không vui khuôn mặt yếu đuối của nàng t.

”Thần nữ... Thần nữ đoán không ra.” Đào Nguyệt An lo lắng hãi hùng, để hắn vuốt ve một, mới mềm nhũn nhìn hắn, chỉ cửa gỗ khép hờ, “Điện hạ, làm cho cánh cửa khép lại được không? Lỡ cung nữ trực đêm sẽ nhìn thấy.”

” Được.” Đào Nguyệt An nghe xong, nghĩ nhảy xuống khỏi đùi nóng bỏng như vách tường lửa, lại bị hắn giữ chặt vô lực ôm lấy, hôn cái miệng non mềm, không muốn buông liếm khóe môi “không vội, trước hết để cho ta ôm một lát lại đi.”

Đào Nguyệt An bị hắn làm cho gấp gáp, không ngừng nghĩ đối sách. Nhớ lại lần trước dùng được mỹ nhân kế, suy nghĩ ổn, hai tay vòng qua cổ Tần Sở Minh, làm theo lời hoa khôi dạy, cắn môi đỏ mọng, tựa vào hắn trên vai, “Vương gia vì sao tới đây?”

”Nàng không ngoan ngoãn đứng ở Chung Thúy cung, bổn vương chỉ có thể đi theo nàng tới Cảnh Đức cung.” Tần Sở Minh nhớ tới sắc mặt trầm xuống, nhìn nàng chằm chằm khiến lông tơ dựng đứng “Như thế nào, lấy được ngọc bội, sẽ không ở trong phòng chờ bổn vương, trốn đến Cảnh Đức cung nàng nghĩ bổn vương không dám tìm đến đây, có phải hay không?”

”Là cô cô... cô cô nói ta ngày kia phải quay về quý phủ, liền kêu ta ở Cảnh Đức cung vài ngày.” Đào Nguyệt An nhỏ giọng nói, giống như người chịu ủy là nàng, Tần Sở Minh trong lòng khó chịu, đánh mạnh vào cái mông nhỏ khiến nàng giống con thỏ nhảy dựng lên, lại bị Tần Sở Minh lôi kéo ngồi xuống, âm u nói,“Nàng trộm ngọc bội bổn vương, còn dám mạnh miệng.”

Đào Nguyệt An càng ủy khuất, nào có người cố tình gây sự như vậy, “ ngọc bội kia rõ ràng là của ta.”

Tiếng nói vừa dứt, “Bốp “ một tiếng, Tần Sở Minh giống như giáo huấn tiểu hài tử không nghe lời, đối với mông nhỏ phấn nộn đánh hai cái, vừa đánh vừa hỏi, “Là ai ngọc bội?” Đào Nguyệt An tay nắm chặt trên thắt lưng cảu hắn, nước mắt không ngừng chảy xuống, tại sao có có người như vậy, vẫn như cũ nức nức nở nở nói, “Vương gia, ngọc bội vương gia.”

”Như vậy mới đúng.” Tần Sở Minh đánh thấy xúc cảm rất tốt, đồng thời nhìn xuống hai tay đánh giá da thịt dưới lớp vải dệt đã sớm sưng đỏ một mảnh, cũng nên dừng tay, giả bộ nói “Nàng trộm ngọc bội bổn vương, bổn vương đánh nàng đó lchir là chút kiển trách để xem nàng sau này có dám tái phạm hay không.”

”Là ma ma, ma ma bên người cô cô, nàng hầu hạ ta tắm rửa, thay quần áo thì phát hiện không thấy ngọc bội...” Đào Nguyệt An nói chuyện, hơi thở phun ở cần cổ hắn, trong lòng giống bị ngàn con kiến bò qua, một trận ngứa, giọt lệ kia rơi xuống ở trên da trơn trượt khiến cỗ tức giận vơi đi một nửa Đào Nguyệt An vừa nức nở vừa nói dối, có lẽ là thật sự rất đau nên không cần diễn cũng thấy tội nghiệp,“ không có Ngọc bội, ma ma sẽ đánh ta, sẽ phạt quỳ. Ta sợ, nàng còn có thể... sẽ không cho ta ăn cơm. Vương gia tức giận, là muốn đưa ta đi Hình bộ, đi Hình bộ kẹp ngón tay sao?” Tần Sở Minh lông thuận, tính khí cũng theo đó tiêu mất, Đào Nguyệt An ánh mắt hồng hồng nhìn hắn, giống đoá hoa mảnh mai trước gió, đừng nói tức giận, chỉ sợ ai nhìn cũng bị sự đơn thuần ấy mê muội đến choáng váng, vội vàng lắc đầu“Làm sao có thể?”

Đào Nguyệt An cười, khóe mắt cong cong, giống bầu trời trong đêm. Nàng ở gò má trái hắn hôn xuống, “Vương gia thật tốt.” Lại chịu đựng khó chịu hướng về phía má phải hôn, “Ta thích nhất Vương gia.”

Bị thổ lộ Tần Sở Minh cực kỳ ngượng ngùng, gương mặt tuấn tú khẽ đỏ, hắn cúi đầu nhìn vào mắt đào Đào Nguyệt An, một trận miệng khô lưỡi đắng, lấy can đảm nhẹ nhàng ngậm đóa hoa nhỏ của nàng vừa hôn vừa liếm.

Đào Nguyệt An rất phối hợp vươn cổ tay trắng noãn, môi đỏ mọng khẽ mở. Hôn một lát, nàng cảm thấy không đồ, trong lòng nóng nảy, mặt nhỏ còn giả bộ không có chuyện gì, cắn nhẹ vào đầu lưỡi hắn, Tần Sở Minh một trận run rẩy, nàng lại nhẹ né tránh

Tần Sở Minh nóng nảy, không cam tâm lôi kéo nàng lại muốn thân cận, Đào Nguyệt An đẩy nhẹ hắn, ôn nhu nói, “Vương gia, để cho ta đi đóng cửa được không. Ngươi nếu là không để cho ta đóng cửa, liền không cho ngươi hôn ta.”

Tần Sở Minh mặc dù không tình nguyện, nhưng vẫn gật đầu, hắn rất vui mừng Tiểu Hạ Nguyệt chủ động quấn quít lấy hắn.

, Đào Nguyệt An cười từ trên đùi hắn trượt xuống dưới, chậm rãi đi tới cửa, tay đụng cánh cửa, đột nhiên đẩy ra phía ngoài, chạy như bay lao ra, giống con heo nhỏ thoát khỏi dao mổ, Tần sở minh tim đập còn chưa bình phục, nàng nháy mắt liền mất hút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.