Nữ Nhân Hữu Độc

Chương 29: Chương 29




Lê Họa hoàn toàn không muốn nhớ lại đêm qua, đã trải qua tình cảm mãnh liệt như thế nào, loại chuyện này đối với người khác là bình thường không liên quan, xảy ra ở trên người mình, lập tức biến thành "Kinh thế hãi tục" (hoảng sợ). Cô nhớ tới hành vi của mình, nếu cô oán giận Lộ Thiểu Hành đầu sỏ gây nên, chính mình cũng đồng lõa. Vì thế, cô lại oán trách chính mình, tại sao lại lên xe của anh, còn làm cho mình không có lời nào để nói.

Che ở giữa chăn, dường như là có thể đem chính mình cho rằng thể diện đặt ở một không gian khác.

Nhưng nhắm mắt lại, tất cả đều là một màn trên xe làm cho người ta mặt đỏ tim đập. Tay cô chạm vào bụng rắn chắc của anh, cánh tay rắn chắc, rõ ràng nhìn qua rất gầy, nhưng sờ lại có lực như vậy. Mà hơi thở của anh, bao quanh trên người cô. Ít nhất, một phút kia, bất luận cô tìm cái lý do gì, đều không thể thuyết phục là mình bị ép buộc, rõ ràng chính cô cũng phối hợp, chính là không có giãy dụa quá mức rõ ràng.

Tần suất lay động kia, làm cho mặt của cô nóng lên càng thêm gay gắt.

Cô cũng không biết mình làm sao trở về, chỉ là ôm chặt lấy anh. Cũng không biết có bị người khác nhìn thấy hay không, cũng không biết người khác sẽ suy nghĩ như thế nào.

Cô lại miên man suy nghĩ một hồi, mới chậm rãi kéo chăn xuống. Mặt trời cũng chưa hiện ra, ít khi tỉnh lại sớm như vậy, đầu óc cũng rõ ràng làm cho người ta có chút giật mình. Dựa theo thói quen, sờ lên đầu giường, thật vất vả mới đụng đến công tắc, mở đèn lên. Trong phòng, chỉ có một mình cô. Theo bản năng sờ sờ bên kia giường, lạnh, chứng minh nơi đó không có ai nằm xuống.

Chau mày, trong lòng có một ngọn lửa, lặng lẽ chôn vùi, chính mình không thể tưởng được tốc độ của anh.

Cô cắn môi, cô lại vừa suy nghĩ nhiều?

Anh như vậy. . . Chính là bản năng của người đàn ông hoặc là dục vọng bình thường, cũng không đại biểu cái gì. Vẫn là cô quá đề cao chính mình. Nghĩ đến phát sinh cái gì, cô liền có thể lập tức khoe khoang chính mình đặc biệt. Lập tức nhận định chính mình không giống hoặc là thực sự cho rằng đặc biệt. . . Chỉ là. . .không có khả năng

Cô xuống giường, không muốn chính mình mãi miên man suy nghĩ, không muốn khiến mình đem mình nghĩ đến càng hèn mọn. Ra khỏi phòng, ngoài phòng khách, chỗ bóng mờ, nhìn thấy một chút ánh sáng.

Cô đứng ở cửa, chỉ nhìn một chỗ kia.

Cô đứng ở nơi có ánh sáng, anh có thể nhìn thấy biểu cảm của cô, cô cũng không có nhìn đến vẻ mặt của anh. Loại chán ghét không hợp thăm dò, cho dù cũng không có tổn thất cái gì. Chỉ là không muốn.

Gần như lập tức tìm kiếm đèn ở phòng khách, đi qua, "Tách" một tiếng mở ra. Ánh sáng của phòng khách rõ ràng, độ sáng rất cao, ngọn đèn trong phòng chỉ có thể coi là nhu hòa. Cô có chút chịu không nổi che mắt, cũng không biết có phải hay không muốn che dấu đi chút ghen tuông.

Chậm rãi mở mắt ra, chống lại là ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Lộ Thiểu Hành.

Anh có chút ngạc nhiên, chút sững sờ, nhìn thẳng cô, rõ ràng không biết tâm trạng của cô lúc này từ đâu mà đến,điếu thuốc trên tay cháy nhưng anh không có hút, chỉ nhìn nó cháy, đối với cô vẫy tay, bảo cô đi qua.

Ma xui quỷ khiến (ma đưa lối quỷ dẫn đường) cô thật sự đi qua.

Cùng thời gian đó anh đem tàn thuốc ném xuống.

Cô mặc chính là áo sơmi của anh, mặc vào ở trên người lắc lư lay động, đem làm áo ngủ đặc biệt gợi cảm. Anh ôm toàn bộ thân thể mềm nhũn của cô, để đầu cô tựa vào cổ, tay ôm lấy eo của cô.

Động tác của anh làm cho cô có chút hoài nghi.

Rất nhanh, tay anh theo vạt áo dưới luồn vào bên trong, nắm nơi tròn trĩnh của cô, không ngừng xoa nắn. Như là cảm thấy không đủ, vươn tay ra, đem cô hung hăng lôi kéo, cô liền rơi vào ngực của anh. Không có nói chuyện với nhau, chỉ có trong lòng biết rõ ràng động tác trên tay.

Anh gặm, cắn cổ của cô, không ngừng hít, mang theo dục vọng hướng tới, dùng chút sức, cô có thể cảm thấy trên người đau đớn thật nhỏ. Có thể cảm giác, mỗi nơi miệng của anh đi qua, nhất định là một mảnh màu hồng.

Cùng một màn trên xe kia khác biệt, cô có thể nói mình là bị ép buộc, nhưng hiện tại, không phải. Cô rõ ràng tiếp nhận, độ ấm trong cơ thể anh truyền tời trên người mình khiến cho cô cảm thấy một luồng run rẩy.

Anh đem quần áo trong của cô đẩy về phía trước, vùi đầu vào ngực của cô không ngừng gặm nhấm, động tác này, quá mức giống trẻ con. . .

Cô chịu không nổi loại cọ sát mạnh yếu này, nhẹ nhàng đẩy anh, anh ngẩng đầu liếc mắt một cái nhìn cô, tỏ vẻ mạc danh kỳ diệu (không hiểu ra sao cả). Nhưng thật sự không có tiếp tục tra tấn ngực cô, chính là đem cô ôm, nghiêng người liền đặt ở dưới thân.

Gần gũi nhìn lẫn nhau, rõ ràng từng đường nét ngũ quan, nghe thấy hô hấp không xuôi, âm thanh hít thở vang lên, cũng mặt đỏ tai hồng. Tình cảm như thủy triều, cho tới bây giờ đều là dục vọng của thân thể.

Anh cởi ra quần áo trên người, cũng thuận tiện kéo áo sơmi của anh trên người cô. Da thịt tiếp xúc nhau, giống như thực sự sẽ hòa cùng một chỗ, cô vươn tay, quấn lấy cánh tay của anh, ánh mắt đem ánh mắt của anh nhìn chăm chú, nhìn thấy chính mình trong con ngươi của anh, bỗng nhiên tươi cười như hoa. Chân giống như một cái móc câu, liền quấn lấy thắt lưng của anh, giống như cây nho gắt gao quấn quanh anh.

Vật cứng rắn nóng rực va chạm vào nơi mềm mại nhất của cô, hơi hơi đè ép, làm cho cô càng thêm dùng sức nắm chặt lấy anh.

Tự nhiên muốn khóc, không phải khổ sở, đơn giản vì không thể trút ra hết nóng bỏng.

Mà động tác của anh, sau đó dịu đi, chỉ còn lại có mãnh liệt va chạm, nhịp điệu càng lúc càng nhanh, không ngừng tra tấn điểm quan trọng của cô.

"Lộ. . . Thiểu Hành. . ." Thanh âm của cô rời rạc thành mảnh nhỏ vang lên, hoà vào giữa tiếng thở gấp.

Anh ôm lấy thân thể mềm mại đến khó tin của cô, nhẹ nhàng cười, "Còn sớm. . ."

Cô đành phải ôm lấy anh, dù sao giờ phút này chỉ có anh, hoặc là dựa vào, hoặc là ngã sấp xuống, làm người cần gì tự mình chuốc lấy cực khổ. Anh dừng một chút, liền ôm phía sau eo của đâm mạnh vài cái, cô lại kêu ừm... a... a...., anh dường như cực kỳ thích thanh âm này, đi hai bước liền đâm vào vài cái, ở chỗ kết hợp lẫn nhau tìm kiếm thân thể đồng cảm.

Đi tới một mặt tường, thân thể của cô bị kẹp giữa thân thể anh và tường. Cô quá mức mềm mại, lực trên tay dần dần yếu đi, thân thể trượt xuống dưới, anh ở phía sau mãnh liệt tiến vào, làm cho thân thể của cô đang trượt xuống cố định lại. Tay anh ôm thật chặt chân của cô, làm cho cô không ngừng đong đưa, lắc lư.

"Lộ. . . Thiểu Hành. . ." Cô lại nhịn không được khóc, không biết muốn nói gì, giống như có thứ gì đó từ trong cơ thể bung ra.

Phía sau anh càng dùng sức hơn nữa tiến vào, âm thanh kết hợp cùng một chỗ truyền tới, kể cả tiếng khóc của cô, trở thành khúc nhạc khuyến khích tốt nhất trong đấu của anh, làm cho anh không ngừng tra tấn cô.

Cuối cùng, một cỗ nhiệt lưu chảy vào trong cơ thể cô.

Anh dừng động tác lại, cô ở trước ngực cúi đầu khóc.

Hôn nước mắt của cô chảy xuống, cô chảy một giọt, anh liền hôn một giọt.

Hai mắt cô đẫm lệ nhìn chăm chú ánh mắt của anh.

Ánh mắt của anh, đặc biệt dứt khoát.

Phía dưới, lại bắt đầu kích thích, cô kinh ngạc mở to hai mắt.

Anh ôm lấy cô, cứ như vậy, hoà làm một thể hướng về phía thảm trải sàn, anh bị vây quanh giữa hai chân của cô, hình như chuyện xấu của anh làm rất tốt. Nắm lấy hai chân của cô, thắt lưng liền hết sức va chạm tiến vào, một lần so với một lần mạnh hơn, một lần so với một lần nóng bỏng hơn. Hai tay cô bắt không được điểm tựa, theo tốc độ của anh không ngừng đong đưa. Lay động trên mặt đất, đóa hoa trên thân thể chuyển thành màu đỏ bung ra đặc biệt rực rỡ.

Chất lỏng mềm mượt quấn quanh trên thân thể của hai người, dường như không thể tách rời lẫn nhau.

Cuối cùng, anh leo lên trên người cô, đem cô đặt ở dưới thân.

Ánh mắt sáng rực nhìn về phía cô.

Trong mắt của anh, không phải nhiệt liệt qua đi sau đó bình tĩnh, ngược lại có một tia bi thương xót xa.

Anh chỉ là nhìn cô, chỉ là nhìn.

Tay đã từ từ hướng về phía bụng của cô.

Thân thể của anh, cuối cùng vào giờ phút này, trở lên cứng ngắc.

Bụng, nơi đó có một vết sẹo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.