Nữ Hoàng Tuyển Phu

Chương 147: Chương 147: Ký ức sắp khôi phục








Nam Cung Ly trải đời chưa sâu, tính tình đơn thuần đâu sẽ là đối thủ của hắn, suy nghĩ một chút thật là đối với chính mình có lợi, liền vui vẻ gật đầu đáp ứng rồi. Trả lại cho hắn một nụ cười chói lọi như ánh mặt trời, cả phòng rực rỡ, Hoàng Thiếu Hoa cũng không khỏi mà sửng sốt một chút, dùng tâm nhãn đối với người hồn nhiên như thế, trong lòng hắn bỗng nhiên cảm thấy hổ thẹn.
Hàn Linh ở trên giường từ từ tỉnh lại, vừa vặn nghe được cuộc đối thoại của bọn họ, nàng không có đúng lúc mà mở mắt ra, mà là ở trong đầu không ngừng chỉnh hợp (làm cho phù hợp) đoạn ngắn ký ức lúc trước. Giỏi cho huynh Hoàng Thiếu Hoa! Quỷ tâm tư nhiều như vậy, không chỉ chơi tâm tư với Long Chi Dực, ngay cả Tiểu Ly Tử cũng dám khi dễ. Xem nàng chỉnh hắn như thế nào?
“Ưm, đầu của ta thật choáng.”
Hai người ở mép giường nghe được tiếng nỉ non của nàng, sôi nổi lại gần đây.
“Linh nhi, nàng tình rồi? Cảm giác thế nào, còn có chỗ nào không thoải mái không?”
“Linh nhi, nàng thế nào? Có tốt chút không?”
Hàn Linh mở mắt ra, nhàn nhạt mà đảo qua hai người, tầm mắt không có dừng lại ở trên mặt Hoàng Thiếu Hoa, đảo qua mà qua, lại khi đang đối diện Nam Cung Ly, hướng về phía hắn nở một nụ cười ngọt ngào xinh đẹp.
“Tiểu Ly Tử, ta không có việc gì. Đúng rồi, sư phó đâu? Hôm nay ta còn phải đi theo hắn luyện công đâu.”
Nam Cung Ly rõ ràng mà hơi sửng sốt, sờ sờ cái trán của nàng, lại xem xét mạch tượng của nàng, kinh ngạc nói: “Linh nhi, nàng đã quên rồi sao, chúng ta sớm đã rời khỏi núi rồi, sư phó đi vân du tứ hải, hoàn toàn không ở nơi này.”
Hàn Linh mê mang mà gõ gõ đầu, nghi hoặc nói: “Vậy bây giờ chúng ta là đang ở đâu, còn có hắn, hắn là ai?” Tay nàng chỉ về phía Hoàng Thiếu Hoa, mang theo vẻ mặt mê mang.
Hoàng Thiếu Hoa được nghe lời này, tựa như chịu đả kích, hắn thật vất vả mới để cho nàng một lần nữa tiếp thu hắn, bây giờ chỉ trong chớp mắt, nàng thế nhưng lại quên mất chính mình, cái này để cho hắn làm sao cam tâm?
“Linh nhi, nàng làm sao vậy? Nàng lại không nhớ rõ ta? Ta là Thiếu Hoa, Thiếu Hoa của nàng.” Hắn kích động mà kéo tay nàng, thần sắc kinh hoàng, nếu nàng lại lần nữa quên mất hắn, vậy hắn đến tột cùng nên như thế nào đâu?
Hàn Linh giãy giụa rút ra tay, hờ hững mà lắc đầu nói: “Xin lỗi, ta không quen biết ngươi.”
Hoàng Thiếu Hoa thân hình nhoáng lên, suy sụp mà lùi ra phía sau, dựa ở trên cột giường. Đau lòng, thất vọng, bàng hoàng…… cảm giác quen thuộc lại một lần nữa bao phủ lên trái tim, chẳng lẽ ở trong đáy lòng của nàng, hắn thật sự không đáng giá nhắc tới như thế? Nàng nhớ rõ sư phó của nàng, nhớ rõ Nam Cung Ly, lại không cách nào nhớ rõ hắn, hắn đến tột cùng tính là cái gì, ở trong đáy lòng nàng chiếm phân lượng bao nhiêu?
Hắn thất hồn lạc phách mà đứng dậy, loạng choạng rời khỏi giường, hắn cần phải thật tốt mà bình tĩnh một chút, nghĩ kỹ chính mình đến tột cùng nên làm như thế nào.
Hàn Linh ở sau khi nhìn thấy bóng dáng cô đơn của hắn, biết chính mình chơi đến quá mức, vội ra tiếng kêu lên: “Thiếu Hoa, đừng đi!”
Hoàng Thiếu Hoa dưới chân hơi dừng lại, kinh ngạc mà ngoái đầu nhìn lại, đối diện nụ cười giảo hoạt khẽ hiện của nàng, cảm tình mừng như điên lập tức ập vào trong lòng. Hắn ba bước cũng thành hai bước chạy về phía mép giường, nhìn gần nàng, ra vẻ tức giận chất vấn nói: “Bây giờ nàng rốt cuộc nhớ tới ta hay không? Ta là ai? Ta là người nào của ngươi?”
Hàn Linh mím miệng khẽ cười, nắm chặt hắn tay, nói: “Ta đương nhiên nhớ tới chàng, chàng là Thiếu Hoa, chàng là kho vàng tư nhân của bản công chúa.”
Nghe được nàng đánh giá như thế, Hoàng Thiếu Hoa dở khóc dở cười, cúi đầu chống cái trán của nàng, khẽ quát lên: “Ta trừ bỏ là kho vàng tư nhân của nàng, liền không có tác dụng khác sao?”
“Đương nhiên là có a.” Hàn Linh kéo cổ hắn xuống, tiến đến bên tai hắn cực kỳ mờ ám mà nhỏ giọng nói, “Buổi tối còn có thể ấm ổ chăn……”
Sắc mặt Hoàng Thiếu Hoa đột nhiên đỏ ửng, nàng quả nhiên là thật sự khôi phục ký ức, cũng dần dần lộ ra bản tính ác ma của nàng.
Một bên Nam Cung Ly không vui, khẽ kéo ống tay áo của nàng, nghiêm trang nói: “Linh nhi, tới giờ nàng uống thuốc rồi.”
Hàn Linh chuyển mắt nhìn về phía hắn, khó trách nàng lần đầu ở trong núi tỉnh lại khi tổng cảm thấy cảnh tượng ở trước mắt quen thuộc như thế, thì ra hắn đã là lần thứ hai cứu nàng, cũng là lần thứ hai vì nàng thi châm. Không thể tưởng được duyên phận giữa bọn họ sâu xa như thế, nàng không khỏi mà cười khẽ ra tiếng, nắm lấy tay hán nói: “Tiểu Ly Tử, ta đã tốt rồi, không cần uống thuốc đi. Huynh vất vả mà vì ta nấu thuốc như vậy, để cho ta làm sao vỗ về an ủi huynh được đây? Không bằng hôn một cái đi?”
Nam Cung Ly cũng theo đó mà sắc mặt ửng hồng, nhưng thật ra rất phối hợp mà đem đôi môi mỏng no đủ chủ động đưa lên trước. Hàn Linh không khách khí mà hôn một cái, quay đầu lại ở trên má Hoàng Thiếu Hoa cũng hôn một cái, nếu bọn họ ngầm hiệp nghị hoà bình ở chung, vừa lúc bớt đi không ít tâm của nàng, như vậy nàng cũng công bằng chút, tặng mỗi người một nụ hôn.
“Hôm nay ta còn có việc, không thể cùng các huynh chơi, hôm nào ba người chúng ta lại cùng nhau chơi, không bằng liền chơi uyên ương nghịch nước đi.” Làm lơ biểu tình ngẩn ngơ của hai người, nàng vui cười xuống giường, hướng ngoài cửa phòng đi đến. Nàng nhưng chưa quên, Dạ lão đại còn ở Cẩm Thành, nàng nhất định phải mau chóng mà tìm được hắn.
Ở trên đường cái qua lại tuần tra mấy lần, vẫn là không có bóng dáng của Dạ Ma Thiên, nàng không khỏi mà bắt đầu sốt ruột, hắn sẽ không lại chạy đến nơi khác cái gì núi lớn tìm nàng đi chứ? Nếu lại giống như lần trước như vậy ở trong núi bị rắn độc cắn bị thương, không người hỏi thăm, vậy hắn chẳng phải là rất nguy hiểm?
Nhớ tới khi rơi xuống vách núi, phụ thân của Dạ Ma Thiên cùng nàng theo như lời một phen lời nói, nàng xác chậm trễ Dạ Ma Thiên, cũng hại hắn không cạn, cho nên nàng không thể lại khiến cho hắn tiếp tục suy sút đi xuống. Nàng phải nhanh một chút tìm được hắn, để cho hắn không hề vì chính mình mà đánh mất ý chí chiến đấu, nàng muốn cho phụ thân của Dạ Ma Thiên biết, cho dù nàng ở bên người Dạ Ma Thiên, hắn cũng có thể có một phen công lao sự nghiệp thành tựu, trở thành võ lâm chí tôn được người giang hồ tôn sùng.
Hoàng Thiếu Hoa từ phía sau đuổi theo, biết người nàng muốn tìm là Dạ Ma Thiên, vì thế thông qua mạng lưới tin tức của hắn vì nàng tìm người.
“Linh nhi, ta đã tra được chỗ của Dạ Ma Thiên. Hắn ở một canh giờ trước cũng đã ra khỏi thành, đi về phía phương hướng đô thành, phỏng chừng hắn là đi về phía Hoàng cung.”
Hàn Linh vui mừng, không chút nghĩ ngợi nói: “Vậy ta lập tức hồi cung.”
Nàng chân trước mới vừa đi, Sở Mặc sau lưng tìm tới.
Đầu đường, cuối hẻm, tửu lầu, sòng bạc…… Khắp nơi đều lưu lại dấu vết của hắn, truy đuổi tung tích mùi hương. Đáng tiếc, biển người mênh mông, duyên sâu duyên cạn, hết thảy đều không nghe theo ý nguyện của người.
Hàn Thành, trọng binh vây quanh.
Rét đậm gần, trên bầu trời bông tuyết nhỏ vụn rơi xuống, từng mảnh trong suốt, rơi xuống đất liền tan mất.
Quan ải, cản lại người qua đường đi thông con đường đến Hoàng cung.
“Người mau tới, lại có người xông vào cửa ải!”
Tiếng nói của binh lính bảo vệ cửa ải chưa dứt, ba con khoái mã trực tiếp phá tan quan ải, hướng tới bên trong đại quân chạy như điên.
Làn gió lạnh lẽo, quần áo bay phấp phới, khoái mã nhảy vào bên trong đại quân, dũng cảm hướng về phía trước. Lập tức người thoải mái mà vung ống tay áo, nhấc lên cuồng phong gào thét, nơi gió thổi đến, người ngã ngựa đổ. Cát bay lên mãnh liệt, che đậy muôn vàn binh tướng, cũng che lại dung nhan của người trên ngựa, chỉ còn lại một cái bóng xanh trong nháy mắt xẹt qua tầm mắt. Ở phía sau cái bóng xanh, theo sát tới chính là hai cái bóng người khác, cùng là quần áo màu trắng, một người tóc đen, một người tóc vàng, theo cái bóng xanh đường mở ra thông suốt không bị ngăn trở.
Từng mảnh bông tuyết thổi xẹt qua ở trên má, lộ ra nhè nhẹ lạnh lẽo, Hàn Linh đưa mắt nhìn về phía phương xa, ở phương hướng cửa thành, nàng thấy được một cái bóng người màu đen khác. Hắn không có ngựa, hai chân dẫm trên không, trôi nổi ở trên không trung, ống tay áo sinh gió, tóc bạc bay múa, ở xung quanh hắn gần một ngàn binh lính vây quanh, nhưng mà ai cũng không dám cất bước về phía trước, chỉ dám chần chừ ở bên ngoài cách hắn trăm bước. Một cái ánh mắt lạnh lẽo của hắn, liền đủ để cho bọn lính chùn bước, quanh thân hắn phát ra hàn ý, so với gió lạnh rét đậm càng lạnh băng gấp trăm lần.
Hắn ngẩng đầu một tiếng thét gào rõ rệt, dòng khí cường đại từ thân thể của hắn làm trung tâm không ngừng mà hướng ra phía ngoài khuếch tán, tiếng thét gào truyền khắp bốn phương, chấn động mặt đất. Bọn lính sôi nổi vứt bỏ binh khí, che tai chống cự ma âm. Đây là lực lượng đáng sợ kiểu gì, hắn đến tột cùng là người nào, lại có công lực làm cho người ta sợ hãi như thế?
“Hít ——”
Vó ngựa bay vút lên, bị kinh hách, mà con người bé nhỏ lập tức lại là kinh ngạc vui vẻ vạn phần. Người nàng đang muốn truy tìm ở gần ngay trước mắt, không cần tốn nhiều sức, ông trời đối đãi với nàng không tệ, nàng rốt cuộc mất mà tìm lại được.
Dáng người như chim yến bay lên dựng lên, xông thẳng tận trời, nhẹ tựa chim hồng*, màu xanh lá bình phàm ở trên không trung vẽ ra một bóng xanh không tầm thường, hướng về bóng người màu đen vô hạn kia mà tới gần.
* Nguyên văn “Phiên nhược kinh hồng” (翩若惊鸿): nhẹ nhàng như chim hồng bay, trích trong bài thơ “Lạc Thần Phú” (洛神賦 Bài phú về nữ thần sông Lạc) của Tào Thực, ví von mỹ nữ có dáng điệu uyển chuyển như chim nhạn giật mình vỗ cánh bay đi; ý chỉ những cô gái có dáng người dịu dàng, yểu điệu.
“Dạ, ta ở chỗ này!”
Dạ Ma Thiên ở giữa không trung ngoái đầu nhìn lại, sợi tóc bạc đầy đầu vung qua một cái độ cung, huyễn hóa ra nhiều đóa hoa bạc. Hắn kinh ngạc, thanh âm quen thuộc, lại là gương mặt xa lạ, nàng là ai?
Từ trong ánh của hắn mắt đọc ra nghi hoặc của hắn, Hàn Linh lúc này mới phản ứng lại đây, giơ tay xé xuống mặt nạ trên mặt, lộ ra khuôn mặt tuyệt mỹ thanh lệ, mặt mày mỉm cười, kinh như thiên nhân. Bông tuyết như cũ từng mảnh tung bay, thổi qua khuôn mặt uyển chuyển nhẹ nhàng của nàng, giống như mộng ảo sáng lạn nhiều vẻ.
Dạ Ma Thiên thần sắc thay đổi, mừng rỡ như điên chi sắc nháy mắt phát ra: “Yêu Nhi, thật là nàng sao?!”
Bóng đen lướt qua, nhấc lên tuyết rơi đầy trời, đồng thời hướng về nàng chạy như điên mà đến, cứ như vậy, nàng dần dần được hạnh phúc vô biên vây quanh, bông tuyết lành lạnh nhè nhẹ thấm vào da thịt, lại là lộ ra xúc cảm ấm áp. Nhưng mà lại ấm áp, cũng không bằng nhiệt độ cơ thể của hắn, rốt cuộc, nàng lại một lần sà vào trong cái ôm ấm áp của hắn.
Trời đất phảng phất yên lặng vào giờ phút này, chỉ có tiếng gió, tiếng tim đập cùng tình yêu không tiếng động truyền lại……
“Dạ, thực xin lỗi! Ta vẫn luôn đều không kịp đối nói với chàng, ta yêu chàng, xin đừng rời khỏi ta!”
“Yêu Nhi, từ hôm nay trở đi, ta không bao giờ rời khỏi nàng!”
Hai bóng người ởtrên không trung gắt gao mà quấn lấy, xoay tròn, xoay tròn, không ngừng xoay tròn, cơ hồ đã quên bọn họ lúc này thân ở nơi nào.
“Linh nhi, cẩn thận!”
“Linh nhi, cẩn thận!”
Mũi tên bay đầy trời hướng tới hai người tề bắn, ở dưới thân bọn họ muôn vàn tướng sĩ Tần quốc đang vây quanh, bọn họ dùng cung tiễn nhắc nhở với hai người, nơi này không phải nơi phong hoa tuyết nguyệt, đội quân như hổ sói của Tần quốc không đồng ý bỏ qua cho bọn họ như thế.Tìm kiếm với từ khoá: Được thanksXem thông tin cá nhânGởi tin nhắn1 thành viên đã gởi lời cảm ơn Mèo Lười Cận Thị về bài viết trên: THO THO Có bài mới Hôm qua, 22:46Trả lời với trích dẫn
Có bài mới Re: [Xuyên không - NP] Nữ hoàng tuyển phu - Bắc Đằng - Điểm: 45
Cần phụ làm Mục Lục Truyện! Tuyển Editor! Beta-er! Designer! Type-er! Developer!
Chương 84: Yêu nhau sẽ gặp nhau
Dạ Ma Thiên một tay ôm lấy Hàn Linh, thu lại ánh mắt lạnh lẽo, dám quấy nhiễu hắn cùng người âu yếm gặp nhau, quả thực tìm chết! Hắn sẽ làm người ở trên mặt đất biết, ai là kinh tài tuyệt diễm, thiên hạ đệ nhất Dạ Ma Thiên!
“Che lại lỗ tai.” Hắn cúi đầu ở bên tai Hàn Linh khẽ nói.
Hàn Linh ngửa đầu hướng về phía hắn giảo hoạt mà cười, làm bộ che lại lỗ tai, cả khuôn mặt vùi vào trong lòng ngực của hắn, hít vào mùi thơm của cơ thể tràn ngập dương cương đã lâu trên người của hắn, nàng đắm chìm ở trong hạnh phúc và ngọt ngào.
Hít sâu một hơi, Dạ Ma Thiên đột nhiên ngửa đầu bộc phát ra một tiếng hét to, không giống với tiếng huýt gió ban nãy, mà là thét dài rung trời liên miên không dứt, phóng ra tính cách bay lên, bá tuyệt thiên hạ, tựa như đang đe dọa, tựa như đang phát tiết cảm xúc mừng như điên ở trong lòng lúc này. Trời rung đất lắc, toàn bộ thế giới đều phảng phất ở trong một tiếng hét to này không nhịn được rung động, bao phủ qua muôn vàn huyên náo cùng ầm ĩ, hắn ngạo thị thiên hạ, không người có thể vào được mắt hắn, chỉ có dáng người mềm mại hắn ôm chặt ở trước ngực này. Chính giữa trời đất trong một thoáng chỉ còn lại có một tiếng hét to lâu dài này, lại không còn tiếng vang khác.
Kinh hãi, choáng váng…… Các binh lính trên mặt đất đều che lại lỗ tai đất quay cuồng thống khổ ở trên mặt, lỗ tai của bọn họ ở dưới ma âm này gần như hết thảy hai lỗ tai nổ tung, không cách nào lắng nghe được bất cứ tiếng vang nào. Mũi tên bay đầy trời biến hóa phương hướng, hướng tới mặt đất rơi xuống, thật sâu mà cắm vào bên trong mặt đất.
Đúng lúc khi, gió thổi mây bay, mặt trời mới mọc quyến rũ từ trong tầng mây xuyên thấu mà ra, hai bóng người một xanh một đen vẫn như cũ xoay tròn lượn lờ ở giữa không trung, xoay tròn, tà dương đem bóng dáng của hai người kéo đến cực dài. Dạ Ma Thiên vén lên tóc mai của người ở trước ngực, cúi đầu in lại một nụ hôn thật sâu, con ngươi đen lộng lẫy của hắn đảo qua mọi người nằm ngang ở trên mặt đất, một cổ ngạo khí cuồng vọng nhìn nghiêng thiên hạ đột nhiên sinh ra.
Ống tay áo của hắn vung lên, hai chân lăng không nhẹ điểm, ôm lấy mỹ nhân ở trong lòng ngực hướng tới phương hướng cửa thành bay đi. Ánh nắng truy đuổi bóng dáng của bọn họ, nề hà sau khi ra tường thành, vẫn là mất đi bóng dáng của bọn họ.
Hai người Hoàng Thiếu Hoa và Nam Cung Ly thật vất vả từ trong ù tai khôi phục lại, vội vàng mà cưỡi ngựa, hướng tới phương hướng cửa thành đuổi theo hai người.
Sông đào bảo vệ bên thành, lá rụng rực rỡ.
Mặt trời chiều ngã về tây, ánh nắng chiều đem mặt sông trang điểm thành vẻ duyên dáng đáng yêu màu phấn hồng, nước sông đưa tình chảy xuôi, lạnh lẽo mà dịu dàng.
Bờ sông, hai bóng người gắn bó với nhau, bóng dáng tuyệt mỹ ở dưới ánh tà dương càng có vẻ mỹ lệ cùng tường hòa. Tóc bạc ở trong gió tùy ý mà bay múa, vô câu vô thúc*, chủ nhân của nó đang ôm trước người thân mình mảnh khảnh, thật cẩn thận, coi như báu vật. Trong mắt hắn đều là thâm tình nồng đậm, phảng phất có thể hóa thành nước, cái cằm trơn bóng khẽ chống cái trán của nàng, vuốt ve qua lại, xúc cảm chân thật như thế, từng đợt từng đợt nhè nhẹ hòa vào nội tâm của hắn. Nàng rốt cuộc lại về tới bên người hắn, chân thật như thế, giơ tay có thể với tới, niềm vui trong lòng hắn không cách nào diễn tả bằng lời.
* Vô câu vô thúc (无拘无束): Không bị quản thúc, trói buộc, hay kiềm chế, được tự do tự tại.
“Yêu Nhi, ta rất nhớ nàng.”
“Ta cũng nhớ chàng.”
Hàn Linh ôm lại thân mình to lớn của hắn, trong lòng vô hạn mà áy náy, nàng mất trí nhớ đã ba tháng, hoàn toàn xóa sạch ký ức cùng với hắn, đến nay mới nhớ lại được hắn. So sánh với thâm tình nồng đậm cùng yêu say đắm của hắn, nàng có thể cho hắn đã ít lại càng ít.
“Yêu Nhi, chỉ cần nàng không hề rời khỏi ta, về sau chuyện gì ta cũng đều đáp ứng với nàng.”
Cánh tay hắn siết chặt lại, ôm chặt nàng thêm vài phần, tiếp tục nói: “Nàng muốn làm nữ hoàng cũng thế, muốn thành thân cũng thế, ta cũng sẽ không ngăn cản nàng nữa, chỉ cần nàng không hề rời khỏi ta, chuyện gì ta cũng đều có thể tùy nàng. Ta đã mất đi nàng một lần, không thể lại mất nàng thêm một lần nữa.”
Thân mình của hắn ở hơi hơi mà phát run, hắn cao ngạo như vậy, người không ai bì nổi cũng sẽ sợ hãi và khẩn trương, hốc mắt Hàn Linh hơi cay, cũng gắt gao mà ôm lại hắn. Nàng bỗng nhiên hiểu rõ một chuyện, chính mình có thể cái gì cũng không cần, nhưng tuyệt đối không thể mất đi hắn.
Bờ sông cách đó không xa, hai người Hoàng Thiếu Hoa và Nam Cung Ly dẫn ngựa dừng lại tại đây, xa xa mà nhìn. Bên bờ sông, bóng dáng hai người chói mắt như thế, không cho phép bỏ qua, từng đợt từng đợt ghen tuông nhè nhẹ tràn lan ở trong lòng, bọn họ phảng phất trời sinh nên đứng ở một chỗ, phù hợp như vậy. Hoàng Thiếu Hoa im lặng xoay người, nàng hiện giờ đã không hề mong muốn hắn, trong mắt nàng cũng lại nhìn không thấy hắn, hắn không cần phải lại lưu ở nơi này.
Nam Cung Ly kêu hắn một tiếng, mà hắn có tai như điếc, cưỡi ngựa giục ngựa huơ roi rời đi. Hàn Linh ở bờ sông nghe được tiếng kêu to cùng tiếng vó ngựa của hắn, hấp tấp mà quay đầu, nhìn thấy bóng dáng rời đi của hắn, nàng rất là do dự. Nàng hiểu rõ nỗi lòng lúc này của hắn, hắn là một thương nhân giàu có của cải chiếm một nửa thiên hạ, hắn có tôn nghiêm cùng kiêu ngạo của chính mình, hắn không cách nào chịu đựng bị người khác bỏ qua.
“Nàng đuổi theo hắn trở về đi, hắn rất quan tâm nàng.”
Hàn Linh kinh ngạc đưa mắt nhìn về phía Dạ Ma Thiên, tựa hồ không tin lời này sẽ là xuất từ miệng của hắn.
Dạ Ma Thiên cười khẽ một tiếng, vì nàng giải thích nghi hoặc nói: “Trong ba tháng nàng mất tích này, hắn không ngừng mà cung cấp các loại tin tức cho ta, ta mới không đến nỗi đi khắp mỗi một góc trong Hàn quốc.”
Hàn Linh thử hỏi: “Chàng thật sự không ăn giấm sao?”
Dạ Ma Thiên khụ nặng một tiếng, mặt tức khắc trầm xuống, nói: “Ta là để cho ngươi tìm hắn trở về, nhưng chưa nói muốn đe nhường nàng cho hắn, nàng là của ta, ai cũng đừng nghĩ cướp đi nàng.” Hắn bá đạo mà lại lần nữa ôm chặt lấy nàng, trừ phi có được sự tán thành cùng cho phép của hắn, nếu không ai cũng đừng nghĩ từ phía dưới mí mắt của hắn cướp đi nàng.
Hàn Linh nở nụ cười ngọt ngào, hắn chịu thỏa hiệp như thế, đã thật là khó được, nàng còn có cái gì quá nghiêm khắc?
“Vậy ta có thể đi rồi, nói tốt, tìm hắn trở về, các chàng hoà bình ở chung.”
Dạ Ma Thiên có lệ mà nói: “Đã biết rồi.” Ở trong lúc nàng xoay người, hắn ánh mắt chợt tối, nhớ tới nửa tháng trước, khi hắn lần thứ mười đi vào Hàn cung tìm kiếm bóng dáng của nàng, ngẫu nhiên gặp được Hàn Hoàng, bọn họ nói chuyện với nhau một hồi, mới làm hắn có cách làm hôm nay.
“Dạ Ma Thiên, trẫm làm vua của một nước, cũng không tán thành ngươi cùng Tiểu Hoa Nhi ở bên nhau. Nhưng mà làm phụ thân của nó, trẫm hy vọng nó có thể hạnh phúc vui vẻ. Thời gian của trẫm không còn nhiều, muốn ở trước khi chết đem nó giao phó cho ngươi, tin tưởng lấy võ công của ngươi nhất định có thể bảo vệ tốt cho nàng.”
“Ngày nó sinh ra, đầy trời ráng màu, kim phượng bay múa, chú định nó sẽ trải qua cuộc đời không tầm thường, cơ nghiệp thành tựu muôn đời. Vận mệnh của nó từ khi vừa sinh ra cũng đã được chú định, nhưng mà kiếp số cả đời của nó cũng không ngừng, bên người nó yêu cầu càng nhiều người giúp đỡ nó, giúp nó vượt qua kiếp nạn, cho nên trẫm mới lần nữa mà chủ trương để cho nó cưới càng nhiều phò mã, cũng là ý này.”
“Để cho trẫm lo lắng, vẫn là trên người nó từ nhỏ liền từ cơ thể mẹ mang đến độc tố, không biết khi nào liền sẽ phát tác. Người không thể đấu tranh với trời, nếu vận mệnh đã định, nó liền chỉ có thể tiếp thu thiên mệnh ở lại Hàn cung kế thừa ngôi vị hoàng đế, sau đó chinh phạt bốn nướ, nhất thống thiên hạ. Trẫm hy vọng ngươi có thể trở thành trợ thủ đắc lực của nó, mà không phải một lòng muốn mang nó rời đi, đấu tranh với trời.”
Một lần kia, hắn không để ý đến yêu cầu của Hàn Hoàng, hắn không cách nào tiếp thu. Nhưng mà khi hắn lần thứ mười một đi vào Hàn cung, Hàn Hoàng đang trong lúc hấp hối, trước khi chết hắn gắt gao mà túm chặt tay của hắn, muốn hắn đáp ứng giúp đỡ Hàn Linh, giúp sự nghiệp to lớn của nàng thành tựu muôn đời. Đối mặt với sự giao phó và khẩn cầu của một ông lão đang trong lúc hấp hối, trái tim của hắn bị lay động, hắn không cách nào cự tuyệt được.
Hắn Dạ Ma Thiên là người trọng tình trọng lời hứa nhất, một khi đáp ứng, hắn liền sẽ tuyệt đối không vi phạm lời hứa, cho dù là muốn chia sẻ với người khác người âu yếm của hắn.
Đường cái trong Hàn Thành, hoàng hôn chiếu nghiêng.
Một con ngựa chạy nhanh như bay mà phóng qua ở trên đường cái, lập tức người quần áo phần phật, biểu tình mất mát tràn ngập trên khuôn mặt hoàn mỹ không tì vết của hắn. Hắn dùng hết tâm tư muốn giữ nàng ở lại bên người, lại vẫn là tránh không lại ý trời, nàng nhớ lại tất cả, cũng gặp lại người mà nàng trong lòng để ý nhất. So sánh với cái này, phân lượng của hắn trong lòng nàng hoàn toàn không cách nào bằng được, ít nhất nàng sẽ không vì hắn mà từ bỏ tất cả.
Hắn đưa mắt nhìn về phía phương hướng ánh tà dương, màu vàng lộng lẫy kia không thuộc về hắn, ánh tà dương ấm áp kia không thuộc về hắn. Hắn cùng lắm chỉ là một vị khách qua đường vội vàng ở trong cõi đời đông đảo này, cho dù có được của cải vô tận, nhưng mà lòng hắn lại là trống không, hắn đã mất đi tất cả.
“Thiếu Hoa, chờ ta.”
Nghe được tiếng gọi ở phía sau, trong nháy mắt hắn có hoảng hốt, tưởng chính mình sinh ra ảo giác. Nàng giờ phút này đang rúc vào trong lòng ngực của người âu yếm của nàng, làm sao lại tới đuổi theo hắn? Nhất định là ảo giác của hắn.
“Thiếu Hoa, chờ ta một chút!”
Lại lần nữa nghe được tiếng gọi kia, hắn kéo chặt cương ngựa, thanh âm kia rõ ràng như thế, không có khả năng là ảo giác. Hắn kinh ngạc vui mừng mà quay đầu, quả nhiên nhìn thấy một dáng người thanh nhã tuyệt mỹ đang đạp uyển chuyển nhẹ nhàng tuyệt diệu khinh công cưỡi gió mà đến, ở trong một khắc kia, lòng trống rỗng của hắn tức khắc được lấp đầy, hạnh phúc tràn đầy. Nàng, vẫn là để ý tới hắn.
Hàn Linh ngừng ở trước mặt hắn, duỗi tay dắt lấy ngựa của hắn, bĩu môi nói: “Như thế nào ta càng kêu, chàng càng chạy? Chẳng lẽ là không muốn nhìn thấy ta?” Ánh mắt của nàng lưu chuyển, có tia sáng giảo hoạt đang ở giữa lập loè.
Hoàng Thiếu Hoa nhẹ nhàng nhảy, tự lập tức nhảy xuống, khẽ nở nụ cười uyển chuyển nhẹ nhàng với nàng: “Vì cái gì còn đuổi theo? Dạ lão đại của nàng sẽ không ăn dấm sao?”
Hàn Linh cười nói: “Lần này thì chàng sai rồi, là chàng ấy để cho ta tới đuổi theo chàng, chàng ấy nói chàng giúp chàng ấy rất nhiều, cho nên chàng ấy cho phép chàng lưu ở bên người ta.”
“Thì ra là như thế này, ta còn tưởng rằng là nàng muốn ta ở lại.” Hoàng Thiếu Hoa làm bộ mất mát mà nghiêng đầu, đáy lòng lại là vui sướng vạn phần.
“Ta dĩ nhiên muốn chàng ở lại, ta còn muốn hưởng thụ phục vụ cấp đặc biệt của chàng đó.” Khẽ nháy mắt mập mờ với hắn, nàng chưa có quên đêm đó ở quân doanh, hắn từng đáp ứng với nàng, đến nay còn chưa thực hiện đâu.
Hoàng Thiếu Hoa khó có được mà mặt ửng đỏ, duỗi tay ở trên má nàng khẽ nhéo, cong môi nở nụ cười. Hắn nắm lấy tay nàng, một tay kia dắt ngựa, xoay người quay trở về bờ sông.
Bờ sông, dòng nước chảy xiết.
Nam Cung Ly đang vây quanh Dạ Ma Thiên tò mò mà nghiên cứu mái tóc bạc của hắn, hai người này mái tóc dài một vàng một bạc cùng sáng tương ứng, nhưng thật ra cực kỳ lại phù hợp. Dạ Ma Thiên lại có chút phiền hắn, phủi tay xua đuổi hắn, Nam Cung Ly vẫn lại là bất khuất mà lần lượt sau khi bị xua đuổi lại khẽ xích lại gần hắn. Ca bệnh hiếm thấy khó gặp được này, hắn sao có thể dễ dàng buông tha?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.