Nữ Hoàng Đế, Khờ Phu Quân

Chương 10: Chương 10: Tôn giả tương lai




Đoàn người Vũ Văn Hạo Nhiên vừa đặt chân tới chính sảnh liền thấy chúng tiểu bối đã tới. Sau khi bọn họ ngồi xuống, Vũ Văn Hạo Nhiên nhìn lại đám tiểu bối đang đứng trước mặt, không nhịn được nhíu mày lại, đứa nhỏ ngốc nhà ông đâu mất rồi!? Ông ra hiệu gọi quản gia Thường Hạc tới, mở miệng dò hỏi: “Thiếu tông chủ đâu?”

Thường Hạc đến gần, hơi cúi mình xuống, khẽ trả lời: “Người được phái đi tìm Thiếu tông chủ còn chưa tìm ra được cậu ấy.”

Vốn dĩ Vũ Văn Dật Thần đã rời khỏi nơi ở của mẹ cậu, lại thêm không tìm thấy cậu ấy tại tẩm viện, gia bộc đã để lỡ mất Dật Thần khi cậu đang ở trên đường đi về Thiên viện, thành thử cậu ấy còn không biết việc mình cần phải đến chính sảnh.

“Ngươi đi tìm nó thêm một lần nữa đi! Phải thúc nó nhanh nhanh tới đây!” Ông thân làm cha lại vì vị trí Thiếu tông chủ của nó mà quan tâm, vậy mà tiểu tử này dù là một chút cũng không lo lắng, dạo chơi lung tung, chẳng thấy bóng dáng! Thật làm tức chết người đi được!

“Vâng!” Thượng Hạc lên tiếng đáp lời rồi lui ra, nhưng chỉ trong chốc lát, y lại trở lại, tay dâng vật gì đó lên cho Vũ Văn Hạo Nhiên, nhỏ giọng nói, “Tông chủ, người trong tộc cho chim bồ câu truyền thư!”

Vũ Văn Hạo Nhiên nhận lấy ống trúc nho nhỏ có cuộn giấy ở bên trong, gật đầu, ý muốn y lui xuống.

Thường Hạc lúc này mới đi tìm Vũ Văn Dật Thần. Vũ Văn Hạo Nhiên mở chiếc ống trúc kia, lôi tờ giấy nhỏ ra, sau khi đọc một chút, sửng sốt liếc nhìn Kỳ Toán Tử, sau đó mặt mày tươi cười hướng về Đại trưởng lão chúc mừng! “Chúc mừng ngài, cháu dâu trưởng của ngài vừa cho ngài thêm được một vị chắt, là con trai!”

“Không phải nói là tháng sau mới sinh sao?” Đại trưởng lão cũng kinh ngạc nhìn thoáng qua Kỳ Toán Tử.

“Họ nói là sinh non, tin tức đã từ tám ngày trước rồi, vừa mới nhận được.” Vũ Văn Hạo Nhiên đưa tờ giấy kia cho Đại trưởng lão, để lão tự xem.

Sau khi các vị trưởng lão khác nghe thấy tin tức này, tất cả đồng loại nhìn về hướng Kỳ Toán Tử, lại nhớ về lời ông ta nói với đại trưởng lão, không ai không bội phục, thế nên đã thật sự tin tưởng lời tiên đoán về ba vị hoàng tử kia.

“Kỳ đạo trưởng tính toán tài tình! Dự liệu như thần!” Vũ Văn Hạo Chính tán dương, chắp tay vái.

“Đâu có! Đâu có! Bần đạo chỉ tính ra năm nay Đại trưởng lão sẽ có một vị chắt nam, nhưng lại không biết đứa bé đó kinh ra lúc nào!” Kỳ Toán Tử nói khiêm nhường.

“Ha ha, đạo trưởng quá khiên tốn rồi! Kính mong đạo trưởng tính xem giúp mấy đứa nhỏ này!” Vũ Văn Hạo Nhiên vẫy vẫy tay ý bảo bọn tiểu bối đi tới trước Kỳ Toán Tử.

Vũ Văn Hạo Kỳ sắp xếp người mang giấy bút lên, cùng với lúc Kỳ Toán Tử xem tướng, cho ông ta nhìn qua ngày sinh tháng đẻ của mấy đứa nhỏ, sau đó Kỳ Toán Tử mới ghi lại kết quả bói toán trên mấy giấy kia đưa cho nhóm người Vũ Văn Hạo Nhiên xem.

Ngay lúc này, ngoài trời sấm kêu vang rền, mưa rơi tầm tã, Vũ Văn Dật Thần bị Thường Hạc tìm thấy đang đi về hướng chính sảnh.

Đây chỉ là mấy đứa nhỏ gia tộc Vũ Văn, không phải hoàng tộc nên Kỳ Toán Tử có gì đều viết lại rất chi tiết.

Đợi cho mấy đứa nhỏ đã được bốc quẻ đều rời đi hết, khi ông ta viết xong kết quả bói toán của đứa nhỏ cuối cùng, nhóm người Vũ Văn Hạo Nhiên đang truyền tay đọc kết quả thì một âm thanh trong trẻo của trẻ nhỏ vang lên trong phòng: “Cha, nghe nói ngài có chuyện tìm hài nhi?”

Kỳ Toán Tử quay đầu nhìn lại nơi phát ra thanh âm ấy, thấy trong phòng xuất hiện một đứa bé trai ước chừng mười một, mười hai tuổi, vóc người cao thẳng, khuôn mặt nhỏ nhắn mỉm cười, diện mạo bình thường nhưng lại làm người ta có cảm giác nhẹ nhàng, nhìn thật thư thái bình tâm. Thói quen mách bảo, Kỳ Toán Tử quan sát thật tỉ mỉ tướng mạo của cậu.

“Con lại làm cái gì mà để người khác tìm không thấy!” Vừa thấy con trai trưởng đến, Vũ Văn Hạo Nhiên theo thói quen nhăn mày. Bỗng nhiên ông phát hiện trên trán con trai mình xuất hiện một vết thương, sắc mặt không khỏi trầm xuống nói, “Con lại đây!”

Vũ Văn Dật Thần còn chưa kịp làm gì, trong phòng đã vang lên một thanh âm tán thưởng: “Dưới một người, trên vạn người, là người tôn quý! Thật tôn quý!”

Cái gì? Toàn bộ những người đứng trong chính sảnh đều nhìn về phía Kỳ Toán Tử, người vừa nói những lời kia. Đứa nhỏ này nếu không nhìn thì còn tốt, vừa nhìn đã thấy chỉ là một đứa nhỏ khờ khạo, tất cả đều trở nên ngây dại, bộ não trong thoáng chốc không thể suy nghĩ được gì.

Hở? Dưới một người, trên vạn người! Ai cơ? Khuôn mặt ngốc nghếch của Vũ Văn Dật Thần lộ ra vẻ nghi hoặc, lại thấy vị đạo trưởng vừa nói xong những lời này đang ngồi cười tủm tỉm nhìn cậu, hơn nữa còn từ từ gật đầu, vẻ mặt mang theo sự ca ngợi.

Vũ Văn Dật Thần ngay lập tức dâng lên một loại dự cảm không tốt, trên lưng nổi da gà, chậm chạp quay đầu lại nhìn xung quanh mình một mảng trống không, quản gia Thường Hạc đi theo cậu lúc trước cũng không tiến vào, chỉ có một người là cậu đứng tại chính giữa chính sảnh này.

Cậu đưa tay sờ sờ đầu, chậm chạp di chuyển về hướng cha cậu, khóe mắt lại liếc qua nhìn thấy tầm mắt của Kỳ Toán Tử chuyển động theo hướng di chuyển của cậu, lúc này trong lòng mới ô ô kêu khổ: Không phải chứ! Vị đạo trưởng kia thật sự là không đang nói chính mình chứ! Ai muốn làm con người dưới một người, trên vạn người! Trốn cũng chả kịp! Vị đạo trường này chắc phải có thù với cậu! Thực sự là có thù! Nếu không tại sao lại có thể nói ra những lời này để hại cậu cơ chứ! Thêm nữa không đã nói tập trung tất cả tiểu bối đến cùng một chỗ sao? Thế nhóm đệ đệ của cậu đâu mất rồi?

“Cha……” Vũ Văn Dật Thần đi tới bên cạnh cha vừa mới cất tiếng đã bị cha cậu vung tay chặn lời.

Lúc này đây Vũ Văn Hạo Nhiên vừa mới kịp phản ứng làm sao còn có thời gian lo lắng cho việc hỏi han viết thương của cậu, tập trung vào lời nói của Kỳ Toán Tử liệu… có đúng với chuyện mà mình đang suy nghĩ hay không.

“Đạo trưởng, lời ngài vừa nói là nói vể đứa nhỏ này sao?” Vũ Văn Hạo Nhiên hỏi có chút mong đợi, còn những người khác đều nhìn chằm chằm Kỳ Toán Tử chờ đợi câu trả lời của ông ta.

“Ha ha, bần đạo còn muốn nhìn thêm ngày sinh tháng đẻ của cậu ấy nữa!” Lời của ông vừa dứt, Vũ Văn Hạo Chính lập tức viết ngày sinh tháng đẻ của Vũ Văn Dật Thần đưa cho ông ta nhìn.

Chỉ thấy Kỳ Toán Tử nhìn tờ giấy kia vừa gật đầu vừa thêm một tiếng “uhm”, còn Vũ Văn Dật Thần ngây ngốc đứng bên cạnh cha của cậu, trong lòng kỳ thực lại rất buồn bực, cậu thật sự có dự cảm không tốt, cái loại dự cảm kiếm củi ba năm đốt một giờ!

Kỳ Toán Tử bấm đốt ngón tay tính tính toán toán, sau đó mới cười cười nói ra kết quả bói toán của ông: “Vị tiểu công tử này, vinh hoa phú quý liên tục cả đời, bảo vệ địa vị vinh quang của người trong tộc, mỗi lời nói mỗi hành động đều chi phối tâm tư của Đế; là người tôn quý dưới một người, trên vạn người!”

Trước do có sự kiện lời tiên đoán chuyện vui của Đại trưởng lão có thêm một chắt nam của Kỳ Toán Tử là bước đệm, thế nên nhóm người Vũ Văn Hạo Nhiên không có bất kỳ ai cảm thấy những lời đấy không thực tế hết. Từng câu từng chữ này đều khiến bọn họ như mở cờ trong bụng, trên mặt người nào người nấy cũng hiện vẻ vui mừng, còn Vũ Văn Dật Thần trước đây có làm mọi người tức đến khuôn mặt bị co giật, nay cũng đến lượt cậu hộc máu khi nghe được những lời kia!

Quả nhiên tên đạo trưởng này có thù có oán với cậu! Vũ Văn Dật Thần suýt chút nữa không giữ được khuôn mặt cười ngây ngô.

“Ha ha, nếu như là vậy thì thật là tốt quá! Nhị thúc công, các vị còn có ý kiến gì sao?” Vũ Văn Hạo Kỳ không nén được cười to ra tiếng, cảm thấy vui vẻ đến cực kỳ, lần này ông muốn xem bốn vị trưởng lão lớn tuổi làm cách nào để phản đối!

Vũ Văn Hạo Nhiên cười cười dịu dàng nhìn con trai, vỗ vỗ lưng nó, ý bảo nó lên ngồi bên cạnh mình, hành động thể hiện sự yêu thương của ông đối với đứa nhỏ này.

Vũ Văn Dật Thần cuối cùng cũng đã hiểu rõ, dường như lúc này đâu, vị trí Thiếu tông chủ của cậu không chỉ không bị phế bỏ, mà ngược lại càng vững chãi hơn so với trước đây, ngồi được đến yên ổn! Trời ơi, cái danh Thiếu tông chủ này tại sao lại giống như con bạch tuộc vứt mà vứt chẳng xong!?

“Tuy nhiên, tiểu công tử dù có địa vị tôn quý lại không qua mặt được phu nhân cậu ấy, mặc dù có thể chi phối tâm tư của Đế nhưng lại không dám không nghe lời vợ, nếu vợ nói một, cậu ấy tuyệt đối sẽ không nói hai!” Kỳ Toán Tử đột nhiên chuyển chủ đề.

Nghe thấy vậy, vẻ tươi cười vui mừng trên mặt mọi người trong phút chốc đều cứng đờ, tất cả nhìn lại đứa nhỏ khờ kia cùng một lúc, sắp xếp lại những lời vừa rồi trong đầu, “Không dám không nghe lời vợ”, khóe miệng không nén được co giật, nói đi nói lại chính là nói, tiểu tử này, nó, sợ, vợ!?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.