Nông Kiều Có Phúc

Chương 156: Chương 156: Thiếu






Editor: ChieuNinh_dd.lequydon

Truy Phong và Vượng Tài nghe lời chủ nhân nói, hướng về phía Triệu Lý chính rú lên một trận, cũng gọi Triệu Lý chính thanh tỉnh lại.

Hắn nhìn một chút khuôn mặt có tám phần giống cùng Trần Thế Anh, cũng liền đoán được chuyện gì xảy ra. Cảm thấy nếu là dạng này, thì khi lại nhìn thấy Vương Quyên Nương. Nếu như ả nghe khuyên, kiều quy kiều, lộ quy lộ, lão tộc muội cũng sẽ cho nhà bọn họ một con đường sống.

Nếu như không nghe khuyên bảo... khuê nữ Vương Quyên Nương có một cái thân phận như vậy, thật là có chút khó giải quyết. Chỉ đành trở về nói rõ ràng cùng lão tộc muội, nghe ý tứ của nàng đi.

Lão tộc muội, đó là người thông minh bao nhiêu nha. Trần Thế Anh và Vương Quyên Nương tại sao sẽ ở dưới mí mắt của nàng có đầu đuôi, còn làm ra một khuê nữ. Vương Quyên Nương giả bộ thành thật ba ba, thì ra lại vẫn là một đứa phóng túng.

Hắn xoa xoa mồ hôi trên trán, không trách được lúc trước Trần Thế Anh giận dữ, thế cho nên từ đó về sau lại không muốn gặp hắn cùng lão Hồ gia tham dự sự kiện kia.

Nếu như Trần Thế Anh biết rõ có một khuê nữ như thế, vậy không phải càng hận chính mình sao. Hắn không thể làm gì nương hắn, tất cả tức giận không phải đều sẽ phát đến trên người mình...

Nhìn thấy tướng mạo người này, Triệu Lý đang từ trong lòng e ngại, cũng không dám giả hổ oai vũ. Hắc cúi người, nói: "Ngươi là khuê nữ Vương Quyên Nương, đúng không? Ta là người Triệu gia thôn, nương ngươi nhận biết ta, lúc nhỏ nàng còn gọi ta một tiếng Nhị bá đâu. Ngươi để ta vào nhà đi, Triệu gia gia có việc muốn gặp nương ngươi." Thanh âm lại phóng nhỏ một chút: "Đại sự, về sau nhà của ngươi sẽ qua tốt lắm."

Trần A Phúc lạnh giọng nói: "Nhà ta đều là ta làm chủ, có cái đại sự gì cứ nói cùng ta."

Đang nói, cửa chính mở ra, Vương thị đi ra nói: "Có chuyện gì vậy, Truy Phong và Vượng Tài kêu réo ồn ào thế này." Nhìn thấy bóng lưng Trần A Phúc, lại nói: "A Phúc, sao con còn không đi Đường Viên?"

Triệu Lý chính đi lên trước vài bước cười nói: "A, Quyên nha đầu, còn nhớ rõ ta sao?" Lại hậu tri hậu giác cười nói: "Nhìn ta, lão hồ đồ rồi, ngươi hiện tại gả cho người, cũng là người trai gái song toàn, thế nào còn có thể gọi nhũ danh của ngươi đây?"

"Trai gái song toàn" cắn được đặc biệt nặng.

Vương thị đã có vài chục năm chưa gặp qua hắn, bà đến chết cũng không quên cái người này cùng nữ nhân kia là bức bách mình như thế nào.

Sắc mặt bà tái nhợt, nghiêm nghị nói: "Ngươi tới nhà ta làm chi? Đi, ngươi đi, ta không muốn nhìn thấy ngươi, lại không cho ngươi đến trêu chọc khuê nữ ta."

Triệu Lý chính sợ tướng mạo Trần A Phúc, cũng không sợ Vương thị mềm yếu. Nhưng nghĩ tới nhiệm vụ hôm nay, vẫn là hảo tính tình nói: "Vương thị, ta hôm nay đến, là quý nhân có chuyện nhờ cậy. Ngươi không muốn cho ta tiến vào cửa nhà ngươi, chúng ta đi trong xe ngựa nói chuyện, như thế nào? Chỉ nói vài câu, nói xong ta liền đi." Diendanlequydon~ChieuNinh{}@$#^& D^d^l^q^d

Vương thị nhìn một chút Phúc Viên bên cạnh còn vài người đang xây phòng ở, Trần Danh đã ở chỗ đó, bà không muốn làm ra động tĩnh lớn để cho người khác trông thấy. Liền nói với Trần A Phúc: "A Phúc, con về nhà trước, nương nói vài lời


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.