Những Vụ Án Trên Thế Giới

Chương 279: Chương 279: Vụ bắt cóc con trai phi công Lindbergh (p2)




Phi vụ lừa đảo

Gia đình Lindbergh và cảnh sát đã ủy quyền cho Condon dàn xếp khoản tiền chuộc. Khoản tiền chuộc được đặt trong một chiếc hộp được thiết kế đặc biệt để có thể dễ dàng nhận diện trong tương lai. Số sê-ri của mỗi tờ tiền cũng đều đã được ghi lại để tiện theo dõi sau này.

Đêm 2/4/1932, Lindbergh lái xe đưa Condon đến vị trí đã hẹn, cũng vẫn là một nghĩa trang. Condo một mình vào khu nghĩa trang trong khi Lindbergh đợi trong xe với một khẩu súng lục.

Đi một vòng quanh khu nghĩa trang, không thấy ai xuất hiện như đã hẹn, Codon quay lại cổng nghĩa trang nơi đại tá Lindbergh đang đợi thì bất ngờ có một giọng nói vang lên, cả Condon và đại tá Lindbergh đều nghe thấy. “Này ông kia, hãy qua bên này.”

Condon quay lại phía trong nghĩa trang nhưng không có ai mà chỉ có một tờ giấy hướng dẫn. Condon làm theo hướng dẫn đi sâu vào nghĩa trang. Một người đàn ông đang đứng sẵn ở đó.

Condon cùng người đàn ông lạ mặt trao đổi với nhau về khoản tiền chuộc. Condon quay lại xe để lấy tiền và trao cho hắn đủ số tiền yêu cầu để nhận được một tờ giấy hướng dẫn đến nơi giữ cậu bé. Theo đó, họ biết được cậu bé Lindbergh đang trên một con thuyền có tên là Nelly. Nghi phạm thông báo rằng cậu bé đang được hai người phụ nữ chăm sóc cẩn thận và không cung cấp thêm thông tin nào khác.

Người đàn ông lạ biến mất khỏi nghĩa trang. Condon quay trở lại xe của đại tá Lindbergh rồi cả hai lao xe đi trong đêm, sau khi đã thông báo cho cảnh sát. Tuy nhiên, khi đến nơi, chẳng có con thuyền nào như chúng đã nói và cậu bé Charles cũng không thấy đâu. Họ nhận ra rằng đây chỉ là một trò lừa đảo.

Trong khi vụ án rơi vào vô vọng thì ngày 12/5, một tài xế vô tình phát hiện thi thể một bé trai. Kết quả khám nghiệm cho thấy đó chính là cậu bé Lindbergh. Thi thể được tìm thấy tại khu rừng ngoại ô thành phố Trenton, bang New Jersey, cách nhà đại tá Lindbergh khoảng 20 km.

Kết quả bất ngờ

Sau khi tìm thấy thi thể của con trai vị đại tá, các chuyên gia lập tức bắt tay vào khám nghiệm tử thi. Kết quả đã gây bất ngờ với nhiều người. Theo đó, nạn nhân đã chết được khoảng 2 tháng, nghĩa là chỉ vài ngày sau khi vụ bắt cóc xảy ra.

Cậu bé bị đánh mạnh vào đầu, hộp sọ có một lỗ thủng lớn và một số bộ phận cơ thể không còn nguyên vẹn. Bác sĩ kết luận nguyên nhân tử vong là do cú đánh vào đầu. Không có bất cứ dấu vết nào liên quan đến hung thủ được tìm thấy tại hiện trường nên cảnh sát nhận định nạn nhân đã chết trước khi bị mang đến đây.

Tổng hợp lại tất cả thông tin, cảnh sát đặt ra giả thiết hung thủ có thể rất quen với gia đình Lindbergh, biết rõ thói quen của họ, thậm chí còn biết rằng tuần đó họ sẽ không trở về vào ngày 1/3 do con trai bị ốm. Ngoài ra, chúng lại còn biết chính xác phòng của nạn nhân.

Từ đó, mọi nghi ngờ tập trung vào Violet Sharpe - người giúp việc của gia đình Morrow – ông bà ngoại của nạn nhân. Violet là một trong những người biết rõ việc thay đổi trong kế hoạch của gia đình Lindbergh. Ngoài ra, Violet cũng có một số hành động bất thường vào ngày xảy ra vụ bắt cóc. Người phụ nữ này tỏ ra lo lắng và đặc biệt tối hôm đó, Violet có ra ngoài cùng với một người đàn ông. Nhưng khi được hỏi, cô lại không thể nói được đó là ai.

Bị điều tra trong gần 2 tháng sau đó, Violet có những dấu hiệu bất thường về tâm lý. Một ngày, khi các thám tử cho biết sẽ tới gia đình Morrow hỏi Violet một số thông tin khác, Violet nói với những người khác rằng không thể chịu thêm áp lực này và một lúc sau, gia đình Morrow phát hiện Violet đã chết trong phòng do uống thuốc tự tử.

Cái chết của Violet khiến nhiều người nghĩ rằng đây chính là một trong những thành viên trong băng nhóm bắt cóc và sát hại con trai nhà Lindbergh. Tuy nhiên, một số nhân chứng sau đó xác nhận cho bằng chứng ngoại phạm của cô vào hôm xảy ra vụ việc.

Lộ diện nghi phạm

Không còn manh mối nào khác, cảnh sát bắt đầu theo dõi số sê-ri của những đồng tiền chuộc mà Condon đã giao cho kẻ bắt cóc. Một cuốn sách nhỏ có chứa các số sê-ri trên các đồng tiền đã được cung cấp cho các doanh nghiệp và ngân hàng.

Không mất nhiều thời gian, cảnh sát nhận thấy các đồng tiền bắt đầu xuất hiện rải rác. Trong khoảng thời gian 30 tháng, cảnh sát nhận thấy rằng nhiều đồng tiền trong khoản tiền chuộc xuất hiện với tần suất dày đặc ở phía đông của Manhattan. Đặc biệt hơn nữa, chúng đã được chi tiêu dọc theo tuyến đường tàu điện ngầm Lexington Avenue.

Ngày 15/9/1934, một người bán hàng tại trạm xăng đã nhận được tờ 10USD có số sê-ri được lưu ý. Vị khách hàng sau đó lái xe đi nhưng người bán xăng đã cẩn thận ghi lại biển số xe.

Cuối cùng, sau nhiều ngày tìm kiếm, cảnh sát đã biết được người khách hàng tên là Bruno Richard Hauptmann, một người nhập cư trái phép tới sống ở vùng Bronx được hơn 10 năm và hiện làm nghề thợ mộc. Điều đặc biệt, người đàn ông này nói giọng Đức.

Khi cảnh sát tiếp cận, trong ví Hauptmann vẫn còn một tờ giấy bạc 20 USD cũng có số sê-ri nằm trong khoản tiền chuộc. Hauptmann lập tức bị bắt và thẩm vấn nhưng một mực khẳng định mình không có bất kỳ liên quan nào tới vụ bắt cóc và sát hại nạn nhân nhỏ tuổi.

Vật chứng khó chối cãi

Tại nhà của nghi phạm, các điều tra viên đã không mất nhiều thời gian để tìm thấy hơn 14.000 USD tiền mặt giấu trong gara có số seri trùng với số tiền mà đại tá Lindbergh đã giao cho tên bắt cóc.

Ngoài ra, nhiều chứng cứ khác cũng được thu lại bao gồm số điện thoại và địa chỉ nhà ông John F. Condon được viết lên tường bằng bút chì, một cuốn sổ tay có bản vẽ phác thảo chiếc thang mà sau khi so sánh, cảnh sát nhận thấy nó tương tự như chiếc thang mà hung thủ để lại hiện trường nhà đại tá Lindbergh.

Khám xét kỹ hơn, cảnh sát cũng thu được trong xưởng gỗ của Hauptmann một vài thanh gỗ cùng loại với chiếc thang ấy, kèm theo đó là một đôi găng tay, hai cái túi lớn bằng vải có dính đất mà theo nhận định nghi phạm đã sử dụng để bọc vào giày nhằm xóa dấu vết.

Lục lại hồ sơ của nghi phạm, các nhà điều tra nhận thấy Hauptmann nhập cư bất hợp pháp vào Mỹ năm 1923 khi 23 tuổi. Trước đó, năm 17 tuổi, nghi phạm này từng tham gia Thế chiến thứ nhất. Sau chiến tranh, Hauptmann đã có thời gian đi tù vì trộm cắp tài sản. Trong phi vụ trộm cắp của mình, Hauptmann sử dụng một chiếc thang và cũng để lại hiện trường. Sau khi nhập cư vào Mỹ, năm 1925 Hauptmann kết hôn với một người hầu bàn và làm nghề thợ mộc.

Những lời khai mâu thuẫn

Khi bị bắt để thẩm vấn, Hauptmann liên tục phủ nhận những cáo buộc dành cho mình. Nghi phạm này khai rằng số tiền đó mình nhận từ một đối tác thân thiết tên là Isador Fisch, nhưng Fisch đã quay lại Đức vào tháng 12/1933 và đã chết vì bệnh lao sau đó vài tháng. Căn nhà mà Hauptmann đang ở là nhà của Isidor Fisch từng thuê sau đó để Hauptmann tiếp tục thuê lại và khi Hauptmann dọn về thì tất cả những thứ cảnh sát tìm thấy đã có sẵn ở đó.

Giải thích về địa chỉ nhà của ông Condon, Hauptmann cho biết: “Khi vụ bắt cóc xảy ra, tôi có đọc thông tin trên báo và cũng giống như nhiều người dân khác, tôi quan tâm đến nó nên đã ghi lại địa chỉ của ông Condon”. Tuy nhiên, điều Hauptmann không lý giải được là tại sao lại có số điện thoại của Condon vì báo chí không hề công khai số máy này. Về bản phác thảo chiếc thang trong cuốn sổ tay, Hauptmann giải thích: “Có thể một đứa trẻ của nhà Isidor Fisch đã vẽ nó. Khi ông Fisch về Đức, họ vứt nó lại”.

Ngoài ra, dù đã hơn hai năm kể từ lần nghe thấy giọng nói của tên tống tiền ở nghĩa trang, nhưng cả đại tá Lindbergh và ông Condon đều vẫn nhớ và xác nhận giọng nói của Hauptmann chính là giọng nói mà mình đã từng nghe.

Cuối cùng, Hauptmann được yêu cầu lấy mẫu chữ viết tay. Với những bức thư đòi tiền chuộc, 8 chuyên gia về chữ viết tay được mời giám định và cả 8 người đều kết luận: “Do cùng một người viết ra”.

Với tất cả những bằng chứng này, thẩm phán đã quyết định Hauptmann sẽ bị dẫn độ về New Jersey, phải đối mặt với việc bị kết án bắt cóc và giết cậu bé Lindbergh. Thời điểm dẫn độ là gần nửa đêm nhưng trên suốt quãng đường ấy, những tiếng la ó của rất nhiều người dân đứng hai bên đường gần như không dứt.

~_~_~_~_~_~_~_~

XIN THÔNG BÁO: Nếu bạn là người đã theo dõi Những vụ án trên thế giới từ những ngày đầu thì mình xin phép sửa lại 1 số phần. Như sau:

- bài đăng số: 53.Tên sát nhân điển trai- Ted Bundy(p5) đã được sửa lại thành 53.Bát súp vạch trần tội ác giết chồng của nữ y tá và nhân tình.

- bài đăng số: 92.Vụ bát có nổi tiếng trên thế giới đã được chuyển thành 92.Góa phụ bên chiếc khăn đỏ.

Nếu bạn nào đã từng đọc hai chương này thì sẽ biết để đọc lại, về bài số 53 là do mình đã đăng thừa nên mình xóa và bổ sung bằng bài khác. Về bài số 92 thì mình sửa lại để bổ sung vì bị thiếu tình tiết, hiện bài này là bài đăng số 278 và 279.

Mong mình nói dễ hiểu ạ, xin lỗi vì đã làm phiền và cám ơn vì bạn đã theo dõi

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.