Nhật Nguyệt Đương Không

Chương 17: Q.1 - Chương 17: Tiền nhân hậu quả (trung).




Long Ưng thở dài một hơi, nói:

- Thật không ngờ!

Bàn Công Công cười nói:

- Nhưng, Xá Nữ đại pháp của Võ Chiếu quá mức lợi hại! Tiết Hoài Nghĩa chịu không thấu mới nghĩ ra một cách, chọn ra hai tên đệ tử có diện mạo tuấn tú, tư chất bất phàm từ trong đám đệ tử của mình, đó là huynh đệ Trương thị, và truyền thái bổ thuật để bọn chúng bổ sung sức lực từ nữ nhân khác. Sau đó y dùng hai người này thay thế cho mình, tạo ra cục diện hôm nay.

Long Ưng thở dài:

- Hiểu rồi! Hiện tại Tiết Hoài Nghĩa đã không còn giá trị lợi dụng đối với Võ Chiếu, nhưng lại không biết điều mà thu liễm lại, vẫn cứ ngang ngược kiêu ngạo như xưa, khiến cho Võ Chiếu nảy sinh ý định giết người. Nhưng Võ Chiếu lại không muốn Trương thị huynh đệ biết được bà ta có ý giết sư phụ của bọn chúng, nên mới thúc ép Tiết Hoài Nghĩa tới chỗ ta tìm vận rủi. Nếu như Tiết Hoài Nghĩa chết đi, y chỉ có thể tự trách bản thân học nghệ không tinh, không biết tự lượng sức mình, chứ không nghĩ tới Võ Chiếu có liên quan.

Bàn Công Công nói:

- Ngươi đã bỏ qua điểm quan trọng nhất, chính là việc Đoan Mộc Lăng tới thăm. Tiết Hoài Nghĩa là do Võ Chiếu một tay nâng lên làm trụ trì chùa Bạch mã. Chùa này là Thánh địa Phật môn, Phật môn há có thể để cho cái tên hòa thượng giả mạo này làm ô uế thánh tự, nhưng lại e sợ Tiết Hoài Nghĩa có Tăng Vương Pháp Minh làm chỗ dựa sau lưng, mà Tăng Vương Pháp Minh ngoại trừ Tĩnh Trai thì là đệ nhất cao thủ Phật môn, ai có bản lĩnh vuốt râu hùm của ông ta? Lần này Đoan Mộc Lăng tới gặp, chất vấn bà ta hỏi tội cho sư phụ, làm như vậy là có hai lý do. Một là Tiết Hoài Nghĩa chiếm cứ chùa Bạch mã. Đến hôm nay hoàng thất vẫn chưa ổn định được tình thế, cùng Đoan Mộc Lăng đối địch là hạ sách trong hạ sách. Tuy nhiên Từ Hàng Tĩnh Trai chính là mục tiêu trọng yếu chỉ sau Ma môn của Võ Chiếu, vì vậy giết Tiết Hoài Nghĩa là kế hoãn binh của Võ Chiếu đối với Tịnh Trai. Mang chùa Bạch Mã giao trả cho Đoan Mộc Lăng thì sao? Phật môn rồi cũng sẽ bị Võ Chiếu làm cho sụp đổ. Đương nhiên nếu Pháp Minh tự mình ra tay đối phó với cô nàng xinh đẹp Đoan Mộc Lăng này, nói không chừng có thể thu làm nội sủng, không cần bà ta phải tự mình ra tay. Nếu nói về lợi hại, chỉ sợ mười tên Tiết Hoài Nghĩa cũng không phải là đối thủ của Pháp Minh.

Long Ưng líu lưỡi nói:

- Pháp Minh lại cao minh đến thế ư?

Bàn Công Công nói:

- Chúng ta không nên đi quá sâu vào chuyện này. Những chuyện liên quan đến Pháp Minh có cơ hội ta sẽ nói sau. Vừa rồi Võ Chiếu ban xuống nghiêm lệnh, Tiết Hoài Nghĩa cùng huynh đệ Trương thị không được đặt chân vào cung Thượng Dương nửa bước. Điều này càng làm bọn hắn hận ngươi hơn. Không cần phải là người biết tiên đoán quá khứ tương lai cũng hiểu rõ, khi ngươi rời khỏi cung Thượng Dương cũng chính là lúc Tiết Hoài Nghĩa tới giết ngươi. Thời gian giữa hai việc đó tuyệt đối không đủ cho ngươi ăn một bữa cơm.

Ông ta lại nói:

- Nói cho ta biết! Ngươi quen dùng binh khí gì? Tiết Hoài Nghĩa sử dụng một cây tề mi thiết côn, đến nay chưa từng nếm mùi thất bại. Nếu như ngươi có thể chém cái đầu thối của y xuống đất, cam đoan ngươi lập tức sẽ dương danh thiên hạ. Chí ít, với ta cũng là đã thể hiện uy danh của Thánh môn.

Long Ưng đáp:

- Có hoặc không có cũng không sao. Bất kể thứ gì, bao gồm cả hoàn cảnh xung quanh cũng đều có thể biến thành binh khí sở trường của ta.

Bàn Công Công vui mừng nói:

- Vậy thì tốt rồi!

Rồi lão tiến đến ghé vào tai hắn nói vài câu.

Long Ưng trở lại Ngự Thư Phòng tiếp tục công việc, nhớ tới cái gọi là "Kế sách hoãn binh" ngày đó, hiện tại xem ra chỉ là trò cười. Lại nghĩ tới câu nói chỉ đích danh hắn là người thứ hai luyện thành Chủng Ma đại pháp của Võ Chiếu. Người thứ nhất được nhắc đến đương nhiên là Hướng Vũ Điền. Bàn công công cũng không biết việc này cùng những điểm quan trọng, nên mới cùng Võ Chiếu dự đoán nguyên nhân có liên quan đến Chủng Ma đại pháp. Nghĩ tới đây, hắn lại nhớ ra Hướng Vũ Điền đã từng đề cập đến một một người có tên Yên Phi.

Đang lúc suy tư, Nhân Nhã xinh đẹp đã quay trở lại, vẫn từ cửa sau rón ra rón rén tiến đến, có ý muốn dọa hắn nhảy dựng, nhằm báo thù lúc trước bị hắn dọa đến hồn lìa khỏi xác. Vẻ mặt ngây thơ của nàng trông thật đáng yêu. Long Ưng giả bộ cắm cúi ghi chép, để cho gian kế này của nàng thành công.

- Vấn an Ưng gia!

Bất kể nàng lớn tiếng như thế nào, vẫn chỉ là tiếng thỏ thẻ dịu dàng, không thể làm cho người khác giật mình.

Long Ưng giả bộ hoảng sợ đến hồn xiêu phách lạc, giật nảy người, cánh tay không cầm bút vung lên khoảng không quay hai vòng, nhưng khó tin nhất là cánh tay kia vẫn không ngừng ghi chép.

Hai người bốn mắt nhìn nhau.

Nhân Nhã hậm hực nói:

- Ưng gia là kẻ lường gạt.

Long Ưng cười ha ha, gác lại bút lông, kéo cái ghế ở chỗ khác tới, ấn Nhân Nhã ngồi xuống, nói:

- Ta thích ngắm nhìn dáng điệu xinh đẹp của Nhân Nhã lúc mài mực ở trước mặt ta.

Nhân Nhã sợ hãi nói:

- Làm thế sao được, để người khác nhìn thấy thì không hay chút nào.

Long Ưng ấn vai nàng xuống không cho rời ghế, nói:

- Nếu có người trông thấy, Nhân Nhã cứ đẩy hết trách nhiệm lên người ta, nói là nàng bị ta kề kiếm vào cổ ép buộc phải ngồi đây mài mực.

Nhân Nhã phì cười, giống như hoa tươi nở rộ, mím miệng nín cười hỏi:

- Kiếm của Ưng gia đâu?

Long Ưng quay về chỗ cũ ngồi xuống, nâng bút tiếp tục ghi, nói:

- Võ lâm cao thủ, tay trái là đao tay phải là kiếm. Hiểu chưa?

Nhân Nhã nghe lời kéo nghiên mực lại gần, xắn cao ống tay áo, bắt đầu mài mực. Rồi nàng lại không nhịn được nhẹ nhàng nói:

- Nhưng mà Ưng gia đâu phải là cao thủ võ lâm.

Long Ưng thấy nàng chịu nói cười với mình, rất có tiến bộ. Hắn mặc sức tận hưởng niềm hạnh phúc không dễ gì mà có được này, nói:

- Tại sao nàng biết ta không phải cao thủ võ lâm?

Nhân Nhã nói:

- Cao thủ Võ lâm ai cũng là hung thần ác sát, còn Ưng gia chẳng thấy có một chút nào giống loại người này.

Long Ưng nhìn chăm chú vào đôi mắt tràn ngập vẻ ngây thơ của nàng, mỉm cười hỏi:

- Vậy ta giống loại người nào đây?

Nhân Nhã vừa định thốt ra ý nghĩ trong lòng, bỗng nhiên hai bên má ngọc đỏ ửng, thẹn thùng cúi đầu, lắc đầu tỏ vẻ không biết.

Long Ưng ngắm nhìn đến mức mê say.

Từ khi hiểu chuyện đến nay, hắn chưa bao giờ thử qua cảm giác như thế này, chỉ hy vọng cảnh đẹp trước mắt có thể vĩnh viễn kéo dài, cho đến ngày cuối cùng của địa cực.

Để cho nàng không lúng túng, Long Ưng chuyển đề tài nói:

- Ta còn tưởng rằng hôm nay Nhân Nhã không trở về nữa chứ!

Nhân Nhã hưng phấn nói:

- Nô tỳ được vời trở lại Tiên cư viện hầu hạ thánh thượng, cũng cho rằng không còn cơ hội đến hầu hạ Ưng gia, may mắn thánh thượng khai..... ôi........

Long Ưng mừng rỡ hỏi:

- Khai gì? Có phải là khai ân không?

Nhân Nhã mặt đỏ tía tai, lảng tránh ánh mắt sáng quắc của hắn, nói:

- Ưng gia không phải là người tốt.

Long Ưng thở dài:

- Cho nên ta mới là võ lâm cao thủ, mà không phải là người tốt.

Nhân Nhã cực kỳ lúng túng, lườm hắn một cái.

Thấy Long Ưng ngây người, nàng không khỏi nhớ đến lời bình "Thiên sinh mị cốt, nữ trung Cực phẩm" của Tiết Hoài Nghĩa đối với mình.

Long Ưng buông bút lông, duỗi người một cái nói:

- Xong rồi! Hôm nay việc đã xong, chúng ta đến chỗ nào chơi đây?

Nhân Nhã lại tưởng rằng hắn đang nói nghiêm túc, ảo não nói:

- Không được rồi! Vinh công công dặn đi dặn lại, nô tài phải lập tức mau chóng trở về Tiên cư viện.

Long Ưng nhún vai đột nhiên nói:

- Vậy ngày mai mới đi chơi! Đảm bảo Nhân Nhã không cần phải trở về Tiên cư viện báo danh, sau này cũng không cần nữa.

Nhìn thấy vẻ mặt không thể tin nổi của Nhân Nhã, vừa kinh ngạc lại vừa mừng rỡ, hắn nhịn không nổi thò tay xoa khuôn mặt nàng. Tiểu mỹ nhân mặc hắn hành động, run giọng nói:

- Ưng gia!

Thiếu chút nữa Long Ưng đánh mất tự chủ, nói một cách đầy thương yêu:

- Ngày mai chính là ngày đầu tiên trong cuộc sống mới của Nhân Nhã!

Đi ra khỏi Ngự Thư Phòng, trong đầu hắn vẫn lởn hình bóng xinh đẹp của Nhân Nhã, cũng biết dưới thủ đoạn của Võ Chiếu, càng cố gắng dùng thì càng lún sâu, đến mức dường như hắn đã bỏ lỡ cơ hội cao chạy xa bay, nhưng bây giờ có thể mang Nhân Nhã trốn đi nơi nào? Mà phiền lòng nhất là, mình đã biết rõ đó là bẫy rập nhưng vẫn cam tâm tình nguyện chui đầu vào, lại còn vui vẻ chịu đựng. Con mẹ nó, đây là cái số mệnh gì chứ? Hiện tại hắn đành phải một ngày làm hòa thượng một ngày làm chuông, trong hoàn cảnh ác liệt nhất sáng tạo nên tương lai tốt đẹp nhất. Bà ta là Nữ Đế mà mình là Tà Đế, một ngày chưa phân cao thấp, hươu chết về tay ai cũng chưa biết. Mà con đường sống duy nhất của hắn, chính là hy vọng đánh bại Võ Chiếu. Nhưng trong tình thế như hiện nay, đó tuyệt đối là chuyện không có khả năng.

Đang cung kính đợi hắn chính là Lệnh Vũ mà không phải là Vinh công công. Trước tiên Lệnh Vũ dẫn hắn đến một nơi hẻo lánh ít người lui tới trong Ngự Hoa Viên, rồi mới giao cho hắn một cái hộp gấm hình chữ nhật, nói:

- Đây là vật của Bàn công công sai người mang tới giao cho tiên sinh, ông ta đối với tiên sinh tương đối coi trọng.

Thấy Long Ưng muốn mở hộp ra, vội nói:

- Tiểu tướng lánh đi một chút.

Long Ưng nói:

- Không sao! Đây là một đôi bao tay có tên là Tụ Lý càn Khôn. Vật này chính là binh khí độc môn của Giang Hoài Đỗ Phục Uy tám mươi năm trước.

Hai mắt Lệnh Vũ tỏa ánh sáng nói:

- Ta có nghe người ta nói, đó là binh khí cực phẩm, giá trị vô cùng.

Long Ưng cười nói:

- Đợi sau khi lão tử tiêu diệt Tiết Hoài Nghĩa, mang con mẹ nó đi cầm cố lấy năm trăm ngân lượng, vậy là chúng ta có thể đi ăn chơi đàng điếm rồi.

Lệnh Vũ gấp gáp:

- Đây là bảo vật có tiền cũng mua không được, hơn nữa Ưng gia đâu cần phải đến thanh lâu, lấy đâu ra người bì kịp cung nữ xinh đẹp nhất cung Thượng Dương của chúng ta chứ?

Long Ưng thực sự kinh ngạc, nghiêm mặt hỏi:

- Phó thống lĩnh làm sao biết việc này?

Lệnh Vũ nhún vai trả lời:

- Đây là chuyện mọi người đều biết của cung Thượng Dương. Thánh thượng đặc biệt lựa chọn Nhân Nhã để hầu hạ Ưng gia, làm cả đám huynh đệ chúng ta hâm mộ muốn chết.

Long Ưng thầm mắng. Võ Chiếu cố ý đánh tiếng ra, sau khi Tiết Hoài Nghĩa biết được sẽ đánh mất chút lý trí còn lại. Đấy là trong trường hợp nếu như y vẫn còn lý trí.

Sau khi đeo đôi bao tay vào, hắn giao hộp gấm trống không cho Lệnh Vũ xử lý, bước về phía cung Triêu Ly. Nhìn thấy Lệnh Vũ lưỡng lự muốn nói lại thôi, hắn bèn nói:

- Mọi người đều là huynh đệ, có gì cứ việc nói, ta sẽ không nói lại với bất kỳ kẻ nào.

Lệnh Vũ thở dài:

- Tốt nhất Ưng gia không nên rời khỏi cung Thượng Dương Cung.

Long Ưng nói:

- Tránh được một lần không tránh khỏi cả đời. Ta còn muốn ra ngoài cung hưởng thụ cuộc sống.

Lệnh Vũ cười khổ nói:

- Tiểu tướng hiểu rõ Ưng gia là bậc anh hùng cao minh. Tuy nhiên không thể coi thường Tiết Hoài Nghĩa. Nếu như y đến gây chuyện với Ưng gia, trừ khi thánh thượng hạ chỉ, nếu không chẳng có ai dám nhúng tay vào, kể cả Phi Kỵ ngự vệ đại nội chúng ta. Người này trời sinh thần lực, nhất là có thể luyện ngoại gia chuyển hóa thành nội gia làm cho y không sợ binh đao, đến cả chân kình bình thường cũng không làm gì được y, lại thêm thân kinh bách chiến chưa từng nếm mùi thất bại. Cho nên, tuy rằng cừu gia khắp thiên hạ, nhưng cho tới nay y vẫn sống oai phong lẫm liệt. Không thể tưởng tượng được Tiểu Phật Gia lại là người của hắn.

Long Ưng vỗ vai gã, mỉm cười nói:

- Vận may của y sẽ chấm dứt vào đêm nay. Sau khi ta chém cái đầu thối của y xuống, tới tối ngày kia ta sẽ cùng các ngươi đi uống rượu.

Lệnh Vũ biết không có cách nào thuyết phục hắn, trầm ngâm một lát rồi hỏi:

- Hôm nay sau khi Ưng gia hỏi cặn kẽ tình huống lúc bị theo dõi rồi lập tức đề nghị để tự mình ứng phó. Phải chăng tiên sinh đã đoán chắc sẽ bị người hành thích trên đường?

Long Ưng thấy gã đối xử với mình có tình có nghĩa, không đành lòng dấu diếm, gật đầu đáp:

- Đúng là như thế! Nhưng đừng hỏi ta nội tình bên trong.

Lệnh Vũ không dấu được vẻ kinh sợ, thở dài:

- Ưng gia quả thực là thần nhân.

Long Ưng hỏi:

- So với nữ thích khách kia, Tiết Hoài Nghĩa đến mức nào?

Lệnh Vũ không biết trả lời thế nào, đành nói lảng sang chuyện khác:

- Ưng gia có giao tình cùng Lai Tuấn Thần viện Thẩm Phán, đúng không!

Long Ưng ngạc nhiên đáp lại:

- Ngươi làm cách nào mà biết được? Thật ra không tính là giao tình, chỉ là quen biết sơ sơ mà thôi!

Hai người bước vào quảng trường lớn của chính điện, đứng từ xa nhìn về phía phong môn cách đó vài ngàn bước.

Sắc mặt Lệnh Vũ coi như chuyện đương nhiên, nói:

- Bởi vì lúc này Lai Tuấn Thần đang ở bên ngoài cửa lầu chờ đợi Ưng gia. Loại người này tốt nhất Ưng gia đứng xa mà trông. Trong nội cung không ai ưa gã. Gã cũng không có bất kỳ bằng hữu nào. Nếu có một ngày gã đột ngột chết ngoài đường, Lục đại ca chắc cũng chả có cách nào bắt được hung thủ, bởi vì người muốn giết gã thật sự quá nhiều.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.