Nhật Nguyệt Đương Không

Chương 14: Q.1 - Chương 14: Dùng dao mổ trâu cắt tiết gà (hạ).




Long Ưng thầm thở phào một hơi, biết tạm thời đã thoát được nguy cơ bị ám hại lần nữa, đều là nhờ mấy ông quan lớn của Hình Bộ kịp thời đuổi tới. Hắn nhìn về phía kẻ đang đi tới. Người này chừng hơn ba mươi tuổi, để râu, hai mắt như chuông đồng. Mặc dù thấp hơn Long Ưng ba tấc nhưng gã có chiếc cổ cao, vai lưng phẳng dày khiến cho thân trên nhìn có vẻ rất cân đối, bộ pháp ổn trọng, hiển nhiên là đã trải qua tập luyện gian khổ.

Lệnh Vũ như quen thuộc với người này nên liền giới thiệu cho Long Ưng:

- Đại ca Lục Thạch Phu đây, là tổng tuần bộ thuộc phòng Hình bộ đỉnh đỉnh đại danh của Thần Đô chúng ta, cũng là đồng hương của tiểu tướng.

Lục Thạch Phu khách khí thi lễ.

Long Ưng ngạc nhiên:

- Có vẻ ngươi cũng có khá nhiều đồng hương ở Thần đô.

Lục Thạch Phu mỉm cười nói:

- Khi Thánh Thượng vẫn còn là hoàng hậu, không những một tay đã phá bỏ cục diện cao môn đại phiệt lũng đoạn những chức vị quan trọng trong triều, mà còn thay đổi hẳn tác phong dùng người, coi trọng xuất thân vùng miền của triều đình. Đám con cháu nhà nghèo ở Giang Tả Quan Đông chúng ta là những kẻ đầu tiên được hưởng lợi. Rất nhiều người được vào làm quan cho triều đình. Đối với ân sủng của Thánh Thượng, bọn tôi có máu chảy đầu rơi cũng không báo đáp đủ.

Dĩ nhiên với hiểu biết hơn người của Long Ưng thì hắn cũng hiểu được.

Phải biết rằng phần lớn các khai quốc công thần đời nhà Đường đều là giai cấp thống trị thời cựu Tùy mang nặng tính môn phiệt cùng chủ nghĩa địa phương, mà Lý phiệt là một ví dụ tiêu biểu. Võ Chiếu muốn xây dựng được hàng ngũ thuộc hạ nòng cốt cho mình thì phải đi tìm kiếm ở bên ngoài. Lục Thạch Phu và Lệnh Vũ chính là ở trong tình huống đó mà được Võ Chiếu đề bạt, và cũng chỉ có giai cấp thống trị mới nổi này mới tận trung với bà ta. Đối với thủ đoạn trị quốc của Võ Chiếu, bỗng nhiên hắn có thêm một sự hiểu biết mới.

Lệnh Vũ lôi từ trong túi áo ngực ra mũi kim độc bọc kín trong vải trắng nhặt được ở hiện trường vụ đánh nhau lúc trước đưa trên tay Lục Thạch Phu, nói:

- Đây là vật chứng gắn trên mũi giầy của Tiểu Phật Gia.

Lục Thạch Phu đưa cây kim đến sát mũi, ngửi ngửi một lúc rồi nhắm mắt lại.

Lệnh Vũ thừa cơ nói với Long Ưng:

- Ở Thần Đô ai cũng phải nể mặt Lục đại ca.

Lục Thạch Phu cẩn thận từng li từng tí một gói kỹ kim độc lại rồi nhét vào túi bên hông, nói:

- Ta đã từng phá một vụ án dùng độc cùng kiểu thế này. Thứ độc này tên là 'Nam nhi hận', sẽ không gây chết người nhưng lại khiến cho người ta chán ăn. Lợi hại nhất là trong một thời gian ngắn sẽ mất đi ham muốn tình dục. Huynh đệ họ Trương thật thất đức, rõ ràng là nhằm vào Ưng gia.

Long Ưng sớm bằng Ma chủng nhạy bén đã đoán được đại khái nên chẳng buồn để tâm, trái lại với việc gã cũng gọi mình là Ưng gia thì cực kỳ ngạc nhiên nên vội hỏi gã nguyên do vì sao.

Lệnh Vũ trả lời hộ:

- Thánh Thượng coi trọng danh phận, mặc dù đã công cáo Ưng gia là quốc khách, lại bảo ngài là nhân sĩ ẩn thế, nhưng với danh hiệu xuất thân thì một chữ cũng không nhắc đến, làm cho Tư Lễ Giám cảm thấy đau đầu, đành phải thỉnh giáo người thấu hiểu thánh ý nhất là Bàn công công. Xưng hô Ưng gia là do ông ta đề ra. Gần đến giờ rồi, ta còn phải đưa Ưng gia đến Ngự thư phòng.

Đến bến tàu, Long Ưng lại phải đối mặt với một nguy cơ khác.

Hắn ngửi được mùi hương của mỹ nữ phái Hoa Gian. Vừa rồi nàng ta chắc có ý đồ hành thích mình, nhưng bị hắn hành động tăng tốc vượt qua đường xe ngựa cản trở, thêm vào đám người của Hình bộ đi đến khiến cho nàng ta phải thay đổi kế hoạch, tốt nhất là tìm vị trí ám sát không ai qua được trên con đường sông trở lại cung Thượng Dương.

Long Ưng rơi vào thế khó xử, muốn cho nàng ta bình yên thoát thân, lại không muốn nàng bị tổn thương bởi nửa tên ngự vệ nào.

Trải qua chiến đấu liên tục cùng ứng phó khiêu chiến những ngày gần đây càng làm tăng thêm khả năng kỳ dị của Ma chủng. Bản lĩnh quen thuộc tới mức tùy cơ ứng biến, hắn nhướng mày một cái, kế hoạch đã chạy lên não.

Thừa dịp những người khác đang chọn khoảng trống để

ghé thuyền vào bờ, hắn liền nói với Lệnh Vũ:

- Để ta chèo thuyền cho. Ta muốn thưởng thức tình thú chèo thuyền trên Lạc Hà.

Lệnh Vũ nói:

- Nếu để người của Tư Lễ thấy ngài chèo thuyền đưa tiểu tướng trở về, bọn họ tuyệt đối sẽ không tha cho tiểu tướng.

Long Ưng sớm đã có chủ tính, mỉm cười nói:

- Vậy càng dễ giải quyết, để ta một mình một thuyền thì Tư Lễ còn có gì để nói sao?

Lệnh Vũ đáp ứng một cách miễn cưỡng. Nếu như y không nắm rõ thực lực của Long Ưng, có giết chết y, y cũng không dám rời Long Ưng nửa bước.

Long Ưng đứng ở đuôi thuyền, đón gió chèo thuyền, trong lòng trăm thứ cảm xúc ngổn ngang.

Từ một tên tiểu tốt không có ý nghĩa nào của Ma môn, còn là lô đỉnh sống để Tà đế Đỗ Ngạo luyện công nay biến thành nhân vật hết sức quan trọng ở Thần Đô như hiện tại, làm hắn cảm thấy như trong mơ.

Chỉ trong hai ngày ngắn ngủi, nguy cơ liên tiếp xuất hiện, khiến hắn không rảnh mà suy tư về tình cảnh của mình, tương lai càng là một mảnh sương mù.

Hắn có thể được sống đường hoàng thống khoái, cũng có thể sẽ biến thành con chuột nhắt dưới phố bị người người chửi đánh. Thứ cảm xúc ấy thực sự chỉ có bản thân mình mới có thể nhận thức, giải thích thế nào vẫn sẽ không làm cho người khác hiểu được. Bàn công công là người duy nhất hắn có thể kể lể.

Rất nhiều chuyện có cảm giác mơ hồ. Nhưng có một chuyện hắn nắm rất rõ ràng, chính là cho dù ở trong bất kỳ tình huống nào, hoàn toàn tuyệt đối không được hoan hảo với Võ Chiếu, không chỉ bởi hắn cố kỵ ‘Xá nữ đại pháp’ của bà ta, mà còn là vấn đề về tôn nghiêm. Việc làm đó sẽ khiến hắn ngang bằng với đám Nội cung phụng khác của Võ Chiếu, trở thành một trong số đám nam phi của bà ta. Thử hỏi Hướng Vũ Điền trong tình huống tương tự sẽ làm gì?

Và những phụ nữ khác có thể miễn được thì cũng miễn, mặc dù có thể coi là vui vẻ thoáng qua nhưng bọn họ rốt cuộc không phải kỹ nữ, tự mình biết việc mình, một khi đã phát sinh quan hệ thân thể, lại mang thai con của hắn thì hắn sao có thể bội tình bạc nghĩa được.

Chỉ có Thái Bình công chúa là ngoại lệ, bởi vì hắn không cần phải lo lắng cho nàng.

Nghĩ đến đó, báo động cuối cùng cũng xuất hiện.

Lúc còn cách bến tàu bên ngoài cung Thượng Dương hơn một dặm, thuyền bè qua lại liên tục trên Lạc Hà, đảo mắt nhìn quanh chỉ thấy đò qua thuyền lại, không phát hiện ra bất kỳ con thuyền nào khả nghi.

Nhưng với tài trí của Hoa Gian nữ, rất có thể cô ta sẽ dùng thuyền nhỏ để mượn những con thuyền khác làm ngụy trang cho mình. Nếu là người khác sợ rằng phải đến khi cô ta ra tay mới phát giác được.

Nhưng điều đó làm sao qua được người đang rảo bước tiến lên con đường ‘Thành Ma’ như Long Ưng.

Mỹ nữ Hoa Gian có thể khác hẳn với đám Tiểu Phật Gia chẳng hề gây uy hiếp được đến hắn. Cô ta có đủ khả năng để giết chết hắn ngay lần thứ nhất, mà lần nãy sẽ đưa hắn thẳng xuống suối vàng địa phủ không có cách nào quay đầu trở lại. Bởi vì cô ta giết là giết cả Ma chủng chưa đại thành bên trong.

Cả đoạn Lạc Thủy thu hết vào trong tâm trí của hắn.

Lệnh Vũ ở trên chiếc thuyền đằng sau. ‘Huynh đệ trong nhà’ trên hai chiếc thuyền phía trước và phía sau đều không có cảm giác gì, mù mờ không biết nữ thích khách xinh đẹp kia đang nhìn chằm chằm, có thể ra tay trong phút chốc.

Đột nhiên từ trong dòng nước Lạc Hà trong vắt nhìn thấy cả cá bơi, Long Ưng rút mái chèo thuyền lên, giơ cao quá đầu rồi vung một vòng.

Vào đúng thời điểm mái chèo rời khỏi mặt nước, một chiếc nón tre tụ đầy lực khí từ một chiếc thuyền hàng đi ngang qua, tựa như chong chóng xoay tít phi thẳng đến vị trí giữa chiếc thuyền của hắn, mang theo tiếng rít bén nhọn. Nếu bị đụng trúng, đảm bảo thuyền sẽ gẫy đoạn, lực của nó vào có thể ném Long Ưng xuống sông, ở đáy sông sẽ chính thức gặp mặt mỹ nữ Hoa Gian.

Long Ưng bước lên trước một bước, vung mái chèo thật mạnh, quật trúng mục tiêu là nón trúc khi nó cách thuyền không đến năm thước.

Ầm!

Khí kình giao kích phát ra âm thanh như sấm rền. Nón trúc vỡ tung thành vô số mảnh vụn bắn đầy trời, mái chèo vỡ vụn thành từng khúc.

Hai cánh tay Long Ưng đau nhức. Bị dư kình của đối phương xuyên qua mạch máu men theo cánh tay, không tự chủ được hắn ngã ngửa về sau, thuận thế ngồi xuống nơi đuôi thuyền, ‘phì’ một tiếng phun ra một ngụm nhỏ máu tươi.

Sự tình phát sinh quá nhanh, chỉ trong thời gian chớp mắt. Lệnh Vũ cùng đám ngự vệ trên hai chiếc thuyền phía trước nhao nhao hét lên, rút ra binh khí. Một thân hình duyên dáng bắn về phía Long Ưng từ bên rìa thuyền hàng. Trong lúc nhất thời mọi người chỉ còn biết trơ mắt ra nhìn hắn và thích khách quyết đấu một chọi một.

Long Ưng thầm kêu quả nhiên lợi hại. Ma công của mình vẫn còn kém đối phương. Vừa rồi nón trúc đọ nhau với mái chèo, cả hai bên đều dốc toàn lực ứng phó. Nhưng so sánh với cái đêm đó mình không chịu nổi một đòn, hiện tại chính mình đã không phải là Ngô Hạ A Mông rồi (châm biếm những người thiếu học thức). Không thể dùng lực thì dùng trí.

Ma công vận chuyển một vòng trong cơ thể, nội thương lập tức khỏi hẳn, thần kỳ đến mức khó mà tin được, đồng thời Ma kình từ huyệt Dũng Tuyền dưới gót chân truyền thẳng vào đáy thuyền. Đúng vào lúc mỹ nữ Hoa Gian còn cách hắn hơn nửa trượng, chiếc thuyền dời gấp sang ngang hơn một trượng, khiến bên mạn phải thuyền bọt nước bắn tung tóe.

Trang phục của mỹ nữ Hoa Gian lại có sự khác biệt so với ngày hôm đó. Như ngư dân bình thường, dùng nhiều vết màu vẽ lên để che giấu mặt mày, thân thể uyển chuyển tới mức không có ngôn ngữ nào để miêu tả. Như theo đúng tư thế của nàng tại thời điểm này thì chắc sắp sửa nhảy thẳng xuống sông.

Bỗng dưng nàng khẽ quát một tiếng, lại lăng không chuyển đổi chân khí. Cơ thể bỗng chậm lại, nhảy vút lên trên, lộn một vòng.

Lệnh Vũ phản ứng nhanh nhất, run tay ném trường kiếm về phía mỹ nữ đang quay vòng, vị trí nhắm vào chính là bờ eo thon của nàng.

Không ngờ thân thể mềm mại của mỹ nữ Hoa Gian đột nhiên co quắp rồi lại duỗi ra, rơi xuống mạn trái con thuyền của Long Ưng như thể một cây đinh bị chiếc búa lớn vô hình gõ xuống, khiến cho trường kiếm của Lệnh Vũ xẹt qua phía trên của nàng.

Long Ưng cảm giác được chân kình của cô ta không hề tập trung trên đôi chân mà lại tụ tập ở đan điền chờ phát động. Nếu để cho nàng nhả kình qua chân, chắc chắn sẽ làm con thuyền lật tung. Khi đó chắc hắn lại phải cùng mỹ nữ Hoa Gian phải lén giải quyết rồi.

Nếu đối phương không phải mỹ nữ Hoa Gian, thì lần quyết chiến này đúng là một cơ hội ‘Thôi Ma’ mà hắn tha thiết mơ ước, mặc dù Ma công không bằng cô ta, nhưng hắn có thể tận dụng mọi đặc tính của Ma chủng để quần nhau với địch, lấy yếu đấu mạnh. Nếu như hắn không chết, thì sẽ thật khó có thể đoán trước lợi ích to lớn mà hắn có được.

Đáng tiếc là giờ phút này hắn chỉ có thể tiếp tục dùng phương pháp đấu trí bởi vì không thể dùng tay đập địch được.

Long Ưng ngã về mạn trái của thuyền, hơn nửa người thò ra bên ngoài, tay trái duỗi vào nước, toàn lực phát động ma công, vận kình một ít.

Một cột nước to như cánh tay vọt lên từ mặt nước, hóa thành một thứ ám khí thiên nhiên bắn về phía mỹ nữ khi đôi chân nàng chỉ còn cách thuyền ba thước.

Hắn nắm bắt góc độ cùng thời gian không sai chút nào. Vào đúng thời khắc trước khi hai chân mỹ nữ đụng vào mạn thuyền, cột nước sẽ bắn trúng cái eo nhỏ của nàng.

Dù cho mỹ nữ Hoa Gian nắm giữ tuyệt học Bất tử ấn pháp, có thể đỡ được thứ ám khí bằng nước ấy thì khẳng định cũng sẽ bị lực khí trong cột nước hất văng ra nơi khác, bị Long Ưng hoá giải hành động ám sát của nàng.

Hiển nhiên mỹ nữ không lường trước được nước cờ này của Long Ưng, tức giận quát một tiếng, co hai chân lại rồi duỗi nhanh một chân đạp vào đầu cột nước. Sau một tiếng nổ, kình khí đẩy mỹ nữ bay lên.

Đám ngự vệ cùng tìm được một cơ hội khác, nhao nhao phóng trường kiếm, ám khí về phía mỹ nữ.

Hai mắt mỹ nữ gợn đầy dị sắc, lộ ra sự hận thù trong nội tâm. Không còn cách nào, nàng lại lộn vòng, bàn chân chạm nhẹ vào mũi của thanh kiếm phóng tới trước tiên, mượn lực lướt qua chiếc thuyền hàng đang sắp vượt qua, rồi rơi xuống nước cách đó hai mươi trượng.

Đến khi thuyền hàng không còn vật che chắn ánh mắt thì dòng Lạc Thủy đã bình yên trở lại, chỉ còn con thuyền rỗng bỏ quên của mỹ nữ xuôi dòng chầm chậm trôi về hướng Đông, giống như một giấc mộng xuân tan đi không dấu vết.

Mọi người vẫn chưa tỉnh hồn. Lệnh Vũ nhảy sang thuyền Long Ưng lo sợ không yên hỏi:

- Ưng gia không có sao chứ?

Long Ưng cười mỉm:

- Bữa sáng ăn nhiều như vậy thì làm sao có chuyện được? Sợ nhất là đại nhân Phó thống lĩnh sau này không dám giúp ta ra khỏi cung nữa thôi.

Lệnh Vũ đã không còn tâm trạng để đùa, nhìn về chỗ mỹ nữ Hoa Gian biến mất, lẩm bẩm nói:

- Thế gian lại có thứ võ công đáng sợ đến vậy sao?


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.