Nhật Ký Bẻ Cong Thục Nữ

Chương 25: Chương 25




Không khí buổi sớm ở cổ trấn An Nhân thanh tịnh, hiện tại tùy tiện hít thở không khí nơi nào đó cũng tốt hơn không khí ở Thành Đô, Cố Minh đứng dậy duỗi cơ ngoài tứ hợp viện, tối qua cô ấy ngủ khá ngon, cũng không hất chăn như mọi ngày, có lẽ tối qua chơi quá mệt, cũng uống chút bia rượu, mơ mơ màng màng nhớ ra Chung Hiểu Âu đỡ mình lên giường.

“Phó tổng Cố, chị dậy sớm vậy à?” Trì Úy xõa tóc, còn mặc quần áo ngủ, đôi mắt vẫn ngái ngủ.

“Chào buổi sáng phó tổng Cố, tối qua chị ngủ ngon không? Nhìn sắc mặt hôm nay tốt quá.” Không lâu sau, Tiền Lệ Lệ cũng chạy tới.

“Phó tổng Cố...”

Cố Minh cảm thấy chạy tới tứ hợp viện duỗi gân cốt quả thật không phải lựa chọn sáng suốt, liền chuồn về phòng, thấy Chung Hiểu Âu vẫn chưa dậy, cổ họng còn phát ra âm thanh gì đó, tiếng rên rỉ, lúc này Cố Minh mới nhích lại nhìn, Chung Hiểu Âu vốn dĩ không ngủ, chỉ là cơ thể nặng nề, không dậy nổi, hé mắt ra, liền thấy Cố Minh, trong sâu thẳm nội tâm bỗng thấy ấm áp, cũng không rõ tại sao, chỉ khàn khàn gọi một tiếng, “Phó tổng Cố...”

Cố Minh cho rằng đó là âm thanh khi vừa tỉnh ngủ của cô, cúi người xuống dịu dàng nói, “Tối qua ngủ không ngon à? Hay là em ngủ thêm lúc nữa đi.”

Phó tổng Cố, em bị bệnh rồi, chị đừng đáng yêu như thế, đáng yêu khiến trái tim người ta ngứa ngáy, như thế thật sự không tốt cho người bệnh. Chung Hiểu Âu đáng thương nói, “Có lẽ em bị cảm rồi, cơ thể mềm nhũn, lại đau nhức.”

Cố Minh nghe cô nói như thế, liền lấy tay chạm vào trán cô, dường như nhiệt độ hơi cao, nhưng cũng không phải rất cao, Cố Minh lại dùng lòng bàn tay thăm dò, nhưng không thể đo nhiệt độ. Khi lòng bàn tay Cố Minh chạm tới, Chung Hiểu Âu chỉ cảm thấy tim đập nhanh, còn chưa kịp hồi phục nhịp tim bình thường, bất ngờ, Cố Minh đột nhiên cúi người xuống, dùng trán mình đè lên trán cô, nhịp tim “thình thịch” rất nhanh muốn nhảy ra ngoài, chỉ thiếu nước nổ tung, nổ tung rồi tắt máy. Cô thấy mình sắp ngừng thở, nhưng khoảnh khắc ấy cũng chỉ dừng lại mấy giây thời gian, Cố Minh đã rời đi, còn lẩm nhẩm một mình, “Có chút nóng, tôi đi tìm nhiệt kế cho em.”

Sớm biết cần tới nhiệt kế, chị cần gì phải diễn màn trán đè lên trán thế này chứ, như thế rất dễ làm chết người, chị biết không? Chung Hiểu Âu chỉ cảm thấy mặt mình đỏ ửng, nóng tới mức ý thức của cô có chút mơ hồ, khoảnh khắc Cố Minh cúi người xuống, khoảnh khắc chiếc trán mịn màng mát lạnh đè lên trán cô, trong không khí hoàn toàn là hương thơm của cô ấy, ngọt ngào. Đây là điểm không tốt của gái thẳng, cho rằng giữa con gái với nhau có thể tùy tiện làm hành động thân mật, không biết trong lòng người ta đang dời non lấp biển sao?

Cố Minh quay lại, còn có Trì Úy mang theo nhiệt kế đi cùng, công đoàn chuẩn bị đầy đủ.

Trì Úy đưa nhiệt kế cho cô, “Cả đêm qua cậu giày vò cũng dữ dội quá nhỉ, còn bị cảm cơ đấy?”

Trong lời nói không thấy bất kì sự quan tâm nào, Chung Hiểu Âu cũng không có sức lực trợn mắt với Trì Úy, thấy Cố Minh đi sang bên rót nước cho Chung Hiểu Âu, Trì Úy liền đè thấp giọng nói bên tai cô, “Tối qua cậu làm gì thế? Có thu hoạch gì không?”

Đã là lúc nào rồi, phó tổng Cố vẫn còn ở trong phòng, cô dùng khuỷu tay chọc vào Trì Úy, đương nhiên có thu hoạch rồi, nếu không phải được ở gần Cố Minh như thế, ngủ chung một chiếc giường, cô cũng không biết bản thân có khát vọng muốn gần gũi Cố Minh. Hơn nữa còn rất mạnh mẽ.

“37.8 độ, sốt nhẹ, còn có triệu chứng gì khác không?” Trì Úy cầm nhiệt kế hỏi.

“Đau cổ họng, cơ thể không có lực, đau nhức...”

Trì Úy vừa nghe, vừa lấy thuốc trong hộp y tế dự phòng ra, “Uống thuốc cảm 999, cùng một ít thuốc tiêu viêm đi, cậu vẫn chưa ăn sáng đúng không? Ăn sáng xong rồi uống thuốc, mình đi bảo ông chủ quán trọ nấu cho cậu ít cháo.”

“Tôi đi cho.” Cố Minh nói xong liền ra khỏi phòng.

“A!” Chung Hiểu Âu muốn gọi Cố Minh lại, nhưng cô ấy đã biến mất, Trì Úy nhận lấy nước từ Cố Minh, giúp Chung Hiểu Âu dịch chuyển gối, “Bệnh thật rồi! Mình còn tưởng cậu giả bệnh nữa chứ?”

“Mình có bệnh chắc? Không có gì tự nhiên giả bệnh.” Chung Hiểu Âu nhẫn nhịn cổ họng đau đớn.

“Mình nào biết chứ? Thời tiết không lạnh, sao cậu lại cảm chứ? Trừ khi tối qua hai người mây mưa giày vò quá dữ dội, nhưng không có khả năng, cậu cũng không phải mình.” Trì Úy rất hiểu cô.

Chung Hiểu Âu tức nghẹn, lấy cớ đau cổ họng lười nói chuyện cùng Trì Úy.

“Được rồi, không trêu cậu nữa, tạo cơ hội tốt vậy cho cậu, cậu cũng không biết cảm ơn mình, cả ngày toàn trợn mắt với mình.” Trì Úy vỗ lên mặt cô.

Chung Hiểu Âu nghĩ nghĩ, vẫn có chút không khống chế được cơn sóng trập trùng trong tim ban nãy, nhân lúc Cố Minh không có mặt, thế là kéo tay áo của Trì Úy, nhỏ tiếng nói, “Ban nãy phó tổng Cố sờ trán mình.”

Chuyện này có gì to tát, “Sau đó thì sao?” Trì Úy không hiểu, nói.

Thấy dáng vẻ không chút ngạc nhiên của Trì Úy, Chung Hiểu Âu bổ sung một câu, “Dùng tay, sau đó còn dùng trán của chị ấy.”

“Ừ? Cảm giác thế nào?”

“Cảm giác rất vi diệu, muốn ngừng thở.”

Trì Úy chọc vào trán cô, “Cậu thật đơn thuần tới mức sắp tuyệt chủng rồi.”

Tiền Lệ Lệ tới tìm Trì Úy, sáng sớm hôm nay, Trì Úy con phải dẫn mọi người đi tham quan Viện bảo tàng Kiến Xuyên.

“Cậu sao rồi? Nghỉ ngơi một lúc, chiều về cùng bọn mình chứ?” Trì Úy hỏi.

“Mình nằm thêm lúc nữa, uống thuốc rồi nghỉ ngơi, cậu cứ đi đi.” Chung Hiểu Âu không có tinh thần dựa vào đầu giường.

“Cũng được, phó tổng Cố còn ở đây, vừa hay để cô ấy chăm sóc cậu.” Nói xong Trì Úy cùng Tiền Lệ Lệ liền ra ngoài.

Không lâu sau, Cố Minh bưng bát cháo bí đỏ nóng hổi tới, “Bữa sáng chỉ có cháo với trứng gà, bị cảm không thể ăn trứng, em ăn tạm cháo vậy nhé.”

Thật ra Chung Hiểu Âu không muốn ăn, vì cổ họng bị sưng, ăn vào sẽ rất đau, nhưng Cố Minh tốt bụng bưng cháo cho cô, cô cũng đành bứt da đầu nuốt vào, “Phó tổng Cố, chị ra ngoài chơi đi, một mình em ở lại là được.”

“Không sao, tôi ở cùng em, lát nữa nếu em muốn uống nước hay gì đó lại không có ai lấy cho.”

Đương nhiên Chung Hiểu Âu cầu còn không được, chỉ cảm thấy gần đây quan hệ của bản thân và phó tổng Cố ngày càng thân thiết, nếu tiếp tục phát triển như thế, phải chăng chứng minh cô thật sự có thể có một chút ít cơ hội nào đó không?

Cố Minh ngồi lên sô-pha bên cửa sổ, hai tay đan lấy nhau, “Có phải tối qua em không đắp chăn, cho nên mới bị lạnh không?”

Cuối cùng chị cũng phát hiện ra chân tướng sự thật rồi, chị quấn chăn như bánh chưng như thế, là sợ hãi người ta xâm phạm chị cỡ nào, Chung Hiểu Âu thầm oán thán trong lòng. Lúc này Cố Minh mới ý thức được, xin lỗi nói, “Ngại quá, lúc tôi ngủ thường kéo chăn, tối qua uống quá nhiều lại quá buồn ngủ, không ý thức phòng bị, có lẽ phải bảo ông chủ lấy thêm chiếc chăn nữa.”

Chung Hiểu Âu cười cười lắc đầu, “Là em không để ý, không sao đâu, uống thuốc vào có lẽ sẽ khỏi, cũng không phải bệnh gì lớn.” Chung Hiểu Âu không yếu đuối tới vậy, chỉ là có chút khó chịu mà thôi.

Hôm nay Cố Minh xõa tóc, những lọn tóc xoăn nhẹ tùy ý cuộn lên giữa không trung, rồi lại chầm chậm rủ xuống, hai người đột nhiên im lặng, Cố Minh không nghịch điện thoại, chỉ thỉnh thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ, thỉnh thoảng nhìn Chung Hiểu Âu, cô ấy cảm thấy đã nói ở chung với Chung Hiểu Âu, nếu bản thân nghịch điện thoại thì không tiện.

“Chung Hiểu Âu, em nói em không có bạn trai đúng không?”

“Dạ?” Chung Hiểu Âu bỏ thuốc vào trong miệng.

“Em thích kiểu người thế nào?” Cố Minh thấy không khí có chút quạnh quẽ, cũng chỉ tùy tiện tìm chủ đề nói chuyện.

“Em thích...” Chung Hiểu Âu ngừng một lúc, “Thích người dịu dàng, xinh đẹp, gầy gầy.”

“Dịu dàng? Xem ra em thích mẫu đàn ông ấm áp.” Cố Minh nghịch ngón tay của bản thân, Thạch Lỗi là kiểu người gì nhỉ? Kiểu người biết nói lời đường mật lãng mạn chăng?

Chung Hiểu Âu sợ sau đây Cố Minh muốn giới thiệu đàn ông cho cô đi xem mắt, còn may Cố Minh chỉ hỏi mà thôi, không có tiếp lời, cũng không biết cô lấy đâu dũng khí, bất ngờ hỏi, “Phó tổng Cố, chị thật sự chia tay với bạn trai chị rồi à?”

Nụ cười trên mặt Cố Minh cứng ngắc, nhưng cũng không có biểu cảm quá bất thường, chỉ im lặng một lúc, Chung Hiểu Âu cảm thấy bản thân gan to tày trời, ngu ngốc không tả nổi, chuyện cần nói thì không nói lại nói tới chuyện không nên nói, cô chỉ đành im lặng uống nước.

“Đúng thế, chia tay rồi.” Cố Minh nói rất nhẹ nhàng, Chung Hiểu Âu không rõ tình cảm của hai người rốt cuộc sâu đậm tới đâu, cô chỉ nghe nói sự phản bội của người đàn ông kia cùng sự tổn thương của phó tổng Cố, thời gian càng dài, có lẽ loại vết thương này sẽ càng sâu.

“Chung Hiểu Âu, em từng thất tình chưa?” Cố Minh dựa người ra sau, thở dài một tiếng như có như không, trong tiếng thở dài còn mang theo cả chút buồn bã cùng tiếc nuối.

“Em ạ? Chưa từng yêu đương nghiêm túc, chỉ là trước đây từng có người thích, có thể coi là thất tình không ạ?”

Cố Minh nghiêm túc nghe, mím môi, khẽ nói, “Chưa từng yêu đương, vậy sao có thể tính là thất tình chứ?”

“Không biết ạ.” Chung Hiểu Âu lắc đầu, “Mỗi ngày rất muốn ở cạnh người ấy, chuyện gì cũng muốn làm cùng nhau, thích loại cảm giác cùng nhau phấn đấu, nhưng ngay cả câu thích cũng không thể nói ra miệng, mở to mắt nhìn người ấy ở bên người khác, bản thân còn phải nghĩ cách lặng lẽ lui về phía sau, như vậy có tính là thất tình không?”

“Tại sao thích mà không nói?”

Câu hỏi này khiến câu hỏi của Chung Hiểu Âu lạc lõng, tại sao thích mà không nói, “Bởi vì yêu chị ở trong lòng nên khó mở lời”, suýt chút nữa cô đã hát lên như vậy, cô nhíu mày lại, ai bảo cô hết lần này tới lần khác thích gái thẳng, giống như cái máy chiến đấu trong bi thương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.