Ngươi Rốt Cục Đến Tự Thú

Chương 31: Chương 31




Tự mình trói? Bị làm con tin?

Ý kẻ xấu là, Kỷ Tiểu Yêu là tự mình đưa tới cửa?

Kha tổng suy nghĩ một chút cảnh tượng đó, liền cảm thấy hứng thú dạt dào.

Trên mặt vẫn là lãnh đạo phong độ, ngón tay lại tà khí gõ điện thoại di động.

Ỡm ờ hồi phục kẻ xấu: “Tôi… Chính là không khống chế được mình.”

Kẻ xấu bị dụ đến hứng khởi, “Chó nhỏ đừng nóng vội, lão tử rảnh rỗi chắc chắn đến giáo huấn ngươi thật tốt.”

Kỷ Tiểu Yêu đổi xong quần áo đi ra, nhìn thấy là Kha tổng ngửa đầu dựa vào trên ghế sa lon,

Hai chân thả lỏng, híp mắt nghỉ ngơi, giống như hải câu dương dương tự đắc.

Kỷ Tiểu Yêu lặng lẽ đi đến mép bàn dọn dẹp, tìm mấy quả dưa bở rửa một chút.

Kha tổng nói: “Không vội, không thích ăn. Cậu dọn dẹp một đồ chút đi.”

“Dọn dẹp cái gì?” Kỷ Tiểu Yêu không phản ứng lại.

Kha tổng nói: “Đi nhà tôi ở mấy ngày a, vừa mới nói qua.”

“Không, không cần làm phiền ngài.” Kỷ Tiểu Yêu là thật tâm không muốn đi nhà lãnh đạo quấy rối, kiếm cớ nói: “Lúc trước tôi phản ứng có chút quá độ, để tâm vào chuyện vụn vặt. Tôi trước tiên đổi khóa, nói không chắc kẻ xấu cũng sẽ không trở lại.”

Kha tổng liền đem tin nhắn kẻ xấu cho Kỷ Tiểu Yêu xem.

Đương nhiên đã xóa bỏ đối thoại phía trước, chỉ để lại lời cuối cùng kẻ xấu nói tranh thủ trở lại một cái.

Mặc dù là số xa lạ, Kỷ Tiểu Yêu vừa nhìn, liền biết rõ đây nhất định là kẻ xấu gởi tới —— tên kia quả nhiên là theo dõi mình! Tức giận thét lên: “Tôi muốn lại đi cục cảnh sát một chuyến.”

“Cậu đi cùng cảnh sát nói có người quấy rầy cậu, cùng những người trong quán cà phê kia nói cậu nhìn trộm khác nhau ở chỗ nào? Cảnh sát tin ai? Cậu nghĩ bọn họ sẽ phái một người đến bảo vệ cậu?”

“Vậy làm sao bây giờ? Tôi không thể ngồi chờ chết.”

“Tôi có người quen biết. Cậu trước tiên qua nhà tôi ở mấy ngày, chờ tỉnh táo lại, chúng ta lại nghĩ biện pháp.”

Nghe Kha tổng nói có người quen biết có thể giải quyết chuyện, Kỷ Tiểu Yêu phảng phất thấy được một tia hi vọng.

Tuy rằng đi nhà Kha tổng không tránh được gò bó, nhưng ở cùng Kha tổng quả thật có cảm giác an toàn.

“Kia… Tôi đành đến nhà ngài quấy rối hai ngày.”

Kỷ Tiểu Yêu đi tìm vài bộ quần áo.

Kha tổng dựa vào trên ghế sa lon, tiếp tục chơi đùa kẻ xấu.

“Ngươi ngày nào mới rãnh?”

“Không chắc, lão tử rất bận.”

“Kia… Ngươi còn có người quen biết khác sao?”

“Thao, còn muốn thông đồng với người khác? Lão tử một mình đủ đủ cho ngươi chịu.”

Kha tổng suy đoán, kẻ xấu này có lẽ là yêu thích độc lai độc vãng. (một mình)

Thăm dò hỏi một chút: “Vậy tôi tự mình tới được không? Nếu như anh giữ được lời nói.”

Kẻ xấu trả lời: “Từ bức ảnh ngươi gửi, liền biết có người khác chụp cho ngươi, gửi lại đây cho lão tử nhìn một cái.”

Xem ra còn có mấy phần can đảm.

Kha tổng không phải không thừa nhận, đối cái kẻ xấu này sinh ra hiếu kỳ.

Một bên tính toán, một bên đứng lên đi một chút.

Không lưu ý, đá phải một cái hộp chuyển phát nhanh, bên trong phát ra tiếng kim loại va chạm.

Kỷ Tiểu Yêu nghe thấy âm thanh, cảnh giác nhìn sang —— không được!

Kha tổng đã từ trong hộp lấy ra còng tay bị lãng quên kia.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.