Người Đàn Ông Xa Lạ

Chương 39: Chương 39




Tiếng chim líu lo ngoài vườn đánh thức giấc ngủ mệt mỏi của Chiêu Hà . Nàng lờ mờ nhớ ra mọi chuyện . Tối qua, nàng say khướt, có lẽ Vọng Quân đã bế nàng vào đây . Đây không biết là lần thứ mấy, nàng ngủ thiếp đi trên xe của anh ấy như thế này ? Cuộc sống nàng tưởng chừng như đã yên ổn, vậy mà anh quay lại đã làm xáo trộn tất cả.

Biết cha giờ này đang ngồi ở bàn ăn nên nàng vừa chạy vừa la:

- Cha à ! Hôm qua, sao con không thấy Tử Bình tới xem mắt con vậy ?

Bấy giờ, nàng đứng khựng lại nơi lưng chừng của bậc thang . Nơi chiếc bàn ăn, không chỉ có sự hiện diện của cha mẹ, mà có cả Vọng Quân ngồi ở đấy.

Nhìn con gái, ông bật cười:

- Kìa ! Con gái của cha thật sự muốn chồng như thế hay sao ? Người ngợm như thế mà đã ba chân, bốn cẳng chạy xuống hỏi chồng ôm tỏi cả lên.

Không việc gì phải sợ . Có mặt anh ta ở đây càng hay . Nàng vuốt lại mái tóc và hất mặt bước về phía mọi người:

- Cha à ! Tử Bình hôm qua không ghé hả cha ?

Ông Thịnh nhìn Vọng Quân . Rồi quay sang con gái, ông ôn tồn giải thích:

- Hôm qua, Tử Bình bận việc đột xuất, cậu ấy không thể ghé được . Tuy nhiên, Tử Bình có điện thoại cho cha . Cậu ấy nói rằng việc xem mắt không cần thiết nữa, cứ tiến hành lễ cưới vào tuần sau . Cậu ấy đang công tác bên nước ngoài, cậu ấy sẽ bay về đây gấp.

Mẹ nàng lên tiếng:

- Vọng Quân à ! Hôm qua cậu đưa con gái tôi về, nó có làm phiền gì cậu không ?

Vọng Quân thản nhiên đáp:

- Dạ, không . Cô ấy ngoan lắm . Lên xe là nằm ngủ một giấc cho tới nhà . Con phải bế cô ấy lên phòng đấy.

Nghĩ rằng lúc ấy đã nằm gọn trong vòng tay của anh . Chiêu Hà đỏ cả mặt.

Bà Thịnh lại nói:

- À ! Cha mẹ có chút việc phải đến công ty gấp . Tí nữa con ở nhà tiếp Vọng Quân hộ mẹ nhé

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.