Người Chồng Máu Lạnh

Chương 17: Q.3 - Chương 17




Hắn xoay người, không quan tâm vẻ mặt của mấy người kia đang như thế nào, hắn nhìn thang máy đã dừng lại ở tầng bốn năm, hàng lông mày nhíu chặt. Húc, sống yên ổn không tốt sao? Một người vợ thích hợp như thế còn chưa đủ sao? Vì sao những thứ đơn giản ngay trước mặt lại không cần, toàn tìm kiếm những thứ xa xôi. Vệ Thần có chút tức giận thở dài. Duệ Húc giam mình trong văn phòng, cả văn phòng mang theo hơi thở âm u, áp lực,ngay đến thư kí của hắn cũng không dám tới gần, nơi này áp suất ngày một giảm làm người khác cảm thấy khó thở. Quản lý nghiệp vụ không ngừng lau mồ hôi trên trán, rõ ràng đang cuối mùa thu, vậy mà trên đầu hắn không ngừng chảy mồ hôi, Duệ Húc vẫn lạnh lùng nhìn tập tài liệu hắn đưa lên, áp lực ngày một lớn. “Tổng tài… Nếu không có vấn đề gì, tôi có thể… Đi được không?” Hắn cẩn thận nói, hắn đã đứng ở đây rất lâu rồi, chân cũng cảm thấy tê rần, ngày hôm nay tổng tài có chút khác, thật đáng sợ, loại áp lực này giống như một bàn tay lớn đang ghìm ở cổ hắn, thật khó chịu. Duệ Húc vẫn chăm chú nhìn tài liệu, một lúc sau mới đặt xuống bàn, tay khẽ phất ý bảo hắn đi ra. Quản lí nghiệp vụ vội vàng đi ra ngoài, giống như đang lẩn trốn, bảo toàn tính mạng vậy. Đóng cửa lại, hắn không ngừng vỗ lồng ngực, thật may mắn đã thoát nạn… Thư kí nhìn hắn có chút đồng tình. Thở dài một hơi. Họ chỉ biết hi vọng, ngày mai tổng tài sẽ không như hôm nay, nếu không, cuộc sống của họ không biết sẽ phải trải qua như thế nào đây. Một lúc sau, Duệ Húc gập quyển tài liệu lại, ánh mắt màu trà âm u, đã nửa ngày rồi, hắn cũng không biết mình đang suy nghĩ cái gì, trong lòng hắn bề bộn, hắn chỉ biết, bây giờ cái gì hắn cũng không muốn. Nhắm mắt lại, khi mở mắt ra, ánh mắt sâu thẳm thâm trầm, không có chút rối loạn, lo nghĩ, đây mới chính là con người Duệ Húc, một người không có chút nhược điểm cũng tình cảm. Hắn cầm điện thoại lên, ngón tay bấm nhẹ, gọi tới một dãy số, hắn tựa lưng vào thành ghế. Tiếng tút tút không ngừng truyền tới, đầu bên kia không có ai nhấc máy, lúc sau, hắn buông điện thoại xuống, trán khẽ nhăn lại. “Điện thoại của em kêu?” Trong quán cà phê yên tĩnh, Vũ Nhiên tốt bụng nhắc nhở người ngôi đối diện hắn Tề Trữ San, sau đó cầm cốc cà phê lên, bờ môi lướt quá, uống một ngụm nhỏ, trong mắt hắn như ẩn như hiện sự mờ mịt, khiến cho người khác không thể biết hắn đang suy nghĩ gì. “Không có việc gì, chắc là gọi nhàm số,” Trữ San lấy điện thoại di động ra, rất nhanh liền cất đi, trái tim cô lúc này có chút không yên, dưới ghế cứ như có kiến lửa khiến cô đứng ngồi không yên, bây giờ cô thực sự khó chịu. “Nếu em có việc, vậy đi trước đi,” Vũ Nhiên đặt chiếc cốc trong tay xuống, đưa tay lướt qua mái tóc xoăn của cô, động tác dịu dàng như gió, khiến Trữ San như bị điện giật, có lẽ cô đúng là một người đa tình, cô không cự tuyệt nổi tình yêu của Duệ Húc cũng không thể từ chối sự dịu dàng tuyệt vời của Vũ Nhiên. “Không có việc gì,” Cô cười có chút mất tự nhiên, kéo tay Vũ Nhiên áp vào mặt mình, híp hai mắt lại, đây là điều cô muốn, cô thực sự thỏa mãn. Vũ Nhiên đưa tay kia cầm chiếc cốc lên, nhìn ra phía ngoài, trong mắt hiện lên gì đó? Cũng là không ai hay biết. Duệ Húc đang xử lý tài liệu, một tay đánh máy tính, một tay dở tập tài liệu trước mặt… Chuông báo có thư điện tử gửi đến, hắn nhíu mày, rất ít người gửi thư điện tử cho hắn. Hắn ấn nút. Một giây sau, sắc mặt hắn tối lại. Đó là một tấm hình, chụp một đôi nam nữ tình cảm sâu đậm, cô gái kéo bàn tay người đàn ông áp lên má mình, vẻ mặt thật hưởng thụ. Phựt một tiếng, Duệ Húc liền tắt máy tính đi, cả người chìm vào trong ghế. Hắn nhếch môi cười, một nụ cười thật cô đơn lạnh lẽo, nhưng hắn không biết trên đời này cũng có một người cô đơn lạnh lẽo giống như hắn. Duệ Húc về tới nhà, hắn đứng bên ngoài thật lâu mới đẩy cửa đi vào, trên bàn có một chiếc bát nhỏ, hắn cứ đứng đó nhìn, bụng hắn kêu lên một tiếng, cả ngày hôm nay hắn hình như chưa ăn gì. Mơ hồ nghe được âm thanh phát ra từ phòng bếp, hắn biết là cô, hắn xoay người, đi về phía cầu thang. Tô Lạc đi ra vừa lúc thấy cánh cửa phòng hắn đóng lại, hai tay buông xuống, có chút cứng nhắc, nước mắt trào ra, ngay cả một cái nhìn một lời nói hắn cũng không muốn. Cô ngồi xuống, cầm đũa lên ăn, một bát mì nóng, bữa ăn tối đơn giản của cô, thức ăn cô mua không nhiều lắm, không biết có thểăn bao nhiêu lâu, hắn đã nói qua, sẽ có người đi mua thức ăn, nhưng cô sợ hắn quên, trong lòng hắn không còn Tô Tử Lạc, còn cô lại không dám hi vọng nhiều, hắn sẽ nhớ, sẽ nhớ ở đây còn một Tô Tử Lạc cần phải tồn tại sao. Cô ăn một miếng, lại nhìn nhìn, không biết bao giờ mới ăn hết cái bát mì này đây. Sau khi ăn xong bát mì, cô đặt tay lên bụng, mỉm cười, gương mặt vẫn như cũ không thể che đi được sự cay đắng. Cô đi lên tàng, cố gắng bước thật nhẹ, khi cô bước gần hết cầu thang lại nghe thấy tiếng rên rỉ như có như không truyền tới, cảm giác đau lòng ập tới. Cô đứng ở đó, không biết phải làm sao, đi lên cũng không được, đi xuống cũng không xong. Cô ngơ ngác nhìn căn phòng kia, cô biết, tiếng rên rỉ là từ phòng kia truyền tới. Cô xoay người, đi về phía phòng mình vì cô biết, hắn không muốn gặp cô. Nhưng âm thanh như vậy không ngừng truyền tới… Thống khổ, áp lực… Cũng khiến cô đau lòng. Cô dừng lại, xoay người đi về phía phòng hắn, đứng ngoài cửa, tiếng rên rỉ ngày một rõ ràng. Cô đẩy cửa ra, bên trong phòng mờ tối, rèm cửa kéo che kín ánh sáng. Người đàn ông nằm trên giường không ngừng co người lại, mồ hôi trên trán không ngừng chảy xuống, lông mày hắn nhíu chặt lại, dường như rất đau đớn. Nhưng dù thế nào, hắn cũng cố gắng để không phát ra tiếng kêu lớn, cố gắng nhẫn nại đau đớn, hắn thực sự rất cố chấp. “Chồng…”Tô Lạc vội vàng đi và, thậm chí quên mất việc gọi hắn là chồng, từ lâu hắn đã không cho cô gọi như vậy. “Anh làm sao vậy?” Tay cô đặt lên trán hắn, phát hiện, cả người hắn lạnh toát, quần áo ướt đẫm mồ hôi.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.