Một Vị Quan Văn Eo Rất Nhỏ

Chương 26: Chương 26: Phiên ngoại 6






Mắt thấy ngày xuân sắp qua, hoàng đế đột nhiên nổi hứng muốn đi đạp thanh(1). Tuy rằng không tiện đi ra ngoài cung, nhưng ở trong ngự hoa viên hơi chút cảm thụ hơi thở mùa xuân một hồi cũng là không tồi.

Vì vậy Lý Tầm cũng đi theo, hơn nữa còn trơ mắt nhìn hoàng đế đem hết thảy cung tì vẫy lui, tự nhiên mà nằm lên trên bãi cỏ, trông vô cùng nhàn nhã.

Lý Tầm:…

Một khi đã như vậy, Lý Tầm cũng dứt khoát ngồi xuống, cuộn lại chân cúi đầu chỉnh lý ghi chép.

Hoàng đế thấy Lý Tầm vẫn ngồi im như vậy, liền hỏi: “Sao ngươi không nằm xuống?”

Lý Tầm nghe vậy quay đầu, ghét bỏ mà nhìn một chút bãi cỏ: “Nhiều sâu bò tới bò lui như vậy.”

Hoàng đế nhưng thật ra không quan tâm, cười nói: “Vậy nằm ở trên người ta thì sao?”

Lý Tầm không nói lời nào, chỉ đánh giá hắn.

Hoàng đế giơ tay lên nhiệt tình nói: “Đến đây nào.”

Lý Tầm ha ha một tiếng: “Ta nếu là uỵch một cái liền đổ xuống như vậy, ngươi tám phần sẽ hộc máu.”

Vì nghe nói như vậy nên cảm giác bị khinh thường hoàng đế ôm lấy Lý Tầm đem hắn kéo vào trong ngực, Lý Tầm bất ngờ không kịp phản ứng mà bị kéo xuống.

Hoàng đế đã sớm có chuẩn bị đem hắn ôm trọn vào trong lòng, cười dài nói: “Ngươi xem, này không phải là không có hộc máu?”

Lý Tầm đảo mắt xem thường, cảm thấy hắn vô cùng ấu trĩ, tay hướng bên cạnh đẩy một cái liền muốn đứng lên.

Hoàng đế mới đầu quả thật là tính đùa hắn chơi một chút, nhưng không biết tại sao sau khi đem người ôm lấy liền vô cùng luyến tiếc buông ra, thấy Lý Tầm muốn đứng dậy liền ghìm lại, Lý Tầm quả nhiên lại nằm xuống lần nữa, đôi mắt trợn trừng nhìn hắn.

Hoàng đế cười cười, trở mình một cái đem hắn đặt ở dưới thân.

“Cảnh xuân dễ tàn a ái khanh.”

Lý Tầm xì một tiếng: “Ra vẻ đạo mạo!”

Hoàng đế rất là đắc ý sờ sờ tóc của hắn: “Dù sao chỉ có ngươi biết.”

Lập tức liền cúi đầu ngậm vào bờ môi của hắn, Lý Tầm cả kinh, yếu ớt mà bắt đầu khước từ, ngược lại bị hoàng đế lấy tay chế trụ đặt ở bên hông. Lý Tầm trong lòng biết hoàng đế là nổi lên hứng thú, cũng liền ỡm ờ mà hé mở đôi môi mặc hắn làm. Hoàng đế thích nhất nhìn bộ dáng của hắn nửa xấu hổ nửa dung túng như vậy, ngay lập tức câu lấy đầu lưỡi của hắn tỉ mỉ mút vào, thỉnh thoảng đảo qua trong vách miệng, mang theo một trận tê dại.

Lý Tầm cơ hồ bị hôn đến thất thần, hoảng hốt một cái trước ngực đã mát lạnh. Hắn nỗ lực đem lý trí gắng kéo trở về, cúi đầu đã thấy hoàng đế đem hắn quan phục thắt lưng cởi.

Quan phục vốn là rộng lớn, hoàng đế không cần dùng sức bao nhiêu đã có thể hoàn toàn lột xuống, nhưng đến lúc muốn cởi ra hắn chợt nhớ tới Lý Tầm đối với bãi cỏ này ghét bỏ, liền chỉ đem áo ngoài lột ra trải xuống dưới, để người nằm lên trên.

Sau một phen động tác Lý Tầm buộc đến chỉnh tề ngọc quan(2) rớt xuống, mấy sợi tóc đen dài rũ ở trên người, như là này hồng trần đem người chặt chẽ dây dưa.

Hoàng đế cực kì dịu dàng mà hôn cổ hắn, động tác trên tay lại hoàn toàn tương phản. Hắn nhiều lần ấn xoa hai điểm hồng anh trước ngực Lý Tầm, đem nó lôi kéo thành bộ dáng sưng lên đứng thẳng, lại vừa che môi phủ ở phía trên ôn nhu an ủi.

Lý Tầm giãy dụa không được, đành phải lấy tay che ở trước mắt, giống như là bịt tai trộm chuông vậy. Mà không thể nhìn thấy gì lại càng làm người ta thêm mẫn cảm, khiến hắn có thể vô cùng rõ ràng mà cảm nhận được hoàng đế ngậm lấy đầu vú thời điểm một cái tay cùng môi lưỡi từ hắn sống lưng xoa xuống, mà lúc này chính là dừng ở trên mông nhiều lần nhào nặn. Hắn bên tai nghe thấy tiếng cười khẽ mang chút khiêu khích, trên người cũng nổi lên từng trận khô nóng.

Hoàng đế hài lòng nhìn da thịt lộ ra bên ngoài của Lý Tầm ửng đỏ một mảnh, giống như là hoa đào nở rộ lúc này. Hạ thân dương vật cũng là gắng gượng, thoạt nhìn vẫn sạch sẽ. Hắn gần như si mê hôn lên, sau đó đem vật kia ngậm vào trong miệng.

Lý Tầm kinh sợ hét một tiếng, cái tay để không nâng lên muốn đẩy hắn ra, mà hoàng đế làm sao lại dễ dàng bị hắn đẩy, ngược lại còn tăng thêm cường độ đem ngậm lấy đồ vật mút một cái, liền nghe thấy Lý Tầm rên rỉ một tiếng, thân thể triệt để mềm nhũn xuống.

Trong lòng hắn bỗng nhiên vô cùng thỏa mãn, cúi đầu nhả ra chút trọc dịch lên tay, lại dựa vào trọc dịch bôi trơn hướng vào u huyệt bên trong khe mông cắm vào một ngón tay.

Lúc sau khai thác càng lộ ra vô cùng nôn nóng, cũng làm cho người ta cảm thấy được ôn nhu triền miên trước đó tựa hồ là hắn tận lực ngụy trang ra. Ba ngón tay rất nhanh đem hậu huyệt khai thác đến mềm mại, nhất là khi hắn cố ý tìm ra nơi mẫn cảm kia sau, mỗi một lần ấn đè cũng có thể nghe thấy Lý Tầm đè nén rên rỉ, hắn hạ thân sớm cứng rắn như sắt, lúc này là đã không cách nào nhịn được, đem hai chân Lý Tầm mở ra liền đâm vào.

Lý Tầm thân thể vô lực, hai chân khoát lên hắn eo theo động tác của hắn run rẩy, mấy lần muốn ngã xuống thì lại bị nâng lên trở lại. Những lúc lại vòng qua bên eo liền không tránh khỏi bị nặng nề va chạm mấy lần. Rên rỉ cũng cơ hồ bị đụng nát, hồi lâu cũng không bức ra được một câu hoàn chỉnh.

Hoàng đế nhưng lại có tâm tình đùa hắn, chỉ là thanh âm cũng trầm thấp rất nhiều, trêu đùa hắn sức thật sự yếu, mới một hồi như thế liền chịu không nổi. Lý Tầm vô lực phản bác, không thể làm gì khác hơn là dùng đôi mắt trừng hắn, nhưng kia ngậm chút sương mù đôi mắt lại xinh đẹp phi thường, trái lại kích thích hoàng đề tiến vào càng sâu.

Hạ thân liên kết địa phương hơi vang lên tiếng nước, Lý Tầm xấu hổ đến gần như không chốn dung thân, nghiêng đầu sang chỉ dám nhìn hoa và cây cảnh bên cạnh, hoàng đế tiếng cười ở nơi rất gần vang lên: “Ngươi thích cây cối ở đây? Không bằng chúng ta đến phụ cận nhìn xem?”

Lý Tầm còn không kịp cự tuyệt, liền bị hoàng đế ôm lên, vật kia của hoàng đế còn cắm ở phía sau, theo hướng hoa và cây cảnh bên kia đi tới, lúc di chuyển còn thỉnh thoảng hung ác hướng bên trong va chạm. Thời điểm đến bên cây toàn thân Lý Tầm cũng đã nóng lên, miễn cưỡng dựa vào thân cây thở dốc.

Hoàng đế theo đó liền tiến tới đè lên hắn hưởng thụ một hồi môi lưỡi quấn quýt, chia lìa thời điểm nước bọt đều kéo thành một sợi bạc mỏng.

Cũng không biết đến tột cùng là bị làm bao lâu, Lý Tầm cả người mơ màng theo động tác của hoàng đế lay động, thân cây cọ đến sống lưng có chút đau, mới đem thần trí của hắn kéo về.

“Không…Không muốn…”

Hoàng đế nghe vậy thân mật cà cà gò má của hắn, tùy ý hùa theo đáp ứng, hai tay lại vẫn nắm hắn hơi lộ ra eo thon, hạ thân động tác như trước.

Lực đạo của hắn cực mạnh, mỗi một lần đều như muốn đem người đâm xuyên. Tại này thế công, hắn chỉ cảm thấy hậu huyệt ẩm nóng kia đang bao lấy dương vật của hắn, đặc biệt là sâu trong nơi đó thật giống muốn đem hắn ép khô dường như mút vào, dù lực tự chủ của hắn mạnh hơn cũng chưa chắc có thể tại bên trong trận này tình sự kiềm chế được.

Lý Tầm xin tha nghe vào trong tai hắn không hề có tác dụng, ngược lại làm cho hứng thú của hắn càng cao hơn, làm liên tiếp cả trăm chục hiệp sau, chỉ nghe Lý Tầm nức nở một tiếng, thân thể run lên, cuối cùng trực tiếp bắn ra. Hoàng đế cũng bị hắn thít chặt hậu huyệt hầu hạ đến gần như không nhịn được, đột nhiên tăng nhanh tốc độ, lập tức cũng bắn vào trong cơ thể hắn.

Đồ vật lấp lấy hậu huyệt chậm rãi chảy xuống, trọc dịch chảy ra bên ngoài cảm giác làm Lý Tầm cảm thấy có chút sởn tóc gáy. Nhưng hắn bây giờ không có khí lực rửa sạch, chỉ có thể há mồm thở dốc, dựa vào thân cây liền muốn tuột xuống. Hoàng đế tay mắt lanh lẹ chặn ngang ôm lấy hắn, cúi đầu nhìn xuống, liền thấy hắn xưa nay thanh minh đôi mắt đều nhiễm phải vẻ mê hoặc cùng quyến rũ, chỉ biết ngơ ngác nhìn lại hắn, trong mắt lại tựa hồ có vô hạn tình ý.

Hoàng đế cảm thấy mĩ mãn, ôm hắn vào trong ngực thỉnh thoảng hôn nhẹ mấy lần, chậm rãi an ủi thân thể còn đang run rẩy của hắn.

Sau đó, hoàng đế cảm thấy bản thân vẫy lui cung tì là vô cùng cơ trí.

(1) Đạp thanh: nghĩa là dẫm lên cỏ xanh, chỉ việc trai gái đi chơi xuân, dẫm lên cỏ xanh ngoài đồng, do đó mới có tên là hội Đạp thanh hay còn gọi là hội Thanh minh

(2) Ngọc quan: đồ buộc tóc của nam thời xưa, trông nó như thế này nè:



Lời editor: Vậy là đến đây truyện cũng kết thúc rồi, ta cũng có mấy lời muốn nói một chút.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.