Một Nữ Hai Ba Nam

Chương 33: Chương 33




Tây Bắc thời tiết lạnh sớm, sáng sớm tuyết bắt đầu rơi, liếc mắt mộtcái nhìn lại đã trắng xoá rồi, bông tuyết lông ngỗng bay bay rơi xuống, trong đất trời trừ màu trắng ra, thấy không còn sắc thái nào khác.

Chỉ có tự mình thể nghiệm cảm thụ tuyết rơi mới hiểu được, tuyết rơi kỳ thật cũng không lạnh, qua ngày thứ hai khi nhiệt độ không khí giảm xuống, gió lạnh thấu xương, mới đúng là lạnh đến xuyên tim, lạnh vài xương tủy.

Diệp Tuệ mặc áo bông, khoác một kiện áo choàng liền mũ lông cáo, còn lạnh đến phát run, lên trên xe, may mắn trong xe có sắm sẵn lò sưởi, nên dọc theo đường đi cũng rất thích thú, nhưng trái lại khi tới trước đại môn Tri châu phủ đệ, vừa đẩy cửa ra liền có một cổ gió lạnh quất vào khắp người phát run.

Diệp Tuệ lập tức bị lạnh thấu đến đông cứng, hai bàn tay trần bên ngoài nháy mắt bị gió lạnh thấm tê cóng, vội vàng rụt vào trong tay áo.

Hoàng Phủ Trạch Đoan từ trên xe xuống dưới trước, cởi xuống áo choàng của mình đem bao bọc toàn bộ người nàng. Diệp Tuệ muốn đẩy ra: “Chàng mặc không đủ ấm, để ý nhiễm lạnh bị bệnh.” hắn tự nhiên cười lớn: “Quá coi thường phu quân của nàng rồi, ta dù hoàn toàn cởi, ở trên nền tuyết chạy mấy chục vòng qua lại, làm vẫn dư sức.”

“Nhưng mà?” Diệp Tuệ mày đẹp nhíu lại, hắn đang mặc áo đơn phục đó.

“không có nhưng mà.” Hoàng Phủ Trạch Đoan cánh tay đưa ra, đem nàng từ trong xe ôm vào trong lòng ngực, theo hai gã sai vặt dẫn dắtđi về phía đại môn.

Thời tiết tuy lạnh, nhưng trước Tri châu phủ có thể nói là ngựa xe như nước, các nam nhân tiên y nộ mã, nói không hết tư thái đa tình, phong lưu tuấn nhã. Các nữ nhân cẩm y hoa thường, thướt tha kiều diễm từtrên xe xuống dưới, lập tức có gã sai vặt đi qua dẫn đường.

Hoàng Phủ Trạch Đoan ôm thê tử tới cửa, lại thấy phía sau, một đám gã sai vặt dung mạo tuấn mỹ vây quanh một tuyệt sắc giai nhân dung mạo xinh đẹp mặc màu đỏ tươi, từ bên kia đi qua, nàng kia thập phần diễm lệ, mặt trái xoan, đôi mắt rất to, lộ ra một cổ ngạo sắc, nhàn nhạt quay qua đây liếc mắt một cái, hơi thở phát ra một tiếng hừ nhẹkhinh thường.

Đây là vì sao? Nhằm vào ta sao? Diệp Tuệ khó hiểu nhìn bóng dáng hồng y giai nhân.

Hoàng Phủ Trạch Đoan cảm thấy bị xem thường, không vui xụ mặt: “Người khác có cái gì đẹp, muốn nhìn liền xem phu quân nhà nàng, đừng nhìn đông nhìn tây.”

không thể nào, đại ca! Diệp Tuệ kinh ngạc chính lão công mình: “Tướng công, ta nhìn nữ nhân, chàng cũng ghen sao?”

Hoàng Phủ Trạch Đoan trách mắng: “Đứa nhỏ này lại đang nói bậy, phu quân của nàng chẳng lẽ ngay cả điểm độ lượng này cũng khôngcó?”

Diệp Tuệ chớp chớp mắt, câu này của lão công là ý tứ thần mã, cho rằng nàng kiếm chuyện gì đó, buồn bực một trận, tâm nam nhân như kim dưới đáy biển, quên đi, không thèm nghĩ.

Chu Tầm vẫn luôn cưỡi ngựa đi theo sau thùng xe, Thương Hồng xoay người xuống ngựa, đem xe ngựa giao cho hạ nhân Tri châu phủ, theo sau Hoàng Phủ Trạch Đoan.

Chủ tớ bốn người vừa đến cổng lớn, Tri châu Vương Đức Toàn được thông báo, liền áo choàng đều không kịp mặc, ba bước cũng làm thành hai bước chạy ra đón tiếp.

“Tham kiến Hoàng Phủ công tử.” Vương Đức Toàn đôi tay ôm quyền thi lễ thật sâu, nhìn Diệp Tuệ trong lòng ngực Hoàng Phủ Trạch Đoan xem xét liếc mắt một cái: “Vị này chắc chính là Hoàng Phủ phu nhân, tại hạ tham kiến phu nhân.”

Diệp Tuệ quá sửng sốt, vị này là Tri châu đại nhân nói như thế nào cũng là vị thị trưởng, nhị lão công là thương nhân, trên dưới có khác, lễ tiết cũng quá lớn đi! không kịp nghĩ lại, đối với lão công đang ôm mình nói: “Tướng công, mau buông ta xuống, trước mặt người ngoài chàng cũng không biết xấu hổ.”

Vương Đức Toàn hai tay xua xua: “không có việc gì, không có việc gì, nhị vị tùy ý, ta không nhìn các người là được.”

Diệp Tuệ lúng túng, giận lão công liếc mắt một cái: “Còn không bỏ ta xuống?”

Hoàng Phủ Trạch Đoan phảng phất giống như không nghe thấy, gật đầu với Vương Đức Toàn, mặc kệ trong viện người đến người đi, giữa đông đảo tầm mắt chú mục, ôm nàng bay thẳng đến chính phòng. Tới cửa hiên, không lay chuyển được Diệp Tuệ cầu xin, mới buông xuống.

Nàng đem áo choàng của hắn trên người cởi ra, giao cho Chu Tầm phía sau cầm. đang muốn cùng hắn tiến vào đại sảnh, chợt cảm thấykhông ổn, Tri châu đại nhân lẽ ra phải là người đi trước mới đúng, lui ra phía sau một bước, thi lễ với Vương Đức Toàn nói: “Đại nhân, người trước hết mời.”

Vương Đức Toàn vội vàng đáp lễ: “không không, phu nhân trước hết mời, thiên hạ không dễ có khách quý tới cửa, chủ nhân gia vô lễ là đạo lý gì.”

Khách quý, nàng là khách quý sao? Diệp Tuệ xem xét lão công, thấyhắn vẻ mặt không thay đổi, liền không rối rắm vấn đề này nữa, dù sao được người tôn trọng là sự tình tốt.

Phòng khách mở ra rất rộng, cũng thực ấm áp, nhiệt độ trong phòng lúc này khoảng hai mươi độ, mặc áo lông cừu sẽ nóng, Hoàng Phủ Trạch Đoan đưa tay đem áo choàng thê tử cởi xuống, giao trong taymột gã sai vặt, Vương Đức Toàn hướng gã sai vặt kia phân phó: “Đem quần áo vào trong nội viện cho người ủ ấm, lại dùng huân hương thượng đẳng xông qua, tìm nơi thích đáng cất.”

Diệp Tuệ không rõ nguyên do: “Vương đại nhân thật tốt, một kiện quần áo không đáng giá như vậy cũng tốn công, cũng không phải thực đáng giá.”

Vương Đức Toàn ha hả cười nói: “Phải, phải.” âm thầm may mắn, Cửu hoàng tử hình như thực để ý Cửu vương phi, may mắn mình từ khi bắt đầu liền đối với nàng thập phần khách khí, đây chính là Hoàng Hậu tương lai, hắn có mấy cái lá gan đắc tội.

Phòng ăn để đãi khách của Tri châu thực rộng, hơn một trăm người cả trai lẫn gái ngồi hai bên trái phải, vừa có lò sưởi dưới đất, lại trãi thêm chiếu, mọi người đều ngồi trên chiếu. Dĩnh Đường Quốc thừa hưởng phong tục Đại Đường, nam nữ có thể cùng bàn, Bình Châu dân phong mở, rất nhiều nam nữ chưa lập gia đình ngồi ở một chỗ, cùng nhau chung một phòng mày mắt đưa tình, nghiễm nhiên đem đại sảnh Tri châu trở thành hậu viện nhà mình mà tùy tiện.

Hoàng Phủ Trạch Đoan bị thỉnh vào tiệc dành cho khách quý, Diệp Tuệ đương nhiên ở bên cạnh tương bồi, Chu Tầm cùng Thương Hồng ngồi ở phía sau hai người, nàng nhìn thấy trên mặt bàn hai người đồ ăn tầm thường, tùy tay đem trên bàn mình một dĩa hạt dẻ nấu gà cùng mộtdĩa cá sóc quế đưa qua.

“Đa tạ sư nương.” Hai người mặt hiện vui mừng, đi theo sư phụ lâu ngày, cái thứ tốt gì không ăn qua, nhưng ăn qua là một chuyện, được sư nương coi trọng là một chuyện.

“Nương tử cũng ăn nhiều chút, vừa rồi lúc ôm nàng cảm thấy so với trước nhẹ hơn, có thể thấy được là gầy.” Hoàng Phủ Trạch Đoan nghĩ đến mấy hôm nay thê tử ăn uống không tốt lắm, đem một dĩa sủi cảo thủy tinh tôm cho nàng.

Diệp Tuệ đặt tay ở trên eo sờ sờ, xác thật là rất nhỏ, thấp giọng nói: “Như vậy không tốt sao? Đỡ phải lo giảm béo, ta còn lo lắng chàng về sau ôm không nỗi ta đâu.”

Hoàng Phủ Trạch Đoan gắp một khối thịt kho tàu đưa vào miệng nàng: “Nàng cho dù lại nhiều thêm vài lần trọng lượng, phu quân của nàng vẫn có thể nhấc nàng giơ lên.”

Diệp Tuệ nhai thịt kho tàu, cảm thấy một trận ghê tởm, không biết vì sao gần đây ăn không được ngon, miễn cưỡng nuốt xuống, thấy hắngắp miếng thứ hai, vội nói: “Ta thích ăn thanh đạm, chàng lại gắp toàn thịt cho ta ăn, ta sẽ nhịn không được mà ói ra, vạn nhất thất lễ chàng cũng đừng trách ta.”

Hoàng Phủ Trạch Đoan đành phải đem một dĩa rau xanh xào để ở trước mặt nàng.

Vương Đức Toàn nhìn mọi người mời rượu, trước nói một đoạn lời dạo đầu, cái gì nhận được hãnh diện từ các vị, vì Vương mỗ khánh sinh vân vân, cùng loại giọng điệu của các lãnh đạo mà Diệp Tuệ kiếp trước nghe nhiều, nghe nhàm chán, một chút hứng thú cũng không có.

Mọi người kính tặng thọ lễ, Chu Tầm được Hoàng Phủ Trạch Đoan ngụ ý bảo xuống, đem mang đến một pho tượng ngọc hòa điền chạm khắc Quan âm trình qua.

Dĩnh đường lập quốc mấy trăm năm, có huyết thống hậu đại trải rộng cả nước, từ đại quan quý nhân, cho tới bố y thứ dân, Hoàng Phủ làmột họ tuy tôn quý, lại không thấy hiếm lạ. Ngồi ở đây đều là thượng khách quen biết xã giao ở Bình Châu, tuy không rõ ràng lắm chi tiết về Hoàng Phủ Trạch Đoan, nhưng chỉ đem Hoàng Phủ Trạch Đoan trở thành bằng hữu của Vương Đức Toàn.

Bên phải Diệp Tuệ ngồi một là một thiếu nữ trạc tuổi mình, hỏi ra là thiên kim Tri châu lão gia, tên Vương Tiểu Nha.

Tên này nhẩm lại quen tai, kiếp trước dường như là tên của minh tinh nào đó, thắc mắc trong chốc lát, liền không thèm nghĩ nữa. Tên này vô cùng dung tục, kiểu như A Tài, A Hoa, a Miêu, a Cẩu vậy, rất nhiều người đặt. Cũng không biết tại sao lại trùng tên với những Đại thẩm từ nơi thâm sơn cùng cốc thô tay thô chân quê mùa.

“Phu quân của tỷ cũng thật là soái.” Vương Tiểu Nha là người hay nói, đôi mắt hướng trên người Hoàng Phủ Trạch Đoan thẳng ngắm: “Cha muội trước kia thường nói cùng muội, muốn gả muội cho Hoàng Phủ công tử, còn tìm bà mối nổi danh đi quý phủ cầu hôn, chính là phu quân của tỷ thẳng thắng không đồng ý, lần đó làm ta thực chán ghét chàng ấy, Diệp tỷ tỷ, tỷ là như thế nào lại làm phu nhân chàng ấy?”

Choáng váng, hoàn cảnh đẩy đưa gặp được tình địch! Nhưng mà nha đầu này cũng thật quá thẳng thắn rồi, thẳng thắn đáng yêu!

“Hai chúng ta nhiều năm trước từng có đặt vấn đề nghị thân, tướng công trong lòng vẫn luôn nhớ rõ, sau lại gặp mặt liền thuận lý thành chương thành thân.” Diệp Tuệ hướng về phía Vương Tiểu Nha cười cười, ánh mắt lộ ra vui vẻ. Là vị kia đại lão công trong nhà vì nàng dự tuyển sườn phu, nàng đối với sự an bài của đại lão công vô cùng vừa lòng!

Vương Tiểu Nha đáy mắt xẹt qua một tia ảm đạm, nhưng nháy mắt lại sáng ngời lên: “Muội gả Hoàng Phủ công tử không thành cũng khá tốt, muội nói cho tỷ, nhà muội có một biểu ca bà con xa, một tháng trước từ đế đô tới, so phu quân của tỷ kém một chút, nhưng bộ dáng thực xinh đẹp, tựa như từ trong tranh bước ra.”

Diệp Tuệ phối hợp hỏi: “Là công tử đang ngồi chỗ nào?”

“Huynh ấy không ở chỗ này, cha cho huynh ấy an bài ở phòng khách quý, nhưng là huynh ấy ngại người nhiều ồn ào, tự mình chuẩn bị ở thiên viện uống rượu một mình, huynh ấy tên…… Tên Lý Vĩ Thần.” Vương Tiểu Nha trên mặt hơi hơi ửng đỏ, một câu cuối cùng thốt ra rấtnhỏ.

Diệp Tuệ từ khi xuyên tới liền liên tiếp có hai vị lão công xuất sắc nhấttrên đời, đối với nam nhân nhà khác một chút đều không có hứng thú,không lưu ý Vương Tiểu Nha nói cái gì, chỉ ừ một tiếng.

“Cha muội nói Lý công tử xuất thân cao quý, tuy rằng muội khôngđược gả cho Hoàng Phủ công tử, có thể gả cho Lý công tử cũng coi như không tồi.”

“Hy vọng chuyện tốt của muội trở thành sự thật.” Diệp Tuệ đem rượu trong tay hướng nàng mời, Tri châu phủ ủ rượu mùi hoa lê phải nóithực ngon, thơm thơm mát mát, thích hợp cho nữ nhân uống.

“Ha hả!” Vương Tiểu Nha đôi mắt mị thành một đường, một ly lại mộtly uống, không bao lâu liền có men say: “Muội nói cho tỷ nha, cha muội nói tỷ là đại quý nhân, bảo muội bồi tỷ nói chuyện phiếm, tiếp đãithật tốt, nói tương lai có thể tốt cho muội. Nhưng muội thấy tỷ ngây ngốc thế nào đó, nào có nửa điểm bộ dáng quý nhân?”

Diệp Tuệ quẫn bách, mình ngây ngốc ư, may mắn không phải là ác ác, miễn cưỡng tiếp thu: “Trong ấn tượng của muội, quý nhân đều nên là bộ dáng gì?”

Vương Tiểu Nha nhíu mày, nghĩ nghĩ: “Hẳn là giống Tây Lâm Huyện chủ như vậy, lúc chào hỏi không cần mở miệng, chỉ dùng cái mũi hừ, đại khái như vậy…… Hừ……” Vương Tiểu Nha nhíu nhíu cái mũi, phát ra hừ lạnh, Diệp Tuệ phì cười, động tác như thế này giống với hồng y giai nhân ở ngoài cửa lớn mới gặp.

“Tỷ gặp qua vị Tây Lâm Huyện chủ kia?” Diệp Tuệ nghĩ, Phát Tài lắm miệng có lúc từng nói Sa châu vương có một nữ nhi, gọi là Tây Lâm Huyện chủ, là người vừa kiêu ngạo vừa khắt nghiệt, nhưng mình lúc ấykhông lưu ý nghe.

“Tây Lâm Huyện chủ thực đáng ghét, lúc này chắc là đang tránh ở hậu viện nhà ta, trong noãn các nghỉ ngơi, nói trên đường đi vất vả. Hừ,thật đúng là đem Tri châu phủ chúng ta trở thành quê quán Sa Châu của ả. Diệp tỷ tỷ, muội nói cho tỷ……” Vương Tiểu Nha thấy phụ thânđang cùng các nam tân khách đàm đạo sôi nỗi, không chú ý tới nơi này, nhỏ giọng nói: “Tây Lâm Huyện chủ muốn làm mẹ kế của muội, mỗi lần tới nhà của muội đều nghiễm nhiên như là nữ chủ nhân khôngbằng.”

Vương Đức Toàn thê tử đã chết nhiều năm, đem sườn phu trong nhà cùng con thứ phân tán, giữ lại độc con gái ruột sống cùng nhau, rốt cuộc chịu đựng không được tịch mịch, khao khát xuân lần hai! Diệp Tuệ nhìn xem Vương Đức Toàn, tuy rằng khoảng ngoài ba mươi, nhưng dung nhan tuấn mỹ, tuấn dật phong lưu, nếu không có đáy mắt khéo đưa đẩy, sẽ có vẻ càng tinh mẫn.

Tây Lâm Huyện chủ là thiên kim của Sa Châu vương, thân phận rất cao quý, tại sao lại nóng đầu lên, muốn tục huyền trong nhà với một quan tứ phẩm?

Lúc này cũng không biết ai hô to: “Tây Lâm Huyện chủ tới.”

một số nam tử trẻ tuổi nghe xong đều giương mắt nhìn, ánh mắt tràn ngập thần thái ái mộ.

Diệp Tuệ lại thấy hồng y giai nhân gặp ngoài cửa lớn, được hai gã thiếu niên cùng đi yểu điệu dìu tới, nàng đã cởi bỏ áo choàng, mặt mày như họa, sóng mắt lưu chuyển, vũ mị động lòng người, mặc mộtbộ đồ sa màu đỏ cánh ve, thân thể đầy đặn ngọc nhuận, bộ ngực ẩnẩn, tựa muốn lộ ra ngoài.

một số nam tử tuổi trẻ chưa lập gia đình thẳng lăng lăng nhìn chằm chằm bộ ngực Tây Lâm Huyện chủ cách một tầng hồng sa, có mấy người nước miếng chảy cả ra vì không thể tự chủ.

Diệp Tuệ nhận ra, vị huyện chủ này còn không phải là vị gặp được ở cửa hiên kia sao? Lúc ấy còn nhìn nàng hừ lạnh, Vương Tiểu Nha nóingười này có thói quen dùng cái mũi chào hỏi, thật đúng là chính xác.

Tây Lâm Huyện chủ hướng Tri châu thi lễ sâu, dùng thanh âm hoàng oanh tinh tế nói: “Cảm tạ các vị tới tham gia gia yến của Tri châu đại nhân, bổn huyện chủ bất tài, thỉnh các đại gia uống cùng một ly, thểhiện tấc lòng.” Quay sang gã sai vặt cầm chén rượu trình lên, hướng mọi người kính rượu.

Vương Tiểu Nha hừ một tiếng: “không biết xấu hổ, còn chưa có qua cửa đâu, thật tưởng là nương ta sao.” Nàng sắc mặt chán ghét, đứng lên, lôi kéo tay Diệp Tuệ: “Muội mang Tỷ đi hậu viện gặp biểu ca của muội, đừng ở chỗ này nhìn hồ ly tinh, còn không ghê tởm khắp người.”

Diệp Tuệ cũng bị không khí trong đại sảnh huyên náo đến choáng váng đầu, trong ngực nôn nao, chỉ là lo rời phòng không tốt, dùng ánh mắt dò hỏi lão công nhà mình. Hoàng Phủ Trạch Đoan gọi người đem áo choàng của nàng mang tới, tự mình mặc ngay ngắn cho nàng: “đihậu viện chơi cũng được, chỉ là đừng để lạnh cóng, mấy ngày nay nàng hình như không ổn lắm, chờ về nhà ta thỉnh đại phu xem mạch cho nàng, còn có, chú ý thân thể.”

“Ta đã biết!” Diệp Tuệ đôi mắt mang đầy ý cười, kéo tay Vương Tiểu Nha rời khỏi đại sảnh.

Hoàng Phủ Trạch Đoan nhìn bóng dáng thê tử tinh tế suy nhược, nóivới Chu Tầm: “đi bảo hộ sư nương ngươi, đừng làm cho nàng có việc.”

Tác giả có lời muốn nói: Lưu lại hòm thư thân, đều đã phát bưu kiện,không thu đến bưu kiện, là lưu hòm thư địa chỉ không đúng, lại lưumột lần, ta một lần nữa phát

Đợi lát nữa muốn tu văn, sửa chữa chữ sai, chương 7 lại bị cử báo, còn muốn tu, thân nhìn đến đổi mới nhắc nhở, không phải đổi mới, là tu văn

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.