Mối Tình Đầu Của Anh

Chương 8: Chương 8




Cô cảm thấy mình giống như trước kia lo lắng không lấy được phần thưởng.

Nghĩ nghĩ, cô có chút bực bội xoa tóc.

Vẫn là rút ra một cái bút, xé một tờ giấy ghi chú, ở trên viết mấy tên sách luyện tập.

Nếu Từ Mậu Điền muốn phụ đạo để tham thi đua, thì cũng sẽ dùng được.

“Khương Dao, cậu giúp tớ đem cái này đưa cho Từ Mậu Điền đi.”

“Cái gì vậy?” Khương Dao liếc mắt nhìn một cái, đều là tên sách tham khảo môn vật lý.

Cô ấy có chút không tình nguyện: “Miêu Miêu, cậu quản hắn làm gì, Từ Mậu Điền so nữ sinh còn nhỏ mọn, toan tính mưu mô hơn nhiều.”

Đồng Miểu không chút để ý nói: “Coi như thay Tư Trạm nhận lỗi đi.”

Khương Dao hỏi lại: “Cậu thay cậu ấy nhận lỗi làm gì, hai bọn cậu lại không có quan hệ gì.”

Tai của Đồng Miểu không biết sao lại nóng lên, lúc này mới cảm thấy mình nói những lời này rất không nghiêm chính.

Đúng vậy, hiện tại cô cùng Tư Trạm còn không có quan hệ gì đâu.

Về sau có trở thành anh em, cô cũng không đáng để thay Tư Trạm nhận lỗi.

Cô có chút xấu hổ buồn bực, cũng không biết nên giải thích như thế nào, ấp a ấp úng nói: “Chúng mình trợ giúp hắn cho cậy ấy nhiều, cậu ấy mới có thể không ngừng tiến bộ.”

Chủ nhiệm lớp dạy dỗ học sinh xuất sắc giúp học sinh nói những lời lẽ chí lý.

Khương Dao phụt một tiếng, tâm tình có chút tích tụ cũng bị biến mất hoàn toàn, cô ấy đứng dậy hướng về phía Tư Trạm hưng phấn hô lên: “Êy Tư Trạm, có người muốn cứu “thiếu niên trượt chân” là cậu đó!”

Tai cô ửng đỏ từ tai rồi lan tràn tới rồi gương mặt, Đồng Miểu yên lặng che mặt lại.

Tác giả có lời muốn nói: Tư Trạm: Mau tới cứu tớ:)

- --------------------------------------------------------------------

Đồng Miểu không ở lại học tiết tự học buổi tối, vừa vặn Khương Dao cũng không ở lại, hai người có thể cùng đi chung về nhà.

Tư Trạm cầm cặp sách, nhìn hai người nói nói cười cười đi đến nhà vệ sinh, lại đem cặp sách ném xuống.

Trần Đông ngẩng đầu, nghi hoặc nói: “Cậu không phải muốn về nhà sớm à?”

Tư Trạm lười biếng ngồi ở ghế dựa, nhàn nhạt nói: “Không cần.”

Trần Đông bĩu môi: “Cũng không biết ngươi hai ngày này cậu trúng gió cái gì, về nhà sớm như vậy.”

Tư Trạm đáp một cánh tay ở trên mặt bàn, khóe môi mang theo ý vị không rõ cười: “Quản nhiều như vậy.”

Một bộ phận học sinh về nhà, cửa có chút xôn xao kêu loạn thành một đoàn.

Trong phòng học trực nhật có mùi vị ẩm ướt, Từ Mậu Điền không thích cũng cảm thấy phòng học tối, cậu ta bực bội đem cửa sổ kéo ra, cau mày đem bút trong tay ấn nắp vang lên tiếng bạch bạch.

Cậu khinh thường những người học tập không bằng mình, mặc dù đối Tư Trạm cường quyền không dám nói nhiều, nhưng nếu có thể cơ hội biểu hiện, cậu ta rất muốn đem phẫn uất trong lòng biểu đạt ra ngoài.

Ngoài cửa sổ gió rất lớn, xuất hiện âm thanh tranh nhau xuất hiện trong phòng học.

Sách luyện tập trên bàn học bị gió thổi vang lên tiếng lớn, trang sách hỗn độn bay phất phới.

Bàn của Đồng Miểu và Khương Dao đối diện cửa sổ, các cô để lại sách giáo khoa cùng vở học tập ở trên bàn, vở bị thổi thổi thiếu chút nữa lăn xuống mấy phen.

Trên mặt đất tất cả đều là nước bẩn, một khi bị dính lên, khẳng định không thể dùng được nữa, huống gì người yêu sạch sẽ.

Trần Đông đứng lên, cậu với Khương Dao cũng là bạn bè, một cái khác nữa là em gái của Tư Trạm, đều là thân nhân cậu đẻ cái bàn hô: “Má nó! Từ Mậu Điền cậu mẹ nó thiếu đòn có phải không!”

Từ Mậu Điền không kiên nhẫn ngẩng đầu, chau mày lẩm bẩm nói: “Lại thổi không các cậu.”

Dứt lời, ghé vào trên bàn tiếp tục múa bút thành văn.

Tư Trạm trong mắt thần sắc lạnh lùng, bước đến trước bàn Đồng Miểu, một tay đem vở trên bàn của cô cùng Khương Dao chặn lại, mặt sau hắn không công phu ngăn chặn, có mấy quyển vở của bạn học khác trên mặt bàn đã bị thổi bay.

“Dọn dẹp mấy quyển sách của bạn học khác lại cho tôi.” Anh nhàn nhạt nói, thanh âm không nghe ra tức giận.

Từ Mậu Điền mím môi, nửa thỏa hiệp dường như giơ tay đem cửa sổ đóng lại, nhưng có rất nhiều bàn học của các bạn cùng lớp bị thổi bay, cậu ta không muốn phải đi làm: “Tớ không có thời gian, tớ còn muốn làm bài tập.”

Tư Trạm câu môi cười, sợi tóc rũ đến mí mắt, không hiểu sao có chút nguy hiểm, anh buồn bã nói: “Đúng không.”

Anh tay cắm túi quần, chậm rì rì đi đến trước người Từ Mậu Điền, cúi đầu, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chằm chằm cậu ta.

Duỗi tay vừa kéo bài thi của Từ Mậu Điền túm lại, đôi mắt Tư Trạm cũng chưa chớp, liền đem bài thi của Từ Mậu Điền vứt xuống.

Từ Mậu Điền đứng lên, tròng mắt đều đỏ, sắc mặt xanh mét: “Tư Trạm, cậu!”

Trần Đông vui sướng khi người gặp họa nói: “Hiện tại cậu không cần viết, đi thu dọn lại đi.”

Từ Mậu Điền nắm chặt bút trong tay, nhìn bài thi rơi tung tóe, căm giận nói: “Tớ muốn đi nói cho thầy cô!”

Tư Trạm hơi ngửa đầu, một tay đun túi quần, một tay nắm bả vai Từ Mậu Điền: “Đi, tôi đưa cậu đi.”

Trên tay lực đạo to lớn, niết Từ Mậu Điền nhe răng trợn mắt.

Cậu ta khiếp đảm, dù sao viết xong rồi giờ sao chép lại cũng đươch, Tư Trạm lại không sợ thầy cô, đi qua cũng vô dụng.

“Tư Trạm!”

Ở cửa có nữ sinh ngượng ngùng kêu một tiếng.

Tư Trạm ngừng động tác, quay đầu nhìn lại.

Hách Mộng Khê trang điểm, tóc quăn thành cuộn sóng, mặc một cái váy cao bồi, lộ ra một đôi chăn dài trắng nõn, khiến cho không ít nam sinh ghé mắt.

“Tư Trạm, tớ tìm cậu có chút việc.”

Cô ta hơi có chút chờ mong, ánh mắt nhìn Tư Trạm đều ở tỏa sáng.

Vừa rồi một màn kia cô ta đều thấy được, cô cảm thấy Tư Trạm quá soái, cô thích con trai đầy mũi nhọn như vậy, so với Trần Khải Khiếu thì đàn ông hơn nhiều.

Tư Trạm buông Từ Mậu Điền ra, nhíu nhíu mày.

Lúc phân lớp, anh học lớp ba, Hách Mộng Khê học lớp một, hai người cơ hồ không có gì để nói.

“Chuyện gì.” Anh bình tĩnh nói.

Hách Mộng Khê cắn cắn môi, cúi đầu, có chút khẩn trương: “Tở gửi tin nhắn cho cậu, cậu nhận được chưa?”

Tư Trạm giương mắt nhìn cô ta một chút: “Không có.”

Hách Mộng Khê hiển nhiên có chút thất vọng: “Cậu đổi số sao?”

Tư Trạm có chút không kiên nhẫn: “Cậu rốt cuộc là có chuyện gì.”

Hách Mộng Khê nhìn chung quanh một vòng, không có mấy người ở đây, cô ta tiến lên, đột nhiên duỗi tay ôm lấy Tư Trạm: “A Trạm, tớ còn thích cậu, chúng ta ở bên nhau đi!”

Tư Trạm cũng không nghĩ tới cô ta đột nhiên nhào lên, bị ôm rất vững chắc.

Mùi nước hoa nồng đậm bay tới cánh mũi, anh cảm thấy có hơi buồn nôn.

Tiểu Miểu chưa bao giờ phun mấy thứ này, trên người có mùi sữa tắm thanh khiết liền rất dễ ngửi.

Đồng Miểu cùng Khương Dao từ nhà vệ sinh trở về, muốn về phòng học kiểm tra lại đồ vật, mới vừa đi tới cửa liền thấy Hách Mộng Khê ôm Tư Trạm, thân thể dính sát vào Tư Trạm, hai chân dài có chút chói mắt.

Đồng Miểu lông mi run rẩy, đứng ở cửa.

Trước kia cao trung không phải không có học sinh yêu nhau, chỉ là không có trắng trợn táo bạo như vậy.

Không biết vì cái gì, tay chân cô tức khắc luống cuống, một đôi mắt hạnh nhuận nước nhìn chằm chằm Tư Trạm, thế nhưng không biết dời đi ánh mắt.

Tư Trạm vừa thấy Đồng Miểu đến, thân thể bỗng nhiên cứng đờ, phản xạ có điều kiện, anh đem Hách Mộng Khê đẩy ra, không thương hương tiếc ngọc chút nào.

Hách Mộng Khê có chút mê mang lùi lại hai bước, vịn vào cửa phòng học.

Tư Trạm sắc mặt lạnh băng, cả người đều là áp suất thấp: “Tôi không đánh con gái nhưng tôi khuyên cậu đừng xuất hiện ở trước mặt tôi.”

Hách Mộng Khê co rúm lại run lên, cô ta phồng mặt lên chớp mắt, vành mắt có chút hồng: “Nếu cậu không thích tớ, vì cái gì lại không yêu đương? Tớ biết cậu giận tớ ở cùng Trần Khải Khiếu, tớ nhất thời bị ma quỷ ám ảnh thôi.”

Tư Trạm kiều môi cười, đôi mắt hẹp dài lại không có ý cười: “Tôi không yêu đương, thật sự là không phải bởi vì cậu.”

Hách Mộng Khê đi tới hai bước, để người sát vào chút: “Đừng có lừa mình dối người, tớ biết bên cạnh cậu không có nữ sinh nào khác, huống hồ ở toàn bộ Thịnh Hoa này cậu sẽ không thấy ai xinh đẹp hơn tớ cả.”

“Tôi cảm thấy người xinh đẹp hơn cậu có rất nhiều.” Tư Trạm không kiên nhẫn xa cách liếc Hách Mộng Khê một cái, sau đó như có như không hướng về cô phía sau nhìn nhìn.

Đồng Miểu đứng ở ngoài cửa, do dự thất thố, việc này giống như cùng cô có một chút quan hệ, lại giống như một chút quan hệ đều không có.

Không khí giống như trở nên càng thêm cực nóng sền sệt, bất quá được điều hòa mát lạnh cứu vớt.

Khương Dao phụt cười một tiếng: “Ai nha, lại tự xưng là đệ nhất mỹ nhân của Thịnh Hoa, có xấu hổ hay không, con người Tư Trạm căn bản không thèm nhìn tới cậu.”

Hách Mộng Khê quay lại đầu trừng mắt nhìn Khương Dao một cái, cảnh cáo nói: “Hiện tại tơ cùng cậu không quan hệ, cậu quản tốt thầy Quý của mình đi!”

Khương Dao lạnh lùng trừng mắt, giữ chặt Đồng Miểu: “Miêu Miêu, chúng ta đi.”

Dứt lời, cô ấy dùng bả vai đụng Hách Mộng Khê một cái phiền chán nói: “Đừng chặn đường.”

Đồng Miểu bị cô ấy túm vào phòng học, một cổ lạnh lẽo đánh tiến đến cô nhịn không được run lên một chút.

Sườn mắt ngắm trộm về phía Hách Mộng Khê, ánh mắt Hách Mộng Khê sáng quắc nhìn chằm chằm Tư Trạm, một khuôn mặt trái xoan tinh tế tinh xảo, mang cao ngạo.

Đồng Miểu yên lặng rũ mât xuống, đi theo sau Khương Dao, lặng yên không một tiếng động đi về hướng chỗ ngồi.

Thời điểm đi ngang qua nhau, trên người Tư Trạm có mùi lạnh bạc hà mát lạnh.

Cô biết anh thích nước quả yên, thả thêm vị bạc hà.

“A!”

Đồng Miểu đột nhiên kinh hô ra tiếng.

Cổ tay bị một bàn tay ấm áp khô ráo gắt gao nắm lấy, làm cô hơi đau.

“Cậu làm gì?” Đồng Miểu khẩn trương nhấc mắt, bên tai chậm rãi biến hồng.

Như mặt hồ tĩnh lặng bịkích ra bọt nước, còn không kịp che đậy, co rúm lại mê mang.

Cô dùng sức lắc lắc tay, tránh không được.

Tư Trạm so với cô rất cao, sức lực cũng lớn, cô cũng chỉ làm cánh tay anh run lên mà thôi.

Đồng Miểu xấu hổ và giận dữ nhấp mở môi, hơi nắm chặt nắm tay.

Vì cái gì muốn lôi cô tiến vào chuyện này, cô sẽ không mách với chú Tư, càng sẽ không can thiệp vào chuyện tình cảm của Tư Trạm.

Tư Trạm ánh mắt u ám, cổ tay trắng nõn tinh tế nhu nhược, nắm tay giống như có thể bị bàn tay anh bao vây, anh cũng không biết vì cái gì mà đột nhiên ra tay giữ cô lại.

Cảm nhận được bàn tay vô vọng giãy giụa, nhìn Tiểu Miểu trong mắt phiếm ánh nước, cũng nhìn thấy cổ tay cô hơi đỏ lên.

“Sức lực nhỏ như vậy, tránh cái mà gì tránh.”

Tác giả có lời muốn nói:

Tư Trạm: Thân thể thành thật như vậy thì làm sao bây giờ.

** Trạm ca luôn gọi Miêu Miêu là Tiểu Miểu nhé, bao ngọt ^^.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.