Mộ Sắc Tịch Hoa

Chương 33: Chương 33: Tượng ngọc




“Không có khả năng ——”

Mộ Ti Vũ thì thào nói nhỏ, sao lại ở chỗ này?

“Vì sao không có khả năng?”Lãnh Phong không khỏi nghi vấn, hắn đã bị thứ trước mắt làm cho sợ ngây người. Chưa từng nghĩ tới trên đời có một khối ngọc đen lớn như vậy, là cực phẩm trong các loại ngọc quý. Càng đáng quý chính là khối ngọc này lại được điêu khắc thành hình một người.

Lãnh Phong không biết nên dùng từ gì để hình dung người trước mắt. Hắn si mê nhìn, kì thực đây cũng không tính là một người. Chuẩn xác mà nói, kia là một nữ nhân dung nhan tuyệt sắc, nửa người trên là người, nửa người dưới là đuôi rắn có hoa văn kì quái, quái dị không nói nên lời.

“Mặc Châu, là ngươi sao?”

Ngữ khí Mộ Ti Vũ mang theo bi thương khó hiểu, Viễn Viễn theo nó chậm rãi tới gần khối ngọc kia, giữ khoảng cách đủ để Mộ Ti Vũ vươn tay tới.

“Tiểu chủ tử?”

Lãnh Phong nghi hoặc nhìn nhất cử nhất động của Mộ Ti Vũ, hắn lập tức ruổi ngựa về phía trước nhưng lại bị một bức tường vô hình ngăn cản ở phía sau Mộ Ti Vũ, vô luận hắn cố gắng như thế nào cũng không thể bước tới gần một bước.

“Tiểu chủ tử —”

Lãnh Phong bất an, nhưng tiếng kêu của hắn Mộ Ti Vũ căn bản là nghe không thấy.

Xúc tua lành lạnh làm Mộ Ti Vũ có chút thanh tỉnh, dấu ấn xanh biếc trên trán hơi phát sáng, tựa hồ có vật gì theo tượng ngọc truyền tới trên người nó.

“Chủ nhân, Mặc Châu vốn cho rằng không thể gặp người sớm thế này, không nghĩ tới chủ nhân nhanh như vậy đã tìm đến đây.”

Thanh âm du dương của Mặc Châu từ trong đầu Mộ Ti Vũ vang lên.

“Mặc Châu, thật là ngươi?”

Mộ Ti Vũ có chút khó tin mở to hai mắt, trong lòng là vui sướng nói không nên lời. Vừa rồi một bước tiến vào Nạp Tháp Tạp tộc, trong đầu nó xuất hiện một ít hình ảnh vụn vặt, tựa hồ là từng đoạn kí ức ngắn, có Mộ Tịch Thịnh, có Mặc Châu, làm đầu nó đau dữ dội, trong lòng cũng nổi lên nghi hoặc, hiện tại thì rõ rồi, có Mặc Châu, tất cả đều trở nên rõ ràng.

“Chủ nhân, thứ người hiện tại thấy là kí ức bị phong ấn trong viên ngọc của ta.”

“Kí ức?”

“Đúng vậy, khi ta bị ép tới nhân giới, ta vì chữa thương phải đem thân thể cùng linh hồn tách ra. Kỳ thực, ta không biết hóa ra kí ức của ta sẽ được giải phong ấn ở đây, nếu chủ nhân không tìm tới nơi này chỉ sợ ta cũng không biết.”

“Kia trong trí nhớ của ngươi có cái gì?”

Mộ Ti Vũ bức thiết muốn biết, bởi vì nó có dự cảm, trong trí nhớ của Mặc Châu có cái gì đó rất quan trọng.

“Không biết. Chủ nhân, mặc dù đây là kí ức của ta nhưng ta lại không thể lấy ra, phải là lực lượng của chủ nhân mới có đủ khả năng mở nó ra.”

“Tại sao có thể như vậy? Lẽ nào cứ như vậy quên đi?”

Mộ Ti Vũ rất không cam lòng, rõ ràng cánh cửa chân tướng ở ngay trước mắt lại không cách nào mở ra, chuyện này dù là ai gặp được cũng sẽ phiền muộn.

“Xem ra chỉ có thể như vậy. Chủ nhân, người có thể mang phần kí ức này đi, đợi sau một thời gian nữa người có đủ năng lực, tự nhiên có thể mở nó ra.”

“Vậy... được rồi! Kia, Mặc Châu, ta làm thế nào để mang kí ức của ngươi đi?”

“Việc này chủ nhân không cần lo lắng!”

Lãnh Phong lo lắng quan sát nhất cử nhất động của Mộ Ti Vũ, đột nhiên tinh mắt phát hiện tượng ngọc kia cư nhiên vỡ ra, chiếu theo tình hình này, Mộ Ti Vũ rất có thể sẽ bị khối ngọc vỡ rơi xuống người.

“Tiểu chủ tử — Cẩn thận!”

Hắn hô to, ngay cả nội lực cũng dùng tới nhưng Mộ Ti Vũ vẫn không có nghe thấy.

Mặt ngoài tượng ngọc chậm rãi nứt ra, đột nhiên toàn bộ biến thành bột phấn lấp lánh, một tia cũng không có thương tổn được Mộ Ti Vũ, chỉ là giữa khối ngọc vỡ vụn có một khối tinh thể màu xanh đen. Mộ Ti Vũ biết đó là kí ức của Mặc Châu, cầm nó lên, tinh tế đánh giá.

“Tiểu chủ tử, ngài không có việc gì chứ?”

Lãnh Phong đột nhiên phát hiện hắn đã có thể tiếp cận Mộ Ti Vũ, lập tức tiến lên quan tâm hỏi.

“Lãnh Phong, ngươi nói ta sẽ có chuyện gì chứ?”

Mộ Ti Vũ không trực tiếp trả lời hắn, chỉ đem khối ngọc màu xanh đen kia cẩn thận bỏ vào trong áo.

“Được rồi, Lãnh Phong, chúng ta vào tộc tìm cha thôi!”

“Vâng.”

Biết không thể hỏi ra cái gì, Lãnh Phong đành phải thu nghi vấn vào trong lòng, làm một thuộc hạ trung tâm, chuyện không nên hỏi đến thì không ôm tâm hiếu kì, hơn nữa việc cấp bách bây giờ là đem Mộ Tịch Thịnh cứu ra.

...

“Nạp Tháp Tạp tộc tộc trưởng Khanh Nhai cùng bốn vị trưởng lão Thiên, Địa, Huyền, Hoàng cung nghênh Linh lạc trở về.”

Vốn tưởng rằng sẽ bị cản trở nhưng dọc đường đi lại không có bất kì động tĩnh gì. Càng không nghĩ tới chính là vừa tới biên giới tộc nhân, cư nhiên lại được tộc trưởng cùng bốn vị trưởng lão tự mình đón chào, làm sao có thể không khiến người nghi hoặc.

Bất quá Mộ Ti Vũ cũng không vì vậy mà thiếu cảnh giác, vẻ mặt đề phòng nhìn năm người trước mắt, bất đồng thanh sắc cho Lãnh Phong một cái liếc mắt, vui vẻ tiếp nhận thịnh tình của bọn họ, theo bọn họ tiến vào tộc.

“Hừ ~ Để xem các ngươi có thể giở trò gì?”

Mộ Ti Vũ xem thường nghĩ, cho dù là địch nhân cao minh tới đâu, nếu như dám coi rằng nó là hài tử không rành thế sự thì sẽ thua rất thảm.

Địa điểm tiếp đãi là Thượng đường của Nạp Tháp Tạp tộc, có thể thấy được tộc nhân đối với Mộ Ti Vũ coi trọng đến mức nào.

“Tôn thượng, thượng thần đã sớm tính ra người muốn tới nên phái chúng ta sớm chờ nghênh tiếp.”

Đợi Mộ Ti Vũ ngồi vào chỗ của mình, Khanh Nhai lập tức tiến lên bẩm báo.

“Ngươi biết ta muốn tới, vậy hẳn cũng nên biết mục đích ta tới đây đi?”

Mộ Ti Vũ quyết định không cùng bọn họ nhiều lời vô ích, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề nói ra ý đồ của mình, bởi nó sợ nếu còn tiếp tục kéo dài Mộ Tịch Thịnh sẽ gặp nguy hiểm.

“Thuộc hạ biết! Bất quá phụ thân của tôn thượng khi được chúng ta mang về đây đã bị trúng độc, độc này chỉ có thượng thần giải được, cho nên chúng ta đem Mộ gia gia chủ đưa tới chỗ thượng thần, chờ độc giải xong sẽ đưa người về, mong tôn thượng kiên nhẫn chờ một thời gian!”

“Trúng độc? Cha ta trúng độc gì? Thượng thần kia lại ở chỗ nào?”

Mộ Ti Vũ nóng nảy, không nghĩ tới tình huống của cha so với trong tưởng tượng còn nghiêm trọng hơn, hiện tại nó bức thiết muốn đến gặp Mộ Tịch Thịnh.

“Tôn thượng người xem, thời gian cũng không còn sớm. Vô luận là gặp thượng thần hay là gặp Mộ gia gia chủ cũng không thể nóng lòng nhất thời, hay là trước nghỉ ngơi một đêm, sáng mai chúng thuộc hạ sẽ đưa ngài đến gặp thượng thần?”

Đối với ngữ khí có chút bất kính của Mộ Ti Vũ, Khanh Nhai không có chút nào tức giận, chỉ là không nhanh không chậm trần thuật lại tình huống, chậm rãi đem lời nói của Mộ Ti Vũ chặn đứng, đẩy trở về.

“Được rồi ——”

Mộ Ti Vũ bình tĩnh trở lại, xem ra vừa rồi là bản thân quá sốt ruột làm lòng rối loạn. Mình ở chỗ này phải khắp nơi cẩn thận, bằng không rất dễ gặp nguy hiểm.

“Vậy mời tôn thượng theo ta, phòng nghỉ cùng bữa tối đã được an bài xong.”

Khanh Nhai làm ra tư thế mời, Mộ Ti Vũ ngoan ngoãn đi theo.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.