Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Chương 94: Chương 94




Bây giờ là tình huống nào.

Lăng Tuyết Mạn u buồn!

Sắc mặt Mạc Kỳ Diễn thật bình tĩnh, một đôi con ngươi lạnh nhạt lại sắc bén nhìn phức tạp về phía quản gia Tư Khuynh, mang theo một chút tức giận.

Mạc Kỳ Lâm cùng Mạc Kỳ Sâm liếc mắt nhìn nhau, ánh mắt nghi hoặc, lại nhìn Mạc Ly Hiên.

Tứ Vương phủ này hiện tại rốt cuộc là ai làm chủ, một vạn lượng bạc cũng không phải là nhỏ, quản gia có thể tùy ý chi tiêu sao.

Mạc Kỳ Dục chìm sắc mặt, một cỗ u ám giữa lông mày toát ra, hai tay ban đầu chắp ở hai bên thân thể giờ nắm chặt hết sức, tức giận trừng mắt quản gia, nói: “Bổn vương muốn ngươi chuẩn bị bạc sao?”

Một câu đã nói ra, nhìn về phía Mạc Kỳ Diễn, hơi khôi phục sắc mặt nói: “Nhị ca, cây quạt đệ đã cho Tứ tẩu, còn có thể keo kiệt thu hồi sao? Cho dù như thế nào cũng không thể để Nhị ca ra bạc a!”

“Tiểu Thất, vậy được, Nhị ca không miễn cưỡng. Hiên nhi tạ ơn Thất thúc con đi.” Mạc Kỳ Diễn nhàn nhạt cười nói.

“Thất thúc, cám ơn thúc!” Mạc Ly Hiên nhu thuận nói.

Mạc Kỳ Dục gật đầu mới trừng Lăng Tuyết Mạn vẫn ngây ngốc, trong mắt rõ ràng hiện ra tức giận, “Tứ tẩu, ta có nói muốn lấy lại quạt lưu ly sao?”

“Sao?” Lăng Tuyết Mạn bị một câu chất vấn này làm cho sợ hãi, hoàn hồn xong, vội vỗ ngực một cái nói: “Vậy ngươi sớm nói đi, hại ta lo lắng vô ích!”

“Ngươi! Ngươi sẽ không thể nói lời nói cảm tạ sao? Giống như cây quạt của ta đương nhiên là của ngươi vậy!” Mạc Kỳ Dục tức điên, nắm tay trong không trung giơ lên, lại ôm hận mà buông xuống, thở hổn hển nói.

Lăng Tuyết Mạn thấy hắn càng giận, nàng càng cười ‘hắc hắc’, từ trong tay quản gia đoạt lấy ngân phiếu, lại cố ý ở trước mắt Mạc Kỳ Dục huơ huơ mấy cái, thẳng đến gương mặt tuấn tú vừa xanh vừa trắng mới chế nhạo: “Dục Dục, ai bảo ta không phải là cây ngay không sợ chết đứng a, ta có bạc, hì hì, là bản thân ngươi không muốn, cũng không phải là ta không trả cho ngươi!”

“Nha đầu hư, ngươi được tiện nghi còn khoe mẽ!” Mạc Kỳ Dục tức giận muốn nổi bão, ở đây quá nhiều người, huống hồ hắn đối với nữ nhân là Tứ tẩu trên danh nghĩa của hắn, trừng phạt không được, cũng chửi không được, chỉ có thể nghe thấy hắn cắn răng, thanh âm rất không lễ phép truyền ra.

Mạc Kỳ Sâm rốt cuộc không nín được, ‘ha ha’ cười ra tiếng. Mạc Kỳ Lâm cũng nhếch miệng, nhưng nhìn về phía Mạc Kỳ Dục cùng Lăng Tuyết Mạn, ánh mắt lại hàm chứa thâm ý.

Hắn nghĩ tới cái chăn gấm!

Mà Mạc Kỳ Diễn cũng ý vị thâm trường dừng ánh mắt ở trên thân hai người, bỗng nhiên cười nhạt nói: “Sao lại kêu Tiểu Thất thành Dục Dục? Nghe thật là kỳ quái!”

“Khụ khụ!” Mạc Kỳ Dục lúng túng ửng đỏ khuôn mặt tuấn tú. “Cái này nói thì dài dòng, đệ luôn luôn sửa cho đúng. Nhưng nha đầu kia, là Tứ tẩu, nàng sửa không xong!”

“Ha ha, phải không?” Mạc Kỳ Diễn mỉm cười, sườn mắt nhàn nhạt nhìn về phía Lăng Tuyết Mạn, không mặn không nhạt nói: “Tứ đệ muội đặt tên quả thực có phong cách riêng a!”

Lăng Tuyết Mạn quẫn bách, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ đến bên tai, đối mặt với Mạc Kỳ Diễn, tim nàng luôn đập nhanh hơn như thiếu nữ hoài xuân, khẩn trương bất an. Ý tứ trong lời nói của hắn cho nàng biết, hắn hiển nhiên là hiểu lầm nàng cùng Mạc Kỳ Dục.

Trong đầu ong ong vang lên lời hắn nói với nàng lúc gần đi, lại nhớ đến nụ hôn trên trán, tim đập càng thêm lợi hại. Nàng muốn giải thích cho hắn, nhưng miệng mở mấy lần lại không biết nên nói cái gì cho phải, chỉ cà lăm nói: “Ta… ta…”

Tuy nhiên, Mạc Kỳ Diễn lại đem biểu tình đỏ mặt cùng khẩn trương của Lăng Tuyết Mạn hiểu thành chột dạ, rùng mình, ánh lạnh lẽo từ trong mắt hiện lên, nắm tay căng thẳng lại, lúc nới ra, trên mặt vẫn cười nhạt, nhìn Lăng Tuyết Mạn, lại lạnh hơn một chút, nhẹ nhàng hộc ra hai chữ, “Phải không?”

Lăng Tuyết Mạn chấn động, mở to mắt, ngẩn ra nhìn về phía Mạc Kỳ Diễn. Nàng muốn nói hắn đã hiểu lầm, lại đột nhiên cảm giác thật vô lực nhìn Mạc Kỳ Dục một cái, hắn đang tức giận như vậy, nàng nên giải thích thế nào đây, có năng lực giải thích thế nào đây? Cho dù nàng phủ nhận, là người bị hại, nhưng nàng quả thật đã không còn nguyên vẹn!

Trong lòng đột nhiên trống rỗng, Lăng Tuyết Mạn cắn chặt môi, dứt khoát quay mặt trở về, không nhìn Mạc Kỳ Diễn thêm một lần nào nữa.

Ánh mắt Mạc Kỳ Diễn phút chốc căng thẳng nhìn Lăng Tuyết Mạn, vài giây sau quay đi.

Mạc Kỳ Dục cảm giác có cái gì không đúng, tim đập hơi loạn, liền cười nói: “Tứ tẩu, xem ngươi mang bộ dáng ủy khuất giống như huynh đệ chúng ta khi dễ ngươi vậy! Cây quạt kia ta thật không muốn đưa cho ngươi, ngươi tận tình chơi cho hư đi, khi nào hư thì nói một tiếng, ta giúp ngươi sửa. Nhị ca, Ngũ Ca, Lục ca, trên tay có cái gì đáng giá không, dâng ra đi! Ta tặng quạt rồi, không lẽ các ca ca không có tặng gì sao?”

“Cái gì?”

Mạc Kỳ Lâm cùng Mạc Kỳ Sâm đồng thời hô lên: “Tiểu Thất đáng chết, ngươi chết còn muốn kéo chúng ta xuống nước sao?”

“Ha ha ha!”

Mạc Kỳ Dục nở nụ cười, vỗ bả vai Mạc Ly Hiên, nói: “Hiên nhi, Thất thúc dạy cho con, con phải nhớ kỹ a, không thể một mình chịu thiệt, tất cả mọi người cùng chịu thiệt mới công bằng.”

Quản gia lẳng lặng đứng ở một bên, khuôn mặt bình tĩnh, nhưng khóe mắt nhìn về phía Lăng Tuyết Mạn, lại phức tạp hơn một phần.

Đáng tiếc là chủ tử nhà hắn không thể xuất hiện, bằng không để ngài nghe được mấy vị Vương gia này quá đáng đối vớiVương phi, chắc sẽ tức giận xanh mặt đi!

Mạc Ly Hiên cười hết sức gạt người, “Thất thúc yên tâm đi, Hiên nhi sẽ không để cho thúc thua thiệt huynh đệ đâu, nên có phúc cùng hưởng không phải sao?”

“Ha ha, Nhị ca, sao Hiên nhi không giống ca mà có chút giống Tam ca, rất phúc hắc!” Mạc Kỳ Lâm cười nói

Mạc Kỳ Diễn cười nhạt, khóe miệng tạo ra một độ cong mê người, khẽ cười nói: “Đúng vậy, trước kia ta cũng không phát hiện, từ khi đứa nhỏ này đến phủ Tứ đệ mới thành như vậy!”

Lăng Tuyết Mạn hít sâu một hơi, khóe mắt chống lại khuôn mặt tươi cười của Mạc Kỳ Diễn, không nóng không lạnh nói: “Nhị Vương gia có ý gì, chẳng lẽ muốn nói Ly Hiên là bị ta làm hư sao?”

“Sao?” Mạc Kỳ Diễn ngẩn người, bởi vì trong lòng còn tức giận, liền nhướng mày nói: “Ta cũng không nói như vậy, Tứ đệ muội muốn nghĩ như vậy, ta cũng không có gì để nói.”

“Ngài!”

Lăng Tuyết Mạn tức giận thật, nắm chặt ngân phiếu trong tay, oán hận dậm chân một cái, giơ ngân phiếu trước mặt quản gia nói: “Quản gia, một vạn hai này Thất Vương gia không muốn vậy thì là của ta, ta không đưa lại cho ngươi! Hừ, cuối cùng ta không còn là kẻ nghèo hèn không xu dính túi!”

Dứt lời lại kéo tay Mạc Ly Hiên, cũng không thèm nhìn tới bốn nam nhân kia, cắn răng nghiến lợi nói: “Con, chúng ta về nhà thôi!”

“Mẫu thân, ngài chậm một chút đi!” Mạc Ly Hiên bị kéo ở sau, sốt ruột vừa nói vừa quay đầu nhìn.

Bốn nam nhân đều đen mặt, Mạc Kỳ Diễn trừng mắt nhìn bóng lưng Lăng Tuyết Mạn, chán nản phun ra một câu nói: “Tốt lắm, coi như là con nàng đi!”


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.