Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Chương 249: Chương 249




Thời điểm Lăng Tuyết Mạn mang tâm tình bất an tiến vào đại sảnh, Vô Giới đã đến, đứng trước mặt Mạc Ngự Minh, không khí rất quỷ dị, ai cũng không nói chuyện, Vô Giới bị mệnh lệnh ngẩng đầu, nhìn thẳng Mạc Ngự Minh, Mạc Ngự Minh không nói một lời theo dõi hắn, giống như là muốn xem đến lỗ chân lông hắn đi.

“Tuyết Mạn thỉnh an phụ hoàng!”

Lăng Tuyết Mạn chuẩn bị tốt tâm tình, tiến lên hành lễ, mỉm cười.

Mạc Ngự Minh chậm rãi ngoái đầu nhìn lại, mỉm cười, “Hãy bình thân!”

“Tạ phụ hoàng!”

“Phụ hoàng, có phải không ta nói Vô Giới trông cũng được, ngài liền cảm thấy hứng thú với hắn? Ách… Ngài muốn nhận hắn làm thị vệ của ngài? Hay là muốn hắn làm thái giám hầu hạ ngài?” Lăng Tuyết Mạn cắn ngón tay, nhìn Vô Giới, lại nhìn Mạc Ngự Minh, suy đoán nói.

Nghe vậy, trên mặt Vô Giới rõ ràng co quắp, Mạc Ngự Minh ngạc nhiên, không nhịn được cong cong mày, lắc đầu bật cười.

Vô Giới lo lắng Mạc Ngự Minh sẽ nghe lời Lăng Tuyết Mạn nói, thật có ý tưởng kia, liền cắn răng, nhỏ giọng nói: “Vương phi, van ngài bỏ qua cho nô tài đi!”

“Ách, Vô Giới à, thật ra thì thái giám cũng là nghề nghiệp rất cao quý, trong lòng ngươi không cần sợ a, lại nói……” Lăng Tuyết Mạn nửa đùa, nửa thật nói, liếc thấy Mạc Ngự Minh trừng nàng, liền ngừng lại, cười nói: “Phụ hoàng, ngài coi như là con nói hưu nói vượn rồi, tùy tiện nghe một chút, không nên tưởng thiệt, ngàn vạn lần không được làm thật a.”

“Con vừa rồi làm gì?” Mạc Ngự Minh thuận miệng hỏi.

“Đang làm gì? Đang ngủ a, lúc này, ta không ngủ còn có thể làm cái gì?” Lăng Tuyết Mạn trả lời, nói xong, lại kinh ngạc nói: “Phụ hoàng, ngài thật xuất quỷ nhập thần a! Trễ như thế, sao ngài tự mình chạy đến Tứ Vương phủ chúng con vậy? Ngài tìm con có việc à? Vậy ngài có thể phái người gọi con tiến cung a, ngày này trời lạnh……”

Lăng Tuyết Mạn lại im lặng, bởi vì Mạc Ngự Minh ngồi ở trên ghế lại đang trừng mắt nàng, đành phải nuốt nuốt nước bọt, “Khụ khụ, con dùng từ không thỏa đáng, phụ hoàng chớ để ý, phụ hoàng học thức uyên bác, Tuyết Mạn không có nhiều sách, đến gót chân phụ hoàng con cũng không bằng, cho nên, phụ hoàng không cần tức giận a!”

Mạc Ngự Minh lại quan sát Lăng Tuyết Mạn, nhìn nàng từ đầu đến chân, trầm mặc hồi lâu, mới mở miệng nói: “Quản gia dẫn đường, mở cửa Hương Đàn Cư, trẫm mang theo Tứ Vương phi đi thần đường!”

Lăng Tuyết Mạn ngẩn người, có thể đi vào Hương Đàn Cư thần bí rồi hả? Thần đường là cái gì?

Quản gia cúi đầu, trên trán thấm ra một tầng mồ hôi lạnh, cũng không dám chần chờ nói: “Dạ, nô tài dẫn đường cho hoàng thượng!”

Đoàn người hướng Hương Đàn Cư đi, quản gia xách theo đèn lồng đi trước, Mạc Ngự Minh ở giữa, Lăng Tuyết Mạn đi theo phía sau cùng.

Hương Đàn Cư đầy ám vệ, cho nên không cần đợi quản gia truyền tin tức, khi bọn họ đến gần Hương Đàn Cư, đã có người bẩm báo cho Mạc Kỳ Hàn!

“Mộng Thanh, sư phụ, toàn bộ lui vào mật thất, không được đi ra.” Mạc Kỳ Hàn phân phó, quét mắt qua Vô Cực Vô Ngân nói: “Hai người các ngươi đi ra ngoài, đem gian phòng của bổn vương lập tức khóa lại, phong bế hậu viện, nếu như Hoàng Thượng nhất định tiến vào, không được do dự, các ngươi biết nên giải thích thế nào!”

“Dạ, chủ tử, nô tài hiểu rõ!”

“Trước thu thập hết đồ trên bàn.”

“Dạ!”

Mạc Kỳ Hàn phân phó xong, liền cùng Lâm Mộng Thanh, Thiên Cơ lão nhân vào mật thất.

Cửa chính Hương Đàn Cư lần đầu tiên mở ra trước mắt Lăng Tuyết Mạn, Lăng Tuyết Mạn khẩn trương, tựa hồ đưa tay là có thể chạm vào một chỗ thần bí đứng đầu trong truyền thuyết.

Đi vào cửa chính, dọc theo con đường đá xanh đi về phía trước, Lăng Tuyết Mạn muốn nhìn rõ hoàn cảnh chung quanh, bất đắc dĩ lúc này là lúc nửa đêm, cái gì cũng không thấy rõ, tầm mắt chỉ có thể nương theo ánh sáng phát ra từ đèn lồng trong tay quản gia.

Quản gia rốt cuộc dừng lại, lui thân, Mạc Ngự Minh cất bước tiến lên, hướng về phía cửa phòng đóng chặt, chắp tay vái một cái, mới đẩy cửa vào, Lăng Tuyết Mạn, vội đi theo.

Trong thần đường là ánh nến sáng suốt ngày đêm, cho nên, Lăng Tuyết Mạn đi vào, liền thấy rõ ràng bố trí bên trong, trên bàn thờ thờ phụng bài vị Ngọc Hoàng đại đế cùng Vương Mẫu nương nương, phía dưới còn lại là linh vị tổ tông họ Mạc, trong bàn thờ, ngọc như ý tỏa sáng dưới ánh nên.

Lăng Tuyết Mạn không chớp mắt, thầm nuốt nước miếng một cái, ngọc như ý đó đáng giá đến bao nhiêu tiền vậy?

Mạc Ngự Minh quỳ xuống trên nệm ở trước bàn thờ, Lăng Tuyết Mạn hoàn hồn, vội vàng đi theo quỳ ở phía sau, chỉ thấy Mạc Ngự Minh nói thầm cái gì, một câu cũng nghe không rõ, vẻ mặt nghiêm cẩn nghiêm trang.

Lăng Tuyết Mạn không dám phát ra âm thanh, ngậm miệng thật chặt, ánh mắt lại không tự chủ được nhìn chung quanh, thần đường này không lớn, trừ bàn thờ, không có vật gì nữa, thật sự không nhìn ra có cái gì thần bí?

Mạc Ngự Minh đã đứng lên, Lăng Tuyết Mạn vội đi theo, chỉ thấy Mạc Ngự Minh lại đi tới một chỗ khác.

Quản gia cả kinh, nhưng cũng không dám biểu lộ, vội lại cùng đi. Lăng Tuyết Mạn càng thêm không hiểu, hơn nửa đêm, hoàng thượng này điên cái gì a?

Mạc Ngự Minh đi đến hậu viện tận cùng bên trong Hương Đàn Cư, mà một bước vào cửa viện, liền có hai người thị vệ trang phục màu đen đón tiếp, “Nô tài Vô Cực Vô Giới ra mắt hoàng thượng!”

“Bình thân!” Mạc Ngự Minh nhàn nhạt nói một tiếng, vòng qua Vô Cực Vô Giới, đi thẳng tới căn phòng ở giữa.

“Quản gia, mở khóa!”

Mạc Ngự Minh đứng lại ở trước cửa, không quay đầu, trầm giọng phân phó.

“Hoàng thượng, này……” Quản gia có một tia do dự, đầu óc lại chuyển thật nhanh, cửa đã khóa lại, nói vậy chủ tử đã sắp xếp xong xuôi, liền lập tức nói tiếp: “Dạ, nô tài tuân chỉ!”

Cửa vừa mở ra, Lăng Tuyết Mạn đi vào theo, quản gia đốt nến, chiếu sáng căn phòng.

Bốn góc của gian phòng có bốn cây cột cẩm thạch, vách tường bốn phía đều là gạch đá màu trắng gọt giũa mà thành, điêu khắc hình ảnh hoa phong lan nở rộ, rèm cửa màu xanh theo gió mà bay, cửa sổ chiếu vào ánh trăng loang lổ, ở góc tường là giường gỗ mềm mại, khắc hoa văn tinh xảo hoa lệ, tất cả bên trong nhà hiển thị rõ thưởng thức tao nhã của chủ nhân. (đổ mồ hôi hột, văn với tả!)

Nhưng, làm người ta kinh nghi chính là, trong gian phòng này không nhiễm một hạt bụi, chăn bông trên giường tựa hồ nói cho bọn họ biết, nơi này đang có người ở!

“Đây là chuyện gì xảy ra?” Mạc Ngự Minh đột nhiên lên tiếng hỏi, con ngươi sắc bén chăm chú nhìn cái giường.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.