Mị Hậu Hí Lãnh Hoàng

Chương 217: Chương 217




Lý do sứt sẹo của Lăng Tuyết Mạn trăm ngàn lỗ hổng, nói xong, ngay cả nàng cũng chột dạ không dứt, thì làm sao giấu được mấy vị vương gia khôn khéo này đây? Trong bụng không khỏi nóng nảy, trong đầu nhanh chóng suy tư làm cách nào để đưa ra một lời giải thích hợp lý…

Tuy nhiên, Mạc Kỳ Diễn sau khi nhìn chằm chằm Lăng Tuyết Mạn vài giây, chỉ nhàn nhạt “Ừ.” một tiếng, không tiếp tục hỏi nữa.

Lăng Tuyết Mạn thầm thở phào nhẹ nhõm, lại chưa thấy, ánh mắt năm nam nhân rơi vào người nàng, đều trở nên bí hiểm.

Xuân Đường, Thu Nguyệt cùng quản gia liếc mắt nhìn nhau, không nói gì.

Chỉ có Mạc Nhã Phi là tò mò không dứt, đôi mắt trong veo lóe lên thần thái kích động, “Mạn Mạn, tẩu biết vật này? Vậy tẩu đốt cho chúng ta xem một chút.”

“Ha ha, cái này phải buổi tối mới có thể đốt, hiện tại ban ngày không có hiệu quả, khó coi.” Lăng Tuyết Mạn khẽ cười, nghi ngờ hỏi: “Hôm nay không phải đến bái tế phu quân ta sao? Sao lại mang pháo hoa đến?”

“Hì hì, là Thất ca, ca nói lâu không thấy tẩu, tẩu ngày ngày sống trong vương phủ khẳng định là chán chết, nên mang theo nghiên cứu mới của Tiểu Lộ Tử đến cho tẩu giải buồn mà.” Mạc Nhã Phi liếc mắt nhìn Mạc Kỳ Dục, cười nói.

Mạc Kỳ Dục đỏ mặt lên, cau mày nói: “Nhã Phi, không cần nói hưu nói vượn.”

“Khụ, không cho ta thì thôi, ta nhìn còn cảm thấy chướng mắt đây!” Lăng Tuyết Mạn liếc Mạc Kỳ Dục một cái, cố nén cười, chế nhạo.

Mỹ nam này hiện tại chính là kẻ lời một đằng lòng một nẻo giống như tình nhân đi! Ha ha!

Vừa nghe, Mạc Kỳ Dục có chút nóng nảy, nhanh mồm nhanh miệng nói “Cái kia không phải là không đưa cho ngươi! Không thì ta tốn công đem đồ chơi này theo làm gì?”

Mấy ánh mắt có thâm ý bắn tới, mặt Mạc Kỳ Dục lại đỏ lên, may mắn Lăng Tuyết Mạn không cảm giác được chút nào, vỗ vai Mạc Kỳ Dục một cái, khẳng khái nói “Muốn cầm mấy đồ vật này đến dụ dỗ ta, quỵt nợ? Không có cửa đâu!”

“Không có, ta không có nghĩ quỵt nợ ngươi!” Mạc Kỳ Dục nhíu mày, ánh mắt rơi vào cánh tay trắng nõn nhỏ bé đang khoác trên vai hắn, hô hấp chợt căng thẳng, khuôn mặt nhất thời nóng lên.

“Mẫu thân!”

Giọng nói trẻ con của Mạc Ly Hiên truyền đến, Lăng Tuyết Mạn thu tay lại, nhìn về người phía trước cách mình hai bước, cười nói: “Hiên nhi đến đây, mau nhìn đồ chơi của thất thúc con, tối nay ta đốt pháo hoa cho con xem.”

“Ha ha” Mạc Ly Hiên đến gần, mắt nhìn xuống đất, sau đó nhìn lên nói: “Hiên nhi ra mắt phụ vương! Thỉnh an các vị hoàng thúc, hoàng cô!”

“Ừ.” Mạc Kỳ Diễn nhân ái cười đáp một tiếng, nhìn nhìn trên dưới Mạc Ly Hiên, hơi nhíu mày nói “Bốn ngày không gặp, Hiên nhi hình như gầy đi một chút.”

“Ách…” Lăng Tuyết Mạn nhất thời chột dạ, hắn là đang trách nàng không chăm sóc tốt con hắn sao? Có điều, nàng quả thật là một mẫu thân vô trách nhiệm nha! “Cái gì, gầy sao? Ách, chắc là mấy ngày nay, Hiên nhi phí tâm sức vì ta, ăn cơm không ngon, hiện tại ta khỏe rồi, Hiên nhi, con phải ăn nhiều cơm, bồi bổ lại.”

“Mẫu thân, chuyện không liên quan đến người, con khỏe vô cùng.” Mạc Ly Hiên lắc đầu một cái, nói xong nhìn Mạc Kỳ Diễn, nhu hòa cười một tiếng, “Tạ ơn phụ hoàng quan tâm. Mẫu thân bị bệnh mấy ngày nay, trong lòng con lo lắng, cũng may mẫu thân đã hết bệnh, không sao.”

“Bị bệnh?” Mạc Kỳ Lâm đột ngột xen vào, lông mày cau lại, “Bị bệnh gì? Thái y xem qua chưa?”

Lăng Tuyết Mạn khẽ biến sắc mặt, liếc nhìn một chút, ngượng ngùng cười một tiếng “Cảm lạnh. Ta vụng trộm chạy ra hồ Nguyệt Lượng chơi, kết quả…”

“Thân nàng gầy yếu như vậy, còn chạy ra ngoài chơi tuyết?” Trong giọng nói Mạc Kỳ Diễn mang theo tức giận, vẻ tức giận rõ ràng hiện lên trên mặt.

Mạc Ly Hiên giật giật môi, muốn nói cái gì lại nuốt trở vào.

Lăng Tuyết Mạn liếm liếm cánh môi khô khốc, cúi đầu, nhỏ giọng già mồm nói: “Ta nhàm chán, ai biết được đi ra một lúc, liền cảm lạnh.”

“Ừ? Còn chưa phục?” Mạc Kỳ Lâm cũng sa sầm mặt, trầm giọng.

“Tứ tẩu vừa bị bệnh xong, sau này phải chú ý một chút, cảm lạnh rất khó chịu.” Mạc Kỳ Sâm cười nhẹ nói.

“A…” Lăng Tuyết Mạn tựa như đứa trẻ làm sai chuyện, bận rộn gật gật đầu, đáy lòng nổi lên chút cảm động, cảm giác được mọi người lo lắng chở che thật tốt, có thân nhân đúng là rất tốt, hơn nữa còn là mấy vị tiểu thúc đại bá chức cao vọng trọng, nàng suy nghĩ, không khỏi sinh ra áy náy, phu quân cho nàng nhiều người quan tâm như vậy, nhưng mà nàng… ai…

“Sắp đến giờ Mùi sao?” Mạc Kỳ Minh lãnh đạm trước giờ chưa nói lời nào, mở miệng.

Quản gia vội vàng khom người nói “Bẩm tam vương gia, còn kém một khắc nữa” (một khắc: 15 phút)

Mạc Kỳ Minh khẽ vuốt cằm, đi thẳng đến ghế ngồi xuống, ai cũng không nhìn, chỉ yên lặng xuất thần nhìn chằm chằm mặt đất. Chẳng lẽ hắn suy đoán không chính xác sao? Hay là người nọ không chết, nhưng cũng không viên phòng cùng Lăng Tuyết Mạn? Viên phòng… ánh mắt không tự chủ lại dời đến người mặt y phục tuyết trắng kia, suy nghĩ trở nên bay bổng, trong đầu lơ đãng hiện lên hình ảnh bên trong rèm hồng, xuân ý rã rời…

“Này!”

Một tiếng hô to dọa người vang lên bên tai, Mạc Kỳ Minh đột ngột hồi thần, vừa nhấc mắt, cô gái y phục trắng muốt đã đứng trước mặt hắn, gương mặt treo nụ cười ranh mãnh vui vẻ, còn đưa một cái tay nhỏ lên trước mắt hắn không ngừng hươ hươ, giễu giễu nói “Này, ngài làm gì mà ngồi một mình ở đây?” (Rin: người ta đang YY nha, Mạn Mạn tỷ tỷ =)) )

Vừa hỏi, gương mặt Mạc Kỳ Minh chợt nóng lên, đối với cô gái thuần khiết như vậy, hắn lại… lại nghĩ đến chuyện xấu xa, thật là đáng chết!

Mạc Kỳ Minh cảm giác mình không những đỏ mặt, mà ngay cả tai cũng nóng lợi hại, chật vật nghiêng mặt, tránh ánh nhìn trong suốt của Lăng Tuyết Mạn, mất tự nhiên nói “Không có gì, đứng mệt, tới đây nghỉ một chút.”

“Hì hì, Tam Vương Gia, ta hỏi nhỏ ngài một chút, ngài có quên mất giao kèo của chúng ta không vậy?” Lăng Tuyết Mạn chớp mắt, giảm thấp giọng, mong đợi hỏi.

Mạc Kỳ Minh ngẩn người, nghe hiểu được, khóe miệng không tự chủ cong thành một nụ cười vui vẻ, nói “Không có, nếu đã đáp ứng nàng, ta sao có thể nuốt lời?”

“Ha ha, được, ừ, ta cơ hồ có thể tưởng tượng được,bộ dạng Tam Vương Phi bị tức chết nha, thật là thoải mái!” Lăng Tuyết Mạn vênh khuôn mặt nhỏ nhắn, cực kỳ hưng phấn.

Mạc Kỳ Minh cũng hơi ngẩng đầu, nhìn lúm đồng tiền tươi như hoa, nhất thời chợt quên đi tất cả hận thù chôn sâu trong đáy lòng, tựa như trong cõi trời đất này, chỉ cần nhìn thấy nụ cười thuần khiết của nàng, hắn liền không còn mong ước gì hơn.

“Nói cái gì đó? Tứ tẩu cười vô cùng gian trá, hình như là đang trêu cợt người!” Mấy người kia cất bước lại, Mạc Kỳ Lâm cười nói.

Nghe vậy, Mạc Kỳ Minh chợt hồi phục tinh thần, vẻ mặt trở lại lãnh đạm như trước.

Lăng Tuyết Mạn vòng hai tay trước ngực, kiêu căng hất hàm, chất vấn “Ngũ vương gia, nói ai gian trá đây? Cõi đời này còn có người thiện lương hơn ta sao?”

“Khụ!”

Mấy nam nhân không hẹn cùng bị sặc, sau đó đen mặt!


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.