Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 139: Chương 139: Tối kỵ của Đường Bạch Dạ




Editor: thanh huyền

"Em không đáp ứng?" Hai hàng lông mày Đường Bạch Dạ hơi cau lại, xẹt qua một giọng nói lạnh nhạt mỉa mai, cấp tốc lại che giấu, anh dựa lưng vào ghế dựa, rõ ràng cười đến ưu nhã như vậy, nhưng lại bừa bãi như vậy.

"Tưởng Tuệ, em cho là đây là phòng làm việc thị trưởng sao? Đến phiên em tới nói không đáp ứng."

"Đường thị em là chủ, hay tôi là chủ? Đường Bạch Dạ mới là tổng giám đốc tập đoàn Đường thị quốc tế!"

Câu nói cuối cùng kia vang vang hữu lực, nói năng có khí phách, ánh mắt Đường Bạch Dạ xẹt qua hung ác nham hiểm, Tưởng Tuệ tâm hoảng ý loạn, cô biết cô phạm vào tối kỵ Đường Bạch Dạ.

Đường Bạch Dạ bị Đường lão khống chế nhiều năm như vậy, ghét nhất người khác với anh khoa tay múa chân.

Ai dám nói nhiều một câu, anh tất nhiên trở mặt vô tình.

Mắt Tưởng Tuệ đỏ lên, ủy khuất đến cực điểm, cô đến gần Đường Bạch Dạ, chăm chú ôm cánh tay anh, "Đường, xin lỗi, xin lỗi, em chỉ là một lúc sốt ruột, anh em bởi vì Hạ Thần Hi mới bị thương xuất ngoại, em ghét cô ta, anh tại sao có thể cho cô ta ở bên cạnh anh làm việc."

"Tôi ghét người công tư chẳng phân biệt được." Đường Bạch Dạ lạnh lùng rút ra cánh tay, sắc mặt lạnh lùng đến cực điểm.

Tưởng Tuệ toàn thân băng lãnh, như ngâm mình ở trong nước biển.

"Đường, chúng ta sẽ phải kết hôn, qua không lâu, chúng ta sẽ phải kết hôn." Nước mắt Tưởng Tuệ hạ xuống, thoạt nhìn điềm đạm đáng yêu, "Em chỉ là sợ hãi..."

Sợ hãi Hạ Thần Hi sẽ là một chuyện xấu, đoạt đi anh rồi.

Đường Bạch Dạ nhìn cô, nước mắt của phụ nữ với anh mà nói, cái gì cũng không phải là.

Nước mắt Tưởng Tuệ, không đả động đến tâm lạnh lùng của anh.

"Em sợ cái gì?"

Tưởng Tuệ cắn môi, càng phát ra điềm đạm đáng yêu, nếu là người đàn ông khác thấy, hận không thể đem thế giới đến trước mắt cô, chỉ mong giành được nụ cười của cô.

"Đường, anh sẽ kết hôn với em, đúng không?" Tưởng Tuệ thống khổ hỏi, này đã là chờ đợi lớn nhất của cô.

"Hôn lễ là ý nghĩ của hai bên.” Đường Bạch Dạ lạnh lùng nói.

"Em mặc kệ, em nhất định muốn gả cho anh."

"Cô thực sự là cố chấp, không phải yêu." Đường Bạch Dạ cũng nổi giận, chỉ vào cửa, "Ra!"

Tưởng Tuệ rưng rưng, giậm chân một cái, xoay người ròi đi, tiếng Đường Bạch Dạ từ phía sau truyền đến, "Lần sau tiến phòng làm việc của tôi, tốt nhất trước hết để cho thư ký thông báo."

Lung Tưởng Tuệ cứng đờ, khóc rời đi.

Thư kí tổng giám đốc nhìn thấy Tưởng Tuệ khóc như vậy rời đi, nhao nhao bát quái.

Hạ Thần Hi đem việc của mình giao cho Chu Phóng, cẩn thận giao tiếp, cô cùng Tiết Giai Vân đến Đường thị làm việc, bắt đầu từ ngày mai đến Đường thị báo danh, giao tiếp xong, đã đến lúc tan việc.

Hạ Thần Hi đem ly trà tới phòng giải khát, vừa mới ra, lại bị Tưởng Tuệ để ở trên vách tường phòng giải khát, một chén nước sôi nóng hổi phóng tới trước hai má Hạ Thần Hi, cô thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ nước nóng.

Ánh mắt Tưởng Tuệ ôm nỗi hận, tay không ngừng run rẩy.

Hạ Thần Hi thật sợ cô ta sẽ làm ra chuyện gì đến, một chén nước nóng này nếu là hắt đến trên mặt cô, không hủy dung cũng sẽ bị lột một lớp da, Hạ Thần Hi chỉ có thể ngoan ngoãn.

"Tưởng Tuệ, cô bình tĩnh một chút." Hạ Thần Hi nói, vô cùng bình tĩnh.

Tưởng Tuệ bóp của cô yết hầu, "Hạ Thần Hi, cô biết không? Đường có nhiều phụ nữ như vậy, tôi cho tới bây giờ không để vào mắt, duy chỉ có cô, để cho tôi tôi như ăn cách đêm thái (một loại rau gì đó) buồn nôn."

Hạ Thần Hi buồn chán nghĩ, cách đêm thái ăn rất ngon , quả nhiên các cô khẩu vị không giống nhau.

Thảo nào cô coi Đường Bạch Dạ là thành bảo.

"Đường tổng hoa tâm phong lưu, chọc không ít nợ hoa đào , cô hẳn là nên tìm Đường tổng." Hạ Thần Hi nói, chẳng sợ bị người uy hiếp, cô lúc này cũng không hợp tác bị uy hiếp, yên lặng như nước.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.