Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 2620: Chương 2620: nhất sinh nhất thế nhất song nhân 117




Sophia hơi ngẩn ra.

Mắt Lý Mộ Thành là ca ca chữa trị khỏi ?

Avrile cũng cảm giác mình trong lúc vô ý nói sai, vỗ vỗ vai Sophia, “Chớ suy nghĩ quá nhiều, dù sao đều đã qua, lại nói, coi như là cô gián tiếp tạo thành, Hạ Thiên cũng cho cô trở về. Huống chi, tôi vốn cũng không tin là cô làm, cho nên, không muốn cô sẽ quấn quýt loại chi tiết này, dù sao mắt Lý Mộ Thành tốt, mọi người đều rất vui vẻ, bởi vì anh mắt có vấn đề, những năm ấy mọi người đều rất không vui, Hạ Thiên nhìn thấy cả nhà bọn họ đều cảm thấy xấu hổ... Tôi phi, tôi lại nói sai.”

Avrile nhanh mồm nhanh miệng vô cùng ảo não.

Sophia nói, “Tôi không sao, cô đừng gấp gáp như vậy.”

Avrile hỏi, “Thực sự không để ý?”

Sophia lắc lắc đầu, “Không phải rất chú ý, cô yên tâm đi.”

Avrile mới thở phào nhẹ nhõm, “Cô yên tâm đi, anh ấy y thuật lợi hại như vậy, nhất định có thể chữa cho cô.”

“Đây là một chuyện nhỏ, cô cũng chớ để ở trong lòng, trong lòng chúng ta đều hiểu rõ.” Sophia nói, chỉ hi vọng Avrile nhanh một chút quên lãng chuyện này, đừng nói nữa, xin nhờ.

Avrile nhìn cô đeo mắt kính cũng không có bất luận cái khó chịu gì, cũng thực sự không hề nói.

Đợi cả đêm, Hạ Thiên cứu người cuối cùng cũng đã trở về.

Cũng mang theo Anna máu tươi nhễ nhại về, cô bị thương vô cùng nặng, hôn mê bất tỉnh, lập tức bị đưa đến phòng phẫu thuật, Hạ Thiên tự mình mổ, Chiêm Ninh đã thanh tỉnh, Sophia nhìn bộ dáng kia của Anna cũng có chút đau lòng, mặc dù cô cùng Anna quan hệ không tính đặc biệt tốt, nhưng mà, cô gái một thân bị thương, luôn luôn làm người đau lòng, huống chi là bọn họ không có cha mẹ bên người, bị thương, ai tới đau lòng đây?

Phẫu thuật đến buổi chiều xong, Hạ Thiên cũng mệt muốn chết rồi.

Bệnh tình của Anna cũng coi như ổn định lại, trong căn cứ có một số đông người ra ra vào vào, chuyện giống như còn chưa có chấm dứt, Hạ Thiên mạnh mẽ chống đến tối, Sophia cũng không quấy rầy anh, anh tắm rửa mới trở về tìm Sophia, không muốn làm cho cô nghe thấy được mùi máu trên người anh, một ngày một đêm không ngủ, Hạ Thiên cũng có chút mệt, cười sờ sờ Sophia khuôn mặt, “Có phải lo lắng hay không?”

Sophia gật đầu, “Anh không có việc gì trở về là được, mau đi ngủ đi, chờ nanh tỉnh ngủ lại nói.”

Hạ Thiên thật là mệt, càng muốn kéo Sophia ngủ cùng anh, Sophia ngoan ngoãn để anh ôm, còn chưa tới năm phút đã nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng của Hạ Thiên, cô biết Hạ Thiên đi ngủ, chẳng sợ một chút nhỏ động tĩnh đều sẽ đánh thức anh, cho nên Sophia ngoan ngoãn không động, chẳng sợ ngủ không được cũng an ổn trong ngực anh, nhìn mặt anh ngủ say, trong lòng cô hết sức phức tạp.

Tám năm này, ca ca làm so với cô tưởng tượng muốn nhiều a.

Năm đó cô tùy hứng rời đi, rốt cuộc là đối với anh, còn là lỗi ? Vòng vòng vo vo, lại đã trở về.

Tất cả cũng không thay đổi.

Nhưng nếu không rời đi, bọn họ năm đó, cũng không phải là bộ dáng bây giờ, chuyện này đi xuống, quan hệ của bọn họ nhất định sẽ thay đổi, nhất định sẽ nghi ngờ lẫn nhau, không có tám năm lạnh nhạt này, sợ quan hệ của bọn họ cũng sẽ không vững chắc như vậy.

Bất kể như thế nào, có được tất có mất, quá khứ đều đã qua, tương lai nắm giữ ở trong tay bọn họ, bất an trong lòng cô cuối cùng coi như là đã yên tâm, cứ như vậy cùng ca ca đi, đến một ngày cô không có biện pháp đi cùng anh, cô muốn cô khi còn sống, ca ca sẽ thật vui vẻ.

Sophia thở dài, vừa mới dâng lên một chút ý niệm năm đó không nên rời đi anh, lại bỏ đi.

Chẳng sợ chia ly tám năm, cô cũng không hối hận quyết định năm đó.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.