Mẹ 17 Tuổi: Con Trai Thiên Tài Cha Phúc Hắc

Chương 123: Chương 123: Hạ tiểu thư lại bị đùa giỡn (1)




Editor: thanh huyền

Tài cán vì chi trả giá sinh mệnh, đó là vô cùng yêu.

Có lẽ là anh kiếp này duy nhất chung tình với người phụ nữ đó.

Người là sinh vật cô độc, một người từ từ đi hết nhân sinh dài dằng dặc, quá cô độc.

Cần bạn lữ.

Yêu, có thể gặp mà không thể cầu.

"Hạ Thần Hi, cô có bằng lòng dạy tôi, cái gì là yêu không?” Đường Bạch Dạ ngưng đôi mắt nhìn cô, một chữ một nói, hỏi vô cùng kiên định, nghiêm túc, ánh mắt tà mị xưa nay, xẹt qua một tia cố chấp.

Anh kiếp này, nhận được tình yêu quá ít.

Cho nên anh không hiểu cái gì là yêu.

Bởi vì không ai dạy anh, cái gì là yêu.

Tim của anh quá đen ám, cần một người cứu vớt, anh cần Hạ Thần Hi.

Cứ việc, anh không biết vì sao.

Ngực Hạ Thần Hi khẽ động.

Ánh đèn ám muội, người đàn ông trước mắt cũng trở nên ái muội.

Đường Bạch Dạ chợt cúi đầu, hôn lên mắt của cô.

Nụ hôn nhỏ vụ, rơi vào mày của cô, lông mi, hai má, cuối cùng ở môi của cô, nuốt vào tất cả hô hấp của cô.

Nụ hôn của anh, nóng cháy muốn đoạt đi linh hồn của con người.

Đường Bạch Dạ đẩy áo sơ mi Hạ Thần Hi ra, tay che phủ lên mềm mại của cô, cách một tầng vải vóc mỏng vỗ về chơi đùa mẫn cảm của cô, chà xát, anh mê luyến như vậy ôm mềm xúc cảm, mê luyến mùi của cô.

Nụ hôn nóng rực, dời đi mục tiêu, ngậm dái tai trắng nõn của cô, hút khẽ cắn, theo gáy, vẫn hướng xương quai xanh mà đi.

Hạ Thần Hi run rẩy, da thịt mẫn cảm hiện lên đỏ ửng, trên mặt nóng kinh người.

Cô biết mình nên cự tuyệt Đường Bạch Dạ, nhưng toàn thân vô lực, ở môi lưỡi của anh, cô trở nên vô lực, chỉ có thể ngâm, thuận theo, đầu óc bị nấu thành một hồ nước.

Đường Bạch Dạ ôm lấy Hạ Thần Hi, cho cô ngồi ở trên đùi anh.

Nóng rực cứng rắn để ở chỗ mềm mại của cô, không thể chờ đợi được muốn đi vào, hô hấp của hai người càng lúc càng gấp, Hạ Thần Hi toàn thân mềm nhũn, chỉ có thể vô lực thừa thụ anh xoa, anh khiêu khích.

Cô quá ngọt, anh đã mất đi toàn bộ tính nhẫn nại.

Chỉ nghĩ tiến quân thần tốc, đi thẳng vào vấn đề.

Áo sơ mi bị anh thô bạo xé mở, cúc áo rớt đầy đất, Hạ Thần Hi giận, cầm thú này, đây là đói bao nhiêu ngày.

"A..." Đột ngột đau đớn từ hông truyền đến, Hạ Thần Hi hơi hô lên, đã ở sụp đổ bên cạnh tay Đường Bạch Dạ cuống quít rút lui , thắt lưng Hạ Thần Hi có một vết thương rất dài.

Cảnh bị côn đánh, máu ứ thành đen, xoa thuốc, lại không thể tan đi.

Đường Bạch Dạ vô ý đụng tới, Hạ Thần Hi đau đến toát mồ hôi lạnh.

"Rất đau?" Tay Đường Bạch Dạ ở ngang hông cô, làn da Hạ Thần Hi rất trắng, một khối đen này thực sự là nhìn thấy mà giật mình.

Lúc này Hạ Thần Hi, quần đùi sớm đã bị cởi ra, áo sơ mi trên người mở rộng, giống như là nửa, lõa , ái muội bị Đường Bạch Dạ ôm ở trước ngực, lấy một loại phi thường không hài hòa, phi thường phương tiện tiến vào ở tư thế ôm.

Theo tình hình phục hồi tinh thần lại Đường Bạch Dạ cũng chú ý, vết thương trên người Hạ Thần Hi rất nhiều, lửa giận thoáng qua, lại hóa thành dục hỏa.

Hạ Thần Hi xưa nay thanh thuần như tờ giấy trắng, chuyện kia đã trôi qua nhiều năm.

Nhưng dù sao cũng là phụ nữ, bị nhìn như vậy, cô cũng không miễn ngượng ngùng, cuống quít kéo áo sơ mi che chính mình.

Đường Bạch Dạ hôn vào vết thương của cô, hôn vô cùng ôn nhu.

Ngón tay dài lại ở ngang hông tiếp tục xoa bóp, trấn an đau đớn của cô, thường thường xẹt qua quần lót, pha có một loại quyến rũ người.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.