Mạt Thế Trọng Sinh Chi Vật Hy Sinh Phản Kích

Chương 38: Chương 38: Mời chiến, tang thi cấp ba xuất hiện.




Bốn đội ngũ rất nhanh đã hiệp thương xong, lần hành động này do Sở Chích Thiên đảm nhiệm tổng chỉ huy.

Sở Chích Thiên liền làm một chút an bài tại chỗ, xáo trộn đội viên của bốn tiểu đội một lần nữa chia làm ba tiểu tổ, lại an bài người phụ trách của mỗi một đội ngũ, lúc này mới dẫn dắt mọi người mở ra hai cánh cửa lớn của trung tâm phân phối hậu cần, ánh vào mi mắt chính là từng hàng kho hàng loại lớn chỉnh tề.

Có lẽ tiếng vang mở cửa chính làm bừng tỉnh tang thi bên trong cửa, tang thi nhao nhao xuất hiện từ trong những góc bất đồng, vây về phía mọi người.

Sở Chích Thiên lãnh tĩnh hô: “Tổ thứ nhất, chuẩn bị chiến đấu!” Tổ thứ nhất là phụ trách nhiệm vụ thanh lý tang thi với cảnh giới, do Đổng Hạo Triết phụ trách, Tả Khôn hiệp trợ.

Đổng Hạo Triết nghe thấy mệnh lệnh của Sở Chích Thiên, trực tiếp vung tay phải lên, tỏ ý tiến công.

Người vốn thuộc về tiểu đội Sở Chích Thiên thấy thế trực tiếp cầm lên vũ khí của mình xông về phía những tang thi đó, bắt đầu chiến đấu. Mà đội viên thuộc về ba đội khác phản ứng chậm hơn một chút, bất quá may mắn những người đó đều có kinh nghiệm từng chém giết tang thi, rất nhanh đã tiến vào trạng thái, phối hợp lại với tiểu đội Sở Chích Thiên, lần lượt chém giết tang thi.

Đội trưởng của ba đại tiểu đội thấy thế có chút xấu hổ, năng lực phản ứng của đội viên mình rõ ràng kém hơn một tầng.

Trần Cảnh Văn thấy thế cười thầm trong lòng, đội viên phân phối cho Đổng Hạo Triết vốn chính là thuộc về tổ chiến đấu của anh, những đội viên đó đã sớm quen thuộc phương thức chỉ huy chiến đấu của Đổng Hạo Triết, phản ứng không nhanh vậy mới gọi là quỷ đấy.

Bất quá Trần Cảnh Văn không có lòng tốt giải thích cho bọn họ, bọn họ hiểu lầm càng nhiều, đối với tiểu đội Sở Chích Thiên mà nói lại càng thêm có lợi.

Rất nhanh, Đổng Hạo Triết đã dẫn dắt tổ thứ nhất thanh lý sạch sẽ những tang thi bị kinh động đó, sóng tang thi này đều là tang thi bình thường, tuyệt không mang đến bao nhiêu áp lực cho bọn Đổng Hạo Triết, nhưng dù vậy, vẫn có hai người bị tang thi cào thương, Sở Chích Thiên trực tiếp kêu bọn họ rời khỏi tổ thứ nhất, chọn ra hai người từ trong tổ thứ ba lên thay thế.

Làm đội trưởng của hai người bị thương kia, sắc mặt của Hà Khải Phong với Lưu Thiệu Long có chút khó coi. Đồng dạng là công tác thanh lý, đội viên của tiểu đội Sở Chích Thiên làm sạch sẽ lưu loát, thường thường đội viên của bọn họ vừa mới giải quyết xong một con tang thi, đội viên của Sở Chích Thiên đã thanh lý xong con thứ hai, có một số thậm chí là con thứ ba, tuy rằng nhân số của tiểu đội Sở Chích Thiên ít nhất trong bốn tiểu đội, nhưng sức chiến đấu không thể nghi ngờ là mạnh nhất.

Phát hiện này để cho hai vị đội trưởng đó thu liễm đi rất nhiều, không vênh váo tự đắc nữa bắt đầu chuyên tâm phối hợp Sở Chích Thiên.

Mọi người rất nhanh đã đả thông kho hàng đầu tiên, trong kho hàng này đều là vật dụng giữ ấm hàng ngày như áo bông quần bông chăn mền các loại, ba đại đội trưởng có chút thất vọng, dù sao mục đích bọn họ tới lần này chủ yếu là vì tìm kiếm càng nhiều thức ăn, ngoại trừ đội ngũ của Sở Chích Thiên không lo nghĩ vì thức ăn, tiểu đội khác đều vì điều này mà lo nghĩ quấy nhiễu.

Trần Cảnh Văn ngược lại rất cao hứng, hiện tại khí trời càng ngày càng lạnh, phương tiện cơ sở vốn có đều đã tê liệt, đã không còn điện, đã không còn khí gas căn bản không có biện pháp dựa vào ngoại lực sưởi ấm, hiện tại chỉ có dựa vào y vật dày để kháng rét lạnh. Với anh mà nói, những món này đều là vật tư nhất định cần, không thể không thu thập.

Ba đại đội chọn chọn lựa lựa cầm một chút vật tư rời đi, đội ngũ của Sở Chích Thiên thì không khách khí như vậy, trực tiếp chở đi năm chồng rương, nhưng cho dù như thế, toàn bộ kho hàng gần như không ít đi bao nhiêu đồ, Trần Cảnh Văn nhìn hàng hóa đầy kho này, tiếc nuối vì người tới lần này vẫn quá ít a.

Không để cho Trần Cảnh Văn quấn quýt bao lâu, Sở Chích Thiên liền mang theo mọi người nhanh chóng chạy xuống kho hàng kế tiếp.

Cứ như vậy liên tục thanh lý năm kho hàng, trên cơ bản đều là một số thứ vô dụng, không phải một số linh kiện kim loại thì là một số thiết bị điện nhỏ, thậm chí có một kho hàng đều là lốp xe đầy kho, điều này làm cho tâm tình mọi người có chút suy sụp.

Sở Chích Thiên nhìn nhìn thời gian, đã qua ba giờ, đã là buổi trưa 12 giờ, anh mệnh lệnh đội viên ăn cơm ngay tại chỗ, giải quyết bữa trưa trong 10 phút.

Tiểu đội Sở Chích Thiên ngồi dưới đất đâu vào đấy, đội viên chuyên quản hậu cần bắt đầu phân phát hộp cơm với nước đã sớm chuẩn bị cho mọi người, cơm tẻ chắc nịch cộng thêm một đùi gà lớn, một phần khoai tây cà ri cùng với một bình chứa nước trắng nhỏ.

Nhìn tiểu đội Sở Chích Thiên ăn ngon lành, mùi thơm cơm nước xông vào mũi khiến cho đội viên của ba đội khác nuốt nước miếng mãnh liệt, bọn họ nhìn nhìn bánh bích quy lương khô trong tay mình, liền cảm thấy hoàn toàn không còn khẩu vị a.

Sở Chích Thiên ngồi ở một bên ăn cơm trong hộp, trong lòng lại đang tính toán tiến độ lúc buổi sáng, cảm thấy hiệu suất thực sự quá kém, điều này làm cho anh nhớ tới Tiêu Tử Lăng, nếu như có tên nhóc đó ở đây, mở Linh Nhãn là đã có thể thấy rõ trong kho hàng có vật tư gì, cũng không cần lãng phí thời gian như vậy.

Đột nhiên nhớ lại mắt phải của Tiêu Tử Lăng đã mù, tâm tình Sở Chích Thiên nhất thời âm trầm xuống, cơm nước trong miệng cũng không còn hương vị nữa. Nỗ lực lắc đầu, Sở Chích Thiên quăng đi tâm tình u ám, âm thầm nhắc nhở bản thân, hiện tại không thể phân tâm.

Trần Cảnh Văn bên cạnh thấy thế nghi hoặc hỏi: “Thế nào rồi, Sở ca?”

“Không có việc gì, chỉ cảm thấy như vậy quá lãng phí thời gian.” Sở Chích Thiên không muốn Trần Cảnh Văn lo lắng, chỉ nói suy nghĩ ngay từ đầu của anh.

Trần Cảnh Văn gật gật đầu, anh cũng thấy thanh lý từng cái từng cái như vậy rất lãng phí thời gian, hơn nữa cay cay đắng đắng thanh lý sạch sẽ, thậm chí có đôi khi còn phải hao binh tổn tướng, sau cùng lại phát hiện vật tư của kho hàng không phải thứ mình cần thiết, không có gì buồn bực hơn so với điều này.

“Vậy làm sao giờ?” Trần Cảnh Văn vắt óc suy tính nửa ngày, cũng không nghĩ được một biện pháp tốt, chỉ có thể bất đắc dĩ hỏi thăm lão đại của mình.

“Cậu hỏi ba đội trưởng kia xem, trong độ ngũ của bọn họ có người có năng lực không cần đi vào mà cũng có thể dọ thám được hàng hóa hay không.” Sở Chích Thiên nghĩ có phải còn có người thức tỉnh giống như Tiêu Tử Lăng hay không.

Trần Cảnh Văn nghe vậy, ánh mắt sáng ngời, lập tức liền đi tìm ba đội trưởng kia hiểu rõ tình hình, sau cùng anh mang theo biểu tình tiếc nuối trở về, lắc lắc đầu với Sở Chích Thiên.

Sở Chích Thiên chỉ có thể thở dài một hơi, lần này chỉ có thể làm liều thôi. Hy vọng vận khí tốt một chút, gần nghìn kho hàng này, có thể nhanh chóng tìm được kho hàng mình cần.

Mười phút rất nhanh đã trôi qua, đội viên hậu cần nhanh chóng thu thập hộp cơm với bình nước nhỏ mà đội viên ăn xong, hiện tại các loại vật tư đều rất khan hiếm, có một số thứ có thể lặp lại dùng thì không thể lãng phí.

Giữa lúc Sở Chích Thiên mệnh lệnh bắt đầu thanh lý kho hàng tiếp theo, một tiếng gào dài kinh thiên xa xa truyền tới. Sở Chích Thiên biến sắc, cao giọng quát: “Tập hợp!”

Khác biệt với ba đội khác, tiểu đội Sở Chích Thiên đã tập hợp lại được trước tiên, Sở Chích Thiên cau mày nhìn về phía phương hướng tiếng tru truyền đến, sắc mặt ngưng trọng.

Ba đội khác lại có chút hỗn loạn, nhưng cũng không trì hoãn bao lâu, lần lượt tụ họp lại với nhau. Lúc này ba đại đội trưởng mang theo nghi vấn đi qua.

“Sở đội trưởng, phát sinh chuyện gì?” Mở miệng chính là Lưu Thiệu Long, hai người còn lại gắt gao nhìn chằm chằm Sở Chích Thiên, hy vọng anh có thể nói cho bọn họ nguyên nhân.

“Có thể tang thi cấp ba đã xuất hiện.” Sở Chích Thiên tuyệt không giấu diếm điều gì, nói thẳng ra suy đoán của anh.

Sở Chích Thiên vừa nói ra lời này, sắc mặt mấy người kia đại biến, có chút khẩn trương nhìn bốn phía xung quanh. Đoạn thời gian trước bọn họ lại đây tìm kiếm vật tư, đều đã từng kiến thức qua sự lợi hại của con tang thi đó, có thể được cho là cửu tử nhất sinh mới may mắn thoát được một mạng. Tuy rằng gần đây bọn họ đều đã tiến cấp, nhưng sự cường đại của tang thi, cái loại cảm giác thất bại vô lực chống lại kia vẫn lưu lại ám ảnh trong lòng bọn họ.

Đổng Hạo Triết nghe xong cũng kinh hãi một trận, anh rất rõ ràng biết nơi lợi hại của con tang thi đó, tuyệt chiêu sở trường Pháo Không Khí của anh đánh vào trên người tang thi đó tựa như gãi ngứa, khiến cho anh thấy thất bại vô cùng, mà công kích hỏa diễm của tang thi lại thiếu chút nữa nướng anh thành heo sữa quay, dưới sự bó tay chịu trói chỉ có thể bất đắc dĩ dẫn đội rời đi.

“Hẳn là cách chúng ta còn có chút xa, bất quá tin tưởng rất nhanh sẽ đến đây.” Sở Chích Thiên lãnh tĩnh nghe sự xa gần của tiếng tru, cho biết phương hướng hành động của tang thi cấp ba.

“Kỳ quái, lần trước là lặng lẽ đánh tới, lần này tại sao có thể như vậy chứ?” Đổng Hạo Triết cũng nghe thấy tiếng tru đó, có chút hiếu kỳ hỏi.

Khóe miệng Sở Chích Thiên treo lên một mạt cười lạnh: “Mời chiến!” Thực sự là tang thi ngu xuẩn a, nếu ẩn tàng một bên chờ cơ hội, có lẽ anh còn có thể có điều cố kỵ, hiện tại. . .

Đổng Hạo Triết sửng sốt lập tức bừng tỉnh nói: “Chẳng lẽ, là vì Sở ca?”

Sở Chích Thiên lúc này lại không nói gì, chẳng qua nhìn về phía địa phương nào đó xa xa. Mọi người không tự chủ được nhìn qua theo, lại thấy một sinh vật hình người toàn thân được hỏa diễm vây quanh đứng ở đỉnh chóp kho hàng đối diện mọi người, lần nữa phát ra tiếng rống giận dữ với nơi đây.

Một trận rối loạn, nhóm đội viên của bốn đại đội ngũ nhịn không được la hoảng lên, lực áp bách của tang thi cấp ba không phải thứ người thường có thể thừa nhận, cho dù là người thức tỉnh, cũng có một loại cảm giác trầm trọng khôn kể.

Sở Chích Thiên chậm rãi đi ra từ trong đám người, ba người Lưu Thiệu Long Tả Khôn Khổng Nhất Phàm nhìn thoáng qua nhau, cắn răng đuổi theo. Trước đây lúc ước định chính là cùng nhau đối phó tang thi cấp ba, lúc này bọn họ không thể lùi bước.

Khi Đổng Hạo Triết chuẩn bị đuổi theo, Trần Cảnh Văn lại lặng lẽ kéo anh lại. Anh mang theo ánh mắt hỏi thăm nhìn Trần Cảnh Văn một cái, Trần Cảnh Văn lắc lắc đầu, lặng lẽ bĩu môi về phía phương hướng Hà Khải Phong.

Đổng Hạo Triết gật gật đầu không lên tiếng, yên lặng đứng bên cạnh Trần Cảnh Văn, nhìn như tùy ý, nhưng tay phải rũ ở bên người, một luồng năng lượng trong suốt lặng lẽ hiện lên.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.