Mang Theo Bánh Bao Đi Tróc Quỷ

Chương 42: Chương 42: Trói chặt Địch Hạo




Lâm Du nghe Khâu Viễn nói xong, hiểu rõ gật gật đầu, cười tủm tỉm nhìn về phía Tần Chí,“ Không biết Tần tiên sinh có thời gian không, chúng ta nói chuyện một chút?”

Tần Chí nheo nheo mắt, sau đó gợi lên khóe miệng, “Nếu chuyện tôi muốn nhờ lần này có thể hoàn thành thuận lợi thì...”

“Ha ha, đương nhiên đương nhiên, mọi chuyện hiện tại đều dễ nói mà, chúng tôi sẽ tận lực thỏa mãn yêu cầu của anh.” Lâm Du lập tức cười gật đầu,“ không biết Tần tiên sinh muốn nhờ chuyện gì?”

Tần Chí chỉ chỉ băng ghi hình trên bàn,“ Đây là video được chép từ camera theo dõi văn phòng của tôi, mọi người có thể nhìn thử nhưng phải có âm thanh mới được.”

Lâm Du cầm lấy CD, gật gật đầu, mở máy tính, cho CD vào, dùng máy chiếu mở ra, để mọi người dễ theo dõi.

Một cánh cửa cùng hành lang xuất hiện ở màn ảnh, Tần Chí mở miệng giải thích nói,“ đây là cửa văn phòng của tôi. “”

Mấy người nhìn hình ảnh trên máy chiếu, tuy rằng hình ảnh trong đó không có gì biến hóa, nhưng là âm thanh lại truyền đến tiếng thùng thùng, Lâm Du ấn tạm dừng, nhìn về phía Địch Hạo,“ Có nhìn ra gì hay không?” Tuy rằng đều là kỳ nhân dị sĩ, nhưng không phải ai cũng có Âm Dương Nhãn, dẫn linh thân thể, có thể nhìn thấy những vật âm giống nhau, còn cần thông qua một con đường nhất định, mà vừa đúng lúc này trong phòng có Lâm Du là Âm Dương Nhãn trời sinh, mà Địch Hạo là người có thân thể dẫn linh có thể tiếp xúc với vạn vật trên thế giới. Hiện tại cách một màn hình không phải trực tiếp nhìn thấy nên Lâm Du không chắc chắn thứ mình nhìn thấy là đúng.

Địch Hạo gật gật đầu, sắc mặt có chút kỳ quái,“ Trên đó chỉ có một nhóm nhỏ... Sách, đó là thứ gì, thật khó hiểu.”

Lâm Du gật gật đầu, biết Địch Hạo cũng giống hắn, ở trên đó là những bàn tay lớn nhỏ khác nhau, hơn nữa mơ mơ hồ hồ. Lâm Du click mở truyền phát tin kiện, tiếp tục quan sát, vật thể trong màn ảnh tựa hồ không ổn định, đứt quãng xuất hiện, lúc Tần Chí mở cửa, liền hoàn toàn biến mất.

Xem xong, Lâm Du mở miệng giải thích một chút cho mọi người về đồ vật mình thấy được, sau đó mở miệng hỏi,“ Tần tiên sinh, lúc anh mở cửa xong có cảm giác được gì không?”

“Khí lạnh.” Tần Chí mở miệng nói, thấy mọi người không có phản ứng gì, vì thế giải thích nói,“ Tôi cảm giác khí lạnh này không phải là âm khí của quỷ hồn, mà là khí lạnh thật sự.” Tần Chí chỉ chỉ điều hòa trong văn phòng,“ Có cảm giác giống với khí lạnh của điều hòa”

Lâm Du nhíu nhíu mày,“ Vậy kỳ quái... Tần tiên sinh, chuyện mà anh gặp phải không phải một chốc là có thể giải quyết xong, anh xem?”

Tần Chí vừa lòng cười cười,“ Không thể có biện pháp tức thời sao, không sao, nhưng mà tôi cho rằng an toàn của tôi đã chịu uy hiếp, cho nên, hy vọng Lâm đội trưởng có thể phái một vị nhân viên tùy thân bảo hộ tôi.”

Nói vừa xong, ánh mắt Tần CHí chỉ nhìn về phía Địch Hạo.

Khâu Viễn chống trán -- hắn liền biết vừa rồi Tần Chí có ý đồ xấu gì mà, thoắt một cái đã được kiểm chứng.

Lâm Du theo ánh mắt Tần Chí nhìn qua, tuy rằng không rõ lắm Tần Chí vì sao lại chọn Địch Hạo, nhưng cũng không ảnh hưởng quyết định của hắn không phải sao,“ vậy Địch Hạo đi, cậu cùng Tần tiên sinh cũng quen biết, sự tình xử lý cũng dễ.”

Địch Hạo bĩu môi, im lặng không lên tiếng, bởi vì cậu biết chính mình phản bác cũng là vô dụng, mấy người bọn họ đã thông đồng với nhau rồi, nhưng mà, nếu Tần Chí đã mời cậu tới,nếu không hảo hảo áp bức một chút thật có lỗi với cá tính của cậu.

Thất thất vỗ tay,“ Rất tốt nha. Có ba ba giúp thúc thúc, nhất định không thành vấn đề, thúc thúc, chú cứ yên tâm đi.” Thất thất ngửa đầu nhìn về phía Tần Chí.

Tần Chí sờ sờ đầu Thất Thất, nhìn thoáng qua Địch Hạo, mở miệng cười nói,“ đương nhiên.”

Nếu đã nhận án kiện, để thể hiện trách nhiệm của mình, lúc Tần CHí rời đi, Lâm Du liền đem Địch Hạo đi theo bên người Tần Chí, đương nhiên, cho dù Lâm Du không làm như vậy, Địch Hạo cũng sẽ đuổi theo Tần Chí, bởi vì Tần Chí thế nhưng đem THất Thất bảo bối của cậu ôm đi!

Chờ ngồi trên xe Tần Chí, Địch Hạo rốt cuộc ôm được Thất Thất, nhưng mà cũng không có gì thật cao hứng -- bởi vì Tần Chí phải lái xe.

“Vừa lúc giữa trưa, mang hai ngươi đi ăn cơm đi.” Tần Chí mở miệng nói.

“Tùy anh” Địch Hạo bĩu môi.

“Muốn ăn ngon.” Thất thất yêu cầu.

“Con chỉ biết ăn.” Địch Hạo làm biểu tình ghét bỏ điểm điểm mũi Thất Thất.

Thất thất trừu trừu cái mũi nhỏ,“ Là học từ ba ba đó!”

“Hắc!... Dám nói ba ba như vậy, xem vô ảnh tay của ba.”

“Ha ha ha...” Thất Thất đạp loạn chân, cũng tránh không khỏi Địch Hạo chọt lét, cười nằm liệt trong lòng ngực Địch Hạo.

Tần Chí đôi mắt nhìn phía trước, ý cười lan tràn tới trong mắt rồi.

Lần này không phải đi Thiện THượng Nhân Gian nữa, nhưng mặc kệ là ở đâu thì bữa ăn được phục vụ đều là hạng nhất, sau khi lên đồ ăn, Địch Hạo cùng Thất Thất ăn đều thực vừa lòng.

“Hạo Hạo?” Âm thanh nghi hoặc ở bên cạnh vang lên.

Nghe được thanh âm, Tần Chí không khỏi nhăn chặt mày, quay đầu nhìn qua, đứng bên cạnh là một thanh niên có dáng người không tồi, trên người mặc bộ âu phục xám càng tôn vẻ anh tuấn của cậu ta, người này đang cầm cặp công vụ, ánh mắt ở Địch Hạo cùng Thất Thất trên người nhìn tới nhìn lui.

“...Đại ca?” Địch Hạo phản ứng lại, đứng lên, hơi có chút không thích ứng gãi gãi đầu,“ Sao anh lại tới kinh đô?”

Địch Tuấn đơn giản nói một câu,“ Tới công tác.” Sau đó nhìn về phía Thất Thất, thần sắc có chút phức tạp hỏi,“ Địch Húc... Đã lớn như vậy?”

Địch Hạo ừ một tiếng, sau đó vỗ vỗ đầu Thất Thất,“ Là đại bá (bác), con còn nhớ không? Hai năm trước chúng ta đã từng gặp.”

Thất Thất dán ở bên cạnh Địch Hạo, ngẩng đầu nhìn về phía Địch Tuấn, nho nhỏ gật đầu một cái, kêu một tiếng,“ đại bá.”

“Ai, thật ngoan.” Địch Tuấn cười cười, nhìn thoáng qua Địch Hạo, có chút chần chờ mở miệng,“ Chờ anh đi công tác xong, em có muốn trở về nhà một lần không?”

Địch Hạo dừng một chút, nhìn về phía Thất Thất, lắc lắc đầu,“ không cần, em... Nếu đã đi, lại trở về cũng không cần thiết, hơn nữa, hiện tại em cũng không có biện pháp quay về”

Địch Tuấn thở dài,“ Ông nội cùng ba mẹ anh đều rất nhớ em, chuyện của Thất Thất em cũng...”

“Đại ca!” Địch Hạo đánh gãy Địch Tuấn nói,“ Em biết ông nội cùng đại bá, bá mẫu nhớ em, nhưng mà em... Mang đến phiền toái đã đủ nhiều.” Địch Hạo lắc lắc đầu, sờ sờ đầu Thất Thất,“ Về chuyện Thất Thật, hiện tại không cần thiết phải nhắc lại đi, chỉ tăng phiền não, hy vọng đại ca có thể tiếp tục...” Chần chờ một chút, Địch Hạo ngẩng đầu nhìn về phía Địch Tuấn.

Địch Tuấn gật gật đầu,“ Anh biết... Ai, dù sao lúc trước cũng là anh bức em nói ra.” Cong lưng, duỗi tay sờ sờ khuôn mặt nhỏ của Thất Thất” đại bá còn có việc, không thể ngồi với Thất Thất lâu được.” Ngồi dậy, Địch Tuấn nhìn về phía Địch Hạo,“ Bây giờ không thể nói chuyện, anh còn phải tìm người đàm phán, liền đi trước, sau này liên hệ với em sau.”

“Hảo.” Địch Hạo gật gật đầu, nhìn Địch Tuấn rời đi.

“Ba ba.” Thất thất chu miệng lên lôi kéo ngón tay Địch Hạo.

Địch Hạo cúi đầu nhìn Thất Thất, nhéo nhéokhuôn mặt nhỏ của Thất Thất,“ Ba ba không phải trước kia từng nói với con sao. Chuyện này không liên quan tới con.”

Thất thất gật gật đầu,“ ba ba mau tới ăn cơm đi.”

“Ân.” Địch Hạo ngồi lại trên ghế, hôn hôn thất thất,“ Con cũng nhanh ăn đi.”

Tần Chí từ đầu tới cuối không nói một lời, nhưng cũng đã đem mọi chuyện nhìn rõ, tuy rằng Địch Hạo cùng nam nhân kia nói chuyện không quá rõ ràng, nhưng là phỏng đoán một chút vẫn là có thể đoán ra gì đó, chẳng qua Tần Chí cũng không tính mở miệng dò hỏi, cho dù trong lòng hắn rất muốn biết chuyện của Địch Hạo, nhưng hiện tại cũng không thích hợp.

Địch Hạo cảm giác đượctầm mắt của Tần Chí, ngẩng đầu hỏi,“ làm sao vậy?”

Tần Chí lắc lắc đầu, uống một ngụm rượu vang đỏ, sau đó mở miệng nói,“ Hai người có thể từ từ ăn, ăn xong rồi đưa Thất Thất đến văn phòng của tôi ngủ trưa một chút.”

Địch Hạo tò mò hỏi,“ Trong văn phòng của anh có nhà ở?”

Tần Chí gắp lên một miếng gan ngỗng, đưa tới trong chén Địch Hạo, sau đó nói,“ Cũng không tính là nhà ở, chỉ là có đem văn phòng cải tạo lai một chút, có thể ở tạm mà thôi.”

“Nga.”

Ăn qua cơm trưa, Tần Chí mang theo Địch Hạo, tự mình ôm Thất Thất đi tới Hoa Đỉnh, giữa trưa người không còn nhiều lắm, không khiến cho mọi người chú ý, Tần Chí mang theo Địch Hạo cùng Thất Thất đi thang máy chuyên dụng trực tiếp đi tới tầng cao nhất, thẳng đến khi nhìn thấy phòng trong mà Tần Chí kêu chỉ có thể ở tạm mà thôi, Địch Hạo không khỏi nhướng mày,“ đây là anh nói có thể ở tạm? Còn mà thôi?”

Máy tính, tủ lạnh, điều hòa, thảm, sô pha, phòng tắm... Thậm chí giường đôi xa hoa cực kì bắt mắt, quả thực đầy đủ mọi thứ, Địch Hạo đi vào đi quan sát,“ ngọa tào! Thế nhưng còn có phòng bếp cùng phòng tập thể thao?!... Anh là đồ thương nhân táng tận lương tâm.”

Tần Chí đem giày Thất Thất cởi ra, sau đó ôm Thất Thất phóng tới trên giường, bất đắc dĩ mở miệng nói,“ lượng công việc quá lớn, tôi có đôi khi thường xuyên tăng ca thêm giờ, vì chiếu cố cho thân thể, để cho tôi có thể đúng hạn công tác, những thứ này đương nhiên không thể thiếu.”

Địch Hạo từ trong phòng bếp đi ra, còn cầm từ tủ lạnh ra quả táo, một bên ăn một bên gật đầu,“ vậy anh còn rất đáng thương.”

Thấy thất thất duỗi tay muốn, Địch Hạo ngồi xuống mép giường uy cho Thất Thất một miếng, sau đó nhìn Tần Chí hỏi,“Tôi liền sống ở đây sao?”

Tần Chí cười cười,“ ngày thường cậu có thể tùy ý đi lại, cũng có thể ở chỗ này giết thời gian, nếu thời điểm tôi tăng ca, cậu có thể sống ở chỗ này.”

Địch Hạo răng rắc cắn một ngụm quả táo, mơ hồ nói,“ vậy anh sống nơi nào?”

“Tôi đương nhiên cũng ở nơi này.” Tần Chí đương nhiên nói.

Địch Hạo trừng mắt Tần Chí nhai xong quả táo, sau đó đem quả táo đưa cho thất thất, vỗ giường nói,“ Nơi này chỉ có một giường!”

Tần Chí nhìn nhìn giường, nhướng mày,“ Tôi đương nhiên biết nơi này chỉ có một giường”

Địch Hạo nheo lại đôi mắt nhìn về phía Tần Chí,“ không được! Tôi là người anh mời đến, đến lúc đó anh ngủ sô pha!”

Tần Chí không tỏ ý kiến, chuyện đến lúc đó rồi nói sau.

“Nếu tôi không phải tăng ca, cậu sẽ theo tôi về nhà.”

“Cái gì? Loại chuyện này không phải phát sinh ở công ty của anh sao? Còn muốn tôi đi theo anh về nhà làm gì?” Địch Hạo kinh ngạc hỏi.

Tần Chí nhún vai,“Cậu cũng đã nhìn băng ghi hình, đồ vật kia vẫn luôn gõ cửa phòng của tôi, có lẽ mục đích của nó là tôi, vậy sao không phải theo tôi về nhà?”

Địch Hạo nhíu mày, tổng cảm thấy Tần Chí nói có vấn đề.

Thấy Địch Hạo có điều chần chờ, Tần Chí kéo chân nhỏ của Thất Thất qua, đem Thất Thất đang gặm táo ở trên giường đến bên mình, mở miệng hỏi,“bảo bối ngoan, cháu có muốn đến nhà thúc thúc chơi? Nhà của thúc thúc rất lớn.”

Thất thất nhanh chóng nhai xong táo trong miệng, nghi hoặc hỏi,“Nhà thúc thúc, cháu cũng đi theo sao?”

Tần Chí gật gật đầu,“ đương nhiên, ba cháu cũng không thể để cháu ở nhà một mình”

Thất thất lắc đầu, chu lên miệng,“ Ba ba từng để cháu một mình rồi, trước kia cháu quá nhỏ, ba ba đều không muốn mang cháu đi ra ngoài làm việc, sau này cháu trưởng thành một chút, ba mới nguyện ý mang cháu đi.”

“Uy......” Địch Hạo nheo lại đôi mắt nhìn thất thất.

Thất thất giữ quả táo lấy lòng cười cười,“ đương nhiên con biết là ba ba vì lo lắng cho con nga,con biết ba ba yêu con nhất.”

“Miệng lưỡi trơn tru.” Địch Hạo bĩu môi, gãi gãi chân Thất Thất.

“Hắc hắc hắc...” Thất thất duỗi chân, mở miệng nói,“ Ba ba không đi sao, nếu thúc thúc xảy ra chuyện làm sao bây giờ?”

“Sách, ba thấy là con muốn đi đi.” Địch Hạo vươn ra ngón tay, đỉnh đỉnh trán thất thất.

“Ân ân, con cũng muốn đi.” Thất thất cười tủm tỉm gật gật đầu.

Nhìn Tần Chí liếc mắt một cái, Địch Hạo gật gật đầu,“ hảo đi.”

Thất thất vui vẻ quơ quơ thân mình, sau đó nhìn Tần Chí hỏi,“ thúc thúc, nhà chú có đồ chơi nào vui không?”

“Ách... Đương nhiên là có, có rất nhiều đồ chơi.” Tần Chí gật gật đầu nói.

“Thật tốt quá!” Thất thất vui vẻ ôm quả táo tiếp tục gặm một ngụm.

Địch Hạo nhướng mày, ngữ khí dạt dào nói,“ Đồ chơi? Còn rất nhiều? Tôi thế nhưng không biết anh lại thích trẻ con nha.”

Tần Chí cứng đờ cười cười, vẫn là chuẩn bị trong chốc lát gọi điện thoại cho trợ lý nhờ mua một đống đồ chơi đến nhà mình.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.