Mang Theo Bánh Bao Đi Tróc Quỷ

Chương 44: Chương 44: Âm dương kính




Chỉ tiếc kế hoạch không lường được biến hóa, ăn xong cơm sáng, Tần Chí không chỉ muốn xử lý văn kiện, còn phải chiếu cố Thất Thất bị Địch Hạo ném cho mình, còn bản thân Địch Hạo, dạo tới dạo lui rời khỏi văn phòng với một lý do rất hợp lý —— đi ra ngoài tiêu thực. Tần Chí cùng Thất Thất hai mặt nhìn nhau, Tần Chí bất đắc dĩ thở dài, lấy ra trò chơi xếp hình hôm qua cất dưới bàn trà, bày ở trước mặt Thất Thất, mở miệng hỏi,“ Thúc thúc cùng con chơi ghép hình nhé?”

Địch Hạo đi ra văn phòng, nhìn quanh trái phải, nhíu nhíu mày —— tối hôm qua xuất hiện một chuyện đầy tà môn, mà hôm nay một điểm âm khí cũng không có. Xoay người nhìn nhìn cửa trên mặt đất, giọt nước trước cửa đêm hôm qua cũng đều bốc hơi không thấy, Địch Hạo nghi hoặc sờ sờ cằm, cậu cảm thấy có chút kỳ quái, bình thường ma quỷ có thể ở lại nhân gian là nhờ vào một chấp niệm nào đó, hoặc là oán khí quá lớn, nơi đi qua, tất nhiên sẽ lưu lại âm khí, mà cậu phát hiện, đêm qua cỗ âm khí kia thực sự quá nhỏ, căn bản không thành âm khí, nhưng cũng chân chân thật thật tồn tại, hơn nữa Tần Chí đã trải qua, còn xuất hiện hai lần, Địch Hạo nhớ tới lần trước nhìn trên băng ghi hình thấy một tụ khí nhỏ —— lẽ nào thứ đó không phải là quỷ mà sinh ra từ không khí? Hay có nguyên nhân nào khác?

Đi qua đi lại một tầng này, Địch Hạo cũng không có phát hiện chỗ nào kỳ lạ, một điểm âm khí đều không có, sờ sờ cằm, nhớ tới một người, Địch Hạo cầm lấy di động gọi điện thoại qua.

“Uy? U a, Địch Hạo Hạo, như thế nào gọi điện thoại cho tôi nha, có phải có chuyện muốn cầu tôi hay không a ha ha ha...”

Trong điện thoại truyền đến thanh âm kiêu ngạo, Địch Hạo mắt trợn trắng,“ Cậu nhất định ở trong văn phòng đi.”

“Ai? Sao cậu lại biết?” Người trong điện thoại tràn ngập kinh ngạc hỏi.

“Nếu là ở bên ngoài làm nhiệm vụ, cậu có thể không biết xấu hổ không chú ý hình tượng như vậy sao?” Địch Hạo bĩu môi, ở phòng đặc biệt thời gian tuy rằng không dài, nhưng nhờ Thất Thất, cậu cùng những người khác trong phòng ở chung không tồi, đặc biệt là người trong điện thoại này, tuy rằng không đàng hoàng, nhưng cậu cùng hắn rất hợp nhau.

“A di đà phật, Địch Hạo Hạo sao cậu có thể nói như vậy. Tôi thật thương tâm a...”

“Được được, dừng đi! Tôi tìm cậu có chút việc.” Địch Hạo mở miệng nói.

“Có chuyện gì?”

“Trong tay cậu không phải có một mặt Âm Dương Kính sao, cho tôi mượn dùng một chút, tôi qua đó lấy.” Địch Hạo mở miệng hỏi,“ hai ngày này cậu cũng không có nhiệm vụ gì phải làm đi?”

“Di? Đúng là không có việc gì để làm, nhưng mà cậu muốn mượn Âm Dương kính của tôi thật đúng là hiếm lạ, cậu có dẫn linh thân thể tìm kiếm ma quỷ cũng không cần đến ngoại vật đi, ha ha, nói đi, lần này gặp khó khăn gì rồi?” Người trong điện thoại vui sướng khi người gặp họa nói.

“Tôi không cần mượn ngoại vật nhưng ít nhất phải có dấu vết mới có thể xác định, nhưng lần này sau khi âm vật (vật âm tà) xuất hiện dấu vết lại biến mất sạch sẽ, đương nhiên cũng không nhất định là biến mất sạch sẽ, cũng có thể bản thân nó âm khí không năng, cụ thể sao lại thế này, tôi cũng chưa tìm ra nguyên nhân, Âm Dương Kính của cậu có thể chiếu sáng những âm vật che dấu tung tích, tìm đúng phương hướng chính xác, cho nên tôi muốn mượn Âm Dương Kính của cậu chiếu một chút để khỏi tốn công tôi tìm kiếm.”

“Chậc chậc chậc, có thù lao không, gương cũng không phải là mượn trắng đâu.”

Địch Hạo khẽ cắn môi, liền muốn đem điện thoại treo, nghe ngữ khí đắc ý này, liền có thể tưởng tượng được hắn lúc này đang bắt chân nhếch mép muốn chiếm tiện nghi, hít sâu một hơi, Địch Hạo hỏi,“ Cậu muốn cái gì.”

“Ách ân... Đạo gia phù chú tôi cất chứa không nhiều lắm, cậu cho tôi mấy cái đi.”

“Được! Chờ tôi qua lấy đi! Một tay giao phù một tay giao kính.” Địch Hạo bang một tiếng cắt đứt điện thoại.

Thẩm Sùng Hoán ngắt điện thoại, cười hì hì lắc lư chân, Lâm Du đang ngồi ở đối diện hắn, thấy vậy lắc đầu,“Thật không hiểu cậu là một người xuất gia mà lại ham một món lợi nhỏ, cho cậu ấy mượn không phải được rồi sao.”

Thẩm Sùng Hoán dựng thẳng lên một ngón tay lắc lắc,“ khó mà làm được, anh có biết hay không cậu ấy đã cầm đi không ít thứ tốt của tôi”

Lâm Du đỡ lấy trán,“ Còn không phải do cậu thích niết mặt Thất Thất, còn đem con của người ta nháo đến khóc, Địch Hạo mới lấy đồ của cậu.”

“Hừ, tôi đây cũng mặc kệ, Âm Dương Kính nói như thế nào cũng thực quý trọng, đổi vài đạo phù chú cậu ấy còn được tiện nghi đấy.” Thẩm Sùng Hoán một bộ lợn chết không sợ nước sôi.

Lâm Du bĩu môi, gõ gõ cái bàn,“ được rồi, cậu nhanh đi báo cao kết quả nhiệm vụ lần trước đi.”

Lúc này, trong văn phòng, Thất Thất bĩu môi nhìn Tần Chí trò chơi ghép hình, bé còn đang tự hỏi miếng ghép này phải lắp ở đâu, Tần Chí đã ghép được vài miếng.

Tần Chí liều mạng ghép được mấy mảng, mới phát hiện Thất Thất không có nhúc nhích, ngẩng đầu hỏi,“ Làm sao vậy?”

Thất Thất buồn bực mở miệng,“ thúc thúc, trước kia chú có phải thường xuyên chơi ghép hình đúng không?”

“Ách... Không có a? Chú đây là lần đầu tiên chơi.” Tần Chí mở miệng nói, hắn đích xác chưa từng có chơi đùa, bất quá hiện tại chơi chơi, còn rất có lạc thú.

“A?... Ai.” Thất Thất cô đơn buông miếng ghép trong tay xuống,“ Nhưng mà thúc thúc thật là lợi hại a, một tảng lớn này đều là do thúc thúc ghép.”

Tần Chí cười cười, sờ sờ đầu Thất Thất,“ Con cũng rất lợi hại a, thúc thúc lúc lớn như con, còn chưa biết chơi ghép hình đâu.” Chưa từng chơi nói thành chưa biết chơi cũng không sai biệt lắm đi.

Trấn an Thất Thất xong, Tần Chí thả chậm tốc độ, cùng Thất Thất chơi trò ghép hình, mới phát hiện nguyên lai chăm hài tử cũng là một kỹ thuật sống.

Hoa Đỉnh nhân tài đông đảo, phương diện quản lý cũng không dễ khinh thường, giám đốc kế hoạch, Liễu Diễm tuy rằng là nữ, nhưng có năng lực lỗi lạc, một mình đảm đương một phía, nếu không phải đã kết hôn, tin rằng có rất nhiều nam nhân đều nguyện ý theo đuổi cô.

Đứng ở toilet rửa tay, Liễu Diễm một bên nhìn mặt mình trong gương trang điểm có bị nhòe không, duỗi tay muốn vuốt thẳng tóc, kết quả nâng lên tới phát hiện, tay mình trong gương một mảng màu đỏ, dính đầy máu tươi, Liễu Diễm kinh ngạc một chút, phản xạ nhìn về phía tay mình, phát hiện không phải là máu, chỉ là nước, lại nhìn nhìn trong gương, hết thảy bình thường, như vừa rồi những gì cô thấy đều là ảo giác.

Còn đang nghi hoặc,“ phanh!” một tiếng, cửa toilet đóng lại. Liễu Diễm hoảng sợ, vừa định đi đến trước cửa mở ra thì toàn bộ khóa vòi phun nước đều được mở, Liễu Diễm có chút hoảng sợ che miệng lui về phía sau,“ bang bang”, phía sau cửa WC truyền đến tiếng gõ, Liễu Diễm nháy mắt xoay người lại, thiếu chút nữa té ngã, run rẩy hỏi,“... Bên trong... Có, có người sao?”

Không ai trả lời, Liễu Diễm run rẩy đưa tay mở cửa, nhìn thấy một màn khiến cho bao nhiêu can đảm của cô đều hỏng. Hét lên một tiếng ngất xỉu, trước khi ngất chỉ nhìn thấy một cái đầu đang hướng cô bay tới mang theo nụ cười quỷ dị, máu chảy xuống từ cái cổ bị gãy như được nhuộm lên chính mình.

Để lấy được Âm Dương kính, Địch Hạo phải trả giá rất nhiều phù chú, phù chú của cậu không phải đơn giản vẽ hai ba cái là được, mỗi một bút đều là linh lực hội tụ mà thành, hơn nữa nghiền nát chu sa bên trong có máu của cậu, uy lực lớn hơn nữa, chỉ vì mượn một chút Âm Dương Kính, liền đem phù chú mình “ dốc hết tâm huyết” chắp tay nhường người, mua bán này thật không có lời —— bởi vì cuối cùng Âm Dương Kính cũng không phải của cậu!

Nhìn Thẩm Sùng Hoán trên mặt tươi cười mỹ mãn, Địch Hạo trừu trừu khóe mắt, trừ bỏ trong lòng thầm mắng một câu, cũng không thể chậm trễ.

Tâm tình buồn bực trở lại Hoa Đỉnh, mới vừa đi đến đại sảnh, đã bị một người đụng phải, Địch Hạo nhíu mày nhìn qua, phát hiện là một nữ nhân sắc mặt tái nhợt, đụng phải người khác cũng không mở miệng xin lỗi, thần sắc hoảng loạn vội vàng chạy ra ngoài cửa chính Hoa Đỉnh. Địch Hạo nhíu nhíu mày, đứng ở tại chỗ không nhúc nhích, không phải bị người khác đụng vào người không xin lỗi mà buồn bực, chỉ là một lúc kia, cậu mơ hồ phát hiện trên người cô ta có âm khí—— là do vô tình bị nhiễm hay còn nguyên nhân khác. Nhìn sắc mặt của cô ta hẳn là cái sau.

Chỉ là Âm Dương Kính trong túi lại không có phản ứng, có thể thấy được quỷ không ở trên người nữ nhân này, Địch Hạo nhìn nhìn bên ngoài, thân ảnh người phụ nữ đó sớm đã biến mất không thấy, lắc lắc đầu, chỉ nói một câu biến mất còn rất nhanh, Địch Hạo liền vào chuyên dụng thang máy rời đi. Dù sao nữ nhân kia trước mắt không có nguy hiểm, trước tìm Tần Chí điều tra một chút thân phận của cô ta cho thỏa đáng.

Liễu Diễm trong WC bị người lay tỉnh, người tới vẻ mặt lo lắng hỏi,“ Diễm tỷ, sao chị lại té xỉu ở WC? Muốn em đưa đến bệnh viện nhìn xem không?”

Liễu Diễm hoảng hốt nhìn người kia, đột nhiên đứng dậy, nhìn chung quanh, vòi nước tất cả đều đóng, trong WC không có cái gì, nhìn trên người mình, một chút vết máu cũng không có, Liễu Diễm được người tới nâng đứng lên —— hoài nghi những gì mình thấy là ảo giác? Đột nhiên quay đầu nhìn vế phía bồn rửa mặt, vòi nước mình mở lúc đó rõ ràng không có đóng lại, Liễu Diễm khô khốc hỏi,“Khi chị té xỉu, em là người đầu tiên phát hiện ra chị?”

“Đúng vậy, Diễm tỷ,em vừa đến, liền phát hiện chị nằm trên mặt đất, em kêu chị vài tiếng chị liền tỉnh, nếu không em còn phải ra ngoài nhờ người giúp.”

“Em vừa vào đã tiến đến gọi chị?”

“Đúng vậy... Diễm tỷ, em đưa chị đến bệnh viện xem đi. Bằng không sao chị lại vô duyên vô cớ té xỉu được?”

“Không... Không cần.” Liễu Diễm lắc đầu,“ Em đi giúp chị xin nghỉ đi, chị phải về nhà.” Liễu Diễm biểu tình hoảng hốt đẩy ra người đang đỡ mình, xoay người liền rời đi, cũng không để ý đến người phía sau kêu to.

Hốt hoảng đi trở về nhà, mới phát hiện mình cái gì cũng không mang, ôm nắm cửa ngồi xổm xuống, Liễu Diễm nghĩ đến trước khi mình ngất xỉu nhìn thấy khuôn mặt kia, nhịn không được rùng mình một cái, cảm thấy chính mình lạnh hơn. Lấy ra di động quay số điện thoại, không người nghe máy, Liễu Diễm trầm mặc ngắt điện thoại, vùi đầu vào đầu gối, ôm chặt hai tay.

Địch Hạo trở lại văn phòng Tần Chí, chỉ một cuộc điện thoại, dọc theo đường đi liền thông suốt, chỉ là vẫn chưa nắm được điểm mấu chốt. Đẩy cửa ra, phát hiện sau bàn làm việc, thất thất ngồi trên người Tần Chí đùa nghịch quên trời đất, Tần Chí một tay ôm Thất Thất, một tay phê duyệt văn kiện, trên bàn trà là bộ xếp hình đã xếp xong, mặt trên là một đàn dê. Thất Thất thấy Địch Hạo trở về, vui sướng kêu một tiếng, từ trên đùi Tần Chí nhảy xuống, liền chạy vào trong lòng Địch Hạo,“ ba ba!”

“Ân, ngoan.” Địch Hạo hôn Thất Thất một cái.

Thất Thất kéo Địch Hạo qua, chỉ vào trò chơi ghép hình,“ Đều ghép xong rồi! Con với thúc thúc cùng nhau ghép.”

“Nga, không tồi không tồi.” Địch Hạo gật đầu khích lệ.

Lúc này Tần Chí cũng đã đi tới,“ Cậu vừa đi đâu vậy?”

Địch Hạo nhướng mày,“ đương nhiên là đi làm công tác, tôi về văn phòng một chuyến mượn gương.”

“Ba ba đi tìm thúc thúc nào vậy?” Thất thất tò mò hỏi.

Địch Hạo cười cười,“Là người con ghép nhất.”

“Nga, thì ra là Sùng HOán thúc thúc.” Thất Thất lòng còn sợ hãi sờ sờ khuôn mặt nhỏ của mình.

Tần Chí nhíu nhíu mày, phát hiện vây quanh Địch Hạo còn rất nhiều người.

Địch Hạo đem Âm Dương Kính lấy ra, đối với Tần Chí mở miệng nói,“ chính là Âm Dương Kính này, làm tôi phải mất thật nhiều phù chú mới lấy được, còn chỉ là mượn một chút, anh đến lúc đó phải cho tôi thật nhiều thù lao.”

Tần Chí không tỏ ý kiến gật gật đầu, nhìn về phía Âm Dương Kính —— một mặt gương nho nhỏ, tay cầm cũng nhỏ, bộ dáng thập phần cổ xưa mộc mạc, mặt kính có chút thô ráp, xa một chút thì không chiếu tới được.

“Cái này dùng như thế nào?” Tần Chí nhìn tạo hình của gương, thật sự không nghĩ ra được nó phải dùng thế nào.

“Âm Dương Kính chủ động tìm kiếm ma quỷ, mở ra linh quang liền được.” Địch Hạo đem Âm Dương Kính cầm trong lòng bàn tay, đem linh khí hội tụ, thấm vào trong gương, nói một tiếng” Khai (Mở)!”, Đôi tay mở ra, Âm Dương Kính lập tức bay lên không trung, quay tròn xoay tròn, mặt ngoài gương quang hoa lưu chuyển, Tần Chí lại chú ý tới, trong gương lại không có chiếu ra trong văn phòng hắn có bất cứ cái gì.

Tốc độ xoay tròn của Âm Dương Kính càng ngày càng chậm, cuối cùng, cuối cùng dừng lại ở một hướng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.