Mặc Sắc Liên Y

Chương 8: Chương 8: Rời Núi Vào Thành




CHƯƠNG 8: RỜI NÚI VÀO THÀNH

Ta ngồi chồm hổm bên thân mình mẫu thân tàn tạ, cả người đều đang run rẩy. Nước mắt một giọt lại một giọt, tiếp nối nhau tràn mi mà ra. Vươn tay, muốn đụng vào, rồi lại rụt trở về.

“Nương. . . . . . Nương. . . . . .” Ta sợ, ta sợ ngươi cứ như vậy. . . . . . Tại sao có thể như vậy? Tại sao có thể như vậy? Ngươi chịu khổ còn chưa đủ nhiều sao? Ông trời vì cái gì phải đối với ngươi như vậy!

Bên tai kêu thảm thiết dần dần biến thành rên rỉ cầu xin tha thứ, dần dần như có như không, cuối cùng trở về tĩnh lặng.

Ta xoay người, cưỡng chế nội tâm sợ hãi, một đống hỗn độn thu hết trong đáy mắt.

Cười lạnh một tiếng: “Trừng phạt đúng tội!”

Nhưng mà, hai tay run rẩy nói cho ta biết, ta giết người. . . . . . Đột nhiên dạ dày một trận co rút lại, cảm giác muốn nôn mửa mãnh liệt đánh úp lại, ta che miệng lại, cưỡng chế đi xuống. Thở hổn hển, vẫy tay bảo Tiểu Bạch lại đây, thấy bộ lông tuyết trắng làm ta yêu thích không buông tay của nó có nhiều vết máu dơ bẩn, ta hơi hơi nhíu mi.

“Vất vả .” Liếc mắt một cái trên mặt đất, “Tiểu Bạch, có thể giúp ta dọn dẹp một chút không? Đem ‘rác rưởi’ này vào rừng rậm, xa xa một chút. Còn có, ” Ta nắm nắm cái lổ tai lông xù của nó, “Nhớ tắm rửa xong rồi trở về. Đi đi!”

Lại ngồi xổm xuống, nghĩ muốn kéo mẫu thân tới giường, đáng tiếc cố gắng nửa ngày, thân thể mẫu thân lại không động mảy may! Ai thán một tiếng, lấy một tấm chăn mỏng trong phòng, cẩn thận đắp lên người mẫu thân. Tìm được một thùng gỗ, chạy ra dòng suối nhỏ ngoài rừng trúc lấy nước, rồi chạy trở về, như thế lặp lại năm sáu lượt, cuối cùng cọ rửa vết máu trên mặt đất không còn một mảnh. Lại đun một thau nước nóng, thật cẩn thận lau người cho mẫu thân. Lúc này Tiểu Bạch nhất định rất kỳ quái, vì cái gì nhân loại có thể vừa rớt nước mắt vừa hùng hùng hổ hổ miệng đầy thô tục. Hung hăng lau nước mắt, gọi Tiểu Bạch vào bên người, trước đem mẫu thân kéo lên trên lưng Tiểu Bạch, rồi chuyển lên giường. Như thế xong, ta đã sớm mệt người đầy đổ mồ hôi, đặt mông ngồi dưới đất, thở.

Vẫn là. . . . . . Không được sao? Nhắm mắt lại, huyết tinh này, kêu thảm thiết này. . . . . . Lập tức như sóng lớn cuộn trào bap phủ lấy ta. Rất sợ hãi. . . . . . Cho dù là bận rộn như vậy, cũng quên không được sao? Rốt cuộc phải mất bao lâu, mới có thể hoàn toàn quên mà? Rốt cuộc phải bao lâu. . . . . .

Mệt mỏi leo lên giường, như bình thường lui vào bên người mẫu thân, nhắm mắt lại.

—————————————————————————————————————————

Có từng thử qua nằm trên giường ngắm tia nắng ban mai một chút một chút khuếch tán ra ở phía chân trời chưa? Nói thật, thật sự rất đẹp.

Ta hiện tại chỉ có thể cười khổ. Quả nhiên, sẽ thấy ác mộng a! Còn tưởng rằng có thể tránh được. . . . . .

Liên Nhi, có phải mơ thấy ác mộng không? Liên Nhi có chuyện thương tâm gì sao? Phụ thân không thể biết sao? Liên Nhi thật sự không thích hợp bi thương a?

Ách?

Nghe nhầm?

Như thế nào lại nhớ tới phụ thân kia mới nhận thức không đến một tháng mà? Phụ thân sắc lang luôn đùa giỡn của ta. . . . . . Ha hả. . . . . . Ai, ta như thế nào còn có tâm tình cười?

Quay đầu, mẫu thân vẫn ngủ say. Nương, đã ngủ một đêm , như thế nào còn chưa tỉnh mà? Nương, là không muốn tỉnh lại sao? Ta đã giúp ngươi báo thù . . . . . . máu đỏ tươi như vậy. . . . . . Nương a, ngươi sẽ trách ta sao? Ta cũng không có biện pháp mà! Khi đó ta chỉ có thể xử dụng phương pháp tàn nhẫn huyết tinh như vậy. . . . . . Huống chi, nương, bọn họ như thế nào có thể thương tổn ngươi như vậy? Bọn họ đáng chết! Bọn họ đáng chết! !

Hít sâu, hít sâu, bình tĩnh bình tĩnh.

Hiện tại mấu chốt nhất chính là đi tìm thầy thuốc, bi thương này, sợ hãi này, ta phải mai táng toàn bộ bọn nó!

Lần đầu tiên đi ra khỏi ngọn núi này mà! Không biết thành trấn là bộ dáng gì, hẳn là cùng trong TV không sai biệt lắm đi. Đem theo một trái tim không yên, ta vào cửa thành.

Thực náo nhiệt mà! Đây không phải tỏ vẻ là. . . . . . Quốc gia này phú cường sao? Cùng trên TV rất giống. . . . . . Linh Lung bố trang? Ha hả, tên không tồi! Đây là. . . . . . Khách *** đi? Hay là tửu lâu? Kêu Dược Bạch? Tên kỳ quái. . . . . . Oa oa oa cửa có thanh y hộ vệ mà! Bên trong có danh nhân gì sao? Nói như vậy, người như thế hẳn là ngồi vị trí nhã gian lầu hai dựa vào song. . . . . . Vị trí dựa vào song. . . . . . Thật sự có người nha! Mặc áo trắng, vẻ mặt thực nhàm chán. Ách! Bị phát hiện ! Vội chuyển tầm mắt. Thật là, ta thực nhàm chán sao? Nhìn lén người ta gì chứ? Rống ta rốt cuộc đang làm gì? Làm gì làm gì, muốn đi tìm đại phu a!

Dậm chân một cái, tiếp tục đi thôi. . . . . . Chính là ta lại không nhận biết. . . . . . Đại thẩm bán bánh bao mặt mũi hiền lành, hỏi bà là được.

“Đại thẩm, xin hỏi y quán gần đây đi như thế nào?” Hẳn là kêu y quán đi?

“Nga! Tiểu huynh đệ, ngươi muốn đi y quán?” Đại thẩm nhìn ta, cười mị mắt.

“Đúng vậy!” Gật đầu.

“Vừa lúc, con ta cũng phải đi, các ngươi cùng đi tốt lắm.”

“Có thể hay không thêm phiền toái cho ngài?”

“Không có! Hổ Tử! Mang vị tiểu huynh đệ này đi y quán.”

Nhiệt tâm quá a! Ở cổ đại mọi người đều nhiệt tâm như vậy sao?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.