Ma Y Độc Phi

Chương 71: Chương 71: Thắng lợi




Bạch Vũ Mộng tức giận, nàng đã gặp qua người không biết tốt xấu, nhưng chưa thấy ai không biết tốt xấu như vậy.

Vì thế Bạch Vũ Mộng rút Tuyết Cẩm nghênh đón, một tiểu thư nhu nhược sao có thể là đối thủ của Bạch Vũ Mộng, Bạch Vũ Mộng nhanh chóng giải quyết nàng.

Vốn muốn tha cho nàng một mạng, nhưng nhìn thấy ánh mắt phẫn hận đó, giống như ai đoạt đồ của nàng vậy, Bạch Vũ Mộng liền ảo não, trực tiếp ra tay giết chết nàng, một kích trí mạng.

Nhị trưởng lão thấy cháu gái bị giết, hai mắt lập tức đỏ bừng, có chút điên cuồng,  rống lớn một tiếng, vận toàn bộ sức mạnh xông tới Bạch Vũ Mộng.

Bạch Vũ Mộng cười khinh miệt, không sợ hãi nghênh chiến với nhị trưởng lão, những người khác không cử động, bọn họ muốn nhìn xem sức mạnh những người này tới đâu.

Võ công của nhị trưởng lão không tính là yếu, nếu ngay cả nhị trưởng lão cũng không chống lại được, bọn họ sẽ gặp rắc rối.

Bạch Vũ Mộng cũng không sử dụng toàn bộ sức mạnh, nhưng một lúc sau, vẫn dễ dàng đánh bại nhị trưởng lão.

Sắc mặt đại trưởng lão thâm trầm, nhìn chằm chằm vào Bạch Vũ Mộng, nữ tử này mặc bạch y, tuyệt đại tao nhã, có võ công cao như vậy, làm người ta không thể không suy nghĩ nhiều.

Bạch Vũ Mộng rộng rãi đón nhận ánh mắt của đại trưởng lão, trong đám trưởng lão này, đại trưởng lão âm hiểm nhất, từ nãy đến bây giờ chưa từng nói một câu nói, nếu muốn làm đối thủ của nàng, sợ là chỉ có hắn.

Tuy rằng Bạch Vũ Mộng đứng im, nhưng trong lòng cũng đang cân nhắc, xem thử tiếp theo nên ứng đối thế nào, tuy rằng bọn họ có độc, nhưng nếu tiếp tục như thế, bọn họ cũng sẽ mệt chết.

Đến lúc đó, nếu bọn họ ỷ đông hiếp yếu, sẽ bị tổn thất mà chết. Xem ra nhất định phải nghĩ ra biện pháp.

Lúc này, đại trưởng lão luôn im lặng lại mở miệng : “Tiểu cô nương còn nhỏ tuổi mà đã có thành tựu như thế này, không thể không khiến người khác bội phục, nhưng, ngươi đã đứng sai chỗ rồi, không bằng ngươi quy thuận chúng ta thế nào?”

“Sao? Quy thuận các ngươi, ta được cái gì sao?” Bạch Vũ Mộng cảm thấy hứng thú hỏi.

Nhưng không ai lo lắng nàng sẽ đồng ý, bởi vì bọn họ đều hiểu biết Bạch Vũ Mộng, bọn họ biết, Bạch Vũ Mộng tuyệt sẽ không đồng ý loại chuyện như vậy.

“ Lợi ích tất nhiên là có, nếu chúng ta thắng, lấy được quyền lợi, một nửa sẽ do ngươi nắm trong tay, thế nào?”

Hắn vừa nói xong, những vị trưởng lão lập tức khiếp sợ nhìn đại trưởng lão,  có chút không dám tin nhưng lại nhận lại ánh mắt cảnh cáo của đại trưởng lão, nên không dám nói gì thêm.

Tất nhiên Đại trưởng lão tự có cân nhắc, nữ nhân này vừa nhìn là biết tâm cao khí ngạo, nếu không tung ra mồi nhử lớn, sợ là sẽ không mắc câu, về phần sau khi mắc câu, sẽ do bọn họ định đoạt.

“Phải không, sao có thể tốt như vậy, ta nghe cũng có chút động tâm!”

Bạch Vũ Mộng thở dài nói, “Như vậy đi, ta cảm thấy còn không đủ, các ngươi cho ta toàn bộ quyền lợi, thế nào?”

Nàng vừa nói xong, mọi người hít một hơi, sao có thể tham lam như vậy, nếu vậy, không phải tất cả mọi thứ đều là của nàng sao, vậy bọn họ đều làm không công rồi.

Mặt Bạch Vũ Mộng tỏ vẻ tất nhiên, trong lòng cũng cười nhạo, đám lão hồ li này không biết tính toán tỉ mỉ, tâm tư của bọn họ sao có thể giấu được nàng chứ?

Nhìn bọn họ do dự, Bạch Vũ Mộng ra vẻ không kiên nhẫn: “Thôi đi, ta cũng không cần, ai muốn về phe các ngươi chứ, thật là!”

“Trúc Đạp Vũ cho ngươi lợi ích gì, ngươi lại muốn giúp đỡ nàng như vậy!” Tứ trưởng lão căm giận nói.

“Bởi vì nàng là bằng hữu của ta!” Một câu đơn giản, cũng làm cho lòng người ấm lên.

Trúc Đạp Vũ cười, thì ra mất đi tình thân, lại có thể có được tình bạn, như vậy, cũng không có gì phải thất vọng, thất vọng mình bị mọi người xa lánh.

Trúc Dạ Hiên cái hiểu cái không nhìn Bạch Vũ Mộng, nắm chặt tay Mạc Hàn Trần, hiện tại Mạc Hàn Trần chăm sóc hắn. Thiên hạ nhỏ này, hình như cũng hiểu được cái gì đó.

Đại trưởng lão nghiến răng nghiến lợi nhìn Bạch Vũ Mộng: “Đây là do ngươi nói, rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt, vậy đừng trách chúng ta!”

Bạch Vũ Mộng trào phúng nhìn đám người giả mù sa mưa, lắc đầu, quyền lực luôn che mờ hai mắt con người, sau đó chết bên trong giấc mộng của bản thân.

Nhưng quả thật năm vị trưởng lão đã bày ra một trận hình kỳ quái, Trúc Đạp Vũ ngưng trọng nói: “Đây là tuyệt kỹ của năm vị trưởng lão, Ô Xà vẫy đuôi, uy lực rất lớn, chưa từng có ai vào trận này mà còn sống sót đi ra.”

“Phải không, ngay cả ngươi cũng không được sao?” Bạch Vũ Mộng có chút nghi hoặc nhíu mày.

“Đây chính là nguyên nhân năm trưởng lão có thể tạo phản, pháp lực của ta có thể khống chế trận pháp, nhưng lúc trước pháp lực của ta đã bị hao tổn, hiện tại ta không có khả năng...”

Bạch Vũ Mộng có chút ngưng trọng nhìn Lam Hạo Thần một cái, vẻ mặt Lam Hạo Thần cũng cứng đờ, trên người tản ra khí thế lạnh như băng.

Chỉ thấy năm trưởng lão đã dọn xong trận hình, mắt trận ở chỗ gió thổi mạnh, trong nháy mắt liền được lấp đi.

Đám người Bạch Vũ Mộng bị nhốt ở bên trong, vẫn chưa hoàn hồn lại, bởi vì bên trong gió êm sóng lặng, đều không có chuyện gì xảy ra, chỉ là một màn đêm tăm tối.

Mọi người đều dè dặt cẩn trọng dựa vào nhau, lúc này Trúc Đạp Vũ nhẹ giọng nói: “Lúc này nhìn như gió êm sóng lặng, kì thực rất nguy hiểm, chỉ cần không cẩn thận sẽ mất mạng, nhưng không có ánh sáng, không thể nhìn thấy gì.”

Lúc này, khiến người ta không ngờ được là, trên cổ tay Bạch Vũ Mộng tản ra ánh sáng màu lam, càng ngày càng chiếu sáng mãnh liệt, khiến mọi người không mở mắt được.

Chờ đám người Bạch Vũ Mộng hồi thần lại, mới phát hiện mình đã đứng ở bên ngoài, mà năm vị trưởng lão lại hộc máu, đều ngã xuống chung quanh, bị thương rất nặng.

Trúc Đạp Vũ có chút khiếp sợ nhìn Bạch Vũ Mộng, những người khác cũng đều không tin, ngay cả Bạch Vũ Mộng cũng có chút nghi hoặc nhìn vòng tay màu lam trên cổ tay.

Vì sao mỗi lần lâm vào nguy hiểm, chiếc vòng này luôn xuất hiện, sau đó thoải mái hóa giải nguy cơ.

Đây rốt cuộc là cái gì, sao có thể xuất hiện trên người nàng, hơn nữa mỗi lần đều cứu mạng nàng.

Mà đại trưởng lão lại phức tạp nhìn Bạch Vũ Mộng, đã bao nhiêu năm rồi, cho tới bây giờ không ai có thể phá trận pháp này, hôm nay lại bị vị cô nương này dễ dàng phá giải!

Quốc vương Nam Cương sốt ruột lập tức chạy xuống đến xem thương thế đám trưởng lão, vừa thấy họ đều bị trọng thương, lập tức đổi chiều gió, chạy đến trước mặt Trúc Đạp Vũ, bắt đầu nhận sai.

“Đạp Vũ, đều là lỗi của phụ hoàng, nhất thời bị tiểu nhân gièm pha, cho nên mới đối xử với ngươi như vậy, ngươi sẽ không trách phụ hoàng chứ!”

“Phụ hoàng, từ trước đến nay, ta kính trọng ngài là phụ hoàng của ta, ngươi nuôi ta lớn như vậy, ta thật sự muốn báo đáp ngươi, nhưng ngươi đã làm cái gì, đối với ta như vậy thì không nói, ngươi đối với dân chúng thế nào, tất cả đều là con dân của ngươi, nhưng ngươi thì sao, thật sự có thể làm một quốc vương có trách nhiệm sao?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.