Lang Vương Tổng Giám Đốc: Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Chương 115: Chương 115: Thay đổi khẩu vị




Lãnh Dạ nhìn thấy ánh mắt Bạch Tuyết ưu thương, đau lòng đem đầu của cô quay lại, nắm cằm của cô làm cho cô đối diện với hắn.

Bạch Tuyết đem tầm mắt chuyển qua trên người Lãnh Dạ , kìm lòng không được đưa tay đến khuôn mặt Lãnh Dạ .

"Anh thật sự có tồn tại sao? Có đôi khi em cảm giác đây chỉ là một giấc mơ, không chân thực ! Bởi vì anh đối với em quá tốt, cho nên em rất sợ..." Bạch Tuyết là sợ hãi có một ngày Lãnh Dạ không ở bên mình, thì cô sẽ chịu không nổi!

"Sau này em chỉ có thể nhìn tôi." Lãnh Dạ nhìn Bạch Tuyết nói, hắn không thích bộ dáng vừa rồi của Bạch Tuyết ,nó làm cho người ta đau lòng !

"Có anh thật tốt."

Khiến Bạch Tuyết không ngờ chính là, cô mặc dù đã cách xa tầm mắt của mẹ kế , thế nhưng, mẹ kế vẫn như cũ độc ác -- nhớ đến cô, vẫn không có tính toán buông tha cô!

Lãnh Dạ mang theo Bạch Tuyết đi dạo các cửa hàng quần áo, bởi vì do hắn có tính bạo lực, nên áo ngủ của Bạch Tuyết đều phải chịu khổ .

"Chúng ta là muốn đi đâu?" Bạch Tuyết vươn tay nắm lấy tay Lãnh Dạ , mặc dù Lãnh Dạ là Lang Vương cao cao tại thượng , cũng vẫn là luôn đơn độc một mình, nên hắn không thích ở nơi công cộng bị phụ nữ nắm, thế nhưng khi cánh tay nhỏ bé của Bạch Tuyết chạm vào, hắn cũng không có cự tuyệt, không có phản đối, không có tức giận, trong lòng lại là ấm áp , rất thoải mái.

"Đi đến cửa hàng Quý." Lãnh Dạ đơn giản trả lời.

"Tại sao lại muốn đến đấy?" Bạch Tuyết hiếu kỳ hỏi, bởi vì cô biết Quý là của hàng hạng sang, chỉ có người có tiền mới mua nổi đồ ở đó, chỗ đó vật phẩm đều rất đắt giá.

"Mua áo ngủ." Lãnh Dạ vẫn là đơn giản trả lời Bạch Tuyết.

"Anh muốn mua sao?" Bạch Tuyết hiếu kỳ hỏi.

"Mua cho em."

"Cho em?" Bạch Tuyết đứng lại, cô biết chỗ đó áo ngủ đến mấy trăm tệ, thậm chí là vài ngàn tệ.

"Uh, có vấn đề sao?" Lãnh Dạ hỏi.

"Chúng ta không nên đi chỗ đó mua, nếu mua áo ngủ, chúng ta đến của hiệu đồ ngủ bình thường là được, chỉ cần mặc dễ chịu em liền thích." Bạch Tuyết cười ha hả nói.

"Em còn muốn tiếp tục mạc mấy cái áo phim hoạt hình đó sao, hoặc là áo ngủ rộng dài? Tôi liền không đồng ý." Lãnh Dạ bá đạo nói.

"Vì sao? Như vậy rất thoải mái, em vẫn luôn mặc áo ngủ đó mà." Bạch Tuyết không giải thích được nói.

"Em nếu dám lại mặc mấy loại áo phim hoạt hình đó, ta liền cho em lõa thể đi ngủ!" Lãnh Dạ rất nghiêm túc nói.

"Anh không phân rõ phải trái, em mặc đồ ngủ tự do cũng không được sao?" Bạch Tuyết ủy khuất nói, chẳng lẽ mặc đồ ngủ cũng phải xin mới được sao?

"Tôi không muốn bị em nhắc nhở mỗi ngày người dưới thân tôi còn là một đứa nhỏ, em có biết vì như vậy tôi thấy mình rất có tội! Ha?" Lãnh Dạ mang theo kính râm thật to . Bạch Tuyết nhìn không thấy ánh mắt của hắn, thế nhưng biết hắn nổi giận.

"Nga, em nghe lời anh, đi mua đồ thành thục có được không?" Bạch Tuyết hiểu, , chính mình chỉ thích phim hoạt hình , không có lưu ý cảm thụ đến cảm thụ của Lãnh Dạ!

"Đi thôi, nhớ kỹ chờ chút nữa phải mua đồ thành thục mặc, còn thứ đồ giống của đứa nhỏ không nên!"

"Vâng." Bạch Tuyết ngoan ngoãn gật đầu, giống một đứa nhỏ nghe lời .

"Chờ chút nữa , em sẽ đi chọn áo ngủ, thế nhưng, anh cũng không thể đi được phải ở một bên chờ em, bởi vì chỗ đó đều là nội y của phụ nữ, nếu anh đi có thể ..." Bạch Tuyết nghĩ đến mấy thứ nịt ngực , nội y, mặt liền nóng bừng !

"Cũng tốt, tôi sẽ ở một bên chờ em, đây là thẻ, không nên sài tiền mặt, lại càng không nên tiết kiệm tiền, phải chọn đồ tốt nhất mua có biết hay không, nếu không tôi sẽ mất hứng!" Lãnh Dạ như ra mệnh lệnh, hoặc như là biến thành quan tâm, bởi vì hắn biết Bạch Tuyết chỉ biết nhìn giá tiền mới mua đồ, tiết kiệm cũng là một thói quen. Hắn tại sao có thể khiến người phụ nữ của hắn thiếu tiền!

"Hảo, tất cả nghe theo anh, em chỉ nhìn quần áo không nhìn giá, nhất định xẽ mua xong có được không?" Bạch Tuyết tiếp nhận chiếc thẻ Lãnh Dạ đưa tiến vào, mà Lãnh Dạ đi vào một phòng nghỉ, muốn một ly cà phê uống, hắn không có lấy xuống kính mắt, bởi vì nơi này tùy thời sẽ có người nhận ra hắn, hắn chỉ nghĩ yên tĩnh cùng Bạch Tuyết dạo quanh, không muốn bị quấy rầy.

Bạch Tuyết đi vào, đem kính râm đẩy lên đỉnh đầu , sau đó bắt đầu chọn áo ngủ, vừa nãy Lãnh Dạ nói cô phải mua nhiều mấy bộ, chẳng lẽ anh tính toán tiếp tục xé áo ngủ của cô sao? Nếu như là như vậy mua đồ đắt có thể rất lãng phí hay không , mặc không được mấy lần liền bị anh xé nát, kia không phải là là xé tiền sao!

Tùy ý liếc một cái giá, má ơi! Hơn hai ngàn --

Bạch Tuyết hít một hơi! Không phải chỉ là áo ngủ thôi sao, sao lại đắt như vậy !

Nhân viên phục vụ nhìn thấy biểu tình của Bạch Tuyết, liền biết cô bị giá tiền trên đó dọa, trong lòng đều hiểu rõ , xem ra là người không có tiền, thế nên tiếp đãi cũng không nhiệt tình lắm.

"Tiểu thư, mời xem hàng!"

Bạch Tuyết nhẹ nhàng ừ một tiếng, ở trong cửa hàng đi qua đi lại.

Lúc này, lại tiến vào vài người, Bạch Tuyết thế nào cũng sẽ không nghĩ đến là Bạch Lan, là em gái cùng cha khác mẹ .

Hai người bắt đầu ai cũng không có chú ý tới lẫn nhau , Bạch Lan là cùng bạn học cùng đi , mà vị bạn học này cùng Bạch Lan đều giống nhau không tốt lành gì, ỷ vào lão cha có tiền cũng là đi bắt nạt người khác, tựa như Dương Phỉ cũng như vậy , chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng.

Bạch Lan và Bạch Tuyết đồng thời coi trọng một bộ đồ ngủ, hai người đều đưa tay ra lấy, nhìn thấy đưa tay qua, hai người đều ngẩng đầu, nhìn về phía đó, Bạch Lan há hốc mồm, không ngờ mấy ngày không thấy Bạch Tuyết lại xinh đẹp như vậy !

Trong lòng rất đố kị!

Bất quá cô ta coi như thông minh, trước kiểm tra bốn phía, phát hiện chỉ có Bạch Tuyết một người tới, thế là trong lòng yên tâm, chỉ cần Lãnh Dạ không ở cùng, tính cách của Bạch Tuyết cô hiểu, nhát gan sợ phiền phức, chỉ cần hù dọa liền khóc.

Thế là.

"Là chị?"

"Lan Lan?"

Bạch Tuyết giật mình hô, cô không ngờ ở trong này sẽ đụng phải Bạch Lan, nơi này đắt như vậy không ngờ nó cũng đến, cha thực sự là yêu thương em gái, cư nhiên cho nó nhiều tiền như vậy tới nơi này mua quần áo, hơn nữa còn là áo ngủ, Bạch Tuyết cho rằng đi ngủ mặc quần áo đắt rất xa xỉ!

"Thực sự là đúng dịp, hai chúng ta cư nhiên lại coi trọng cùng một bộ đồ!" Bạch Lan chanh chua nói.

"Lan Lan, em thích thì cứ lấy, chị không sao cả, chính là tùy tiện dạo qua thôi." Bạch Tuyết không muốn sinh sự, đây đã là từ hồi bé cô đã tập thành thói quen, gặp được Bạch Lan thì có thể cho qua liền cho qua.

Thế nhưng, xưa đâu bằng nay, Bạch Tuyết nghĩ nhường nhịn, thế nhưng trong bụng sói con cũng sẽ không nhượng , lúc này sói ba không ở bên người sói mẹ, bọn họ có thể sử dụng pháp lực.

Nếu như sói ba ở cùng, bọn họ không thể bởi vì như vậy có thể sẽ bại lộ bọn họ.

Bạch Tuyết vừa mới nói tặng cho Bạch Lan, ai biết cô thế nhưng lại vươn tay cầm lên bộ đồ ngủ, hướng về phía nhân viên phục vụ hô.

"Cái này tôi muốn."

Bạch Lan mặt mũi trắng bệch, Bạch Tuyết nói một đàng làm một nẻo, vừa rồi còn nói tặng cho cô, cư nhiên sau đó liền nói mình muốn! Đây không phải là hướng về phía cô khoe khoang sao!

Người phụ nữ thối tha, không phải chỉ là bên cạnh có người giàu có sao, có cái gì tốt chứ!

"Bạch Tuyết? Mấy ngày không thấy lá gan lớn hơn a?" Bạch Lan quát.

Bạch Tuyết hiếu kỳ nhìn nhìn hai tay của mình, vừa là chuyện gì xảy ra? Cô không muốn cùng Bạch Lan kiếm chuyện, vì sao chính mình bỗng nhiên lại như thế?

"Lan Lan?" Bạch Tuyết nghĩ nên giải thích, thế nhưng, chính cô cũng không biết chuyện gì xảy ra?

Và Bạch Lan cùng đi với người khác, đứng ở trước mặt Bạch Tuyết , liếc mắt từ trên xuống dưới Bạch Tuyết một cái, nhìn ra đây là một người rất nhu mềm, cô cũng yên lòng, đối phó với loại ôn nhu này chỉ là chuyện cỏn con.

"Là cô muốn cùng bạn của tôi cướp đồ sao?" Cô gái kia gọi là Vương Linh.

Bạch Tuyết không nói, liếc mắt nhìn người đứng ở trước mặt mình, làm cho người ta rất chán ghét.

"Tôi nhớ chị luôn luôn thích áo ngủ hoạt hình , vì sao bỗng nhiên thay đổi khẩu vị? Thích loại áo ngủ khêu gợi như thế? Có phải muốn quyến rũ ai hay không ?" Bạch Lan đem miệng tiến đến bên tai Bạch Tuyết nói.

Bạch Tuyết khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bạch, cô sẽ không lại mua áo ngủ hoạt hình nữa, bởi vì Lãnh Dạ nghiêm trọng cảnh cáo cô, không cho phép mua đồ hoạt hình ! Mà cô đã đáp ứng , cho nên cô sẽ không mua.

Bạch Lan nói như vậy, Bạch Tuyết rất thương tâm, chính mình có ngày hôm nay là vì cái gì? Lại là vì ai? Em gái hiện ở trong tay có tiền có thể chính là do cha đem cô bán đổi lấy ? Nghĩ tới đây, Bạch Tuyết rất khó chịu, không khóc, bởi vì cô không cho phép ở trước mặt họ khóc, không thể để cho em gái lại bắt nạt mình!

Cắn cắn môi, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bạch.

"Thế nào lại câm điếc ? Vẫn là tôi giúp chị chọn đi, nhìn nhìn cái này rất thích hợp với chị, chuột Mickey , tôi nghĩ chị nhất định thích mặc như vậy, các người có thể ở trên giường chơi mèo vờn chuột a?" Bạch Lan nhìn thấy Bạch Tuyết không nói, bắt đầu được một tấc lại muốn tiến một thước nói.

"Nhân viên phục vụ, bộ đồ ngủ này tôi bỏ, cho cô ấy đi." Bạch Tuyết hướng về phía nhân viên phục vụ hô.

Bạch Lan cười cười hài lòng, Bạch Tuyết vẫn là Bạch Tuyết, từ nhỏ đến lớn, chị ta không bao giờ tranh giành được với cô, trước đây như vậy, hiện tại cũng là như thế!

"Coi như ngươi thức thời!" Bạch Lan cao ngạo đi qua Bạch Tuyết.

"Nhân viên phục vụ, đem đò kia bọc lại, tôi muốn, phiền mau quẹt thẻ đi." Bạch Tuyết nói với nhân viên, không có một bộ dáng sinh khí , hình như mới vừa rồi không có người làm khó dễ cô vậy.

"Tiểu thư, bộ đồ này ở trong của hàng là đồ có số lượng hạn chế , tổng cộng có hai bộ, cô nhất định muốn mua sao? Giá thế nhưng rất..." Nhân viên phục vụ lo lắng Bạch Tuyết trả không nổi tiền, hảo tâm nhắc nhở.

Bạch Tuyết hơi căng thẳng, mặc dù cô không biết Lãnh Dạ cho cô bao nhiêu tiền, thế nhưng mua bộ đồ ngủ này hẳn là không có vấn đề đi, vừa nãy cô cũng đã nhìn giá tiền, chính là những 5 vạn tệ.

Cô mặc dù thấy dùng 5 vạn để mua tâm cũng đang rỉ máu, thế nhưng, lúc này cô chính là muốn bộ đồ ngủ kia, nàng nghĩ kỹ bộ đồ ngủ này sau khi trở về cô sẽ cho Lãnh Dạ giấy nợ, tương lai khi cô đi làm việc sau này sẽ trả lại cho Lãnh Dạ , dù sao không phải số lượng nhỏ!

"Bạch Tuyết chị điên rồi? bộ đồ kia những 5 vạn!" Bạch Lan khiếp sợ nói, cô không ngờ Bạch Tuyết theo Lãnh Dạ lại không tiếc dùng tiền. Càng không có nghĩ tới Lãnh Dạ sẽ đối với Bạch Tuyết tốt như vậy, trong lòng càng thêm đố kị và hâm mộ!

"Ghi hóa đơn đi." Bạch Tuyết nói, nhân viên phục vụ bắt đầu hối hận vừa mới bắt đầu không có chiêu đãi vị này , thiếu chút nữa bỏ lỡ một người có tiền như vậy!

"Chờ một chút?" Vương Linh cùng đi với Bạch Lan hô, sau đó đi tới trước mặt nhân viên phục vụ .

"Bộ đồ này không thể bán cho chị ta, tôi đã sớm đặt hàng, không tin cô hãy cho ngươi quản lý gọi điện thoại, xe có phải người tên Vương Linh đã đặt nó hay không?" Vương Linh nhìn Bạch Tuyết đắc ý nói.

Bạch Tuyết minh bạch, cô bé này là cố ý !

"Đã dự định, vì sao còn bày ở trong này?" Bạch Tuyết nhìn nhân viên phục vụ hỏi.

"Này chị, chị tốt nhất đừng tranh với tôi, ngày hôm qua tôi đã đặt nó, có lẽ họ còn chưa có nhận được tin ?" Vương Linh nói.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.