Lang Vương Tổng Giám Đốc: Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Chương 112: Chương 112: Sẽ phải ngồi tù?




"Đúng vậy, chúng ta ở chung phi pháp , vậy nên phải làm sao bây giờ?" Lãnh Dạ nhướng mày, nói một câu như vậy. Còn Bạch Tuyết cúi đầu, bởi vừa thấy nói ở chung nên rất xấu hổ, cho nên không dám nhìn Lãnh Dạ, thế nhưng bị Lãnh Dạ nói như vậy, cô bỗng nhiên ngẩng đầu, chẳng lẽ anh cũng không có cách nào sao?

"Anh phải nghĩ biện pháp a? nếu không sẽ phải ngồi tù !" Bạch Tuyết lo lắng nắm lấy cánh tay Lãnh Dạ , nhắc nhở hắn chuyện này rất nghiêm trọng .

"Có biện pháp gì tốt, đây là sự thực, chắc hẳn cảnh sát theo dõi cha em, có lẽ là đã nắm giữ được một ít chứng cứ !

"A?" Bạch Tuyết kinh hoảng chợt từ trên giường đứng lên, khiến Lãnh Dạ vừa tiện nhìn vào trong áo ngủ của cô, thực sự là một phen mỹ cảnh.

"Tôi có biện pháp." Bạch Tuyết xuống giường, sau đó cầm lên di động, lại nằm bò trên giường , còn nằm ở trong lòng Lãnh Dạ , cố ý hướng trong ngực hắn chui chui, xác định rất gần , cầm lên di động, hướng về phía hai người chụp ảnh...

Sau đó, lại cầm lên cánh tay Lãnh Dạ , đặt lên trên người mình, tay nhỏ bé còn cố ý ôm, ngọt ngào tựa vào cánh tay Lãnh Dạ , rồi chụp vài kiểu ảnh.

Cuối cùng, cô nằm bò phía sau Lãnh Dạ , còn Lãnh Dạ nằm nghiêng , cô thuận theo dựa đầu vào vai Lãnh Dạ , cố ý biểu hiện rất vui vẻ, sau đó lại chụp hình.

"Đây là biện pháp của em?" Lãnh Dạ bị Bạch Tuyết trêu ghẹo một trận như thế , hạ thân không khỏi lại dựng thẳng lên .

"Vâng." Bạch Tuyết kiên định nói.

"Em định làm gì?" Lãnh Dạ hiếu kỳ hỏi, cô nhát gan như vậy, sẽ làm như thế nào?

"Ngộ nhỡ có một ngày cảnh sát tìm tới anh, anh liền ăn ngay nói thật, nói là em chủ động tìm tới anh, đến lúc đó cảnh sát nhất định sẽ tới tìm em." Bạch Tuyết đưa điện thoại di động cất vào trong túi, nhìn thấy chiếc đồng hồ trong túi , khiến cô bất đắc dĩ, đó là của người tốt kia làm rơi, thế nhưng cô không biết trả lại cho người ta thế nào !

Kỳ thực, đồng hồ đeo tay là của Cung Hàn, đây là kế hoạch Cung Hàn bầy ra để vô tình gặp được Bạch Tuyết , khiến Bạch Tuyết biết hắn là người tốt, như vậy Bạch Tuyết sau này cũng sẽ không đề phòng hắn, không bài xích hắn, hắn liền rất nhẹ nhàng cùng Bạch Tuyết gặp gỡ, đến lúc thời cơ thích hợp, liền đem cô đưa đi...

Đây là nhiệm vụ mà người trên ban cho, nên hắn phải phục tùng, nếu không hắn cũng sẽ bị triệu hồi về yêu giới, tiếp tục ở địa lao!

Hắn không muốn có loại cuộc sống đó , ở đây sống rất vui vẻ, hắn thích thế giới nhân loại, hắn có thể muốn làm gì thì làm, chỉ là lần này sợ rằng phải hi sinh Bạch Tuyết , tưởng cho là mình tìm được một con mồi yêu thích, xem ra con thú săn còn có lai lịch, nếu không sao có thể kinh động đến yêu giới.

Trước mắt chỉ có đem Bạch Tuyết đoạt vào tay, sau đó vui đùa một chút, sau đó lại giao cho người trên cũng không muộn! Cung Hàn vạn lần không nghĩ đến kế hoạch không có gì thay đổi, đợi đến khi nhìn thấy Bạch Tuyết một ngày, thì tất cả kế hoạch của hắn đều biến thành bọt nước.

Mặc dù một đêm kia, hắn chỉ đứng ở bên cạnh Bạch Tuyết , nhìn cô, hắn liền có cảm giác súc động, quả nhiên cái cực phẩm , chỉ nhìn thôi đã câu hồn.

Bạch Tuyết cùng ai gặp gỡ, Lãnh Dạ mặc dù rời đi, thế nhưng, hắn biết tình huống của Bạch Tuyết , bởi vì hắn đã an bài người bảo hộ ở bên Bạch Tuyết , nên hắn có thể biết được mọi chuyện.

Khang Cốc hẹn Bạch Tuyết hắn biết, nhưng Lãnh Dạ không có động vào cậu ta, bởi vì mấy năm nay cậu ta vẫn luôn chiếu cố Bạch Tuyết, lại chưa bao giờ có ý nghĩ không an phận , cho nên Lãnh Dạ mới buông tha .

Thế nhưng, Lâm Giang?

Lãnh Dạ sẽ không dễ dàng bỏ qua như vậy , hắn lấy danh nghĩa bạn học của Bạch Tuyết để tiếp xúc với Bạch Tuyết, mặc dù không có chuyện gì mạo phạm Bạch Tuyết , nhưng là lòng tham của hắn lớn!

Sáng sớm hôm nay hắn đem Bạch Lan cùng mấy tên côn đồ hung hăng đánh một trận, song đó, công Triệu tổng ty gần đây bỗng nhiên đối mặt với khủng hoảng kinh tế, đây chính là lần đầu tiên Triệu tổng kinh đối mặt với loại tình huống này, nhưng Bạch Tuyết rất ít xem tin tức kinh tế , nên hiện tại trong ti vi khắp nơi đều đưa tin về công ty Triệu thị đối mặt khủng hoảng kinh tế, mà Bạch Tuyết biết nhất định sẽ nghĩ đây là do Lãnh Dạ giở trò quỷ.

Không tệ, đích thực là Lãnh Dạ giở trò, khi hắn đến nhà Bạch Tuyết nói cho Bạch Hàn biết Bạch Tuyết là người phụ nữ của hắn , thì ngày hôm sau hắn liền bắt đầu đối phó tập đoàn Triệu thị , mặc dù lúc đó không có gì dao động, thế nhưng, đây chỉ là mặt bề ngoài, hiện tại tập đoàn Triệu thị của Triệu tổng đã sứt đầu mẻ trán .

Bất quá, lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, nên chuyện của Triệu tổng vẫn chưa có hoàn toàn kết thúc, bởi vì Lâm Giang đã giúp đỡ, cũng chính là Pháp Vương, nên có pháp thuật, sẽ cùng Triệu tổng đối phó với công ty của Lãnh Dạ , sở dĩ lúc đó Lâm Giang không có ra tay giúp đỡ, là bởi vì hắn muốn cho họ Triệu gặp nguy nan mới ra tay, như vậy họ Triệu sẽ rất cảm kích hắn, sau này cũng nhất định nghe theo hắn .

Kỳ thực, Lâm Giang cũng có biện pháp nhanh hơn , chính là khiến Bạch Tuyết biết Lãnh Dạ là yêu quái, như vậy Bạch Tuyết nhất định sẽ rời khỏi Lãnh Dạ, thế nhưng, làm như , Bạch Tuyết có thể sẽ bị hù chết, Lâm Giang không muốn mạo hiểm như vậy, tương lai hắn còn lấy được Bạch Tuyết, cho nên hắn hi vọng không thể thương tổn Bạch Tuyết dưới tình huống này, giết lang vương, sau đó Bạch Tuyết chính là của hắn.

Kỳ thực, sự tình đã không còn bị Lâm Giang khống chế, khi hắn vừa đến thế giới nhân loại , trong lòng Lâm Giang chỉ có kim đan và địa vị của Lang Vương.

Mà bây giờ, trong lòng hắn Bạch Tuyết là thứ nhất, kim đan và địa vị là thứ hai, hắn là đang từng chút từng chút biến hóa, chỉ là hắn còn chưa có phát giác.

***

Bạch Tuyết nhìn nhìn đồng hồ đeo tay kia, lại để trở lại, sau đó lại trở lại trên giường.

"Vậy em muốn làm như thế nào?" Lãnh Dạ nhìn cô cảm thấy hứng thú hỏi.

"Em liền nói không có bất kỳ người nào bức em, là em thích anh, là em cam tâm với anh , cùng lắm thì bọn họ giáo dục giáo em thôi!" Bạch Tuyết tràn đầy tự tin nói, chỉ có nói như vậy, cha và Lãnh Dạ mới có thể thoát tội.

"Vậy em có thể bị tạm giữ !" Lãnh Dạ nói.

"Ừ! em biết... Tối thiểu như vậy , sẽ không liên lụy đến anh, còn có tuổi cha cũng đã cũng lớn!" Bạch Tuyết kỳ thực đã nghĩ đến kết quả, thế nhưng cô cho rằng đi vào một, so với đi vào hai tốt hơn.

"Em cho là cảnh sát sẽ tin tưởng em?" Lãnh Dạ hỏi.

"Cho nên , những tấm ảnh chụp chính là chứng cứ, bởi vì em rất vui vẻ a, nếu như là bị ép, em làm sao có thể cười ra tiếng chứ." Bạch Tuyết lại khôi phục bộ dáng vừa rồi, tựa hồ sự tình đã được giải quyết , có lẽ là biện pháp cô nghĩ đến , cũng đã hài lòng.

"Vui vẻ? Nói cho tôi biết em vui vẻ sao? Tôi muốn nghe lời nói thật."

"Rất vui a, được cùng anh ở một chỗ em cảm giác rất an toàn, không có người bắt nạt em." Bạch Tuyết nhìn Lãnh Dạ nói, cô nói là lời nói thật, nghĩ đến bị cha mang đi xã giao ,cô liền sợ hãi, sợ hãi những kẻ có tiền nhìn mình, sợ hãi cha lại lần nữa đem cô đi bán!

Nghĩ tới đây, Bạch Tuyết khó chịu nằm ở trong lòng Lãnh Dạ . Vì vậy người cô thích, cho nên cô thà rằng làm tình nhân của anh, cũng không cần lại bị cha mang bán!

"Em không biết trong lòng anh có thấy em phiền hay không ? Thế nhưng, em rất thích cùng anh ở với nhau, sau này em sẽ học ngoan, không chọc giận anh sinh khí, em bảo đảm." Bạch Tuyết giống đứa nhỏ phạm lỗi hướng gia trưởng bảo đảm vậy, kỳ thực đây cũng là chuyện cô thường làm ởnhà , chính là bị mẹ kế trách mắng, sau đó phải xin lỗi, hoặc là bị trừng phạt mới có thể buông tha.

Nhìn Bạch Tuyết như vậy, Lãnh Dạ rất đau lòng.

"Đi thay quần áo đi, hôm nay tôi mang em ra ngoài."

"Em, Em có thể cùng cùng đi ra ngoài với anh sao?" Bạch Tuyết lo lắng hỏi, ý là bị người ta nhìn thấy bọn họ ở chung, đến lúc đó cảnh sát sẽ tới tìm tới bọn họ nhanh hơn thì sao.

"Em là người của tôi, không cùng tôi ra ngoài, chẳng lẽ em muốn cùng người khác đi, hay là lúc tôi không có ở đây,em đi với người khác ? Hả?"

Lãnh Dạ vẫn là không thể chịu đựng được chuyện Bạch Tuyết gạt hắn cùng Khang Cốc đi chèo thuyền, còn cùng Lâm Giang đi uống rượu, nghĩ đến Bạch Tuyết uống say , Lãnh Dạ liền lo lắng, lo lắng Bạch Tuyết say lộn xộn lại gây hại, nhưng cũng may đêm đó cô không có uống say, chỉ là kỳ quái, vì sao hắn cùng Bạch Tuyết uống rượu với nhau , Bạch Tuyết liền say lộn xộn, mà cùng Lâm Giang uống rượu tửu lượng lại rất tốt? Chẳng những không có uống say, hơn nữa chính mình còn có thể tìm được đường về nhà, hoàn toàn không giống khi cùng hắn uống rượu !

Mặc dù Lãnh Dạ không thích Bạch Tuyết gạt hắn cùng người khác uống rượu, thế nhưng, hắn lại không thể chịu đựng được, cũng không có trừng phạt cô! Bởi vì Lãnh Dạ luôn luôn lãnh khốc bất tri bất giác bị Bạch Tuyết từng chút từng chút hòa tan...

"Em chỉ là cùng bạn học đi ra ngoài , không có ở cùng người nam nào hết!"

"Bạn học cũng có nam !"

"Vậy, sau này em sẽ chú ý, anh không nên tức giận có được không?" Bạch Tuyết nhìn người đàn ông bá đạo này, xem ra sau này vẫn là ít cùng người nam gặp mặt, nếu không bị anh biết sẽ lại phát giận!

"Tốt, nhớ kỹ lời em nói, rời xa những kẻ khác giới !" Lãnh Dạ cũng bắt đầu thay quần áo.

"Vâng." Bạch Tuyết ngoan ngoãn gật đầu, kỳ thực, trong lòng suy nghĩ, người khác giới, mà anh cũng là người khác giới a.

Ai ngờ?

"Nhớ kỹ tôi là người đàn ông của em, cho nên ngoại trừ tôi." Lãnh Dạ khí phách uy nghiêm nói.

Bạch Tuyết sửng sốt, Lãnh Dạ vừa mới nói anh là người của cô, Bạch Tuyết liền hạnh phúc cười.

"Vâng , sẽ nhớ kỹ, anh cũng phải nhớ kỹ, em là người của anh." Bạch Tuyết nói xong cũng chạy đi, bởi cô không có dũng khí nhìn Lãnh Dạ , nói chung là cô muốn nói theo, cho nên mới có thể nói xong đã bỏ chạy.

Chẳng biết rằng, cô sẽ hối hận khi bỏ chạy , bởi vì Lãnh Dạ đã cười, là hạnh phúc cười, nếu như cô ở lại, tin rằng lần này nhất định có thể nhìn thấy Lãnh Dạ cười, đáng tiếc!

Lãnh Dạ cầm lấy túi xách của Bạch Tuyết , cũng theo xuống lầu .

Đi xuống lâu, Bạch Tuyết đã ở cửa chờ .

Lãnh Dạ cũng không có đi hướng Bạch Tuyết, mà là, hướng trên bàn trà đi đến, chỗ đó có một giấy túi, Lãnh Dạ lấy ra hai chiếc hộp hình chữ tinh xảo , đi tới chỗ Bạch Tuyết, hắn cầm trong tay một hộp, đưa cho Bạch Tuyết một hộp.

"Này, đeo lên đi." Bạch Tuyết vừa nhìn là chiếc kính.

Lãnh Dạ mở của mình là kính râm ,liền đeo lên.

Bạch Tuyết nhìn về phía hắn, môi mím chặt, ngũ quan tựa điêu khắc , vóc người cao to khôi ngô , bộ âu phục màu đen vừa vặn với người, hợp với kính mắt siêu khốc , khiến Bạch Tuyết nhìn Lãnh Dạ nhớ lại trong phim ảnh diễn đổ thần -- Phát ca.

Nhìn xuyên qua mắt kính, Lãnh Dạ nhìn vào Bạch Tuyết.

"Thế nào? Không đẹp sao?" Lãnh Dạ lạnh lùng hỏi.

"..." Bạch Tuyết vẫn là ngửa đầu, ngưỡng vọng suy nghĩ đến sự đẹp trai lãnh khốc , Lãnh Dạ mặc dù mang theo kính mắt, thế nhưng cô biết đằng sau chiếc kính có một đôi mắt lạnh lùng nghiêm nghị, sâu không lường được.

"Em mấy tuổi rồi? Còn chảy nước miếng!" Lãnh Dạ nhìn chằm chằm Bạch Tuyết phát ngốc nói, hắn không có cúi đầu, chỉ là tròng mắt rủ xuống, quét qua Bạch Tuyết liếc mắt một cái.

Bạch Tuyết ha ha cười.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.