Lang Vương Tổng Giám Đốc: Vợ Yêu Được Cưng Mà Hoảng

Chương 126: Chương 126: Nhảy xuống vực tự sát?




"Em không phải cố ý, em cũng không biết thế nào ? Mẹ sao có thể lệch vị trí linh hồn chứ? Ô ô... Thế này là sao? Em có phải là đứa nhỏ hư hay không ? Ô ô..." Sói con số ba thương tâm khóc lên.

"Ô kìa! Được rồi! Em còn chưa tính là đứa nhỏ, bây giờ chúng ta đều như nhau, chỉ là một hạt nhỏ, cách thời gian lớn thành hình còn sớm lắm!" Sói con số một nói.

Lãnh Dạ lắng tai nghe lời mấy đứa nói, trong lòng đã suy nghĩ, thì ra là mấy đứa sự dụng công lực nên mới có thể tạo thành chuyện như vậy, mà hắn vừa nghe được cái gì mà gió lốc lôi điện? Chẳng lẽ chính là một chiêu này khiến linh hồn đổi vị?

Hắn không trách các con, bọn nó nhất định là muốn bảo hộ mẹ mới ra tay .

"Đều là do tên sói thối tha kia, nếu không phải là hắn bắt cóc mẹ, chúng ta sao có thể gặp rắc rối? Nếu không phải là tên khốn kia bắt nạt tiểu mẹ, mẹ sao có thể nhảy vách núi tự sát?"

Lãnh Dạ bỗng nhiên nắm chặt nắm đấm, cái gì?

Bạch Tuyết tự sát?

Bạch Tuyết nhảy xuống vực?

...

Lãnh Dạ cảm thấy đau đớn!

Tên khốn này hắn dám bức Bạch Tuyết!

"Nhảy xuống vực! Tự sát!" Mấy chữ này lại lần lượt hiện lên , cô vì thủ thân mà tự sát...

Hắn ngẩng đầu, căm tức nhìn Cung Hàn, nhưng khi hắn nhìn thấy thân thể Bạch Tuyết ,cuối cùng hắn lại không hạ thủ được! Đây là thân thể của Tuyết nhi , hắn không thể đánh!

"Em không nên nói hắn là sói thói tha! Sau này chúng ta cũng có thể mang theo đuôi sói đấy!" Sói con số hai nói.

"Cái gì? Đuôi? Em không thể đuôi... Em không muốn có đuôi... Em là tiểu công chúa... Tiểu công chúa không thể có đuôi!" Sói con số ba nghĩ đến mình phải có đuôi, liền bị dọa muốn khóc, đúng là tính cách thích khóc , nhưng cũng rất giống Bạch Tuyết , cô ấy cũng rất thích khóc.

"Đúng vậy, không chừng sẽ có đuôi, là baby óc đuôi nha." Sói con số một cố ý nói.

"A? Không nên -- không nên --" sói con số ba phát điên.

"Được rồi, đừng làm rộn, cha là Lang Vương, chúng ta đương nhiên là sói con ." Sói con số một nói.

"Nhưng hiện tại không biết mẹ như thế nào? Vậy mà hai người còn có tâm tình quan tâm chuyện có đuôi hay không ? Thật không có lương tâm?" Sói con số hai quát.

"Chúng ta hiện tại cũng bất lực, chúng ta không thể rời khỏi thân thể này, nếu không em nhất định sẽ có phương pháp đem mẹ đổi trở về, thế nhưng, em phải đi ra mới được!" Sói con số ba nói.

"Không được -- ai cũng không thể rời khỏi căn phòng này nếu không chúng ta không có cách nào an toàn sinh ra!" Sói con số một khẩn trương gầm nhẹ.

"Bây giờ chỉ có thể dựa vào Lang Vương nghĩ biện pháp !" Sói con số hai nói.

"Cái gì mà Lang Vương? Đó là cha của chúng ta, sau này không được đem từ liên quan đến sói nói ra, em không thích!" Sói con số ba không muốn nghe từ sói, sẽ làm bé nghĩ đến đuôi chó sói!

"Vậy được rồi, chúng ta cũng không thể luôn luôn gọi cha là Lang Vương, Bạch Tuyết đã là mẹ, như vậy hắn cũng chính là cha của chúng ta ." Sói con số một nói.

"Chuyện này được rồi , nhưng mà cha có biện pháp nào đem mẹ đổi trở về đâu?" Sói con số ba nói.

"Chờ xem, đến lúc đó sẽ biết! Chúng ta hay là trước ngủ đi, tranh thủ nhanh lớn lên một chút !" Mấy nhóc con trong thân Bạch Tuyết cũng đều an tĩnh , mà Lãnh Dạ thì rất vui mừng, hài tử của hắn cũng không có chuyện gì, trước mắt chính là phải nghĩ biện pháp đem Bạch Tuyết đổi trở về!

Cung Hàn mang theo Lãnh Dạ đi vào trong, bị trông cửa ngăn lại.

"Mẹ nó! Mấy tên khốn khiếp này, không muốn sống nữa có phải hay không? Lão tử là..." Cung Hàn bỗng nhiên ý thức được chính mình là Bạch Tuyết , liền dừng lại một chút.

"Mở cửa, ta là người phụ nữ của Cung Hàn !"

"Cậu tốt nhất đàng hoàng một chút, đừng tưởng rằng có thân thể của cô ấy tôi liền không có cách! Nhớ kỹ Bạch Tuyết là người phụ nữ của tôi, còn cậu? Kiếp này cũng đừng nghĩ đến!" Lãnh Dạ hàn quang bắn về phía Cung Hàn.

"Cô ấy bây giờ là của anh , thế nhưng sau này liền khó nói!" Cung Hàn đắc ý nói, tựa hồ rất nắm chắc .

"Cô ấy nếu như là của cậu , sao lại nhảy xuống vực tự sát, sau này tôi sẽ cùng cậu tính sổ!" Lãnh Dạ nghiêm nghị nói.

"Mở cửa --" Lãnh Dạ lạnh lùng một tiếng, khiến mấy người canh giữ không khỏi run lên, giống như hắn là người không dễ chọc , thế là, ngoan ngoãn mở cửa .

"Các ngươì một đám chết tiệt kia, lão tử quay về sẽ lại thu thập các người!" Cung Hàn cảm giác không còn mặt mũi, cư nhiên dọa không được đám ranh con, kỳ thực, là bề ngoài Bạch Tuyết ôn nhu không có khí thế!

Mà mấy người hộ vệ, trái lại bị khí thế của Lãnh Dạ chấn áp.

Ba người tiến vào.

"Mấy ngày nay, tôi và Bạch Tuyết thế nhưng mỗi ngày đều ngủ cùng một chỗ, cô ấy rất ôn nhu nha!" Cung Hàn vui cười nói.

Kỳ thực, hắn và Bạch Tuyết ngủ một cái giường là thật, bất quá, hắn chỉ là ôm Bạch Tuyết ngủ, cũng không có làm khó Bạch Tuyết, chủ yếu là lo lắng dọa đến cô, lo lắng cô bị thương tổn , không ngờ chính là, hắn không có thương tổn , cư nhiên bị thủ hạ của hắn dọa, ghê tởm chính là, còn bị buộc nhảy núi!

Cái kẻ thương tổn Bạch Tuyết bị treo ở bên vách núi kia, chỉ qua có một ngày liền bị diều hâu trong núi ăn sạch sẽ, chỉ còn lại có một đống xương khô.

Khiến mọi người nhìn thấy mà giật mình, không ngờ đại ca sẽ dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy giết chết hắn!

Đi tới nơi ở cảu Bạch Tuyết, Cung Hàn đi vào trước, bởi vì đây là địa bàn của hắn, nên hắn rất quen thuộc.

Bạch Tuyết nghe thấy có người lên lầu, cô liền cuống cuống quít chạy đến.

Bất lực nhìn xuống dưới lầu, cô liền ngây dại, anh tại sao lại tới? Cái người khiến cho cô quan tâm lúc này tại sao lại ở chỗ này?

Cung Hàn bước đi lên.

"Không nên tới đây--" Bạch Tuyết hướng về phía thân thể của mình hô to, thân thể là của cô, thế nhưng, bên trong lại là một người khác, nhìn thật là dọa người!

"Là tôi, Bạch Tuyết, là tôi?" Cung Hàn chỉ vào chính mình nói.

"Anh không cần nói ra, tôi biết anh là ai!" Chảy xuống hai hàng lệ, cô thê thương nói.

Lãnh Dạ đau lòng nhìn trên mặt Bạch Tuyết, hai tay nắm chặt thành quyền, không có chỗ phát tiết, đúng vậy, hắn hiện tại nghĩ hung hăng giáo huấn Cung Hàn, thế nhưng, thân thể Bạch Tuyết không thể thương tổn, trước mắt thân thể Cung Hàn cũng không thể thương tổn, bởi vì trong thân thể có người hắn yêu !

"Lãnh Dạ, anh cùng tôi tiến vào!" Ngoài ý muốn chính là, Bạch Tuyết cư nhiên kêu tên Lãnh Dạ , hơn nữa yêu cầu hắn đi lên, mà đối với Lãnh Dạ là an ủi lớn lao, Bạch Tuyết vẫn bài xích hắn, khiến hắn rất đau lòng!

Lãnh Dạ đi lên, theo Bạch Tuyết vào phòng ngủ.

Bạch Tuyết đưa lưng về phía hắn, cô không muốn bị Lãnh Dạ nhìn thấy mặt mình!

"Anh giúp em có được không?" Bạch Tuyết bất lực nói.

"Yên tâm, tôi nhất định sẽ nghĩ biện pháp cho hai ngươi đổi trở về, tin tôi đi."

"Đi theo tôi." Bạch Tuyết mang theo Lãnh Dạ đi vào phòng vệ sinh, Lãnh Dạ không rõ Bạch Tuyết có ý gì?

"Em, em muốn..." Bạch Tuyết ấp ấp úng úng nói không nên lời, cô muốn đi tiểu, thế nhưng, không muốn xem chỗ đó của Cung Hàn , cho nên cô muốn Lãnh Dạ giúp mình!

"Tôi hiểu rồi." Lãnh Dạ đi lên phía trước.

Bạch Tuyết đưa ta cầm lên khăn mặt bên cạnh che mặt mình, Lãnh Dạ liền giúp cô kéo, sau đó giúp cô đi tiểu.

"Có thể, đi được rồi." Lãnh Dạ hận không thể giết chết Cung Hàn, khiến Tuyết nhi bị ủy khuất, chịu tội!

Thế nhưng, hiện tại thân thể Cung Hàn vẫn không thể động, bởi vì đến lúc đó người thống khổ chính là Bạch Tuyết, hiện tại Bạch Tuyết là chủ nhân thân thể này ! Chỉ có trước nhịn một chút!

"Tôi sẽ đem ủy khuất em nhận được đòi lại hết, nên trước hết em tạm thời nhịn một chút, chờ tôi nghĩ đến biện pháp liền đổi hai người trở về." Lãnh Dạ đau lòng nói, mà khăn mặt vẫn không có giơ lên, bất quá thân thể lại bắt đầu nức nở.

Lãnh Dạ giúp cô kéo khóa lên, muốn ôm lấy lấy cô.

"Không nên đụng vào em, ô ô... Em là quái vật... Ô ô..." Bạch Tuyết đem mặt trốn ở khăn mặt ô ô khóc , cô trong cái dạng này làm sao có thể ôm chứ, cô hiện tại thân thể là đàn ông! Đàn ông!

Nước mắt như hông thuye chảy mãi không ngừng, mà đoán rằng Cung Hàn chưa bao giờ khóc, đây có thể là lần đầu tiên khóc, ai ngờ bởi vì linh hồn Bạch Tuyếtkhóc, khiến thân thể cũng không khống chế được, mà ở bên ngoài Lãnh Hạo và Cung Hàn ngồi ở trong phòng khách, bỗng nhiên mũi Cung Hàn cay cay, liền khóc lên, thương tâm không được.

"Anh mặc dù hiện tại chiếm lấy thân thể Tuyết nhi, thế nhưng, bây giờ là đàn ông, không nên khóc sướt mướt như thế có được hay không? Rất buồn nôn có biết hay không? Mà anh còn là lão đại hắc bang , đều ném đi mất mặt mũi rồi?" Lãnh Hạo nhìn người bên cạnh khóc không thành tiếng đàng lắc lắc đầu!

"Mẹ nó! Lão tử... Mới không muốn khóc... Thế nhưng nhịn không được... Trong lòng khó chịu... Nước mắt chính là cứ chảy... Cậu nói tôi phải làm sao bây giờ?" Cung Hàn hùng hùng hổ hổ quát, lại khóc thở không ra hơi.

Trong phòng ngủ, Bạch Tuyết đã được Lãnh Dạ an ủi tỉnh táo không ít, ngồi ở bên giường, cúi thấp đầu, không dám ngẩng đầu, không muốn nhìn thấy biểu tình phức tạp cảu Lãnh Dạ !

"Ngoan, tin tôi, tôi nhất định sẽ nghĩ biện pháp, tin tôi." Lãnh Dạ lo lắng Bạch Tuyết luẩn quẩn trong lòng, đành cường điệu khiến Bạch Tuyết tin tưởng hắn.

Vốn cường đè xuống nghẹn ngào, lại bị Lãnh Dạ ôn nhu an ủi như thế , cô lại khóc lên, thân thể run lên một cái , run rẩy cũng rất lợi hại, khó chịu khóc mà Lãnh Dạ kinh hồn táng đảm, lập tức đem cánh tay dài duỗi ra ôm lấy Bạch Tuyết.

Mặc dù ngửi không thấy mùi thơm của cơ thể Bạch Tuyết , thế nhưng, cái người khóc kia chỉ có thể là Tuyết nhi của hắn.

Bạch Tuyết không có trốn, cô rất hi vọng được cái ôm an toàn và ấm áp này ,thì cô không tiếc rời đi, thế là an tâm nhắm mắt lại, thân thể nghẹn ngào một chút .

Nhìn Bạch Tuyết thương tâm, Lãnh Dạ chân mày xuất hiện thật to vết hõm, Cung Hàn -- tao muốn làm thịt mày.

Nhưng mà, dưới lầu còn thảm hại hơn!

Cung Hàn càng khóc càng lợi hại, hắn rốt cuộc cũng hiểu thân thể phụ nữ là nước ,hiện tại hắn ở trong thân thể Bạch Tuyết hiểu, lần đầu tiên phát hiện mắt có thể nhìn người, lại có thể là vòi nước, hắn đã khóc thật lâu, nước mắt vẫn ào ào chảy, hơn nữa trong lòng rất khó chịu, rất muốn người ta an ủi một chút , thế là, hắn khóc nhìn về phía Lãnh Hạo.

"Ôm ta một cái... Ô ô..." Nếu như bây giờ người này là Bạch Tuyết nói như vậy, Lãnh Hạo chịu mạo hiểm bị Lãnh Dạ đánh cũng sẽ không chút do dự đem Bạch Tuyết ôm vào trong ngực, hảo hảo an ủi .

Thế nhưng, thân thể này hiện tại mặc dù là Bạch Tuyết , thế nhưng bên trong cũng không phải, suy nghĩ một chút liền sợ hãi!

Cung Hàn khụt khịt, vành mắt hơi đỏ lên, ý là, ngươi không ôm ta, ta còn khóc!

Nhìn thấy Lãnh Hạo không ôm hắn, hắn xót xa trong lòng lại rớt xuống nước mắt, tên đàn ông này không đồng tình sao, người ta đã khóc thành như vậy, hắn là một người đàn ông cũng không quan tâm!

Thật không có phong độ!

Lãnh Hạo nhìn thân thể Bạch Tuyết cũng không chịu nổi, thế là hắn thở dài một tiếng !

"Tôi là nhìn mặt mũi Bạch Tuyết mới ôm anh, về phần anh? Tôi hận không thể giết anh." Lãnh Hạo bất đắc dĩ đem Cung Hàn ôm vào trong ngực.

Hắn còn ở trong lòng chửi mình không đủ tâm ngoan, biết rõ thân thể này là Cung Hàn, thế nhưng, hắn chính là không kháng cự được đôi tay này! Hoàn hảo ngửi thấy được mùi thơm của cơ thể Bạch Tuyết , khiến hắn vui mừng không ít.

Chỉ là, nghe ngửi thấy được mùi thơm của cơ thể Bạch Tuyết , khiến tay hắn ôm Cung Hàn càng ngày càng gấp, tròng mắt thống khổ bị mí mắt che khuất, thật thấp thở dài!

"Nếu như anh bây giờ là cô ấy thì tốt bao nhiêu ! Chỉ sợ lúc trở lại, sẽ không cần tôi!" Lãnh Hạo thống khổ nhỏ tiếng. Hắn ở lần đầu tiên nhìn thấy Bạch Tuyết liền vì cô mà tâm động, chỉ là cô là người của Lãnh Dạ, nên hắn không thể!

Thế nhưng, tâm luôn luôn nghĩ đến cô, nhớ cô!

Cung Hàn nghẹn ngào, lau lệ. Hơi ngẩng đầu nhìn về phía Lãnh Hạo.

Hình như nước mắt đàn ông đều chảy vào trong lòng, vì nhìn hắn cũng rất đau lòng?

Giãy khỏi cái ôm ấp của Lãnh Hạo.

"Tôi hiểu..." Cung Hàn nhỏ giọng nói, hắn trước đây phóng đãng không kiềm chế được, chưa bao giờ khiến hắn tâm động với ai, thẳng đến khi hắn nhìn thấy Bạch Tuyết,thì kế hoạch của hắn đều bị ngâm nước nóng, ý nghĩ của hắn bị thay đổi, tất cả đều bởi vì Bạch Tuyết. Bởi cô tựa hồ đem hồn phách của hắn câu đi, vì không muốn tổn thương Bạch Tuyết, hắn tìm người khác giải tỏa, hắn cũng không muốn dọa đến Bạch Tuyết!

Mà người trước mắt này xót xa trong lòng cũng chính là cảm thụ của hắn , hắn hiểu trong lòng Bạch Tuyết thích ai, chỉ là hắn không cam lòng!

Nghĩ đến chỗ này, hắn giơ lên tay nhỏ bé lau ẩm ướt hai má, trước bởi vì khóc quá khó khăn, tâm tình nhất thời không cách nào điều khiển, hắn tận lực khắc chế nước mắt không nên rơi xuống, tiểu vai phập phồng , bộ dáng vừa đáng thương vừa đáng yêu, khiến Lãnh Hạo nhìn vòa có chút thất thần, hắn cảm giác Bạch Tuyết đã trở về.

Đây chính là bộ dáng Bạch Tuyết, cô luôn luôn làm cho người ta nhịn không được muốn bảo hộ, muốn đau lòng, lại rất đáng yêu.

"Tôi không phải cô ấy..." Ai ngờ, khi Lãnh Hạo cho rằng Bạch Tuyết trở lại, Cung Hàn bỗng nhiên nói một câu như vậy,khiến Lãnh Hạo phục hồi tinh thần lại.

"Anh? Cách tôi xa một chút, ít lấy thân thể Bạch Tuyết mê hoặc tôi, anh em là đàn ông, không thích đàn ông!" Lãnh Hạo quát.

"Nhưng người ta hiện tại là phụ nữ, cậu xem xem, đây là cái gì?" Cung Hàn nói xong nâng tay lên chỉ hướng ngực Bạch Tuyết .

"Ba --" cách tay nhỏ bé bị Lãnh Hạo hung hăng đánh một cái.

"A-- cậu bây giờ đánh là thân thểcủa Bạch Tuyết , còn tôi không sao cả!" Cung Hàn cố ý nói như vậy.

"Anh -- chờ anh rời khỏi thân thể Bạch Tuyết , nhìn xem gia thế nào giáo huấn anh." Lãnh Hạo rống giận.

Lãnh Dạ cuối cùng cũng đem Bạch Tuyết du ngủ, đắp kín chăn cho cô, sau đó xuống lầu.

"Cậu? Có muốn đi nhà vệ sinh hay không ?" Lãnh Dạ hỏi.

"Làm chi?" Cung Hàn hỏi.

"Thân thể Bạch Tuyết đừng mơ tưởng nhìn, đi, tôi mang cậu đi !" Lãnh Dạ đem Cung Hàn xốc lên hướng nhà vệ sinh đi đến, chỉ là nhẹ nhàng xách, hắn cũng lo lắng quá dùng sức khiến thân thể Bạch Tuyết bị thương , đều đi đến nhà vệ sinh, hắn đem Cung Hàn che mắt, sau đó cởi quần soóc của Cung Hàn ra .

"Ngồi xổm xuống --" Lãnh Dạ ra lệnh một tiếng.

"Không muốn, lão tử vẫn luôn đứng tiểu!" Cung Hàn lẩm bẩm nói.

"Ba --" Lãnh Dạ phát một cái lên mông.

"Nếu không muốn tè ra quần thì đứng tiểu!"


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.